Bách Yêu Phổ 2 - Chương 2: Bách Tri 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:48
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi tuổi còn trẻ như thế là một trung thành lương thiện nhỉ."

Đào Yêu , với mấy Miêu quản gia: "Đi thôi." Nói đoạn, mũi nàng ngưa ngứa, hắt xì liền hai cái.

Tư Tĩnh Uyên ngăn nàng .

"Làm gì đó?" Nàng trừng mắt : "Định trốn ăn đồ ngon một ?"

"Ngươi xem ngươi , khác gì nửa con gà rơi nồi canh ." Tư Tĩnh Uyên đầu với Trùng Trùng: "Trùng Trùng cô nương, phiền ngươi đưa cho một bộ đồ khô ráo, cả tiểu hòa thượng nữa, còn con hồ ly cứ trói nó gần chỗ lò sưởi của nhà ngươi phơi khô một chặp là ."

Không đợi Đào Yêu , Miêu quản gia : "Đào nha đầu, bên ngoài mưa lớn hơn , xương cốt chúng cứng rắn hơn, chịu chút gió lạnh cũng , ngươi và tiểu hòa thượng đừng bôn ba với chúng nữa, nhỡ nhiễm phong hàn thì ngựa của nhị thiếu gia ai chăm sóc ."

Trùng Trùng lo lắng sắc trời, Đào Yêu : "Tuy vội vàng tìm lão gia về như thế, cũng giúp gì, là cô nương cứ ở đây , con gái thể yếu đuối, áo quần ướt thì dễ bệnh."

Đào Yêu ngẫm nghĩ một hồi : "Được thôi, và Ma Nha ở đây đợi hai ."

"Ngoan." Tư Tĩnh Uyên sờ đầu nàng: "Quay về sẽ đem đồ ngon về cho."

Nhìn theo bóng dáng hai khuất cánh cửa, Đào Yêu với Trùng Trùng: "Không cần phiền ngươi tìm áo quần cho chúng , chỉ phiền cô nương cho chúng một chậu than, hong một lát áo quần sẽ khô ngay thôi."

"Được, ngay đây." Trùng Trùng chỉ trong phòng: "Mọi cứ bên ngoài hoài, trong nhà nghỉ ngơi , bê chậu than ngay đây."

"Đa tạ." Nàng , vỗ Ma Nha: "Vào ."

Ma Nha cảm thấy bất an ngoài cửa, kéo tay áo của Đào Yêu: "Sẽ vấn đề gì chứ?"

Đào Yêu bĩu môi: "Có thể xảy chuyện gì chứ, chỉ luận về quyền cước thôi, thì chỉ e đến Liễu công tử cũng là đối thủ của Miêu quản gia." Nàng ngừng , híp mắt: "Chỉ cần đối thủ là nhân loại thì bọn họ sẽ xảy chuyện gì hết."

Không lâu , Trùng Trùng bê một chậu than trở , kêu họ trong nhà, còn nhiệt tình rót cho họ một chén nóng.

"Không cần ngươi chăm sóc chúng , thấy ngươi một lo cho cả tòa trạch viện rộng lớn thế cũng rảnh." Đào Yêu khách khí : "Ngươi chuyện của ."

Trùng Trùng gật đầu: "Cũng , quét dọn , đó còn ngoài mua đồ ăn nữa, thích ăn gì?"

"Chúng kén ăn! Ta ăn thịt, tiểu hòa thượng ăn chay."

"Được ..."

Đợi đến khi mưa ngừng, đợi đến lúc mặt trời lặn, mà Tư Tĩnh Uyên và Miêu quản gia vẫn về.

Trong phòng, Đào Yêu uống hết một bát canh lớn, còn ăn hết một mớ bánh Trùng Trùng , liên tục khen trù nghệ của nàng.

"Trù nghệ của phu nhân mới thực sự gọi là ." Trùng Trùng ảo não : "Ta tin một hiền lành nhu hòa như phu nhân thể chuyện g.i.ế.c như thế."

"Lục phu nhân quả đúng là một nữ tử xinh hiền lành." Đào Yêu tiếc nuối , đó lập tức chuyển chủ đề: "Thôn Liên Thủy gần đây thực sự nào đột nhiên ?"

Trùng Trùng lắc đầu chắc chắn: "Không , ngày ngày đều chợ mua đồ ăn, thôn Liên Thủy lớn, qua kẻ đều là quen, quả thực thấy ai đột nhiên mù mắt cả." Nàng khó hiểu : "Vì cứ quan tâm chuyện thế? Chuyện liên quan gì đến lão gia phu nhân nhà ?"

Đào Yêu : "Cũng coi như là liên quan ."

Lời dứt, Ma Nha chạy từ bên ngoài .

"Thế nào?" Đào Yêu hỏi.

Ma Nha lắc đầu: "Ta tìm kiếm hết xung quanh , thấy đều khỏe, trong câu chuyện mà trong thôn cũng ai mù cả."

"Ồ." Đào Yêu ngẫm nghĩ : "Chuyện thú vị đây."

Hung thủ thực sự bắt buộc đáp ứng hai điều kiện: Một là mà Lục phu nhân tin tưởng tuyệt đối, hai là thâm thù đại hận với Miêu quản gia...

Lục Trừng tuy rằng chỉ đủ một điều kiện, nhưng điều kiện thứ hai thì gần như chắc . Thân là cánh tay trái của Tư phủ, những Miêu quản gia c.h.ế.t giang hồ chắn chắn ít, nhưng bọn họ khả năng tìm tung tích của Lục phu nhân, nếu như hung thủ thực sự ở thôn Liên Thủy, thì việc tìm kiếm sẽ trở nên phiền phức.

mà, phán đoán của nàng chắc thể sai, trừ khi Lục Trừng thật sự bình yên vô sự.

Trùng Trùng bên ngoài cửa sổ, lo lắng : "Trời sắp tối , Miêu vẫn về nhỉ? Chẳng lẽ là lão gia xảy chuyện gì ..." Nàng càng nghĩ càng cảm thấy bất an, đầu Đào Yêu : "Đào cô nương, ngoài tìm họ."

"Ngươi tìm họ ở ?" Đào Yêu hỏi.

Trùng Trùng nghĩ: "Lão gia ở tiệm t.h.u.ố.c thì ở quán rượu, đến quán rượu trong chợ tìm , chỉ thể là hai nơi đó."

Đào Yêu dậy kéo nàng , : "Chuyện tìm giao cho nấu cơm là ."

Trùng Trùng vội : "Đào cô nương, quen thôn Liên Thủy, cùng với ."

Đào Yêu gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-2-bach-tri-2.html.]

Lúc đây trời tối hết, cơn mưa khí cũng thoáng đãng hơn nhiều, nhưng nhiệt độ phố thấp đến nỗi đường đều vội trở về nhà.

Lúc Đào Yêu đến quán rượu chợ thì khách trong đó còn một ai nữa, chỉ còn một ông chủ đang oán thán thời tiết mà bất nhân.

Sau khi đ.á.n.h giá một hồi, ông chủ hôm nay hề thấy Lục Trừng, vả mấy ngày nay cũng hề thấy, nhưng thấy hai nam tử ăn mặc sang trọng đến hỏi thấy Lục Trừng , khi Lục Trừng xuất hiện, họ bèn rời . Đào Yêu hỏi hai nam nhân từ lúc nào, ông chủ đại khái là bữa trưa.

Sau khi khỏi quán rượu, Ma Nha với Đào Yêu: "E là điều gì bất ."

"Nói chừng đang bên lò sưởi ăn uống no nê cũng nên." Đào Yêu cho là thế: "Đi, đến tiệm thuốc."

Phía tây thôn Liên Thủy núi hoang liên miên, gần như ai cư trú, trong mười dặm trở chỉ thấy một cửa tiệm nào treo hai chữ "tiệm thuốc", cửa tiệm mở một nửa, trong đó mơ hồ thấy ánh lửa đang nhảy nhót, kèm theo đó là tiếng bốc t.h.u.ố.c tiết tấu vang lên.

"Đồng nghiệp của ngươi..." Ma Nha nhỏ.

Đào Yêu đ.á.n.h giá xung quanh một phen, lên phía gõ cửa, lớn tiếng : "Là phủ của Thẩm đại phu ?"

Không lâu thì từ trong phòng bước , đó một ông lão đầu tóc bạc phơ xách một chiếc đèn lồng chậm rãi cửa, giơ cao đèn lồng chiếu khuôn mặt hai : "Hai vị đến khám bệnh ?"

"Tìm ." Đào Yêu : "Không Lục phu tử đang ở chỗ của Thẩm đại phu ?"

"Lục phu tử , , sáng đến đây ." Thẩm đại phu Đào Yêu: “Cô nương đây lạ, của thôn Liên Thủy ?"

"Lục phu tử là biểu thúc của , còn tiểu hòa thượng đây là cháu họ của , chúng từ phương xa đến thăm thích." Đào Yêu bên trong: "Nghe biểu thúc khỏe, mới sáng tìm tiệm thuốc, nhưng đợi ở Lục gia nửa ngày vẫn thấy trở về, nếu như ở đây thì thể nào cho thăm luôn ?"

"Đương nhiên là . Mời bên ." Thẩm đại phu đặt đèn lồng bên trong: "Bệnh đau đầu của Lục phu tử nghiêm trọng, đang châm cứu trị liệu, trễ nãi thời gian của cô nương, chẳng qua đợi thêm nửa tuần hương là ."

"Lục phu tử chỉ đau đầu thôi ?" Đào Yêu tùy tiện hỏi.

"Không chỉ thế." Thẩm đại phu lắc đầu: "Uống rượu quá nhiều, dày tổn thương, đúng là quý trọng thể mà." Lại tiếp: "Trước khi hai đến, còn hai vị gia cũng đến tìm , bây giờ đang giường bệnh."

Vào trong phòng, mùi t.h.u.ố.c nồng đậm phả mặt, phòng lớn, nhưng trang trí vô cùng đơn giản, trừ một bàn một ghế và giường thì nhiều nhất là sách, gần như nhét đầy mỗi một vị trí trong phòng, chiếc bàn gần cửa sổ đặt gần một nửa bàn thuốc, đến bàn cũng một đống sách.

Ma Nha kinh ngạc : "Bình thường vạn quyển sách, chẳng qua cũng chỉ là một ước chừng thôi, sách của Thẩm đại phu, e là chỉ vạn quyển thôi nhỉ."

Thẩm đại phu vuốt râu, giống như chút tự đắc : "Trừ việc trị bệnh cứu , bình thường lão phu cũng chỉ mỗi sở thích ."

"Không ngờ một thôn Liên Thủy nhỏ bé thế một Thẩm đại phu bác học uyên thâm như lão, hiếm hiếm ." Đào Yêu bội phục : "Không biểu thúc của bây giờ nghỉ ngơi ở ?"

"Mời bên ." Thẩm đại phu đến tấm màn vải dày bên tường, vén qua một nửa : "Lục phu tử đang ở trong căn phòng , hai vị gia cũng đang ở trong đó, hai thể thăm, nhưng đừng lớn tiếng quá, càng chạm ngân châm Lục phu tử."

Đào Yêu vén màn bước phòng, ngẩng đầu , giường một đang , chiếc ghế giường hai đang lưng về phía nàng, cách ăn mặc thì đúng là Tư Tĩnh Uyên và Miêu quản gia, cả gian phòng chỉ một góc là một ngọn đèn dầu, u ám tối tăm, lò hương bên cạnh ngọn đèn cắm một cây hương cháy gần hết.

Ma Nha khẽ gọi hai mặt: "Đại thiếu gia, Miêu quản gia!"

Thẩm đại phu vội đưa ngón tay lên miệng: "Suỵt! Đã là nhỏ tiếng thôi, đừng ồn bệnh nhân!" Sau đó với Đào Yêu: "Hai thăm xong thì ngoài, chuẩn t.h.u.ố.c cho Lục phu tử mang về." Nói xong vén màn ngoài.

Đào Yêu đến lưng Tư Tĩnh Uyên, dùng sức vỗ lên vai , ai đột nhiên ngã xuống, lộ mặt hai , chỉ là một rơm mặc đồ của Tư Tĩnh Uyên, Miêu quản gia bên cạnh cũng bộ dạng như thế, Đào Yêu nhạt đá một phát văng xuống đất.

Ma Nha lật mền : "Hỏng , biểu thúc của ngươi cũng là giả..."

"Phiền thật." Đào Yêu cau mày: "Bữa tối hôm nay e là kịp ăn ."

Ma Nha vội chạy đến bên tấm màn vải dùng sức vén lên, ai đằng tấm màn là một bức tường, cả gian phòng trong phút chốc biến thành một nhà lao lối .

Đào Yêu quan sát bốn bề, xác định là tường đồng vách sắt, một kẽ hở, đến con gián còn bay ngoài .

"Đại thiếu gia và Miêu quản gia chẳng lẽ cũng trúng kế ?" Ma Nha lập tức buông gùi trúc xuống, túm lấy Cổn Cổn ôm trong lòng, căng thẳng : "Căn phòng cơ quan gì nhỉ? Nhỡ tên độc ám khí nào đó phóng thì đây?"

Đào Yêu nhún vai: "Vậy thì đành lấy ngươi bia đỡ ."

"Nếu như c.h.ế.t, thì tình bạn của ngươi và Liễu công tử coi như hết!" Ma Nha bực bội .

"Chuyện buồn của ngày hôm nay là và Liễu công tử là bạn." Đào Yêu trợn mắt: "Được , ở đây ám khí, ngươi đ.â.m c.h.ế.t ."

Ma Nha thở dài một : "Thật ?"

" mà tên độc ám khí gì đó, là cơ quan lợi hại nhất ." Đào Yêu kéo Ma Nha lui , ánh mắt chợt hiện sự cảnh giác.

Đột nhiên, một trận âm thanh từ đất vọt lên, mặt đất rung chuyển dữ dội, đợi Đào Yêu phản ứng gì, mặt đất đang yên đang lành đột nhiên chia đôi , đó nhanh chóng nghiêng xuống, chớp mắt hai rơi xuống .

Đào Yêu chỉ cảm thấy mắt tối đen, thể nhanh rơi xuống, nhưng nàng rên một tiếng nào, chỉ bám chặt lấy Ma Nha từ đầu đến chân.

Nơi , thật sự là hủy hết ấn tượng của nàng về thôn Liên Thủy.

Loading...