Bách Yêu Phổ 1 - Chương 8: Chiếu Hải 8
Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:51:02
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không là ngày thứ mấy, chỉ đêm đó trăng to đến kinh ngạc, khí còn thoang thoảng hương hoa quế. Hắn vẫn trong lều uống rượu. Nàng nấp trong bóng tối , càng càng thấy chán, bèn xuống. Lần đầu tiên nàng thấy trăng to như đêm nay.
Bỗng nhiên, chắn mất ánh trăng đầu nàng. Hắn giơ bình rượu, chằm chằm nàng: "Ngươi uống rượu ?"
"Mẹ ơi!" Nàng hoảng sợ kêu lên, lăn bò chạy, nhưng chân vững, ngã "bịch" một cái, miệng đầy bùn đất. Nàng hoảng hốt dậy, nhổ bùn trong miệng cầu xin: "Ngươi đừng g.i.ế.c ! Ta chỉ là một yêu quái nhỏ, sống ở đây lâu hơn ngươi. Nếu ngươi thích , sẽ lập tức dọn ! Ta bay, cũng đ.á.n.h , còn sợ đau, ..."
Một bàn tay to đặt lên đầu, xoa mái tóc rối của nàng: "Ta chỉ hỏi ngươi uống rượu thôi."
Nàng co , hiểu gì. Nàng lo lắng ngẩng đầu lên. Dưới ánh trăng, đàn ông trẻ đang nàng một cách kỳ lạ, trong ánh mắt ý định đối phó.
"Ta... từng uống rượu." Nàng nhỏ.
"Lại đây, uống với một chén." Hắn để nàng phản kháng, kéo tay dẫn nàng lều của .
"Sao rượu cay như thế?" Nàng sặc, ho khan ngừng.
Hắn , nàng: "Ngon ?"
"Không ngon." Nàng lắc đầu, sức quạt lưỡi.
Hắn ha hả, gương mặt lúng túng của nàng: " ngươi là duy nhất chịu uống rượu với ."
"Bạn ngươi ai uống rượu ?" Nàng hỏi.
"Ta chỉ một bạn." Hắn , nhấc cái gương ở n.g.ự.c lên lắc lắc: “ nó miệng."
"Ngươi lừa ." Nàng chớp đôi mắt đen láy: “Sao con bạn ?"
Hắn chỉ , trả lời. Uống xong rượu, lập tức ngả đầu ngủ, dường như quên mất bên cạnh còn một yêu quái đang . Nàng thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ cần dọn , đáng sợ như lời đồn.
Những ngày đó quả thực bình yên vô sự. Hắn mỗi ngày trở về, ngoài uống rượu là ngủ. Đôi khi kéo nàng uống vài ly, đôi khi một trời đêm ngẩn ngơ. Chuyện ồn ào duy nhất là một , trong nghĩa địa xuất hiện một con hồ ly ranh mãnh, những xảo quyệt mà còn hung hãn. Nó chiếm mất ổ đất của nàng, khiến nàng ngủ ngoài trời suốt đêm. Gần sáng, trời đổ mưa lớn. Nàng lều tránh mưa, mặc dù về nhưng nàng vẫn dám . Cuối cùng, nàng đành đội mưa tìm một tảng đá lớn, về ổ, định bụng chờ con hồ ly ngoài sẽ dùng đá đập nát đầu nó.
Trời sáng, mưa ngừng. Mọi chuyện trái ngược với ý nàng. Con hồ ly những nàng đập nát đầu mà nàng nó đ.á.n.h cho một trận, chỉ đ.á.n.h mà còn nó chế giễu là yêu quái vô dụng. Sau trận đòn, con hồ ly vênh váo kiếm ăn. Nàng thu gò mộ, đau lòng vì cái bình sứ vỡ, trong đó là thức ăn nàng vất vả kiếm .
Người đồn rằng, yêu quái như nàng là loài ăn xác c.h.ế.t, thể thấy ngày c.h.ế.t của . thực , nàng ăn xác c.h.ế.t mà ăn thở cuối cùng của sắp c.h.ế.t. Nàng chỉ cần là họ còn bao nhiêu thời gian sống, thường lén lút chốn đông , để vui chơi mà để xem ai sắp c.h.ế.t, ghi nhớ chỗ ở, đến đúng lúc để thu lấy thở cuối cùng bình sứ, đủ nuôi nàng trong một thời gian dài. cũng lúc gặp phiền phức. Chỉ vì phép ẩn của nàng quá yếu, một kịp thu lấy thở nhà bệnh nhân phát hiện. Nàng hoảng loạn bỏ chạy, dám trở thành trong một thời gian dài. Đó là cuộc sống của nàng, bao năm đổi.
Bình sứ vẫn còn chút thở, giờ con hồ ly phá hỏng. Thức ăn tiếp theo ít nhất đợi một tháng. Nàng buồn bã thu dọn mảnh vỡ đất.
Chiều hôm đó, mang rượu về, nhíu mày bộ dạng t.h.ả.m hại của nàng. Hắn kéo con hồ ly khỏi ổ đất, cho nó cơ hội phản kháng. Chỉ nhíu mày, lửa từ tay bùng lên, chỉ trong vài nháy mắt, con hồ ly thiêu thành tro. Nàng đưa tay che miệng, sợ hãi dám phát tiếng. Giờ thì nàng tin lời miêu tả của chuột tinh về . Hắn g.i.ế.c yêu quái dễ như đập c.h.ế.t một con ruồi .
Hắn phủi tay, vết thương nàng, : "Ta bạn vì quá mạnh, ngươi bạn vì ngươi quá yếu."
Câu , đến giờ nàng vẫn quên. Hôm nay, giúp nàng.
Dưới mái lều, nàng thì thầm: "Kinh Trập, nếu gặp ngươi, lẽ c.h.ế.t . Không c.h.ế.t tay yêu quái thì cũng c.h.ế.t tay hôm nay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-8-chieu-hai-8.html.]
"Ta cũng sẽ c.h.ế.t." Hắn nhẹ.
Nàng ngẩn .
Hắn : "Không ngươi thể thấy cái c.h.ế.t của con ? Thử xem khi nào c.h.ế.t ."
"Không!" Nàng lùi , lắc đầu mạnh: “Ta ." Mười năm hàng xóm, thời gian yên bình, nàng dần học cách uống rượu, dám đùa giỡn với , trò chuyện về thế sự, ngay cả đêm tuyết rơi cũng thấy cô đơn. nàng quên một điều, là , nhiều nhất chỉ sống trăm năm. Không, nàng còn sống bao lâu nữa.
Nhìn thấy nàng kích động, lắc đầu, dậy nắm tay nàng: "Hay là cùng về nhà. Ngươi là vợ , đưa ngươi về gặp cha chứ."
Vợ? Chẳng đây chỉ là trò đùa của với khác ? nàng thật sự đưa về một ngôi nhà bỏ hoang trong thành. Hắn thắp hương, cúi lạy một đôi bài vị, : "Cha, , con thành , đưa vợ con về bái kiến hai ."
Lúc , nàng mới nhận , lẽ đùa.
"Mười năm , cha khác hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t." Hắn cẩn thận lau bụi bài vị: “Có kẻ bỏ t.h.u.ố.c độc giếng nhà . Hôm đó sớm. Sự đố kỵ còn đáng sợ hơn bất kỳ yêu quái nào. Ta lấy mạng hung thủ, đó là một thuật sĩ nổi tiếng trong thành. G.i.ế.c yêu , nhưng g.i.ế.c là phạm pháp. Quan phủ điều tra một thời gian manh mối. Ta định đầu thú nhưng ngại nhà tù thoải mái nên thôi. Cũng ở chỗ cũ, bèn đến hàng xóm với ngươi."
Nàng trợn mắt, c.ắ.n chặt môi.
"Lúc sinh , một hòa thượng đoán mệnh, mang mệnh hung tàn, thần quỷ khó xâm, nên ở bên cha , sớm xuất gia, nếu sẽ gặp đại nạn. Còn ..." Hắn bỗng dừng , với nàng: “Ta nỡ rời xa cha , cuối cùng ứng nghiệm lời hòa thượng ."
Nàng gì, chỉ im lặng.
"Ước nguyện lớn nhất của cha là thấy lấy vợ sinh con." Hắn mắt nàng: “Nàng bằng lòng vợ ? Nếu , ép."
Nàng sợ đến run lên, chỉ : "Ta là Ảo Cơ, là . Ngươi là con , thể lấy vợ?"
Hắn : "Vì chỉ quen mỗi nàng thôi."
Nàng suýt nữa thì sặc nước bọt. nàng càng kinh ngạc hơn khi phát hiện , hề từ chối . Làm vợ của một , từ đó chồng, chỗ dựa, đó là một điều nàng dám tưởng tượng. Hơn nữa, nàng cũng chỉ quen mỗi , chỉ là bắt nạt nàng.
Thuật sư hàng yêu phục ma cứ thế lấy một yêu quái vợ, trông vẻ hoang đường nhưng vô cùng hợp lý. Hắn dẫn nàng về gần nghĩa địa, xây một ngôi nhà nhỏ. Giống như tất cả các cặp vợ chồng thế gian, ban ngày ngoài việc kiếm tiền. Kiếm tiền thì mang vải vóc, trâm ngọc về cho nàng. Nàng thì học theo phụ nữ nhân gian, giặt giũ, may vá cho , nấu ăn theo sách dạy nấu ăn. Ngày tháng trôi qua trong khói bếp và sự đồng hành.
Năm , họ một cô con gái. Hắn đặt tên cho con là Sơn Hải. Nàng trách đặt tên con gái giống tên con trai. Hắn : "Núi sông tự tại, biển khổ bờ." Nàng hiểu lắm, nhưng vì thích nên cứ để . Nhìn khuôn mặt đỏ hồng của đứa trẻ, lo lắng của nàng đều tan biến. Hóa và yêu quái cũng thể con. Cảm giác bất an hạnh phúc.
Hôm đó, bế con gái tuyết rơi ngoài cửa sổ, thẫn thờ : "Nếu sống đời thể tự tại như , thì khổ bao nhiêu cũng thấy khổ."
Nàng dựa vai , : "Nếu chúng cưới ngay khi mới quen , thì thể vợ chồng thêm mười năm nữa."
Hắn cúi đầu nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên phức tạp. Nàng ngờ rằng, buổi chiều đầu đông đó là thời gian cuối cùng của ba họ.
Quỳ mặt đất lạnh giá bên ngoài chùa Vân Độ, nàng vẫn đang nghĩ gì sai. Tại là , xuất gia là xuất gia. Nàng vẫn hiểu rõ đàn ông . Có thể màng thứ cưới nàng vợ, cũng thể màng thứ bỏ nàng mà . Hắn cần nàng thì , nhưng con gái còn nhỏ thế , thể cần nó chứ? Nàng từ bình tĩnh đến điên cuồng, điên cuồng xông chùa nhưng kết giới ngăn . Dù nàng đập đầu chảy máu, thương tay, cánh cửa chùa Vân Độ vẫn kiên quyết chặn nàng bên ngoài.
Bảy ngày bảy đêm, nàng ôm con gái quỳ bên ngoài chùa, ngừng gọi tên . Sáng ngày thứ tám, một nhà sư bước , đưa cho nàng một tờ giấy. Trên giấy là bút tích của , bốn câu: "Người yêu khác đường, duyên tận ở đây. Núi sông tự tại, biển khổ bờ."