Bách Yêu Phổ 1 - Chương 9: Chiếu Hải 9

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:51:03
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng gần như xé nát tờ giấy, nhưng cuối cùng trong mắt chỉ còn bốn chữ "Người yêu khác đường". Nguyên nhân rời , hóa vẫn là vì là một yêu quái.

Nàng cố gắng dậy, im lặng ngôi chùa Vân Độ ngăn cách tất cả. Đứa bé trong lòng oa oa. Nàng c.ắ.n chặt răng, : "Con gái của sẽ là yêu quái nữa." Nói xong, nàng , loạng choạng rời .

Trên bức tường của chùa Vân Độ, một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua. Trong gian phòng của tu hành tỏa đầy khói nhẹ, giường, sắc mặt xanh xám. Vị phương trượng già bên cạnh, nhắm mắt niệm Phật.

Hắn khẽ: "Lão hòa thượng, nếu đến đây sớm hơn, liệu những bên cạnh sống hơn ?"

"Mỗi đều mệnh riêng. Ngươi đến , cần vẫn . Đừng nghĩ nhiều nữa." Phương trượng : “Chỉ là, ngươi chỉ ba mươi năm tuổi thọ, còn cố gắng dây dưa với nữ yêu quái ? Ôi, nghiệt duyên."

Hắn yếu ớt : "Làm lão hòa thượng ngươi thật giả? bây giờ ngươi dối. Sau , đừng tuổi thọ của nữa, cũng đừng ."

"Năm đó, cha ngươi ơn cho bữa cơm, cũng lòng nhắc nhở. Mệnh ngươi khác thường, đời gặp nhiều trắc trở, nếu sớm cửa , ít nhất thể vướng bận." Phương trượng thở dài: “Nghỉ ngơi . A Di Đà Phật."

Sau khi phương trượng rời , trần nhà, mắt luôn thoáng hiện hình bóng của họ. Từ khe tường, đột nhiên một bóng đen chui , một vòng rơi chiếc gương hộ tâm treo n.g.ự.c .

"Nàng ôm con ." Tiếng phát từ trong gương: “Ngươi cứ thế ? Thật thể..."

"Chiếu Hải, ngươi theo hai mươi hai năm nhỉ?" Hắn cắt ngang lời đối phương.

"Hai mươi hai năm." Gương : “Lúc ngươi tám tuổi cứu khỏi một con yêu tinh."

Hắn hít sâu một : "Ngươi từng , ngươi thể cho khác một con đường sống."

"Một đời, một , một con đường."

"Tốt, thì ." Hắn gắng sức dậy, tháo chiếc gương theo hai mươi hai năm cầm trong tay. Nó chỉ to bằng hai quả trứng gà, viền ngoài bao bọc bởi đá đen lốm đốm. Mặt gương tròn như ngọc, như pha lê, sáng lấp lánh. Nói là gương nhưng thể soi bất kỳ thứ gì.

Hắn đột nhiên c.ắ.n ngón tay, vẽ những bùa chú kỳ lạ lên mặt gương.

"Ngươi ?" Gương hét lên.

"Từ nay về , ngươi chăm sóc họ." Ánh mắt đột nhiên trở nên dữ dội, áp chặt ngón tay lên mặt gương, dường như nhét cả linh hồn đó. Một tia sáng trắng lóe lên, chiếc gương "choang" một tiếng rơi xuống đất. Ánh sáng tan , đất một đàn ông đen kịt cuộn tròn, mặt ngũ quan, chỉ một mảng gương sáng loáng.

Hắn phun một ngụm máu, mặt trắng bệch như tờ giấy. Nhìn đàn ông đất, : "Nếu thêm chút sức lực, hình của ngươi lẽ sẽ hơn."

Người đàn ông từ từ bò dậy, cúi đầu cơ thể , một lời.

"Có thể giấu cái c.h.ế.t của bao lâu thì giấu." Hắn di chuyển , xếp bằng .

"Tại ?" Người đàn ông dường như còn quen với cơ thể , chuyện chậm.

"Sự yếu đuối là điểm chí mạng của nàng." Hắn ngoài cửa sổ: “Oán hận và nhớ nhung thể giúp nàng sống tiếp."

"Sớm muộn gì nàng cũng sẽ thôi."

" , nhưng vẫn còn ngươi."

"Ta?"

"Còn một thứ nữa, ngươi mang đến cho họ." Hắn gọi đàn ông gần, thì thầm vài câu tai.

Người đàn ông đột nhiên lùi , liên tục : "Không , tuyệt đối !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-9-chieu-hai-9.html.]

"Ta vẫn sẽ ở bên cạnh họ." Hắn khẽ, nhắm mắt : “Vừa lừa lão hòa thượng. Ta tin lời ông , chỉ là cảm nhận một chút dịu dàng trong quãng đời còn . Nàng xuất hiện đúng lúc. Ta là một ích kỷ, nên đừng nhớ nhung ."

Không đợi đàn ông mở miệng, một ngọn lửa bùng lên từ cơ thể . Ánh sáng vàng đỏ chiếu sáng cả căn phòng, nuốt chửng khuôn mặt an lành ở giữa.

Nếu thời gian thể , thứ thể từ đầu, vẫn hòa thượng. Hắn vẫn hàng xóm với một yêu quái trong nghĩa địa, uống rượu, chuyện với nàng, trừng trị kẻ cho nàng, lấy nàng vợ, sinh con đẻ cái.

Ánh nến trong phòng lung lay. Tần quản gia từ từ tháo mặt nạ xuống. Dưới mặt nạ là khuôn mặt con mà là một mảnh gương sáng loáng như ngọc, như pha lê. Mặc dù đoán bảy, tám phần, Đào Yêu vẫn cau mày.

"Có lẽ ngươi mùi hương xung quanh Ôn gia là gì nhỉ." Tần quản gia Đào Yêu.

"Hương gửi hồn." Đào Yêu : “Người pháp thuật cao thâm, nếu hy sinh vì khác, dùng lửa tự thiêu, thể tạo hương gửi hồn, còn gọi là hương sống. Trông như than củi, đốt lên mùi hương khác thường, thể trừ yêu ma, bảo vệ gia đình."

"Sau khi chủ nhân rời , mang theo hương gửi hồn rời khỏi chùa Vân Độ." Tần quản gia đeo mặt nạ: “Khi trở về nhà, nàng và đứa bé thấy . Ta tìm suốt nửa năm mới thấy họ ở một thị trấn nhỏ cách thành Tương Dương vài trăm dặm. Lúc đó, nàng là phu nhân của Ôn gia giàu nhất thị trấn, dáng vẻ đổi nhưng tính tình khác nhiều, hành xử thận trọng, vững vàng. Đáng tiếc, Ôn lão gia mới cưới đầy một tháng bất ngờ qua đời, chỉ để khối gia sản khổng lồ và vợ góa. Ta nghĩ, đó cũng là lý do nàng chọn ông chồng." Hắn khổ: “Sau đó, ngày đêm ẩn trong Ôn gia, dám dễ dàng tiếp cận. Nàng là một phụ nữ yếu đuối, một khối tài sản lớn, kẻ lòng xa tất nhiên ít. Một ngày nọ, nàng dẫn Sơn Hải ngoài, đường về gặp kẻ . Ta tay cứu giúp. Nàng hoảng sợ, cảm kích trong nhà đang thiếu một quản gia trung trực, tỉ mỉ. Vậy là cuối cùng cũng cơ hội đến gần con họ. Năm , nàng đây nữa, chuyển về nơi gần thành Tương Dương. Vậy là nàng bán hết tài sản, đưa Sơn Hải đến trấn Thiên Thủy." Hắn thở dài: “Ta nghĩ, nàng trở về thành Tương Dương nhưng ở gần chùa Vân Độ."

"Sau khi định cư , ngươi dùng hương gửi hồn bao trùm cả ngôi nhà, khiến yêu quái thể tiếp cận con họ." Đào Yêu liếc Liễu công tử: “Quả là lợi hại, ngay cả Liễu công tử của chúng cũng mùi hương cho yếu ."

Liễu công tử trợn mắt nàng, khinh bỉ: "Những kẻ cần hạ gục thì hạ gục. Mụ già độc ác thế mà chẳng thấy cái hương tác dụng gì." Nói xong, đột nhiên nhớ điều gì: “Ngày hôm đó khi phủ, thấy trong xe ngựa một thứ ma quái, hai tay chắp , trắng toát, bay lơ lửng , chớp mắt biến mất."

"Ngươi dọa sợ ?" Đào Yêu mỉm : “Hương gửi hồn chỉ tác dụng với yêu quái. Bà lão đó là con nên ảnh hưởng." Nàng ngửi ngửi: “Hương sống quý giá vô cùng, trăm năm chắc một cái. Suy cho cùng, tình nguyện tự thiêu vì khác thật quá ít. Dù tu vi cao đến mấy cũng chắc thể hy sinh như ."

Tần quản gia im lặng một lúc, : "Có lẽ ông vẫn nghĩ đến việc nàng yêu hồ ly ức h.i.ế.p năm đó."

" nàng mãi mãi rằng mà nàng căm ghét thực bao giờ rời ." Nàng hai con giường, một c.h.ế.t, một ngất: “Chủ nhân của ngươi cũng , kết cục cuối cùng sẽ trở nên như thế ."

Tần quản gia Ôn phu nhân: "Dù tính cách của nàng đổi, nàng là một quái vật."

"Xem bệnh nhân như hàng hóa để buôn bán, đủ là quái vật ?" Liễu công tử chất vấn.

"Nàng là Ảo Cơ, Sơn Hải cũng , dù chỉ là một nửa. Họ cần ăn để sống." Tần quản gia : “Mua bệnh nhân vì tuổi thọ của họ thường ngắn nhất. Ngươi quên nàng thể thấy ngày c.h.ế.t của con ? Những ai còn sống lâu, nàng sẽ hại. Không thích, nàng sẽ tìm nhận nuôi. Có gia đình, nàng sẽ đưa về nhà. Còn những sắp c.h.ế.t, nàng mới hút khí của họ để ăn. Nếu điều đó cũng là sai, thì kẻ sai nhất là những bán của vì bệnh nặng, vì thiếu tiền. Chỉ vì những lý do đó mà thể bỏ rơi , thật bằng một con yêu quái. Ít nhất, phu nhân luôn cố gắng vì Sơn Hải. Nàng Sơn Hải gánh chịu phận của yêu quái nữa."

" phu nhân của ngươi bao giờ hỏi ý Sơn Hải." Ma Nha tức giận: “Cái gọi là tự do, chẳng là dù yêu quái cũng sống tự tại ? Tại các ngươi nghĩ rằng cứ thì mới thể hạnh phúc? Có thể con đường , mới là tự do. Cha của Sơn Hải cũng đúng. Dù cuộc sống sắp kết thúc, dùng cách đau khổ để khác trở nên mạnh mẽ? Ông bên vợ con đến ngày cuối cùng ? Ông rõ ràng đến c.h.ế.t vẫn yêu họ, tại trông vẻ vĩ đại nhưng thực tồi tệ như thế?" Ngay cả từ "tồi tệ" cũng thốt . Ma Nha bao giờ kích động vì ai như .

Nói xong, đột nhiên bệt xuống đất, lớn: "Sơn Hải rõ ràng còn cả một tương lai dài, bây giờ đều các ngươi mất hết ."

Đào Yêu và Liễu công tử liếc . Họ từng thấy tiểu hòa thượng đau lòng như .

Tần quản gia tới mặt Đào Yêu, nghiêm túc : "Ta là một Chiếu Hải."

Đào Yêu : "Sinh từ biển sâu, thể chiếu sáng đường sống. Sau khi thành hình , nhanh như ma quỷ, giỏi tìm đường thoát, thể đuổi kịp. Nếu tự nghiền thành bột, dù là sống c.h.ế.t, miễn còn xác, ăn sẽ thể trở như ban đầu. Là loại yêu quái hiếm thấy."

"Vậy ngươi sẵn lòng cứu Sơn Hải ?" Hắn hỏi nàng.

Nàng suy nghĩ một lúc, sang với Liễu công tử: "Ngươi đưa Ma Nha ngoài ."

Liễu công tử hỏi nhiều, kéo Ma Nha dậy, dẫn khỏi mật thất. Trong phòng chỉ còn nàng và Tần quản gia.

"Ta thực sự ngươi thế , dù ngươi cũng là một yêu quái hữu dụng. Đưa ngươi theo bên , khi trốn nợ thể ngay nên chạy đường nào mới là đường sống." Nàng trang trọng vỗ vai .

"Công dụng nhất của loài Chiếu Hải chúng là tìm đường sống cho khác, nhưng chúng chỉ thể tìm con đường thực sự một cho một duy nhất trong đời." Hắn nghiêm túc : “Nếu đó là Sơn Hải, sẵn lòng."

"Ngươi yêu nàng ?" Đào Yêu chiếc mặt nạ bất biến của .

 

Loading...