Bách Yêu Phổ 1 - Chương 5: Hóa Xà 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:50
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông cau mày, một lúc lâu mới : "Từ ngày Tiểu Bạch đến núi Lộc Môn, nó thẳng đến giếng Bát Giác. Nước giếng sâu lường, giếng rộng bao nhiêu. Lần nào nó cũng ở giếng lâu. Dần dần, phát hiện nó xuống giếng càng nhiều, khả năng cầu mưa của nó càng mạnh. Lúc mạnh nhất, nó cầu sáu ngày mưa lớn, giải hạn cho cả một thôn. Hai năm , phát hiện thời tiết ở núi Lộc Môn ngày càng , nhưng đó là do Tiểu Bạch . Ít nhất trong hai mươi năm, ngoài việc cầu mưa giải hạn, từng sai Tiểu Bạch chuyện . Nó bao giờ trái lệnh của . tình hình ngày càng tồi tệ, bắt đầu nghi ngờ , già yếu còn như xưa, thậm chí thẳng chỉ là kẻ lừa đảo." Ông ngẩng đầu, trong mắt chỉ còn sự phẫn nộ và bất mãn: “Ta trở Trương Nhị Cẩu! Ta suốt đời Không Minh chân nhân! Ta bịt miệng họ! Ta chứng minh cho họ thấy, già, kẻ lừa đảo! Ta yêu quái là yêu quái, và còn khả năng g.i.ế.c yêu quái! Nếu g.i.ế.c Tiểu Bạch giếng Bát Giác, chỉ chứng minh thể trừ yêu mà còn thể phá vỡ tình trạng hiện tại của núi Lộc Môn. Dù , khả năng của Tiểu Bạch mạnh mẽ như thể tách rời giếng Bát Giác ."
Mỗi chữ ông đều nghiêm túc đến mức khiến sợ hãi. Nỗi sợ hãi đối với phận "Trương Nhị Cẩu" chiến thắng tất cả. Để thoát khỏi cái tên , ông thể bất cứ điều gì.
Đào Yêu đàn ông già nua, tự tin , con rắn trắng phía , : " đời còn con Tiểu Bạch thứ hai. Lúc Trương Nhị Cẩu giẫm đạp, luôn nó ở bên cạnh."
Ông sững , chỉ : "Ta già, kẻ lừa đảo."
"Nếu hôm qua đến tìm ngươi, ngươi chịu cùng để chữa trị cho Tiểu Bạch, lẽ cánh tay của ngươi đứt." Đào Yêu cánh tay mất của ông: “Ngươi mua mứt, mua gà , đều là những thứ Tiểu Bạch thích ăn, cho nó ăn no để lên đường. Ngươi kêu phương trượng niệm kinh Địa Tạng phía , là để giúp Tiểu Bạch siêu thoát để giảm bớt tội của ngươi? Dù thì, con rắn cũng đủ thông minh để thấu ý đồ của ngươi. Hoặc thể , nó từng nghi ngờ ngươi. Ngươi bảo nó gây lũ lụt, nó liền gây lũ lụt. Ngươi bảo nó hợp tác diễn kịch, nó liền ẩn trong giếng để dọa . Nó sai điều gì, nhưng cuối cùng vẫn c.h.ế.t để thành cho cái gọi là ‘sự tôn trọng’ mà ngươi mong ."
Ông nghiến răng, một lời.
" ngươi thể yên tâm, Tiểu Bạch của ngươi c.h.ế.t, núi Lộc Môn cũng trở bình thường. Ngươi vẫn thể Không Minh chân nhân của ngươi, sẽ vạch trần sự thật. ngươi còn thể nhận sự tôn trọng bao lâu nữa thì rõ." Đào Yêu phủi bụi đất chân, rời .
"Tiểu Bạch c.h.ế.t ... Nó c.h.ế.t khi nào?" Ông dù thể miễn cưỡng cử động, vẫn gọi tên Tiểu Bạch.
Con rắn trắng vẫn yên tại chỗ, im lặng giọng của ông nhưng phản ứng gì.
"Qua đây nào Tiểu Bạch! Ngươi hiểu lời ?" Ông dùng sức đập xuống đất.
Con rắn trắng vẫn động đậy.
"Đừng gọi nữa, để dành sức mà dưỡng thương ." Đào Yêu dừng , đầu: “Ngươi may mắn gặp một con tiểu yêu xà mới tu luyện và lòng lương thiện, nhưng duyên của các ngươi đến đây là hết. Ta xóa ký ức của nó, nó sẽ nhớ ngươi nữa, cũng sẽ theo ngươi nữa. Từ nay, nó sẽ tự quyết định nơi nó đến." Nói xong, nàng cúi đầu con rắn trắng bên cạnh: “Còn ở đây gì nữa? Đi thôi, trời cao đất rộng, ngươi tiền đồ vô lượng. Chỉ cần nhớ một điều, nếu đến mức bất đắc dĩ thì đừng nên sử dụng năng lực gây lũ lụt của ngươi. Nếu c.h.ế.t vô tội, ngươi sẽ gặp rắc rối lớn đấy."
Con rắn trắng thè lưỡi, một hồi ngơ ngác, nó đầu rừng rậm.
Phía , vẫn còn vô vọng gọi tên Tiểu Bạch gần như khản cả giọng.
Trên thế gian thực sự sẽ còn một Tiểu Bạch thứ hai nữa.
Đào Yêu nhớ ngày hôm đó, nàng từng hỏi Giác Hối rằng, chắc dùng tính mạng của để chấm dứt tất cả .
Giác Hối trả lời là . Hắn nhờ nàng đến đây là để chữa dứt điểm căn bệnh của .
Đào Yêu cảm thấy buồn . Rõ ràng là một con Hóa Xà, nhưng tự cắt đuôi, chạy hòa thượng.
Có lẽ nàng quen từ ngàn năm . Khi đó, thống trị một ngôi thành, hô phong hoán vũ, bao nhiêu cao thủ pháp sư lấy danh nghĩa hàng yêu trừ ma đến đối phó với đều bại tay. Bản lĩnh của quá lớn, còn để mắt đến thế gian nữa. Sau đó, nội phản gây loạn, mất lãnh địa và phụ nữ yêu thương nhất. Thoát c.h.ế.t trong gang tấc nhưng cơn giận nguôi, lý trí mất hết, liền gây một trận lũ lụt nhấn chìm cả thành, để ai sống sót.
Đào Yêu vốn dĩ đến để lấy mạng . Khi nàng đến nơi, lũ vẫn rút, cả thành phố là xác c.h.ế.t. Hắn ôm phụ nữ của , với Đào Yêu: "Ta cứ ngỡ, bản lĩnh càng lớn thì sẽ càng nhiều. Hóa ."
Đào Yêu lên tiếng.
"Quỷ y Đào Yêu, ngươi đến đây là để g.i.ế.c , chứ cứu , haha." Hắn thành tiếng.
Đào Yêu vẫn gì, nhưng chiếc chuông vàng cổ tay nàng từ đầu đến cuối hề vang lên. Cả ngày hôm đó, nàng theo , chôn cất yêu, ngẩn ngơ ánh trăng, cũng hiện nguyên hình, dùng d.a.o chặt đứt đuôi của .
Hóa Xà cắt đuôi là tự hủy yêu lực.
Hắn chịu đựng cơn đau, với nàng: "Ta thử sống những ngày thể hô phong hoán vũ."
Trước khi trời sáng, Đào Yêu rời , lấy mạng .
Không ngờ, khi gặp , là ngàn năm . Nàng vẫn là hình dạng ban đầu, còn biến thành một hòa thượng chân.
Hắn , ngàn năm qua, luôn ở trong chùa Lộc Môn hòa thượng, sống ẩn dật. Hắn trải qua vòng lặp từ trẻ đến già, "c.h.ế.t ", đó trở về với diện mạo của một trẻ để tiếp tục hòa thượng. Pháp danh của , đời nào cũng chữ "Hối". Đó là điểm của yêu quái, dù đứt đuôi, vẫn thể biến thành .
Đã lạy Phật ngàn năm, kinh ngàn năm, gần như quên mất là một con Hóa Xà, yêu khí cũng nhạt đến mức thể phát hiện. Khi nhớ chuyện năm xưa, chỉ lắc đầu, lúc đó vẫn còn quá trẻ, thể buông bỏ, hiểu thấu, cách hóa giải.
Đào Yêu với vẻ nhẹ nhõm, : "Bệnh của ngươi chỉ kết thúc sinh mệnh mới chữa khỏi thôi."
"Ta ." Hắn gật đầu.
"Nó chỉ là một con yêu xà liên quan gì đến ngươi." Nàng nhắc nhở.
"Hai mươi năm , đầu tiên phát hiện Tiểu Bạch ở bên ngoài chùa Lộc Môn, thấy thú vị. Hóa chỉ là yêu quái dám đến gần Phật tổ. Sau đó, phát hiện nó thường xuyên đến giếng Bát Giác ban đêm." Hắn : “Đuôi của dù đứt nhưng vẫn sống. Chỉ cần còn sống, nó sẽ biến mất, nên giấu nó giếng Bát Giác. Có lẽ yêu khí đuôi thu hút Tiểu Bạch. Dù đó cũng là phần chứa yêu lực lớn nhất của một con Hóa Xà. Yêu vật trong quá trình tu luyện nhạy cảm với những thứ như của tiền bối, đặc biệt là yêu vật mới bắt đầu tu luyện. Dù chỉ đến gần cũng sẽ ảnh hưởng."
"Vì chạm đuôi của ngươi nên Tiểu Bạch mới khả năng gọi mưa mạnh mẽ." Đào Yêu thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-5-hoa-xa-5.html.]
" ." Hắn gật đầu: “ nó đó là đuôi của , của nó. Từ khi nó dùng thêm sức mạnh của để gọi trận mưa đầu tiên, mầm họa gieo. Yêu khí của đuôi Hóa Xà và yêu khí của yêu xà hòa lẫn với , trở thành độc d.ư.ợ.c của núi Lộc Môn. Chỉ là qua hai mươi năm mới bùng phát. May mà nó chỉ là một con yêu xà yếu ớt, chỉ gây hại cho một vùng , tạm thời ảnh hưởng đến nơi khác."
Đào Yêu nghĩ ngợi, thẳng: "Trường hợp khó giải quyết. Hậu quả do yêu khí của hai loại yêu quái đan xen gây . Để phá giải, chỉ cần loại bỏ một trong hai nguồn yêu khí. Tức là, chỉ cần ngươi g.i.ế.c Tiểu Bạch, núi Lộc Môn sẽ trở bình thường." Đào Yêu thở dài: “Hai mươi năm , mà ngươi vẫn thể tay."
"Ngươi , Tiểu Bạch sống bên cạnh suốt hai mươi năm."
"Ta thích Tiểu Bạch." Hắn bỗng nhiên bật : “Làm thể tay ."
"Hửm?" Đào Yêu ngơ ngác.
"Tiểu Bạch đối với đàn ông thật ." Hắn , ánh mắt chìm hồi ức xa xưa: “Từ khi đến sự tồn tại của nó, để ý đến cuộc sống của nó và đàn ông . Tiểu Bạch ngoan, lời. Người gì nó cũng . Ta nhớ lúc họ mới đến núi Lộc Môn, cuộc sống khá khó khăn. Ta thấy Tiểu Bạch đuổi bắt thỏ trong rừng, bắt ăn mà mang về cho . Lúc đó, căn lều cỏ còn dựng xong, ban đêm họ chỉ thể ngủ ngoài trời. Trong núi nhiều dã thú, mỗi đêm Tiểu Bạch đều cuộn tròn ở gần nhất, đuổi tất cả những con thú đến gần. Ta càng tò mò về quá khứ của họ, nên dùng một thủ đoạn, cho vài yêu quái chuyên thăm dò tin tức điều tra rõ phận của Không Minh chân nhân và mối quan hệ của với Tiểu Bạch. Sau đó mới , thì Tiểu Bạch ở bên cạnh từ khi còn là thiếu niên."
Đào Yêu nhíu mày: "Chỉ vì mà ngươi để nó sống, còn thì c.h.ế.t ?"
Hắn tỉnh từ hồi ức, : "Người yêu nhất năm xưa cũng là một yêu xà đạo hạnh sâu, hơn nữa cũng là một con bạch xà."
Đào Yêu bĩu môi: "Trên đời nhiều bạch xà yêu."
Hắn bình tĩnh : "Đào Yêu , loài Hóa Xà chúng từ đến nay coi là vật may, ai cũng g.i.ế.c. Ngươi ban cho thêm một ngàn năm sinh mạng, cho cơ hội ở bên thanh đăng cổ Phật, tĩnh tâm sám hối tội . Giờ đây, rõ Tiểu Bạch còn sống bao lâu, nếu gì đó, ngàn năm kinh kệ của e là uổng phí ."
"Không còn sống lâu?" Nàng ngạc nhiên.
"Không Minh chân nhân điên cuồng . Ông công khai yêu quái trong giếng Bát Giác, và tai họa của núi Lộc Môn đều do nó mà ." Hắn cau mày: “Con , để theo đuổi sự tôn sùng của khác, thậm chí nhớ đến chút tình cảm xưa. Một cái muỗng dùng lâu cũng tình cảm, huống chi là sinh vật sống cùng mấy chục năm. , đây cũng là cơ hội để kết thúc tất cả. Nên mới vội vàng tìm ngươi, giúp chữa dứt điểm căn bệnh lành ."
"Ngươi còn thể sống thêm nhiều năm." Đào Yêu .
"Không thể kéo dài nữa. Dù Tiểu Bạch, chỉ cần còn sống, cái đuôi của vẫn luôn tồn tại. Ta chắc sẽ Tiểu Hắc, Tiểu Lục nào đó chạm nó, gây chuyện khác . Năm đó khi chặt đuôi, cũng chỉ vì suy nghĩ bộc phát, chỉ vứt bỏ sức mạnh hại c.h.ế.t bao nhiêu , nghĩ đến việc nó rời khỏi sẽ mang đến phiền phức gì." Hắn thẳng mắt Đào Yêu: “Hy vọng ngươi thành nguyện vọng của ."
Nàng trầm mặc một lúc lâu, : "Ngươi quy tắc chữa bệnh của mà."
Hắn khó xử: " thể t.h.u.ố.c cho ngươi nữa."
" , nên thấy thiệt thòi."
Dù thiệt thòi, nàng vẫn thành cho . Cũng gì to tát. Đào Yêu thấy quá nhiều chuyện sinh tử, đừng mong nàng khuyên giải ai đó đừng c.h.ế.t, hãy sống để ngắm thế giới mới là điều tuyệt vời. Nàng là một đại phu lý trí, tôn trọng ý nguyện của bất kỳ bệnh nhân nào.
Tiểu Bạch gì về tình cảnh của , vẫn ngây ngốc ở trong giếng. Người đồng hành cùng nó nhiều năm chỉ với nó: Khi giơ kiếm g.i.ế.c ngươi, ngươi đừng né tránh, sẽ giả vờ đ.â.m trúng ngươi. Hiểu , Tiểu Bạch?
Có lẽ hiểu thì hơn.
Hắn biến thành hình dáng của Tiểu Bạch, cũng thế vị trí của nó. Hắn , đàn ông cũng từng cứu Tiểu Bạch, chỉ nên phạt nhẹ, tha cho một mạng. Còn về Tiểu Bạch, đừng để nó nhớ đến nữa.
Hôm đó, khi nàng đ.â.m kiếm xuống, khẽ cảm ơn với nàng. Chắc là sẽ đau đớn gì, vì nàng bôi t.h.u.ố.c lên kiếm . Có lẽ, đây là yêu quái đầu tiên chôn cất trong chiếc cà sa mà . gì sai cả, đúng ?
Vài ngày , tiểu hòa thượng của chùa Lộc Môn phát hiện sư thúc Giác Hối của mất tích. Cả chùa tìm kiếm lâu nhưng phát hiện tung tích của vị hòa thượng gãy chân . Phương trượng đành cho báo quan.
Đào Yêu ngoài cổng chùa Lộc Môn. Ánh nắng sáng chói đến nhức mắt, nơi đây lâu lắm mới thời tiết như .
Không Tiểu Bạch sẽ . Giờ thì dù nó cũng to bằng đùi , đến nỗi dễ dàng dã thú bắt ăn nhỉ?
Hôm đó, khi chia tay, Đào Yêu đuổi theo nó, chỉ đầu nó : "Yêu xà, nhờ đặt cho ngươi một cái tên mới. Nói rằng yêu vật khi tu luyện, nếu khác ban cho một cái tên, sẽ giúp nó sớm tu thành hình , ràng buộc bởi hình dáng ban đầu."
Tiểu Bạch ngẩng đầu, ngơ ngác nàng.
Nàng nhíu mày, gãi đầu nửa ngày: "Đặt tên gì cho ngươi đây nhỉ? Phải liên quan đến hình dáng của ngươi, giản dị, gây chú ý." Nghĩ mãi, nàng vỗ tay: “Có ! Gọi ngươi là Bạch Tố Trinh nhé."
Tiểu Bạch lè lưỡi. Cũng nó hài lòng với cái tên .
Kệ , những điều đó quan trọng. Quan trọng là, giờ nàng thấy tai thật yên tĩnh. Không còn tiếng lảm nhảm ngừng của tiểu hòa thượng, cũng sự mỉa mai lạnh lùng của Liễu công tử, nuôi con hồ ly chỉ dùng đuôi lau đĩa. Hơn nữa, trong n.g.ự.c còn giấu hai viên ngọc vô giá.
Thế giới thật tươi .
Nàng phủi bụi , sải bước về phía đầu của con đường núi.