Diệp Phùng Quân nhắc đến bí mật của Chu Tiểu Bảo với bất kỳ ai.
Sau vụ treo lên đánh, Chu Tiểu Bảo cũng biến mất, mà còn thường xuyên đến Nguyên Bảo Đường hơn, dáng vẻ cũng nịnh nọt hơn . Chẳng những cho vàng, khi còn xách cho Diệp Phùng Quân một giỏ trứng gà, mục đích vẫn là cầu xin Diệp Phùng Quân dạy xếp giấy.
Diệp Phùng Quân cảm thấy, loại thể sống sót trở về từ chiến trường, chỉ thể là do ông trời mù mắt.
Tuy nhiên, cả hai đều bao giờ nhắc chuyện liên quan đến chim Sấu Kim nữa.
Tết Trung thu năm nay, Diệp Phùng Quân đóng cửa tiệm sớm. Trời chạng vạng mà cái nóng vẫn tan, đầu đường cuối ngõ tỏa hương hoa quế ngọt ngào.
Hắn bưng một bát chè đậu xanh, trong sân uống ừng ực.
Tính , Chu Tiểu Bảo nhiều ngày đến Nguyên Bảo Đường.
Uống xong, thuận tay đặt chiếc bát rỗng lên bàn gỗ, ai ngờ cầm vững, bát sứ rơi xuống đất vỡ tan.
Trong lòng đột nhiên thấy bồn chồn, rõ vì lý do gì.
Một ý nghĩ bất chợt nảy trong đầu, khiến Diệp Phùng Quân vội vàng khỏi cửa.
Hoàng hôn rực như lửa, đường phố náo nhiệt. Hắn lách qua đám trẻ con đang nô đùa, thẳng về phía ngõ Thành Hoàng.
Hắn hiểu rõ tòa thành , dù nhắm mắt cũng thể đúng đường.
Ngõ Thành Hoàng là một nơi khá náo nhiệt, gần đó sân khấu biểu diễn, ngày lễ tết giăng đèn kết hoa, ca múa hát xướng, mùi rượu nồng át cả mùi hoa quế.
Diệp Phùng Quân tâm trạng thưởng thức, thẳng một con hẻm tường trắng ngói xám. Ai ngờ, va một gã đàn ông trung niên gầy gò. Cả hai đều nhanh, nên cùng lùi vài bước.
Gã mặc một bộ đồ đen, thắt đai lưng màu xám, râu dài đến ngực, một tay giữ thanh kiếm bên hông, tay cầm một vật phủ vải, trông giống như một chiếc lồng chim.
"Nhìn đường !" Gã hung dữ trừng mắt một cái, vội vàng rời .
Diệp Phùng Quân gì, tiếp tục về phía . Chưa mấy bước, một phụ nữ dắt con nhỏ tới. Hắn vội bước lên hỏi nhà con Chu gia ở . Người phụ nữ chỉ về phía , là căn nhà cuối ngõ.
Hắn cảm ơn bước nhanh đến cuối con hẻm.
Trước cửa nhà họ Chu đặt một cái thang, Chu Tiểu Bảo đang cầm một chiếc đèn lồng hoa sen treo mái hiên. Một chiếc khác treo lên, một chiếc chữ "Bình An", chiếc chữ "Hỷ Lạc".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-5-sau-kim-5.html.]
"Đèn lồng ngươi ?" Diệp Phùng Quân tới chân thang, ngẩng đầu hỏi.
Chu Tiểu Bảo giật , suýt nữa ngã từ thang xuống, loạng choạng vài cái mới vững.
"Diệp... Ông chủ Diệp?" Hắn cúi đầu Diệp Phùng Quân, kinh ngạc: “Sao ngài đến đây?"
Diệp Phùng Quân : "Ta ngang qua, tiện đường đến chúc ngươi Trung thu vui vẻ."
Chu Tiểu Bảo thở phào nhẹ nhõm, treo nốt chiếc đèn lồng lên vụng về trèo xuống thang, tin lời : "Nào dám ạ, đáng lẽ đến thăm Ông chủ Diệp mới ."
Diệp Phùng Quân chằm chằm mặt : "Bị đ.á.n.h ?"
Má trái của Chu Tiểu Bảo sưng đỏ, mũi còn vương vết m.á.u lau sạch.
"Không cẩn thận ngã..." Chu Tiểu Bảo lúng túng : “Không , chỉ là vết thương ngoài da thôi."
"Chim Sấu Kim ?" Diệp Phùng Quân hỏi tiếp.
Chu Tiểu Bảo sững , : "Ở trong nhà."
"Dẫn xem." Diệp Phùng Quân túm lấy tay : “Yên tâm, ý với nó , chỉ tò mò xem thử thôi."
Chu Tiểu Bảo c.h.ế.t trân, lắp bắp: "Nó... nó đang ngủ!"
"Ngủ trong lồng sắt của khác, đúng ?" Diệp Phùng Quân thẳng.
"Chuyện đó..." Chu Tiểu Bảo thấy giấu nữa, đành thú thật: “Ban nãy đến, đ.á.n.h , sợ kinh động đến nương , nên đành đem..."
"Vô dụng!"
Không cần hết, Diệp Phùng Quân rít hai từ qua kẽ răng bỏ .
"Ông chủ Diệp!" Chu Tiểu Bảo ở phía sốt ruột hét lên: “Ngài đừng ! Quay mau!"
Diệp Phùng Quân thể .