Bách Yêu Phổ 2 - Chương 1: Long Tước 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:32
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mãi thể quên những ngày tháng ở cùng họ, thanh xuân của họ, tất cả buồn vui khổ não, dường như cũng trở thành của mất .”

---

Không khí gượng gạo.

Trong phòng khách rộng lớn của Tư phủ, Liễu công tử xách túi đồ, ánh mắt soi mói ngừng trái ngó , ngó . Ma Nha kéo một cái bao tải đựng đầy nồi niêu chén đĩa kêu loảng xoảng lách cách, ha ha chắp tay chào . Phía bọn họ, Cổn Cổn phong độ xuất chúng, hiên ngang dẫn theo một đám gà trống gà mái trật tự thị sát lãnh địa mới nay từng đặt chân đến .

Tư Cuồng Lan vị trí chính giữa của phòng khách, tay cầm cuốn Tôn Tử binh pháp, coi như thấy đám yêu ma quỷ quái mắt .

Đây lẽ là thời khắc ồn ào nhất mà Tư phủ từng trải qua đó, đến Miêu quản gia cũng mang theo biểu cảm tuy thích ứng nhưng vẫn bày nụ đón tiếp.

Trên Tư phủ chỉ Tư Tĩnh Uyên là thật lòng vui vẻ, thấy bọn họ , hai mắt lập tức phát sáng. Hắn bật dậy, một tay chỉ Cổn Cổn, một tay kéo tay áo Tư Cuồng Lan : "Màu lông con hồ ly nửa xám nửa đen thú vị quá! Còn đàn gà đằng nữa. Hồ ly với gà thể chung sống hòa bình luôn ?"

Không đợi Tư Cuồng Lan trợn mắt hất tay , nhảy đến xổm mặt Cổn Cổn, chào: "Ế, nhóc tên chi ? Ta tên Tư Tĩnh Uyên, là đại thiếu gia của Tư phủ, còn nữa, cũng là đại ca của cái tên chỉ hơn c.h.ế.t ở chỗ chút thở, Tư Cuồng Lan ."

Sách tay Tư Cuồng Lan vẫn lật như bình thường, Tư Tĩnh Uyên cũng thấy, cho dù cũng chỉ âm thầm cảm thấy ghét bỏ.

Cổn Cổn ngẩng đầu Tư Tĩnh Uyên đang niềm nở đến mức tít mắt thì chớp mắt, hề do dự tè lên giày một bãi.

Tư Tĩnh Uyên yên lặng đôi giày mới sáng nay, ngẩng đầu với Miêu quản gia đang cố hết sức để nhịn bên cạnh: "Đem cây đao bén nhất, dài nhất của nhà đây."

"Không !" Ma Nha thấy thế lập tức nhảy đến mắt , dùng sức lắc tay: "Giày bẩn thì một đôi mới là , thể c.h.ặ.t c.h.â.n chứ? Ta còn tưởng chỉ Liễu công tử nhà bệnh sạch sẽ ghê gớm nhất thôi, thật ngờ đại thiếu gia còn hung mãnh hơn cả ."

Tư Tĩnh Uyên nhẫn nại xong mới : "Tiểu hòa thượng, suy nghĩ của ngươi cũng phong phú thật! Ta lấy đao là để chặt con hồ ly chứ c.h.ặ.t c.h.â.n ."

Ma Nha thế vội ôm Cổn Cổn đang vung vẫy tứ chi trong lòng: "Vậy thì càng . Ta Cổn Cổn tạ với ngươi, nó ác ý, nó tè chỉ vì đ.á.n.h dấu chủ quyền thôi. Thật giấu gì ngươi, phàm là những vật thể nó nhận định là tài sản riêng, nó đều sẽ như thế. Đổi một cách khác, nó coi của nên mới tè lên ngươi. Một cu thiết như thế, đại thiếu gia nỡ lòng c.h.é.m nó ?"

"Vậy thì một vật thể như còn mời nó ăn một bữa cảm ơn nó vì coi như của , thuận tiện mời nó tè thêm vài ?" Tư Tĩnh Uyên phẫn nộ đ.á.n.h giá tiểu hòa thượng và con hồ ly từ đầu đến chân: "Bán hai ngươi cũng chắc bằng tiền mua đôi giày của . Bất cứ thứ gì đại thiếu gia Tư phủ cũng đắt hơn các gấp bội nhé."

"Được , , giày đem giặt sạch sẽ là ." Miêu quản gia vội giải hòa: "Hồ ly nhỏ cũng thú vị, đại thiếu gia cần gì so đo với một con hồ ly thế." Nói đoạn ông với Đào Yêu đang một bên: "Đào nha đầu, ngươi là hai vị ? Hành lý gì cũng mang đến đây cả chứ?"

Đào Yêu híp mắt gật đầu: "Là hai họ. Vừa mới đến nên giới thiệu qua một chút nhé, cái tên tướng mạo cũng tính là khó coi là Liễu công tử, còn tiểu hòa thượng tên Ma Nha, đều là đồng hương của ." Nói nàng híp mắt Tư Cuồng Lan đang đối diện: "Nhị thiếu gia, đưa đến đây . Chuyện ngươi đồng ý với sẽ đổi chứ?"

Trước đây, nàng đồng ý sẽ giúp tìm hồn phách của Tư Tĩnh Uyên, điều kiện là Tư Cuồng Lan hãy thu nhận hai đồng hương đáng thương đang lưu lạc ở bên ngoài Tư phủ. Ngoài còn thêm một con hồ ly linh tính, đến gà cũng ăn, thuận tiện thêm mắm dặm muối câu chuyện bọn họ đường đến kinh thành trải qua cuộc sống bi thảm, xin cơm xin nước để sống qua ngày như thế nào.

"Bọn họ xem cũng đáng thương như trong lời ngươi ." Tư Cuồng Lan hờ hững lật một trang binh pháp: "Miêu quản gia, đưa bọn họ ngoài sắp xếp . Ngày mai sắp xếp công việc cho họ."

"Vâng thưa nhị thiếu gia." Miêu quản gia vội với Liễu công tử và Ma Nha: "Hai vị mời theo ."

"Đợi .” Liễu công tử liếc Tư Cuồng Lan một cái: "Phân công công việc? Lẽ nào ngươi giúp ngươi chăn ngựa cho tên ?"

"Người chăn ngựa đủ ." Ánh mắt Tư Cuồng Lan mãi cũng chịu rời khỏi sách của : "Tư phủ nuôi rảnh rỗi."

"Tên nhóc !"

"Ôi trời, đừng ồn ào nữa." Đào Yêu vội kéo Liễu công tử, nhỏ giọng : "Có chỗ ăn, chỗ ở, còn tiền công, ngoài còn nhà như thế để ở, chút chuyện vặt cũng tính là gì ."

Liễu công tử kéo b.í.m tóc của nàng, nghiến răng : "Ngươi hào phóng bán với Ma Nha như ? Ta là ai? Ta là Liễu công tử của Đào Đô đó! Sao thể hạ nhân của đám phàm phu tục tử hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-1-long-tuoc-1.html.]

"Không hết tiền ?" Đào Yêu trợn mắt: "Có thể tiết kiệm chút nào thì chút đó. Lại , bán cho các đại hộ gia thế còn hơn ngày ngày sống trong ngôi nhà nát ăn rau xanh với đậu phụ. Nghe sang năm mới bọn họ còn phát tiền lì xì. Ngươi xem ?"

"Ta thấy đó." Ma Nha nhích qua: "Ở đây thật xinh , nhà lớn thoải mái, đình viện cũng rộng rãi, giống như trong tranh á. Vả , thấy bọn họ cũng giống như là sẽ đối xử quá quắt với hạ nhân. Nếu như chúng lâu nơi kinh thành thì ở nhà , tự dựa bản lĩnh của để kiếm ít ngân lượng, cũng hơn những ngày tháng bôn ba bên ngoài, ngày đủ ba bữa. Điều quan trọng là thấy Cổn Cổn cũng thích ở đây, chỉ ở đây chỗ nào thích hợp để nuôi gà ."

Liễu công tử cốc lên cái đầu trọc của một cái: "Là ai lấy vân du khổ tu để mài dũa linh hồn của ? Là ai cơm ngon áo sẽ tiêu hao ý chí của ? Cái tên trọc đầu nhà ngươi là bởi vì nhà to cho nên thấy bán cũng hả? Linh hồn và ý chí của ngươi cả ?"

"A Di Đà Phật, ăn gió uống sương là mài dũa, giường cao đệm ấm cũng là mài dũa. Thực ăn màn thầu mặc vải thô với ăn ngon mặc trong mắt đều là bình đẳng cả, hề tâm phân biệt. Liễu công tử, ngươi vẫn là ngộ điều ." Ma Nha chắp tay ngực.

"Cút, cút, cút!” Liễu công tử tức giận vỗ lên đầu : "Đi theo cô bé Đào Yêu lâu , cái khác học , chỉ năng lực cãi chày cãi cối là tiến bộ ít."

"Ta cãi chày cãi cối, ..."

"Được , hai bớt nhảm , cứ quyết định như thế. Sau chúng sẽ dừng chân ở Tư phủ, hi hi."

"Vì ngươi quỷ quái như thế hả?"

"Không cần nuôi mấy , cũng cần tiêu tiền nữa, vốn dĩ nên rõ ràng hơn nữa cơ."

"..."

Tư Tĩnh Uyên khoanh tay ngực, cau mày vẫy tay với Miêu quản gia: "Ba tên đó bên gì thế?"

"Không ." Miêu quản gia : "Chỉ Tư phủ chúng chắc sẽ ồn ào lắm đây."

Lời còn dứt, Tư Cuồng Lan đột nhiên : "Ở đây chuyện của . Vẫn về phòng úp mặt tường tự kiểm điểm ?"

Tư Tĩnh Uyên lập tức cúi đầu, đau khổ : "Nhà mới đến, ngoài đón tiếp một chút mới đúng với lễ của chủ nhà."

"Về phòng." Ngón tay Tư Cuồng Lan lật thêm một trang nữa: "Mười ngày khỏi phòng là hình phạt nhẹ nhất ."

"Vì phạt chứ?" Tư Tĩnh Uyên phục: "Đệ tưởng chỉ vì mặt mũi của mà giúp Nhạc môn chủ cứu con gái của ? Ta xem bát tự của Nhạc Bình Xuyên, thấy cô nương đó mạng lớn. Ta nghĩ rằng nên mai mối cho với nàng , dù gì thì cũng là trưởng của . Nhìn thấy độc như thế mãi, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu chứ bộ. tiễn Nhạc cô nương nhanh quá, ..."

"Người !" Tư Cuồng Lan khách khí ngắt lời .

Hai gia đinh gọi thì bước .

"Nhét đại thiếu gia phòng, mệnh lệnh của thì thả, dám bước khỏi phòng nửa bước thì các ngươi cứ đập c.h.ế.t là , cần cố kỵ gì cả." Tư Cuồng Lan hờ hững .

"Vâng." Các gia đinh lập tức ngươi trái xách Tư Tĩnh Uyên, mặc kệ giãy dụa thế nào vẫn cứng rắn kéo . Lúc ngang qua bọn họ, còn cam tâm mà hét lên: "Mấy đợi nhé, mười ngày đến tìm mấy chơi!"

Liễu công tử cực kỳ khinh bỉ Tư Tĩnh Uyên đang giơ nanh múa vuốt, hỏi Đào Yêu: "Cái tên uống lộn t.h.u.ố.c là đại thiếu gia của Tư phủ đó ?"

"Thú vị chứ?" Đào Yêu .

Miêu quản gia thở dài, lầm bầm : "Thật ai mới là trưởng đây."

Hoàng lịch hôm nay sự , nhưng đối với Đào Yêu mà thì còn ngày nào hơn hôm nay cả. Sau mỗi ngày đều thể thấy cái mặt thối của Liễu công tử và tiếng càm ràm của Ma Nha, còn thể dùng đuôi của Cổn Cổn để lau bàn nữa. "Cả nhà đoàn tụ" thực sự khiến cảm thấy hạnh phúc bội phần, mà điều quan trọng nhất là nàng giải quyết vấn đề ăn ở của hai tên . Chuyện việc nuôi gia đình mắc gì do một nàng gánh vác chứ, hừ.

Loading...