Bách Yêu Phổ 2 - Chương 2: Niêm Hoa 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:09
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắp đến nửa đêm, đèn đuốc đường phố vẫn sáng trưng. Các gian hàng ăn uống nhiều đến mức khiến cảm thán thôi. Các cửa hàng lớn nhỏ tỏa mùi vị của nhiều loại thức ăn. Thực khách hoặc là ăn uống ngấu nghiến, hùng hổ, hoặc là tinh tế, chậm rãi thưởng thức. Thêm đó là những vò rượu ngon ấm lòng , cùng với hai ba bạn trò chuyện việc nhà, hạnh phúc là bày hết bàn.

Trên vị trí gần cửa sổ của lầu Lưu Tiên nổi tiếng, Ma Nha cùng với Cổn Cổn phơi cái bụng tròn vo . Cổn Cổn còn chịu thua, l.i.ế.m liếm chiếc đĩa trống rỗng bàn.

"Đào Yêu, đây là bữa ăn chay ngon nhất từng ăn luôn đó." Ma Nha ợ một cái, lưu luyến nỡ cái đĩa trống bàn: "Thật ăn thêm một bát nữa, đáng tiếc là hết nhét nổi ."

"Đùi gà là ngon nhất." Liễu công tử lau dầu miệng, với Đào Yêu: "Nghe đồn thành Biện Kinh thực phẩm phong phú, cũng nhiều nấu ăn ngon, cách ăn cũng nhiều. Không ở nơi nào những món ăn như chuột đồng nướng nhỉ? Lâu ăn, thực là nhớ quá ."

Đào Yêu chê bỏ nhích xa khỏi chỗ : "Dù gì cũng là một yêu quái tu hành ngàn năm, nên ơn hãy phối hợp thức ăn với phận của một chút ."

Liễu công tử hừ lạnh: "Rắn vốn dĩ ăn chuột mà."

"Ngươi chỉ cần dám ăn một con chuột thì đảm bảo chúng mãi mãi bao giờ xuất hiện cùng một bàn ăn." Đào Yêu giơ nắm đ.ấ.m lên huơ huơ về phía .

Liễu công tử chẳng thèm để ý nàng, hai tay chống cằm ngước lên trần nhà: "Chuột đồng lớn, chuột đồng lớn, ăn hạt gạo trồng. Phàm phu tục tử mấy thì thể hiểu mùi vị ngon lành của chuột đồng. Ôi chao, cái mùi vị mềm mại tươi ngon đó."

"Liễu công tử." Ma Nha vội vàng nắm lấy cánh tay : "Đừng nữa, ói đây nè."

"Không cái cũng ." Liễu công tử cúi đầu, ánh mắt rực sáng như đuốc Đào Yêu: "Vậy chúng về hành trình tiếp theo . Ngươi xem, ngươi định ở Đế Đô bao lâu?"

"Cứ ở đây ." Khuôn mặt Đào Yêu tràn ngập sự mong đợi: "Ngươi bên ngoài cửa sổ , tràn ngập sự phồn hoa. Đây là cảnh tượng mà Đào Đô chúng hề . Mấy nơi chúng từng qua cũng chỗ để ăn chơi quá nhiều, thú vị cũng nhiều, lâu thì thực là đáng tiếc. Vả , nơi nhiều thì Ma Nha cũng dễ hóa duyên hơn. , Ma Nha?"

Ma Nha ngẫm nghĩ, nghiêm túc gật đầu: "Tuy là vân du nhưng cũng câu nệ rằng qua bao nhiêu nơi. Cho dù là vùng tiểu trấn ở biên địa là chốn thành trì phồn hoa, chỉ cần trong tâm Phật thì ở cũng thể tu luyện tâm tánh. Ta ý kiến gì cả."

"Xí, thấy ngươi là trong lòng bánh bao với đồ chay mới nguyện lòng ở kinh thành thì ." Liễu công tử khinh thường .

Ma Nha đỏ mặt, nhỏ giọng : "Người xuất gia dối, đồ ăn cũng là một nguyên nhân." Nói xong, đôi mắt phát sáng bắt lấy tay Liễu công tử: "Thực sự ngon, đúng ?"

"Ta chỉ ăn chuột đồng nướng thôi." Liễu công tử hất tay , nghiêm mặt với Đào Yêu: "Muốn cũng , cốt yếu là yêu cầu cao với nơi ở. Không nhà phòng rộng thì cần. Tiền ngươi còn đủ dùng ?"

Đào Yêu cũng vô cùng nghiêm túc trả lời : "Hình như mời Liễu công tử ở thì . Ngươi thể xê cái bước chân cao quý của ngươi ngoại thành tìm chuột đồng nướng mà ăn, ăn no uống say thì , thực sự cảm thấy vô vị quá thì cút về Đào Đô luôn cũng ."

Liễu công tử cau mày: "Không , ngươi và tiểu hòa thượng sẽ là con cừu non đợi thịt. Đế Đô giống như vùng nông thôn, bên ngoài thì phồn hoa diễm lệ nhưng ẩn sâu trong đó bao nhiêu là mối nguy hiểm, nhiều mưu mô còn nhiều hơn cả tóc đầu ngươi nữa đấy."

" lúc nãy cũng thấy ngươi lấy giúp túi tiền cho . Bảo tiêu như ngươi rõ ràng là xứng với chức trách của ." Đào Yêu trợn mắt: "Thừa nhận , là ngươi thể rời xa chúng chứ chúng thể rời xa ngươi. Một ngươi vợ, bạn, đến sinh nhật tặng quà, nấu cơm xong ai ăn cùng. Khó khăn lắm mới chịu độc giả của mấy bài vè ngươi rặn . Ngươi ở thế gian cô độc như thế cơ mà, trừ và tiểu hòa thượng, ngươi còn ai để nương tựa nữa đây?"

"Ngươi..." Liễu công tử đột nhiên nắm chặt quyền, bi phẫn nàng, đó vành mắt đỏ rực úp mặt xuống bàn thút thít.

Đào Yêu thở dài, sờ đầu : "Hiểu khuyết điểm của bản . Khóc , xong thì sẽ ăn chuột đồng nướng nữa."

"Điều liên quan gì đến chuột đồng nướng?" Liễu công tử ngẩng đầu lên, hất tay nàng , khịt khịt mũi: "Sẽ một ngày, thi từ thơ ca của sẽ vượt qua cả Lý Đỗ, nổi danh khắp thiên hạ lan xa khắp cả thế gian ."

Ma Nha sờ đầu Cổn Cổn, nhẹ giọng với nó: "Ngày hôm đó đến khi còn khó tới hơn cả cái ngày tục chứ."

Cổn Cổn tán đồng ý kiến của bằng cách gật gật đầu dùng sức lắc lắc cái đuôi tròn tròn.

"Thứ hồ ly như ngươi thì hiểu cái gì?" Liễu công tử phẫn nộ véo đuôi của Cổn Cổn: "Thứ tiểu hồ ly mù chữ, đến chữ cũng ."

Cổn Cổn đau đớn kêu lên, đầu c.ắ.n tay . Hắn đau nên nhảy cẫng lên, một một hồ ly thế mà đ.á.n.h bàn ăn. Cổn Cổn khi ăn no thì trở nên vô cùng nhanh nhẹn, trong chốc lát nhảy thẳng lên đ.á.n.h cho một cái bạt tai, nắm lấy tóc của , cuối cùng bắt . Hắn xoa xoa vết lằn một bên mặt lạnh lẽo với Cổn Cổn: "Đánh với , ngươi còn kém mấy ngàn năm bản lĩnh."

Lời còn dứt, Cổn Cổn tè lên chân một bãi.

"Á!" Hắn thất kinh ném Cổn Cổn cho Ma Nha, kéo lấy tiểu nhị trong tiệm gào lên: "Nước! Ta thật nhiều nước!"

Tên tiểu nhị dọa sợ c.h.ế.t khiếp, chỉ hậu đường : "Bên đó một bể nước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-2-niem-hoa-2.html.]

Liễu công tử lập tức chạy , thấy tăm .

Các thực khách xung quanh sự ồn ào của bọn họ cho trợn mắt trừng ngươi. Ma Nha vội vàng giải thích: "Thiện tai thiện tai, phiền các vị dùng bữa . Người bạn của chúng đầu đến kinh thành, khó tránh khỏi cảm xúc và hành vi đúng mực. Hắn tuyệt đối hề ác ý, bỏ qua cho."

Dù gì cũng là Đế Đô, các việc quái dị đủ loại gì chả , xuất hiện vài qua đường hành vi khác thường cũng tính là chuyện gì lạ. Thực khách cũng quá quan tâm, tiếp tục ăn uống, bốn bề nhanh hồi phục sự bình tĩnh.

Một trận gió thổi qua cửa tiệm, cánh cửa gỗ mở "két" theo gió mà đến, một mùi hương hoa mai ngọt ngào phả đến giống như đóa hoa mới nở.

Đào Yêu uống một ngụm , liếc bên cạnh, giống như tự với chính : "Lại là ngươi ."

"Đào Yêu." Ma Nha cầm ghế nhích gần nàng, hỏi nữa: "Chúng thực sự sẽ ở lâu tại đây ?"

"Tạm thời thôi." Đào Yêu đầu, nghịch chiếc đũa tay, khẽ: "Chơi đủ tiếp."

Ma Nha vui vẻ mặt, còn kịp vỗ tay vui mừng thì một tiếng vọng cực lớn vang lên khiến cho trái tim của giống như sắp rớt ngoài.

Trên phòng bao ở lầu hai bay một , "bịch" một tiếng đập cầu thang. Mảnh gỗ vụn b.ắ.n tung tóe, tên xui xẻo giống như một trái bí đao lăn xuống, m.á.u me đầy , chạy xuống nền đất.

Các thực khách kinh hãi kêu lên , tiểu nhị dọa sợ trốn trong góc, chỉ Đào Yêu vẫn đó hề động đậy, vui vẻ mà vỗ vỗ n.g.ự.c với Ma Nha: "May mà chúng ăn xong cơm , bọn họ đ.á.n.h thì cũng cả." Nghe tiếng Ma Nha liên tục "tội , tội ", nàng : "Ngươi cho dù khuyên giải thì cũng cần tỏ cái bộ dáng như chiếm của hời thế chứ."

Một miếng bạc trắng từ lầu hai bay , chính xác rơi mặt tên chưởng quầy đang ở đằng quầy tính tiền, dọa sợ đến mức lắp bắp dám chạm nó.

"Đền ngươi tiền sửa phòng và cầu thang." Một đàn ông bước từ căn phòng bao bây giờ còn cánh cửa nữa. Áo bào đen, áo khoác xám, ở ánh đèn giống hệt như một mảnh của màn đêm cắt . Ánh mắt của chúng nhân đều đồng loạt dừng ở con bộ dạng như kiểu "vật sống chớ đến gần" của cao .

ư? Ánh mắt của Đào Yêu chợt bừng sáng.

Hắn chút hoang mang xuống cầu thang, thanh trường kiếm giắt eo cũng nhẹ nhàng chuyển động theo bước chân của . Mỗi khi chuyển động một phát thì ánh sáng tím yêu dị từ kiếm của lướt qua.

Tên mặt đất đại khái cũng bốn năm mươi tuổi, gầy gò nhưng hề yếu ớt. Tóc búi bằng một cây trâm ngọc, lưu ba sợi tóc. Trên mặc một bộ áo bào trắng rộng thùng thình, áo bào thêu những hoa văn tinh tế bằng chỉ bạc. Nếu như khác đ.á.n.h cho một trận thì tên quỷ xui xẻo còn một bộ dáng giống tiên phong đạo cốt cũng chừng. Nhìn cái mũi thê t.h.ả.m của tên đó, ắt hẳn răng cửa cũng rơi . Trong miệng là máu, chật vật dậy, theo từng bước chân của đàn ông mà theo bản năng lùi về phía .

"Ngươi rốt cuộc như thế nào?" Tên thương sợ hãi, gấp gáp : "Không tất cả ngân lượng đều đưa cho ngươi ? Người tìm thứ đồ chơi đó thì liên quan gì đến ."

Người đàn ông đến mặt , từ cao xuống: "Ta tiếc ngân lượng, chỉ là ghét mấy tên lừa bịp thôi."

Kẻ thương mồ hôi lạnh chảy như mưa: "Ta lừa bịp ngươi cái gì? Ta cho ngươi phương pháp , là bản ngươi vận dụng, đổ hết lên đầu chứ?"

Người đàn ông bỏ ngoài tai những lời , ngữ khí vẫn bình tĩnh như nước: "Ta sớm , thành tâm cầu xin trợ giúp. Tiên sinh nếu như lừa thì nhất định sẽ cắt lưỡi của để cho cuộc đời ngươi sẽ bao giờ dối thêm nữa."

Kẻ thương run lẩy bẩy, vô ý thức ngậm chặt miệng . Ánh mắt kinh hoàng quét xung quanh, đột nhiên một việc mà ai nghĩ đến , đó là lăn đất, đó lách dậy đến bên cạnh Đào Yêu. Tay lấy một chiếc đũa, dùng sức dậy, đặt cổ họng của Đào Yêu.

"Ngươi mà còn đến gần nữa, sẽ lấy mạng của cô bé ." Tên quỷ xui xẻo đại khái dọa sợ đến điên luôn , thế mà dùng cách đối kháng ngu xuẩn đó.

Ma Nha kinh hãi hét một tiếng: "Thí chủ, chớ bậy! Chúng thù oán, ngàn vạn đừng tạo nghiệp sát."

"Cút!" Tên quỷ xui xẻo gầm lên với một tiếng: "Ai dám qua đây thì sẽ g.i.ế.c ả ."

Ma Nha gấp gáp đến dậm chân. Trong lòng là sợ nàng tạo sát nghiệp đối với thí chủ , ngươi vẫn còn trẻ tuổi quá.

Đào Yêu vô cùng phối hợp, mặc cho chế ngự , giãy dụa, chỉ tỏ vẻ đáng thương đàn ông : "Đại thúc."

Nghe , tên quỷ xui xẻo tin nhạt: "Hóa là quen ? Vậy thì càng . Cô bé, tủi ngươi mở đường cho ."

Lời còn dứt, quỷ xui xẻo cưỡng bắt nàng nhanh chóng rời khỏi tiệm cơm, chân dùng lực, ôm nàng nhảy lên nóc nhà. Sau đó, Đào Yêu cảm thấy bản nàng giống như trở thành một chiếc lá nhẹ bay trong gió, cùng với tên nhảy từ mái nhà sang mái nhà khác của Đế Đô. Đảo mắt , vứt lầu Lưu Tiên sâu trong màn đêm phía .

Loading...