Lửa trong chậu than tắt. Đến cuối cùng, Chu Tiểu Bảo cũng ném con chim giấy .
"Ngươi như , về cơ bản là c.h.ế.t." Gương mặt Diệp Phùng Quân chút biểu cảm : “Làm một c.h.ế.t ‘sống ’, là chuyện mà một yêu quái già nua như ngươi thể gánh vác nổi."
Chu Tiểu Bảo nở nụ : "Ngươi thấy già ?"
"Vàng ngươi nhả ngày càng ít ." Diệp Phùng Quân : “Hơn nữa mấy năm gần đây, vàng ngươi nhả còn dính ánh sáng đỏ, đó là điềm báo huyết khí của ngươi sắp cạn kiệt."
Chu Tiểu Bảo nhún vai: "Ta từng cho rằng yêu quái là loài duy nhất thể thoát khỏi thời gian, nhưng hóa cũng ."
"Chu đại nương ơn nghĩa gì sâu nặng với ngươi, thực sự hiểu ngươi như ." Diệp Phùng Quân thẳng.
"‘Không phục Vàng Bích Hàn, trái tim quân vương. Không phục tiền vàng lạnh lẽo, nhận lòng thương của bậc đế vương.’" Hắn con chim giấy trong tay: “Ngươi từng câu ?"
Diệp Phùng Quân .
"Ta từng nghĩ rằng, chỉ cần tiếp tục cung cấp vàng cho con , họ sẽ hạnh phúc. Những phụ nữ trong hoàng cung đó, vì tranh giành trang sức từ vàng Bích Hàn mà thậm chí còn sát hại lẫn . cuối cùng, họ vẫn c.h.ế.t trong tuyệt vọng, giống như vương triều sụp đổ . Ta từng cho khác vàng, nhưng kết quả vẫn như thế. Họ chỉ bận rộn tranh giành, thời gian để hạnh phúc."
Chu Tiểu Bảo dậy, khẽ thở dài: “Trong nhiều sách cổ đều là vật may mắn mang đến niềm vui, nhưng bản thấy, chẳng qua chỉ là một yêu quái mang đến sự tranh chấp."
Hắn dừng một chút, đầu về phía mộ của Chu đại nương: "Cho đến khi nhà họ Chu, gặp bà, mới phát hiện vàng là thứ quan trọng. Điều bà , chỉ đơn giản là Chu Tiểu Bảo thể xuống chuyện với bà một lát, cùng bà xếp giấy, khi bà còn khỏe thì đưa bà đến những nơi bà đến."
Hoàng hôn dần buông, vài bông tuyết lẻ tẻ bay lượn trong trung.
Sau một hồi im lặng, Diệp Phùng Quân đột nhiên : "Ai vàng quan trọng, ở chỗ nhiều thứ lắm."
Chu Tiểu Bảo bật : "Chỉ là Ông chủ Diệp giá đắt quá."
"Tiền nào của nấy." Diệp Phùng Quân hùng hồn: “Có điều, chỉ kẻ ngốc như ngươi mới dùng vàng để mua giấy xếp thôi."
"Ta ngốc." Chu Tiểu Bảo sửa : “Thứ mua về, đáng giá hơn nhiều so với thứ trả cho ngươi. Ngươi thấy vẻ mặt của nương khi học cách xếp con bướm của ngươi . Khi một thực sự hạnh phúc, nụ của họ sẽ tỏa sáng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-9-sau-kim-9.html.]
Hắn thấy, nhưng mắt hiện cảnh hai con cùng nghiên cứu xếp giấy ánh mặt trời hoặc ánh đèn. Đó là một chuyện đỗi bình thường, gì nổi bật, nhưng lẽ, đây chính là lý do khiến cảm thấy họ thiếu thốn điều gì?
Có thể sống hạnh phúc khi còn sống, quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Diệp Phùng Quân ngẩng đầu, tuyết rơi ngày một nhiều hơn.
"Đất Thục ít khi tuyết rơi, vận khí của cũng thật ." Chu Tiểu Bảo đưa tay , bắt lấy một bông tuyết: “Ông chủ Diệp, đầu tiên gặp ngài, cảm thấy ngài bình thường. Tiếc là tu hành đủ, manh mối gì. Ngài thể cho ngài là thần thánh phương nào ?"
Diệp Phùng Quân suy nghĩ một chút, : "Ta chỉ là một kẻ đang bắt đầu cuộc sống mới. Những chuyện khác quan trọng."
"Câu trả lời ." Chu Tiểu Bảo : “Tuy thấu phận của ngài, còn ngài treo lên đánh, nhưng hề ghét ngài. Cảm ơn ngài."
"Ai mà ghét nổi chứ." Hắn nghiêm túc .
Chu Tiểu Bảo lắc đầu bật : "Có một chuyện cuối cùng nhờ ngài." Hắn chỉ chính : “Xin hãy an táng Chu Tiểu Bảo giúp ."
Hắn sững , mới gật đầu.
"Đốt thêm vàng mã cho nhé."
"Ừ."
"Cả vàng thỏi nữa."
"Ừ."
"Hắn cưới vợ, nên đốt một cô nương xinh cho nhỉ?"
"Ngươi đừng tưởng bây giờ dám treo ngươi lên đ.á.n.h nữa."