Bách Yêu Phổ 1 - Chương 8: Sấu Kim 8

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:47:17
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bay mãi, bay mãi mục đích, vì dẫu bay đến thì cũng như cả thôi.

Có lẽ là vì già , nên mệt.

xuống thành trì chân, cảm giác quen thuộc. Rời mấy trăm năm, hình như bay về chốn cũ .

Nương theo ánh trăng, nó chọn một gia đình, lý do đơn giản: nhà nuôi nhiều gà, gà trống, gà mái, và cả một đàn gà con.

Nó lặng lẽ đáp xuống chuồng gà, chen chúc cùng một đám gà con bộ lông cùng màu. Nó vốn sợ lạnh, nếu thì năm đó hoàng đế cũng chẳng cần xây riêng cho nó một tòa Bích Hàn Đài.

nơi rõ ràng thoải mái hơn Bích Hàn Đài nhiều. Lũ gà con mềm ấm, bộ lông của chúng thật sự êm ái.

Quan trọng nhất là ở cùng chúng an , sẽ ai nhận trong bầy gà thêm một "đồng loại". Sự thật là chúng trông giống , dù nó cảm thấy hơn một chút.

Gia đình chỉ hai , một và một con trai.

Qua nhiều ngày quan sát từ trong chuồng gà, nó gia đình họ Chu, gọi con trai là Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo mười lăm, mười sáu tuổi, là một tên ham chơi, ở nhà lúc nào yên, cả ngày sớm về khuya, một phần nhỏ thời gian dành để việc vặt, phần lớn thời gian dùng để chơi bời.

Mẹ thì chăm chỉ hơn nhiều, việc trong nhà đều một tay bà lo, đến cả đàn gà cũng béo hơn nhà khác.

Bà nấu ăn cũng ngon, vì mỗi khi đến giờ cơm, cả sân ngập tràn hương thơm.

Tuy nhiên, Tiểu Bảo hiếm khi ăn tối cùng bà. Dù ở nhà, mỗi gọi, cũng chỉ bực bội đáp một tiếng, và vội vài miếng là ngoài.

Bà thích nhất là xếp giấy, xếp nhiều hoa cỏ và động vật. Bà đặt con lợn nhỏ ưng ý nhất trong phòng con trai, vì Tiểu Bảo tuổi Hợi. một ngày, Tiểu Bảo về, giày dính đầy bùn, thuận tay lấy con lợn giấy bàn lau.

Bà thấy , cũng gì. Sau khi con trai , bà nhặt món đồ biến thành một đống bẩn thỉu lên, cẩn thận mở . Phía tờ giấy nhăn bẩn, là sáu chữ xiêu vẹo: "Tiểu Bảo bình an hỷ lạc".

Bà vuốt phẳng tờ giấy cất góc tủ.

Gần đây, bà đang học chữ ở nhà Lưu , một thầy dạy học ở gần đó. Đây là đầu tiên bà thành một câu mà cần ai chỉ dạy.

Làm ư? Là do bà thường xổm chuồng gà, rải thóc kể lể.

học cách xếp hoa mai, hôm nay bà gặp một bạn cũ đường, lúc bán trứng bà cẩn thận vỡ... Tất cả những chuyện vụn vặt đó, bà đều kể hết.

Thực tế là , hàng ngày bà chuyện với đàn gà còn nhiều hơn với con trai.

Tiểu Bảo lúc nào cũng tỏ bận rộn. Mẹ bảo trời lạnh nhớ mặc thêm áo, đáp " , ". Mẹ chuyện, bảo bận chơi với bạn, hoặc trốn trong phòng chơi chọi dế.

Có đôi khi, bà cũng sẽ thở dài bóng lưng con trai, nhưng như gì, lẩm bẩm: "Người trẻ tuổi mà, ai cũng việc riêng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-8-sau-kim-8.html.]

Nó vẫn ở chuồng gà, cho đến khi đám gà con lông, nó vẫn đổi.

Dù bà lơ là đến , cũng sẽ phát hiện trong chuồng gà một con chim lạ.

Nó xòe cánh, chuẩn bay .

"Ngươi ..." Bà xổm trong chuồng, ánh mắt kinh ngạc nhưng hề ác ý: “Chưa từng thấy con chim nào như ngươi. Bị thương nên rơi nhà ? Hay lạc đàn?"

Nó kêu lên hai tiếng.

"Nhìn ngươi nhỏ thế , chắc là lạc cha , sức bay về ?" Bà tự hình dung cảnh của nó, đưa tay xoa đầu nó: “Nếu chê chuồng gà của thì cứ ở , đợi lớn thêm chút nữa hẵng bay tìm cha . Con cái mệnh hệ gì, cha sẽ đau lòng lắm."

Nó đắn đo một hồi, thu cánh , tạm thời bỏ ý định rời . Không vì lý do gì cả, chỉ là cảm thấy thể ở đây.

Từ đó về , trong thức ăn rải chuồng, ngoài thóc còn thêm chút hạt kê. Đó là sự ưu ái của bà dành cho nó.

Và sự báo đáp lớn nhất của nó, là lặng lẽ lắng những câu chuyện mà đứa con trai bà .

Thực , những câu chuyện của bà hề tẻ nhạt. Dù là thiên văn địa lý, những chuyện lông gà vỏ tỏi, chuyện gì cũng thú vị.

Tiếc là Tiểu Bảo dành nhiều thời gian cho bà. Trong lòng những chuyện quan trọng hơn.

Đầu mùa hè năm đó, Tiểu Bảo dứt khoát rời nhà. Hắn lính, vì quốc gia và hoàng đế lập chiến công, thu phục non sông, đến một chân trời rộng lớn hơn.

thể ngăn cản .

Tiểu Bảo mang theo những ảo tưởng nhất về chiến tranh mà rời . Bóng dáng còn khuất lưng, dường như thấy khoác áo giáp trận, đại thắng trở về.

Chỉ là thể , chiến trường chút gì liên quan đến hai từ " ".

Hắn cũng , từ khi , như già mười tuổi. Cũng bà bắt đầu xếp rùa giấy bất kể ngày đêm, vì ai đó , chỉ cần xếp đủ chín trăm chín mươi chín con rùa, xa sẽ thể bình an trở về.

Thế nhưng, chín trăm chín mươi chín con rùa xếp xong, Tiểu Bảo vẫn bặt vô âm tín. Bà nhờ hỏi thăm tin tức tiền tuyến, đều tình hình quân .

Nhiều đêm, nó thấy đèn trong phòng bà vẫn sáng cho đến tận bình minh.

Vào một đêm hè nóng nhất, nó bay .

Việc tìm khó đối với nó, dù là một chiến trường m.á.u chảy thành sông. Điều khó khăn chính là... nó tìm c.h.ế.t.

Nó tìm thấy Tiểu Bảo trong một đống t.h.i t.h.ể ai dọn dẹp. Hắn mở to mắt, như thể vẫn còn đang sững sờ trong hoảng sợ và ngỡ ngàng.

Nó nhẹ nhàng đậu lên . Trên bầu trời, nửa vầng trăng chậm rãi ló từ đám mây đen...

 

Loading...