Bách Yêu Phổ 2 - Chương 1: Hề Nang 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:37
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Có một quên, nhiệt huyết thời niên thiếu xói mòn cũng năm tháng. Có một ngốc, khác chỉ đối xử với nó một chút nó ghi nhớ cả đời.”

---

"Phụt!"

Một ngụm canh, là canh cá tươi ngon nấu gừng, Tư Tĩnh Uyên phun ngoài. Người hầu bên cạnh né kịp, ướt hết cả mặt mày áo quần, nước mắt.

"Miêu quản gia!" Tư Tĩnh Uyên ôm lấy cổ họng của , một tay khác liều mạng kéo lấy Miêu quản gia xuống bên cạnh.

Miêu quản gia ôm một bát cơm trắng, gượng gạo : "Đại thiếu gia, thức ăn hợp khẩu vị thì ăn là ."

Tư Tĩnh Uyên lập tức sống , gõ bàn : "Ngươi còn những thứ đó là thức ăn ? Một bàn t.h.u.ố.c độc mới đúng! lão Trương thù với cả nhà chúng ?"

"Đại thiếu gia, lão Trương thôi việc ." Miêu quản gia nhỏ: "Nhà bếp chúng tạm thời do Liễu công tử phụ trách. Ngài , còn kịp kể với ngài."

"Lão Trương ?" Tư Tĩnh Uyên cúi đầu bàn: "Nhà bếp như chiến trường, thể dễ dàng giao cho một đáng tin như thế? Những ngày tháng sống thế nào đây? Ta ăn gì, uống gì đây? Ngươi tin , mỗi ngày đều về nhà ăn cơm, để cho đám quả phụ các hàng ngày chờ đợi trở về?"

"Đại thiếu gia, bên cạnh còn hạ nhân đó, đừng dùng từ ngữ bừa bãi." Miêu quản gia cố sức nuốt xuống một miếng cơm.

Tư Cuồng Lan từ đầu đến cuối hề phát biểu ý kiến gì. Húp một ngụm canh, cau mày. Ăn một miếng rau, cau mày. Đặt đũa xuống, chùi miệng, đó rời .

Trong phòng bếp, Liễu công tử đang ngâm nga một khúc nhạc, chia đồ ăn bát, lẩm bẩm : "Đây là của Đào Yêu, đây là của tiểu hòa thượng, đây là của Cổn Cổn."

Đột nhiên lưng thêm một .

Tư Cuồng Lan đ.á.n.h giá trái một hồi, lấy một ít rau tươi nhặt, lấy một ít thịt dê thịt lợn còn dư, bắt đầu rửa rau, thái thịt giống như đang ở chốn .

Liễu công tử há miệng một bên lâu cũng thấy tên ngó một cái, bèn dứt khoát cầm một cây đao lên chặt xương, chặt "rầm" một cái tấm thớt, chẻ rau xanh đang thái thành hai.

Tư Cuồng Lan dừng tay, hề tỏ kinh ngạc, đầu: "Ngươi chuyện gì?"

"Nhị thiếu gia, đây là nhà bếp.” Liễu công tử khẽ.

"Ta ." Tư Cuồng Lan đầu, tiếp tục thành thục dùng dao.

Chỉ cách cắt rau, bề dày đều đặn, hình dáng chỉnh, giống như đao công của Liễu công tử, là dùng d.a.o cắt nhưng cũng khác gì ch.ó cắn.

"Nhà bếp là địa bàn của .” Liễu công tử cao giọng .

"Hôm nay phiền ngươi." Tư Cuồng Lan xoay cổ tay, bỏ mớ rau thái xong bát, rơi vãi một chút nào: "Ta tự nấu."

Liễu công tử cứng : "Ngươi?"

"Nếu như ngươi một bên xem thì nhất ngậm miệng ." Hắn thành thục vớt rau khỏi nước: "Nếu thì đừng đây vướng tay vướng chân."

Liễu công tử nhíu mày, lạnh lẽo : "Ta , cứ đây xem đấy."

Tư Cuồng Lan mỉm , bỏ rau vớt qua một bên, lấy thịt lợn còn cả xương bày lên thớt, chỉ hai nhát tách xương và thịt , : "Dân coi chuyện ăn uống là trời. Không vui cũng ăn, vui cũng ăn. Có thể xuống vui vẻ mà ăn một bữa cơm, nhà thì là bạn. Đối xử với thức ăn cũng chăm chút, tỉ mỉ giống như đối đãi với thương ."

Liễu công tử hừ một tiếng.

Bếp lửa hừng hực, Tư Cuồng Lan đổ dầu xào rau, động tác như nước chảy mây trôi, dáng vẻ của một công tử nhà giàu cả đời cũng đến dầu muối củi lửa. Hắn xào rau liếc Liễu công tử thức ăn bên , lắc đầu thở dài: "Có thể biến đồ ăn thành đống ghẻ rách đó, ngươi nhất định là từng yêu ai ."

Liễu công tử đang đến xuất thần, lạnh lùng c.h.é.m xuống một nhát dao.

"Thứ , ông đây mối tình đầu ." Hắn nhịn sự kích động c.h.ặ.t đ.ầ.u của Tư Cuồng Lan vứt trong chảo dầu, xa phản kích: "Còn nhị công tử đây, mệnh cô quả đến già nhỉ?"

"Hơ hơ, mối tình đầu của ngươi chẳng lẽ là nàng Đào Yêu rỏ dãi ?"

"Ồ, trong mắt nàng căn bản là nữ nhân. Nhị thiếu gia, nếu như suy nghĩ gì với nàng , cũng thể tác thành cho hai , cũng tiện giải trừ cái mệnh cô đơn cả đời của ngươi."

"Hơ hơ."

"Hơ hơ hơ hơ hơ."

Hai đàn ông ngươi "hơ hơ", "hơ hơ". Trong lúc hai cứ như thế đối thoại, gian bếp nhà Tư phủ cuối cùng cũng bốc lên mùi hương thơm phức của thức ăn.

"Ôi chao, đói c.h.ế.t bổn cô nương , vẫn đồ ăn ?" Đào Yêu xông như bay , thấy đang gian bếp bận rộn, thì vô cùng ngạc nhiên : "Nhị thiếu gia!"

"Đến đúng lúc lắm, giúp bê thức ăn , đại thiếu gia đang đợi đó." Tay trái Tư Cuồng Lan xoay một đĩa rau nóng hổi, lập tức rơi tay của Đào Yêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-1-he-nang-1.html.]

Đào Yêu bê đĩa, ghé đến bên cạnh Liễu công tử : "Ngươi hô hào bảo quân vương nhà bếp ? Sao khác đuổi khỏi lò bếp ?"

Liễu công tử bĩu môi, hỏi ngược : "Ngươi đến đây gì?"

"Ăn cơm chứ còn gì nữa! Ngươi lâu lắc như thế mang cơm đến, ngươi định cho ăn đất !" Đào Yêu trợn mắt : "Còn nữa, ngươi thấy Ma Nha ? Vừa trưa thấy , Cổn Cổn cũng thấy nốt."

"Ai , lẽ là ngoài chơi ."

"Trưa hôm nay ăn cháo ngươi nấu, thấy Cổn Cổn hình như , náo loạn chạy ngoài . Ừm, e là bây giờ bám lấy Ma Nha bắt mua đồ ăn ngon cũng nên."

"..."

***

"Đẹp thật." Ma Nha ánh hoàng hôn rơi xuống con phố, ánh đèn đường dần sáng lên, dòng đông như cửi. Sự phồn hoa rôm rả ở chân thiên tử quả thực hề chịu sự hạn chế của thời gian.

Cổn Cổn vai say sưa ngắm tòa thành mà nó vẫn quen thuộc . Bốn bề huyên náo ầm ĩ, những nam nhân nữ nhân cũng ít liếc hai bọn họ, ánh mắt như của hiếm nhưng cảm thấy kinh ngạc. Ở trung tâm đế quốc, những kỳ hình dị vật cũng là hiếm , những thấy nhiều , một tiểu hòa thượng mang theo một hồ ly nhỏ thì quả thực cũng tính là quá hiếm lạ.

Ma Nha nghiêng đầu qua sờ đầu Cổn Cổn, : "Ta Đào Yêu câu cuối cùng ngươi của lúc đó với nàng là... sống tiếp vì vẫn còn xem sự phồn hoa của thế gian ."

Cổn Cổn lắc đầu, để ý , cảnh vật mắt giống như mấy cũng thấy đủ.

"À, quên là ngươi còn nhớ gì nữa." Ma Nha tươi : "Nhìn , , thoải mái , ngươi sẽ nhiều thời gian để ghi nhớ thế giới một nữa."

Đột nhiên Cổn Cổn còn ngó nghiêng nữa, ánh mắt dán chặt một quán hàng ven đường, miệng hừ hừ, giơ móng vuốt lên vỗ cái đầu trọc của Ma Nha.

Đó là một quán bánh bao khói bốc nóng hổi, mùi hương lan bốn phía.

"Được , , , đừng vỗ nữa!" Ma Nha rụt cổ, về hướng đó : "Chỉ thể ăn một cái thôi, tiết kiệm tiền."

Ông chủ bán bánh bao vô cùng nhiệt tình, bọn họ còn đến mở cái nắp lồng hấp , híp mắt hỏi: "Tiểu sư phụ mua bánh bao ?"

"Ừ, mua hai cái." Ma Nha cẩn thận lấy tiền , còn nghiêm túc đếm một mới đưa cho ông chủ.

"Được ." Ông chủ nhận tiền, lấy một tờ giấy dầu đặt hai bánh bao trắng muốt, mềm mềm , thuận miệng : "Tiểu sư phụ ở chùa nào , thức ăn còn đủ ăn ?"

Ma Nha cầm lấy bánh, gượng gạo : "À, là một ngôi chùa xa... haha, cảm ơn ông chủ, cáo từ."

"Đi chậm nhé! Lần đến, bánh bao Lưu Ký của ngon, đảm bảo ăn một dừng !" Ông chủ hét lên ở phía .

"Được, ." Ma Nha đầu về phía ông chủ đang vẫy tay. Nhiệt tình quá, quen.

Lại thêm hai bước, Ma Nha chọn một chỗ , đặt Cổn Cổn xuống, đưa cho nó một cái bánh bao: "Nè, của ngươi đó. Ăn xong chúng cũng nên trở về ."

Cổn Cổn hề khách khí, đưa chân với lấy bánh bao, ngoạm một miếng lớn.

Còn dư một cái, Ma Nha định ăn thì một xô nước dội xuống đầu, và Cổn Cổn đều ướt như chuột lột. Theo đó còn một âm thanh "cốp" vang lên, chiếc bồn rửa chân ném xuống đất, nảy lên mấy bận mới lăn đến một đầu khác.

"Cái đồ phụ nữ đanh đá, dám lấy nước rửa chân tạt khác!" Tiếng đàn ông tức giận truyền đến từ tòa lầu phía , kèm theo đó là một trận "uỳnh uỵch uỵch" từ cầu thang rơi xuống.

"Tên quỷ đói tiền mà đòi thuê nhà của bà, đúng là thứ mặt dày! Thứ như ngươi còn xứng để nước rửa chân của bà đây tạt nhé." Âm thanh chua chát của nữ nhân giống như g.i.ế.c đuổi sát theo .

Nước rửa chân.

Ma Nha cái bánh trong tay, lập tức giành bánh từ chỗ Cổn Cổn: "Không ăn, thể ăn nữa !"

Cổn Cổn lập tức sống c.h.ế.t ôm cái bánh trong lòng.

"Đây là nước rửa chân đó, cho dù phơi khô cũng thể ăn nữa." Ma Nha đau khổ . Không hôm nay là kỵ xuất hành , nếu ở cái chỗ để ăn bánh bao chứ? Ban đầu là thấy chỗ ít , phía chỉ một tòa lầu, ai trong lầu vứt cả cái bồn nước ngoài thế .

Lời , một đàn ông mặc áo xám tro chật vật từ cửa , trong tay còn kẹp một tay nải. Một đôi giày đỏ đỏ xanh xanh thêu hoa giống như ám khí bay vút đến. Người đàn ông nghiêng né, chiếc giày "bốp" một tiếng trúng Cổn Cổn. Móng vuốt của nó thả lỏng, cái bánh bao lập tức rơi xuống một bên. Không một con ch.ó hoang từ chui cắp lên chạy mất, chớp mắt còn bóng dáng.

Cổn Cổn ngơ ngẩn theo hướng con ch.ó hoang biến mất, bi phẫn ngã xuống đất, đá lăn tròn.

Ma Nha vội lên bắt lấy nó: "Không gì, gì, cho nó ăn . Ngày mai mua cho ngươi một cái bánh mới, ?"

Nói tới lui mới ôm nó lên . Còn dậy thì một cánh tay béo mập đưa qua nhặt hung khí là chiếc giày hoa nồng đặc mùi son phấn lên. Người phụ nữ qua tuổi tứ tuần mang giày chỉ đàn ông mắng chửi: "Loại như ngươi bà thấy nhiều , cả ngày kể lể sách thánh hiền, việc của thánh hiền, đến cái tiền thuê phòng còn quỵt. Sách ngươi đều cho ch.ó ăn cả ?"

" là thứ phụ nữ chua ngoa đanh đá." Người đàn ông tức giận đến trắng bệch cả mặt, giẫm mạnh chân : "Tiền thuê nhà mụ cao hơn nhà khác tính toán với mụ. Phòng thuê nhà mụ sạch sẽ, nửa đêm nửa hôm dọa gần c.h.ế.t, trả phòng ở nữa, tìm mụ đòi tiền thuê nửa tháng là hậu đạo lắm , mụ còn đòi thêm tiền thuê một tháng. Mụ đạo lý thế?"

"Ta nhổ !" Người phụ nữ chống nạnh : "Cái gì mà sạch sẽ? Ở đây nơi nào mà nhà mà Kim Tam Nương cho thuê đều là sạch sẽ, thoáng mát, một hạt bụi còn . Trên văn khế rõ ràng kỳ hạn ba tháng, thương hại ngươi là thư sinh nghèo mới đúng tháng thu tiền. Hôm nay ngươi mới ở nửa tháng trả nhà, ngươi nhà bao nhiêu thuê . Vì ngươi từ chối bao nhiêu mối. Thu thêm một tháng tiền nhà phí bồi thường thì gì sai chứ?"

Loading...