Bách Yêu Phổ 1 - Chương 4: Sấu Kim 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:47:13
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào ngày mùng bốn Tết, Chu Tiểu Bảo đến.

Diệp Phùng Quân đang một ngôi nhà giấy, thấy liền dừng tay, ha hả chào đón: "Lại xếp giấy ?"

Chu Tiểu Bảo ngượng ngùng xoa tay: "Vâng. ..."

"Cứ ấp a ấp úng gì?" Diệp Phùng Quân kỳ quái hỏi.

"Chuyện là... con bướm Ông chủ Diệp xếp, nương thích. ..." Hắn xoa cái mũi đỏ bừng, nhỏ giọng : “Người tháo nó để xem bí mật bên trong, ai ngờ tháo thì tài nào xếp . Ông chủ Diệp, ông thể dạy cách xếp ? Sau sẽ biểu diễn cho nương xem, cũng coi như giải tâm bệnh của ."

Diệp Phùng Quân lắc đầu: "Mẹ của đúng là bướng bỉnh thật. Tay nghề của Diệp Phùng Quân , thể tùy tiện phá giải ."

Chu Tiểu Bảo vội lấy một túi tiền, đổ hai lá vàng: "Lần thù lao ít hơn một chút, sẽ bù . Ông chủ Diệp, ngài thể giúp ?"

Diệp Phùng Quân đ.á.n.h giá từ xuống , trêu chọc: "Chu công tử tay hào phóng như , ?"

Chu Tiểu Bảo đáp, chỉ : "Thù lao đưa trong sạch, Ông chủ Diệp cứ yên tâm."

Diệp Phùng Quân , nhận lấy vàng cất kỹ: "Ngồi , lát nữa xem cho kỹ xếp thế nào. Ta chỉ dạy một thôi đấy."

Chu Tiểu Bảo vui vẻ, luôn miệng cảm ơn.

Lúc , ngoài cửa sổ tuyết rơi lất phất. Đầu xuân se lạnh, Diệp Phùng Quân đốt lò sưởi, hai cạnh .

Chu Tiểu Bảo chăm chú quan sát từng bước xếp giấy của , trong lòng thầm thán phục khéo tay đến , cần dùng chút phép thuật nào cũng thể biến một tờ giấy trắng vô tri thành một thế giới kỳ diệu.

Chu Tiểu Bảo thông minh, nhưng cũng quá ngốc. Diệp Phùng Quân chỉ biểu diễn một , thể vụng về theo, xếp một con bướm khác. Tuy chỉ một bên cánh là động đậy , nhưng cũng đủ khiến vui mừng khôn xiết.

"Lần nương nhất định sẽ vui." Hắn phấn khích dậy, ôm "tác phẩm" của chào tạm biệt Diệp Phùng Quân.

Diệp Phùng Quân tiễn cửa, tủm tỉm : "Ta còn xếp ch.ó con vẫy đuôi, mèo con há miệng, hoa mẫu đơn hé nở. Nếu bà cụ vui, ngươi cứ đến tìm học tiếp!"

Chu Tiểu Bảo mừng rỡ, cảm ơn ngớt, cuối cùng còn chân thành cúi đầu chào : "Ông chủ Diệp, ngài thật là ."

"Chuyện ngươi trong lòng là , gì cho ngại." Diệp Phùng Quân nắm chặt hai lá vàng: “Hoan nghênh đến."

Mưa tuyết dần lớn hơn, Chu Tiểu Bảo cầm ô vội vã biến mất trong màn sương lạnh.

như Diệp Phùng Quân mong , một năm đó, Chu Tiểu Bảo trở thành khách quen của Nguyên Bảo Đường, khi vài ngày đến một , khi mỗi tháng đến một , và nào cũng thiếu thù lao.

Diệp Phùng Quân cũng nuốt lời, dạy xếp mèo, xếp chó, xếp cả quả bí ngô.

Công việc dễ dàng kiếm nhiều tiền thực sự khiến hạnh phúc.

Hiểu của về Chu Tiểu Bảo cũng dần nhiều lên qua những trò chuyện. Tiểu tử hai mươi ba tuổi, cha mất sớm, chị em, một tay nuôi lớn.

Nhà ở thôn Thạch Ngưu ngoại thành Lạc Dương. Mẹ trồng trọt, nuôi gà, thì việc vặt trong thành. Cuộc sống quá khó khăn, chỉ là ngờ năm mười bảy tuổi, bắt lính, theo đại quân đến Thái Nguyên. Hoàng đế bắc phạt, định nhổ cái gai trong mắt là Khiết Đan, nhưng giữa lúc giao chiến gặp trời nóng bức, binh sĩ đổ bệnh, gặp viện binh của Khiết Đan, cuối cùng hoàng đế đành vô công trở về.

Ngày đó, Chu Tiểu Bảo vén tay áo lên cho xem một vết sẹo cánh tay , may mà rút quân kịp, nếu chắc về . Đánh giặc thật sự đáng sợ.

"Sao chuyển đến đất Thục? Sống ở Lạc Dương ?" Diệp Phùng Quân hỏi.

"Nương đất Thục cảnh , nhiều món ngon, cứ nằng nặc đòi đến xem. Ta chịu nổi lẩm bẩm mỗi ngày, cuối cùng hai năm , mang và chút gia sản đến đây. Nương thích, ở đây an hưởng tuổi già. Ta mấy năm nay sức khỏe của ngày càng kém, nếu thích thì sẽ ở với ." Chu Tiểu Bảo kể.

Diệp Phùng Quân gật đầu, hỏi: "Vậy hai con nghề gì?"

"Bà vẫn nuôi gà thôi." Chu Tiểu Bảo thành thật đáp: “Ta thì lúc phụ bếp trong tửu lầu, lúc chạy việc vặt cho khác."

"Cuộc sống cũng vất vả nhỉ." Diệp Phùng Quân thuận miệng .

Chu Tiểu Bảo nghịch giấy trong tay, gật đầu: "Không dư dả, nhưng may mà lo thiếu ăn."

"Vậy vàng Bích Hàn của ngươi từ ?" Giọng Diệp Phùng Quân đột nhiên lạnh , như biến thành một khác.

Chu Tiểu Bảo sững , một lúc lâu cũng dám ngẩng đầu.

Những lá vàng đưa mấy ngày nay lượt rơi xuống mặt. Phía là khuôn mặt vô cảm của Diệp Phùng Quân, kết hợp với bộ y phục trắng và làn da trắng của y, trông thật giống một con quỷ.

"Ta... Ta sẽ ." Chu Tiểu Bảo dám , cúi đầu vội cửa.

Diệp Phùng Quân cũng khách khí, cầm lấy một sợi dây thừng đuổi theo, một cước đá ngã sõng soài, dùng tốc độ và kỹ thuật điêu luyện trói , lôi sân . Sợi dây vung lên, vắt qua cành cây hòe lớn, kéo một cái, Chu Tiểu Bảo kinh hãi kêu lên khi treo lơ lửng giữa trung. Toàn bộ quá trình diễn cực kỳ liền mạch, một chút nương tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-4-sau-kim-4.html.]

"Ông chủ Diệp... sợ độ cao..." Chu Tiểu Bảo nức nở cầu xin.

Diệp Phùng Quân bê một chiếc ghế , ung dung xuống, trong tay thêm một cây s.ú.n.g cao su và mấy viên giấy vụn.

"Chu Tiểu Bảo, dạy ngươi xếp giấy chỉ một , tương tự, cũng chỉ hỏi ngươi một ." Hắn kẹp một viên giấy súng, kéo căng dây, híp mắt nhắm: “Bất cứ ai ở chỗ cũng chỉ một cơ hội."

"Ta... ngươi đang gì, cái gì là vàng Bích Hàn?" Chu Tiểu Bảo giãy giụa.

Bốp! Viên giấy b.ắ.n trúng cổ Chu Tiểu Bảo, tuy thương nhưng đau đến mức nhe răng trợn mắt.

"Vậy ngươi cho , ngươi lấy nhiều vàng như ?" Diệp Phùng Quân kẹp viên giấy thứ hai, nhắm .

"Là của tổ tiên để !" Nước mắt nước mũi của Chu Tiểu Bảo bay tứ tung.

Bốp! Viên giấy b.ắ.n trúng mặt , đau đến nỗi hét lên.

"Đến dối cũng , ngươi đáng đ.á.n.h ." Diệp Phùng Quân hạ s.ú.n.g cao su xuống, cầm lấy viên giấy thứ ba.

"Đừng đ.á.n.h nữa! Xin ngài, Ông chủ Diệp!" Chu Tiểu Bảo lóc gào thét: “Ta thật sự thể . vàng là đồ bất chính, ngài thả !"

Diệp Phùng Quân : "Không thả. Ta thích ngươi treo."

"Ta thực sự thể !" Mồ hôi lạnh và nước mắt của Chu Tiểu Bảo chảy thành dòng, trông cực kỳ bi thảm: “Ta hứa với nó là sẽ giữ bí mật, sẽ hại nó mất!"

"Nó?" Diệp Phùng Quân giơ s.ú.n.g cao su lên: “Hết giấy sẽ đổi thành đá. Lúc đó thì chỉ đau thôi . Mà sân vườn của cũng rộng, cẩn thận đ.á.n.h c.h.ế.t , chôn một hai xác cũng đủ chỗ."

Khoảnh khắc viên giấy thứ ba b.ắ.n trúng trán, Chu Tiểu Bảo cuối cùng cũng khuất phục: "Ta ! Ta !"

Diệp Phùng Quân hài lòng dậy, tiến lên vài bước, ngẩng đầu đang lắc lư giữa trung: "Nói ."

"Là... Sấu Kim!" Khuôn mặt Chu Tiểu Bảo đỏ bừng.

Diệp Phùng Quân nhướng mày: "Sao ngươi nó?"

"Năm mười lăm tuổi, nó tự bay đến, rơi chuồng gà nhà . Toàn lông vàng óng, to bằng con gà con." Chu Tiểu Bảo vội : “Nó phun vụn vàng, những mảnh vụn đó ngày hôm sẽ kết thành lá vàng lớn nhỏ khác . Nó ở nhà nhiều năm nay ."

"Sao ngươi nó là chim Sấu Kim?" Diệp Phùng Quân hừ một tiếng: “Đó gà nhà ngươi nuôi mà thể dễ dàng nhận ."

Chu Tiểu Bảo vội : "Trong nhà cũ của một quyển sách bìa, bên ghi đầy chuyện thần quái. Sách từ thời Tào Ngụy, nước Côn Minh dâng lên một con chim Sấu Kim, lớn bằng chim sẻ, lông vàng óng, nhả vàng. Sau khi nước Ngụy diệt vong, con chim cũng còn tung tích. Tuy sách mất, nhưng vẫn còn ấn tượng. Chim thể nhả vàng, Sấu Kim thì là gì?!"

"Phựt!"

Một hòn đá từ tay Diệp Phùng Quân bay , sợi dây thừng đứt phựt. Chu Tiểu Bảo kêu lên một tiếng rơi xuống đất.

"Nhiều năm như , ai đến gây sự với ngươi ?" Diệp Phùng Quân xổm mặt : “Con chim là thứ mà nhiều thèm đấy."

Chu Tiểu Bảo cởi sợi dây thừng , dậy tủi : "Ta sống kín đáo, bao giờ lấy vàng tiêu xài. Vàng nó phun bao năm nay, đều giấu , ngay cả nương cũng . Ta vẫn thuê kiếm tiền, chỉ khi nào thực sự túng quẫn lắm, mới lấy một miếng đổi."

Diệp Phùng Quân nghi ngờ đ.á.n.h giá : "Nếu , cớ gì ngươi dùng nhiều vàng như thế để học xếp giấy của ?"

"Nương thích xếp giấy mà." Chu Tiểu Bảo mặc kệ đầu gối đau nhức, lóc quỳ xuống cầu xin: “Bí mật giữ tám năm . Ông chủ Diệp, cầu xin ngài thương tình từng điều ác, cũng từng với ngài, đừng tiết lộ bí mật về chim Sấu Kim cho ai cả."

Diệp Phùng Quân dậy: "Ta sẽ cân nhắc."

"Ông chủ Diệp!" Chu Tiểu Bảo lau sạch bùn đất mặt, cố gắng lên: “Sao ngài đến vàng Bích Hàn?"

Diệp Phùng Quân giảo hoạt: "Vua Ngụy nuôi chim Sấu Kim ở Bích Hàn Đài, nên vàng nó nhả mới tên là vàng Bích Hàn. Ngươi tưởng thiên hạ chỉ ngươi sách thôi ?"

"À..." Chu Tiểu Bảo gãi đầu, vội theo : “Ngài sẽ , đúng ?"

"Ta sẽ cân nhắc, nghĩa là tùy tâm trạng."

"Không thể ! Thực sự thể !"

"Tránh ! Ngươi xem, chim Sấu Kim rơi nóc nhà , mà rơi chuồng gà của một tên ngốc như ngươi hả?"

"Có lẽ nó thấy mái nhà của ngài bằng chuồng gà nhà ?"

"Câu là câu hỏi!!"

"Ồ..."

 

Loading...