Bách Yêu Phổ 2 - Chương 3: Long Tước 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:34
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điều khiến thành Biện Kinh ồn ào nhất trong mấy ngày nay cũng là chuyện đầu lìa khỏi xác của ông chủ Hưng Tường Trai. Từ đầu phố cho đến cuối hẻm đều đang ở trong trạng thái hoảng sợ và phỏng đoán, suy đoán nguyên nhân của vụ hung án cảm thán cuộc đời vô thường. Tuy rằng hảo cảm với ông chủ Dương nhưng mà là một con cháu đầy đàn, là ông lão qua tuổi sáu mươi thì cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m thanh đao lạnh lẽo quả khiến cảm thấy run rẩy. Trong sự lo lắng sợ hãi, đám đều tức giận trách mắng tên hung thủ tay tàn độc , dám chuyện càn rỡ ngay chân thiên tử, chỉ mong quan phủ mau mau tìm chân tướng, bắt về quy án.

Quan phủ cũng sầu não.

Hiện trường bất cứ manh mối nào, dấu vết của sự giằng co, một đao đoạt mạng sạch sẽ dứt khoát. Kẻ khám nghiệm tử thi chỉ từ khi sinh đến giờ từng thấy vết đao nào tề chỉnh, ngay ngắn đến thế, khả năng dùng đao của hung thủ thể là ở mức thượng thừa của thượng thừa, bình thường khó để như . Dù gì thì đó là cổ , cành cây mà chỉ cần chặt cái là đứt .

Người phụ trách vụ án là Thẩm đại nhân hai ngày liên tục ngủ, tối qua còn xắn tay áo lên lật tìm mớ sổ sách ghi chép từ . Trong sổ sách ghi chép đại khái là bốn mươi năm , vụ án g.i.ế.c liên ở thành Lạc Dương lúc phá Thạch Kính Đường cũng là thế . Ngọn núi hoang phía ngoại ô thành c.h.ế.t sáu mươi bảy , hại đều một đao đoạt mạng, vết d.a.o ngay ngắn nhưng tông tích hung thủ, cho nên đến bây giờ đó vẫn còn là một câu đố khó giải.

Xem đến đây, đầu đau vỡ , cho đến khi mặt trời lên vẫn cảm thấy buồn ngủ.

Đều bốn mươi năm , hung thủ lẽ cùng một .

Hắn đang nghĩ thì nha sai đến gõ cửa.

"Đại nhân, bên ngoài cầu kiến."

"Người nào?"

"Hắn chịu , chỉ kêu đưa phong thư đến cho đại nhân, đại nhân xem sẽ tự hiểu."

"Cầm đến đây."

Một phong thư cột bằng chỉ trắng đặt mặt .

Hắn mở xem, lông mày ngay lập tức nhíu chặt, đó hít sâu một .

Phong thư màu trắng như tuyết, mùi mực nồng nặc, miệng phong thư còn vẽ một con yêu quái giống như hổ hổ, hình tráng kiện, ánh mắt sắc bén, trong sự uy phong nghiêm nghị âm trầm tàn nhẫn.

Trên phong thư, ngoài bức vẽ đó thì còn gì khác, điều thú vị hơn là trong phong thư cũng thứ gì khác nữa.

"Đây là..." Thẩm đại nhân lắp bắp, cố định thần , dậy sửa y quan, ngoài với nha sai: "Nhanh theo đón khách quý."

***

Liễu công tử đói đến mức ngủ , nhớ đến bữa tối Đào Yêu giành ăn hết sạch món thịt kho tàu, càng nghĩ càng cảm thấy tức giận, càng giận thì càng ngủ .

Trong tiếng ngáy ngủ liên tục của Đào Yêu và Ma Nha, lặng lẽ khỏi phòng.

Nhà bếp chắc nhiều đồ ăn, chỉ cần một cái màn thầu còn sót của buổi tối ăn kèm với tương thịt do lão Trương cũng coi như là mỹ vị nhân gian .

Vừa bước đến nhà bếp thì dừng .

Đến giờ , theo lý mà thì bên trong sẽ bất cứ động tĩnh gì mới đúng, thế nhưng thực tế như .

Hắn qua khe cửa, trong phòng bếp tối đen như mực một bóng sáng đang nhảy tới nhảy lui giống như một ngọn gió hình dáng. Tỉ mỉ xem thì thấy giống một con chim, tuy rằng hiện mờ nhạt nhưng vô cùng rõ ràng trong đêm tối.

Nhìn cái vẻ giống như là đến ăn vụng.

Hắn thấy cái tên giống như chim dừng bàn thức ăn, lồng vải đậy thức ăn còn thừa bàn mà hít lấy hít để.

Có một luồng yêu khí lọt ngoài khe cửa.

Liễu công tử suy nghĩ một hồi, đó nhẹ nhàng đẩy cửa, lẳng lặng bước đến lưng tên , vỗ đầu nó hỏi: "Thơm ?"

"Ôi!" Tên đó giật kêu một tiếng, bật thật xa, đó lắc , thấy một tia sáng nhắm thẳng mặt Liễu công tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-3-long-tuoc-3.html.]

Liễu công tử bình tĩnh đưa chân đá một cái, đầu ngón chân đá trúng một vật gì cứng như băng, chỉ thấy "bốp" một tiếng, thứ đó lập tức giống như một cây d.a.o thái sáng bóng, cắm bụp đầu tường.

Liễu công tử lên phía kỹ, hóa là cây d.a.o nấu ăn bình thường, chuôi đao bằng gỗ màu đen, vẻ là một cây đao cũ lâu năm , bóng loáng nhưng ẩn hiện vết tích của thời gian.

Dưới chân thiên tử quả nhiên là bất phàm, đến d.a.o nấu ăn cũng thể thành tinh .

Đang suy nghĩ thì thanh đao đó hóa thành một con chim, chỉ là đầu nó vẫn còn kẹt trong bức tường, giãy dụa cầu cứu: "Vị tráng sĩ nào đó giúp lôi với. Ta ác ý, chỉ là dọa sợ nên mới phản ứng như thế thôi."

Cục diện đột nhiên trở nên buồn , thấy yêu quái cố gắng để kéo cái đầu khỏi bức tường, thế nào cũng kỳ quái.

Liễu công tử đưa tay bắt lấy nó, tuy chỉ lờ mờ thấp thoáng nhưng sờ vẫn chút cảm giác, giống như một cục bột lành lạnh, giống như một ngọn gió phiêu diêu giữa hư vô.

Hắn dùng sức kéo , thành công giải cứu cái tên quỷ xui xẻo .

rơi qua một bên, thở hồng hộc, thuận tiện sửa sang, chải chuốt mớ lông vũ đỉnh đầu.

Liễu công tử lấy một chiếc ghế đến mặt nó, đ.á.n.h giá trái một hồi, chợt nhớ tên yêu quái thuộc loại nào, trong ấn tượng một tên nào lúc thì biến thành chim, lúc thì biến thành d.a.o nấu ăn .

"Đa tạ." Tiếng chim thánh thót về phía gật đầu, khác hẳn với vẻ chật vật lúc : "Ồ, là ngươi , tên nhóc đến giúp việc cho nhà bếp đây mà. cảm thấy ngươi giống con , ngươi một mùi..."

"Ta nếu như là bình thường thì lúc nãy ngươi đ.â.m c.h.ế.t .” Liễu công tử nhạt: "Ngươi ngươi là một yêu quái, nửa đêm nửa hôm còn cần chạy đến nhà bếp ăn vụng ? Hay là tu hành còn thấp kém quá, từng chịu đói?"

"Ta g.i.ế.c một , hao phí ít thể lực." Con chim nghiêm túc : "Nếu thì đói bụng chứ?"

Liễu công tử ngẩn : "G.i.ế.c ai?"

"Ông chủ Hưng Tường Trai."

Hưng Tường Trai.

Án mạng mới xảy cách đây mấy hôm nay, Đào Yêu kể , cả kinh thành đều đang bàn tán về chuyện . Hắn lúc đó còn hừ một tiếng quan phủ đều là mấy cái túi đựng cơm, nếu như đổi tra án thì đem hung thủ về quy án từ lâu .

Xem vẫn nên bừa thì hơn.

"Ngươi thù oán với tên đó ?” Liễu công tử .

"Không tính." Con chim : "Là cầm thù với ."

"Người cầm ngươi?” Liễu công tử suy nghĩ: "Dáng vẻ khác của ngươi là con dao, cầm ngươi là..."

"Lão Trương." Con chim thẳng chút tránh né: "Ta là đao của ."

"Ta , hèn gì thấy ngươi quen mắt thế, cái d.a.o nấu ăn bình thường của lão Trương là ngươi ?” Liễu công tử đang thì sững , chỉ : "Đợi , ý của ngươi là lão Trương cầm ngươi thái thức ăn nấu cho chúng , lấy ngươi c.h.ặ.t đ.ầ.u ?"

"Ồ, ." Con chim : "Ta ít nhất cũng bốn mươi năm từng đụng đến m.á.u , lão Trương vẫn dùng để nấu ăn thôi."

Liễu công tử thở phào nhẹ nhõm, thu biểu cảm buồn nôn, phẫn nộ : "Lão Trương đúng là chân nhân bất lộ tướng, một lão già g.i.ế.c vô hình, cả ngày ở cùng với yêu quái còn thể bình tĩnh, cam tâm đầu bếp ở nhà ."

"Hắn đao của ." Con chim chút gượng gạo, ho hai tiếng: "Hắn vẫn cho rằng chỉ là một cây d.a.o nấu ăn."

"Ồ?” Liễu công tử cau mày. "Vậy ngươi rốt cuộc là thứ gì thế? Là yêu chim là yêu đao?"

"Nhìn ngươi cũng , duyên gặp gỡ lúc nửa đêm với , cũng giấu gì ngươi nữa." Con chim vẩy mớ lông vũ đầu, Liễu công tử chỉ cảm thấy một ngọn gió lạnh thổi qua má: "Ta là một con Long Tước."

 

Loading...