Chu Tiểu Bảo là một trong ít những khách hàng khiến Diệp Phùng Quân ấn tượng sâu sắc.
Lý do là: "Thứ nhất, tiền. Thứ hai, lằng nhằng. Thứ ba, theo lối mòn."
Đồ của Nguyên Bảo Đường bán cho sống, nhưng Chu Tiểu Bảo mua đồ cho sống, hơn nữa còn Diệp Phùng Quân vui vẻ đồng ý giao dịch với .
Nếu nhớ lầm, đầu tiên đến Nguyên Bảo Đường là đêm giao thừa một năm .
Năm đó quá lạnh, xem như là một mùa đông ấm áp. Đêm giao thừa, phố phường cũng treo đèn lồng, dán câu đối đỏ, hầu hết các cửa hàng đều đóng cửa sớm.
Sau khi tiễn vị khách cuối cùng đến mua nến hương cúng tổ tiên, Diệp Phùng Quân thò đầu dòng thưa thớt phố, tự nhủ chờ thêm một nén nhang nữa, nếu khách sẽ đóng cửa đón năm mới.
Mấy bạn nhậu chuẩn sẵn lẩu nóng hổi ở Thiên Hương Lâu, chỉ chờ đến cùng ăn mừng. Nghĩ đến cũng thấy vui.
Tuy nhiên, ngay khi định đóng cửa, thở hổn hển chạy .
"Vị tiểu ca , cửa hàng đóng cửa , mùng ba ngài đến nhé." Diệp Phùng Quân đ.á.n.h giá thanh niên trạc hai mươi tuổi. Vì chạy quá nhanh, mặt đỏ bừng, nước mũi cũng chảy .
Chàng thanh niên một tay chặn cửa, tay từ trong n.g.ự.c áo lấy một túi tiền nhỏ, thở : "Đừng... xin ông chủ khoan dung một lát, mất nhiều thời gian của ngài ... Ta sẽ trả bằng vàng!"
Nói xong, vội mở túi tiền, run rẩy đổ ba lá vàng nhỏ lấp lánh, đưa đến mặt Diệp Phùng Quân.
"Gì đây?" Mắt Diệp Phùng Quân sáng lên.
"Vàng thật đấy ạ." Chàng thanh niên ba lá vàng trong tay: “Có mỏng một chút, nhưng tuyệt đối là hàng thật giá thật."
Diệp Phùng Quân suy nghĩ một lát, lách sang một bên: "Ngươi mua gì? Vào trong chọn . Hôm qua mới xong một tòa Dao Trì bằng giấy, đốt cho tổ tiên thì gì bằng. Còn vàng bạc nguyên bảo mới, nến thơm cũng hơn bình thường. Hay là tiểu ca mua cả bộ, tính rẻ cho."
"Không , mua những thứ ." Chàng thanh niên liên tục xua tay.
"Không mua những thứ ?" Diệp Phùng Quân lập tức xị mặt: “Đến Nguyên Bảo Đường mua những thứ thì mua gì? Năm mới năm me, nếu tiểu ca đến đây trêu chọc , sẽ nổi giận đấy."
"Ông chủ hiểu lầm ." Chàng trai vội nhét vàng túi tiền, đặt tay Diệp Phùng Quân: “Ta đến là mua một con bướm giấy, loại thể vỗ cánh . Ta hỏi thăm trong thành, ai cũng Ông chủ Diệp của Nguyên Bảo Đường tay nghề xếp giấy nhất thiên hạ, nên mới vội vàng chạy tới."
Diệp Phùng Quân sững sờ: "Bướm giấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-3-sau-kim-3.html.]
"Vâng!" Chàng thanh niên gật đầu lia lịa: “Mong ngài giúp cho."
Diệp Phùng Quân đ.á.n.h giá từ xuống một lượt, nghi hoặc hỏi: "Người nhà ngươi lúc còn sống thích bươm bướm ?"
"Không , nương vẫn còn sống." Chàng thanh niên vội giải thích: “Sức khỏe , bình thường sở thích gì khác, chỉ thích xếp mấy con mèo, con vật nhỏ... Mấy hôm thích xếp bươm bướm, nhưng thế nào cũng xếp như ý, buồn rầu lắm, ăn ngon, ngủ yên. Ta khuyên mãi mà vẫn vui."
"Haiz, già , tính tình như trẻ con."
" thế..." Diệp Phùng Quân cầm túi tiền, : "Đồ tự tay tuy đều là báu vật vô giá, dễ gì bán , nhưng nể lòng hiếu thảo của ngươi, sẽ phá lệ một . Nghe giọng ngươi giống bản địa, tên là gì?"
Chàng trai vui mừng : "Ta họ Chu, tên Chu Tiểu Bảo. Hai năm cùng từ Lạc Dương đến đây, hiện đang ở ngõ Thành Hoàng."
"Chu Tiểu Bảo. Được , nhớ ." Diệp Phùng Quân nghiêm trang vỗ vai : “Tiểu tử, là đầu tiên mua đồ cho sống ở đây đấy. Ngồi một lát , đợi nửa nén nhang."
Chu Tiểu Bảo vội vàng cảm ơn.
Diệp Phùng Quân nửa nén nhang, thì đúng là nửa nén nhang.
Con bướm giấy tinh xảo, sang trọng hiện mắt. Chỉ cần kéo nhẹ sợi chỉ giấu bụng, đôi cánh sẽ nhẹ nhàng vỗ, chỉ tinh xảo trong cách xếp mà bướm còn vẽ hoa văn tỉ mỉ.
Tuy chỉ là một món đồ chơi, nhưng tâm , là ngay.
"Đẹp quá!" Chu Tiểu Bảo tấm tắc khen ngợi.
Diệp Phùng Quân mỉm : "Chỉ là một món đồ chơi nhỏ thôi."
Chu Tiểu Bảo xin một chiếc hộp giấy để đựng con bướm, cảm ơn rối rít rời khỏi Nguyên Bảo Đường.
Đóng cửa tiệm, Diệp Phùng Quân lấy ba lá vàng , lượt đưa lên miệng cắn. Quả là vàng thật. Lúc mới hài lòng cất , vui vẻ ngoài ăn lẩu.
Lúc đang là giờ cơm tối, đường phố thưa , xung quanh thỉnh thoảng vang lên tiếng pháo nổ.
Hắn chạy vung tay, đột nhiên dừng trong một con hẻm tối. Hắn trừng mắt bàn tay của , một luồng ánh sáng đỏ thoáng hiện lên trong lòng bàn tay. Ghé sát kỹ, mấy hạt vàng vụn nhỏ dính đó, nhỏ bé tầm thường nhưng tỏa ánh sáng kỳ dị trong bóng tối.
Diệp Phùng Quân nhíu mày.