Bách Yêu Phổ 1 - Chương 5: Khánh Kỵ 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:47
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , một tiểu cô nương áo đỏ, dẫn theo một tiểu hòa thượng, xuất hiện ở thôn Vương Gia cách Kính Hoa Trạch vài dặm.
Vương Tiểu Ngưu đang múc nước bên giếng, từ xa nhận họ.
"Đào Yêu tỷ tỷ?" Vương Tiểu Ngưu giật : “Các ngươi đừng hy vọng nữa, cá đưa cho Miêu gia gia hết ! Mà các ngươi sống ở đây?"
"Chuyện cá thì khỏi lo, chúng quyết định ăn chay ." Đào Yêu bật : “Chúng ngươi ở đây, hôm nay đến tìm ngươi."
Lúc Vương Tiểu Ngưu mới yên tâm, hỏi: "Các ngươi ngoài đến ? Ngươi quen ai trong thôn chúng ?"
Đào Yêu một căn nhà phía , : "Ta đến xem nhà cũ của Vương đại tiên."
"Vương đại tiên?" Vương Tiểu Ngưu khó hiểu: “Ta từng trong thôn ."
Đào Yêu chọc đầu : "Ngươi còn nhỏ như , tất nhiên là . Người lớn nhà ngươi chắc chắn ."
Vương Tiểu Ngưu gãi đầu: "Vậy đưa tỷ đến hỏi bà nội. Bà là lớn tuổi nhất trong làng , bà hẳn sẽ ."
Vương Tiểu Ngưu nhiệt tình dẫn họ nhà. Một bà lão tóc bạc đang khâu đế giày.
"Các ngươi hỏi Vương đại tiên ?" Sau khi ý định của họ, bà lão bắt đầu kể: “Ông cái gì cũng , pháp thuật, trị bệnh, còn thể hàng phục yêu quái. Thôn chúng năm đó nhiều mang ơn nhà ông . Lẽ như nên mệnh , tiếc là tuổi còn trẻ mất, để vợ góa con côi sống gian nan. Càng đáng tiếc hơn là con trai ông mới mười bốn tuổi cũng mất."
"Mất ?" Đào Yêu sững .
Bà lão thở dài: "Bị bệnh, chữa khỏi, mùa đông năm đó . Sau đó, nó mang theo chị gái nó rời khỏi thôn, trở về nữa. Mất chồng mất con, quá đau lòng, rời cũng ."
Ma Nha Đào Yêu, gì, yên lặng tràng hạt.
Đào Yêu suy nghĩ một chút, hỏi: "Nghe , con trai nhà họ từng một thanh mai trúc mã tên là Tiểu Ngọc."
"Tiểu Ngọc?" Bà lão gật đầu: “ là một cô nương như , lúc là nhất trong thôn. một năm khi bé qua đời, Tiểu Ngọc cùng gia đình đến phương Bắc. Chớp mắt năm mươi năm . Mấy năm , ăn xa trở về , Tiểu Ngọc gả cho một vị quan lớn, sinh ba con, cuộc sống ." Bà lão lắc đầu: “Mỗi đều phận riêng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-5-khanh-ky-5.html.]
Đào Yêu : "Ta cũng coi như là họ hàng xa của nhà đó, qua Lợi Châu nên tiện ghé xem. Ngôi nhà đó bỏ trống lâu ạ?"
"Bỏ trống lâu . Người trong làng chúng năm qua năm khác, thanh niên đều thích lên thành thị mưu sinh, ai ở vùng nông thôn ." Bà lão c.ắ.n đứt sợi chỉ gai đế giày: “Trước khi Vương đại tẩu rời , nhờ trông nom ngôi nhà, còn một ít sách của con trai bà , nặng quá mang theo , đốt thì tiếc, nên cũng để cho . Lúc đó mới sinh con trai cả, nghĩ chữ, để cho nó cũng . Nào ngờ nhà sách, bốn đứa con trai đứa nào thích học hành, chẳng mấy ai chữ. Nào giống con trai nhà bà , ba tuổi thơ. Ngươi là họ hàng xa của họ, chi bằng mang những quyển sách ? Để cho cũng vô dụng."
Sách của để ư?!
Trong góc nhà Vương Tiểu Ngưu, sự chỉ dẫn của bà lão, Đào Yêu tìm một chiếc rương gỗ vuông hai thước.
Nàng mở , một đống sách đủ loại lộn xộn bên trong. May mà bà lão cũng cẩn thận, đặt mấy khối gỗ chống ẩm , sách tuy ố vàng nhưng vẫn giữ gìn .
Nàng lật xem qua, đều là vài cuốn sách bình thường. Tuy nhiên, một cuốn sổ tay thu hút sự chú ý của nàng.
Bên trong là chữ của , mỗi chữ đều ngay ngắn, ghi chép sinh hoạt hàng ngày, còn kèm theo ngày tháng.
Nàng xuống, lật từng trang...
"Mùng bảy tháng mười... Cha mang về một con Khánh Kỵ, nhớ đây là con thứ tám đến nhà . Cha hiện giờ chiến hỏa loạn lạc, non nước hiếm hoi, nơi thể sinh yêu quái càng lúc càng ít. Nó nuôi trong bể nước. Giống như những con Khánh Kỵ , nó coi cha là bạn, cũng thiện với . nó càng với , lòng càng khó chịu."
"Mùng hai tháng mười một... Cha bảo Khánh Kỵ đưa tin. Cha vui vẻ , là một vị đại quan đưa tin cho con trai cách xa ngàn dặm, việc gấp nên đại quan cho nhiều ngân lượng, năm nay sẽ sợ đói nữa. Buổi tối, Khánh Kỵ trở về chiếc xe ngựa nhỏ của nó. Như khi, nó với cha: ‘Thư đến nơi.’ Sau đó, nó c.h.ế.t. Cha chôn nó ở sân cùng những bạn đồng hành. Cha , Khánh Kỵ giỏi chạy, chạy bình thường thì , nhưng một khi vận dụng yêu lực, sử dụng bản lĩnh một ngày ngàn dặm, thì sẽ thể sống sót. Cha còn , giá như lượng yêu quái nhiều hơn một chút thì , dù đời nhiều cần đến. Dựa cách thông thường để đưa tin đến phương xa, nếu là đại sự liên quan đến mạng , chỉ sợ thư đến nơi thì cũng còn. khi thấy bể nước trống rỗng, lòng vẫn thấy dễ chịu. Cha đưa tin là vì tiền bạc, Khánh Kỵ đưa tin, chỉ vì nó cảm thấy giúp cha. Ta hỏi cha, Khánh Kỵ sẽ vì thế mà c.h.ế.t ? Cha loại yêu quái ngốc lắm, nên chắc là . Bằng , bản năng sinh tồn sẽ khiến chúng từ chối lời thỉnh cầu của con ."
"Mùng tám tháng sáu... trong Kính Hoa Trạch thật sự một con Khánh Kỵ! Đáng tiếc cha thấy , nhưng cũng hy vọng ông thấy."
"Ngày hai mươi ba tháng ba... Tiểu Ngọc . Bệnh của dường như nặng hơn. Mẹ , khi m.a.n.g t.h.a.i , cha từng trả thù. Người đó pháp thuật, hạ một lời nguyền, thai nhi trong bụng sẽ sống quá mười bốn tuổi. Thực , tin lắm, nhưng sức khỏe của ngày càng là sự thật. Ta Tiểu Ngọc thích , nhưng ngộ nhỡ thật sự c.h.ế.t thì ? Đến cả lời hứa cùng già cũng dám hứa, thì vẫn nên để nàng rời thì hơn. Nếu thể bình an sống qua mười bốn tuổi, sẽ tìm nàng. Những chuyện , với ai, kể cả Khánh Kỵ. Hôm nay, lời tạm biệt với nó. Gần đây, cơn ho của ngày càng nặng."
"Ngày hai mươi tháng mười hai... lâu đến Kính Hoa Trạch. Tất cả các loại t.h.u.ố.c đều khiến nôn mửa, lẽ thực sự sắp c.h.ế.t . Tối qua mơ thấy Tiểu Ngọc, nàng cao hơn, và xinh hơn. Ta thực sự gọi nàng trở về và chuyện. Nếu hôm nay thể mơ thấy nàng nữa thì . Khánh Kỵ nó vẫn chờ , đưa tin gọi Tiểu Ngọc trở về... Ta nghĩ là thôi , dù nó cũng là một sinh mạng."
Cuốn sổ dừng ở đây.
Đào Yêu khép sổ , với bà lão: "Ta thể mang cuốn sổ tay ạ?"