Bách Yêu Phổ 2 - Chương 3: Niêm Hoa 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:10
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu đang trong phận con tin, Đào Yêu thật vỗ tay khen ngợi . Không ngờ khinh công của tên quỷ xui xẻo đến thế, dù thương nặng cũng ảnh hưởng đến việc thi triển.
Đào Yêu thực sự tò mò chuyện sẽ xảy tiếp theo, dù cũng hiếm khi nàng cơ hội con tin một .
Chạy mãi cho đến khi trốn một khu rừng dấu chân mới chịu ngừng . Đó là một ngôi miếu hoang ngay giữa cánh rừng. Hắn ôm lấy Đào Yêu đáp xuống bên ngoài ngôi miếu, khi xác định ai đuổi theo mới trong, dựa vách tường thở hồng hộc.
"Cô bé, ngươi ngoan ngoãn qua một bên. Đợi vận công trị thương, khi trời sáng sẽ thả cho ngươi một con đường sống. Nếu như ngươi dám tự trốn thì chỉ cần một viên đá thôi cũng đủ lấy mạng ngươi ." Hắn thả Đào Yêu , xếp bằng xuống.
"Ta chạy, dù gì cũng đường." Đào Yêu đến lấy một cái bồ đoàn rách ở bàn thờ, phủi bụi đặt xuống đất lên, chống cằm : " vẫn cảm thấy đại thúc sẽ đuổi đến đây. Ngươi xác định chạy nữa ?"
Hắn hung hăng trừng mắt nàng: "Luận về khinh công và sức chân, nhiều vượt qua ."
"Ngươi lừa bao nhiêu tiền mới đ.á.n.h thành bộ dạng ?" Đào Yêu chép miệng : "Ta thấy ngươi tuổi tác lớn , chịu nổi nắm đ.ấ.m ."
"Ta từng lừa mảy may nào cả." Hắn phẫn nộ lau vết m.á.u khóe miệng: "Hư Cốc tung hoành giang hồ hơn mười năm, thông thần, chiêu hồn, thiên văn địa lý, phong thủy tinh tượng gì , há thể đặt chung với đám lừa bịp giang hồ ngoài ."
"Hư Cốc , hóa là cái nghề xem phong thủy ư?" Đào Yêu ha hả: "Ta ngươi cứ ngoan ngoãn coi hướng mộ phần là , cớ gì đụng như , dễ chọc."
"Là đến cầu , từng chọc giận gì ." Hắn tức giận : "Cô bé thối, một tục nhân như ngươi há thể sự thâm diệu của kiến thức phong thủy. Phải đó là những thứ mà phàm mắt thịt thể nào thấy . Các yêu ma dị loại thần thông đến cầu xin cũng vì điều ?"
"Ý của ngươi là ngươi thể thấy yêu quái?" Đào Yêu tỏ vẻ hứng thú hỏi: "Rốt cuộc đại thúc vì tức giận thế? Nể tình là một con tin , ngươi kể cho ."
Hắn liếc nàng một cái: "Ta thấy cô bé nhà ngươi cũng thật khác thường, đường đến đây hề tỏ kinh hãi, cũng gây thêm phiền phức cho . Được, nếu như lá gan của ngươi lớn như thế thì cũng giấu gì ngươi. Tên từ Lạc Dương tìm đến nơi ở của , dùng nhiều vàng để nhờ , giúp tìm một yêu quái."
"Hắn tìm một yêu quái?" Đào Yêu trợn mắt: "Yêu quái thế nào?"
"Niêm Hoa." Hắn cau mày: "Nói đến là thấy tức. Rõ ràng bày cách cho , sai ở mà tìm thấy, thể ? Tiền cũng trả cho , nhưng chịu bỏ qua, cứ nhất quyết đòi một lời giải thích. Ta sợ nên trốn ở trong nhà, ai âm hồn bất tán, bám theo từ nhà đến sòng bạc, đến lầu Lưu Tiên. Lúc nãy ở lầu Lưu Tiên, đưa ngân lượng cầu xin bỏ qua cho để tìm một vị cao minh hơn, thế mà hai lời xông đ.á.n.h , còn cắt lưỡi . Người thực sự là vô cùng ác độc." Nói đoạn, ngừng một lát mới nghiến răng nghiến lợi: "Đừng lừa , cho dù thực sự lừa tiền cũng dám lừa tiền của Phong Vô Lạc nhà ."
"Đại thúc đó tên là Phong Vô Lạc ?" Nàng gãi gãi đầu.
"Không ngươi quen với ?" Hắn hỏi ngược .
"Có gặp một ." Nàng thẳng thắn : "Chỉ là ngươi bắt con tin cũng sai , lẽ sẽ xem trọng cái duyên một gặp gỡ đó mà lo lắng cho tính mạng của , tha cho ngươi một mạng cũng nên." Nói đoạn, nàng cố ý nhướng mày : "Hình như ngươi sợ ."
"Ai từng lăn lộn trong giang hồ mà chẳng sợ ?" Hư Cốc cau mày: "Kiếm khách đầu trong giang hồ, đầu ai thì đầu đó nhất định rơi. Những năm nay ít đ.á.n.h , g.i.ế.c , nhưng một ai thành công. Hắn đến tìm , nào dám thật. Có ai ngờ còn chuốc cái họa sát , thế còn dựa cô bé như ngươi mới thể thoát . Cái gương mặt già của thực sự là giấu cho hết."
Đang thì đột nhiên một tiếng "rầm" vang lên, cánh cửa miếu kẹt một tiếng đẩy . Lá cây và cỏ khô bay loạn xạ, một giống như bức tượng tôn thần xuất hiện mặt bọn họ.
Đào Yêu ngậm miệng, đẩy nhẹ Hư Cốc , nhỏ giọng : "Xem , đại thúc sẽ đuổi kịp mà."
"Phong Vô Lạc... ngươi..." Trán Hư Cốc nhanh chóng rơi đầy mồ hôi lạnh, hoang mang kéo Đào Yêu trong lòng, tư thế bóp cổ: "Xem như ngươi bản lĩnh, đến đây cũng ngươi đuổi kịp! Ngươi g.i.ế.c , ... nhất định sẽ kéo theo cô bé bồi táng!"
"Ta nè, ngươi bóp cổ thì cũng thôi , ngàn vạn đừng thương mặt , còn giữ nó để gặp trong lòng." Đào Yêu di chuyển tay của lên một chút: "Cổ họng ở đây nè, nãy ngươi bóp chuẩn."
Hư Cốc ngượng ngùng hết chỗ , thấp giọng với nàng: "Ngươi câm miệng!"
Phong Vô Lạc im lặng , đ.á.n.h giá Đào Yêu từ xuống một lượt, : "Xem ngươi con tin cũng vui nhỉ."
"Cũng ." Nàng hi hi: "Đại thúc cố ý đến cứu đó ?"
"Dù bắt ngươi thì chắc chắn sẽ cắt lưỡi của ." Phong Vô Lạc từng bước đến gần, rút trường kiếm khỏi vỏ.
"Ta , lừa ngươi!" Hư Cốc tức giận sợ hãi: "Phong Vô Lạc, ngươi đạo lý thế?"
Hắn dừng cách y ba bước: "Ta chính là đạo lý."
"Soạt!" Như tuyết quang tử ảnh xẹt qua, trong khí đột nhiên mùi m.á.u tanh thoang thoảng.
"Đừng g.i.ế.c !"
Trong tiếng gào thét, Hư Cốc ngã bịch xuống đất, hôn mê bất tỉnh. Cùng lúc đó, một luồng kiếm quang lạnh lẽo sượt qua, vài sợi tóc của Đào Yêu nhẹ nhàng rơi xuống. Mũi kiếm dừng , chỉ cách trán nàng một ngón tay.
Phía lưng, sắc mặt Hư Cốc trắng bệch, ngửa sàn nhà. Vẻ hoảng hốt mặt biến mất tăm.
"Động tác của ngươi cũng nhanh lắm."
Hắn bỏ kiếm xuống: "Nếu như thu kiếm về kịp thì đầu của ngươi đ.â.m xuyên thủng luôn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-3-niem-hoa-3.html.]
"Cảnh đêm như thế , cớ gì tay g.i.ế.c , m.á.u chảy thành sông thực sự đáng sợ." Nàng phủi tay, dậy đầu Hư Cốc : "Thuốc của ít nhất cũng khiến ngủ đủ ba ngày."
Hắn nàng: "Ngươi quả nhiên là con gái nhà lành mà là một tên lừa bịp giang hồ."
"Ngươi là kiếm khách nhất giang hồ, hà cớ gì nhất định g.i.ế.c một ông lão chỉ mỗi khinh công?" Đào Yêu về phía lưỡi của : "Dọa chút là ."
"Tất cả những con từng lừa đều thể sống." Hắn giống như đang đùa.
"Hắn chắc lừa ngươi." Lúc Đào Yêu lời , ánh mắt của nàng di chuyển đến bên ngoài cánh cửa của ngôi miếu hoang.
Trong khí thấp thoáng như một mùi hoa ngọt ngào, thoang thoảng.
"Nếu như lừa thì vì thể tìm thứ mà ?" Hắn vẫn chịu thu kiếm vỏ.
"Niêm Hoa... chỉ kẻ mang trong sự hối hận cực kỳ lớn mới gọi nó đến." Đào Yêu : "Ngươi thấy thứ ngươi thể hề liên quan đến tên quỷ xui xẻo ."
Hắn ngẩn , xoay nắm lấy cánh tay của Đào Yêu: "Cô bé, lúc nãy ngươi gì?"
"Niêm Hoa." Nàng : "Là một yêu quái."
"Ngươi..."
"Hắn giúp ngươi nhưng lẽ giúp ."
Trước bức tượng Phật tàn tạ ở , nàng lâu, trường kiếm cuối cùng cũng thu vỏ.
***
Sư phụ , kiếm Vô Lạc mới thể là nhất thiên hạ.
Hắn là tử trẻ tuổi nhất của sư phụ, qua tết Nguyên Tiêu nữa là đủ mười bảy tuổi.
Tết Nguyên Tiêu vẫn còn một tháng nữa, sư phụ c.h.ế.t . Giang hồ quyết đấu, địch . Đối thủ trẻ tuổi, khí thịnh giống như ánh nắng ngập tràn giữa trưa. Hắn thấy kiếm của đối phương đ.â.m xuyên qua trái tim của sư phụ, thấy m.á.u sư phụ chảy xuống thành dòng, thấy kẻ chiến thắng giương cao ngọn cờ của môn phái bọn chúng nền đất. Trước khi rời , bọn chúng còn nhổ nước bọt t.h.i t.h.ể của sư phụ, : "Cũng chỉ thế."
Sư phụ còn nữa, môn phái cũng giải tán. Các sư lúc rời đều đến vỗ vỗ lên vai , rằng nên trở về tìm công việc ăn còn hơn là luyện kiếm, như thế ít nhất còn thể sống tiếp.
Có thể trở về đây? Hắn cha , là sư phụ nhặt về nuôi lớn, trừ nơi thì còn nơi nào thuộc về nữa .
vẫn cứ rời , về cái nơi mà bản đồ cũng thể tìm thấy. Nơi đó là Chướng Châu, "chướng" trong "chướng ngại". Nơi sâu trong vùng tây nam của đế quốc. Nghe đồn con ở đây cực kỳ thô lỗ, đất đai cằn cỗi, một năm chỉ hai mùa: đông lạnh cóng và hạ nóng rực.
Dù cho như thế thì Chướng Châu vẫn là ước mơ của tất cả các kiếm khách đời, bởi vì ở đó một thanh kiếm tên là Vô Lạc. Nó đang ngủ sâu bên trong Vực Quỷ ở phía tây Chướng Châu. Không ai lai lịch của thanh kiếm , chỉ nó là yêu kiếm, g.i.ế.c vô hình, thiên hạ vô địch.
Chỉ là một tấm bản đồ Vực Quỷ thế nhưng giang hồ c.h.é.m g.i.ế.c bao nhiêu năm nay vì nó, cuối cùng âm thầm rơi tay sư công của . gần trăm năm qua , bọn họ vẫn chỉ là một hạt bụi nhỏ bé mà các đại môn phái lớn thèm để mắt, nhất thiên hạ, vang danh thiên hạ.
Sư phụ , sư bá của từng đến đó, cũng từng đến đó, nhưng cuối cùng đến cả cửa lớn của Vực Quỷ cũng dám xông . Ở đó quá lạnh lẽo, quá tối tăm, chỉ ở cửa thôi run cầm cập. Tất nhiên, thừa nhận cũng sợ hãi. các vị đồng môn to gan hơn cũng từng Vực Quỷ, đó thì hề trở nữa. Duy chỉ sư công của còn sống sót trở về, mang theo một thương tích còn mất luôn một cánh tay. Sư công , trong Vực Quỷ một con thú khổng lồ canh giữ, mạnh mẽ như quỷ, hung mãnh vô cùng. Kiếm Vô Lạc xác định là thứ mà phàm nhân bao giờ . Bỏ cuộc .
bỏ cuộc. Trong n.g.ự.c là tấm bản đồ cũ mục nát, cũng là cách duy nhất để tìm về tôn nghiêm chà đạp của .
Hắn nhất thiên hạ.
Nửa tháng , cuối cùng cũng đến Chướng Châu lạnh lẽo.
Vẫn nghĩ rằng chỉ phương Bắc mới tuyết rơi, hóa ở phía nam cũng .
Có lẽ là đến đúng lúc tuyết, cũng thể là mỗi năm đều như thế . Chướng Châu trong mắt , c.h.ế.t còn nhiều hơn cả kẻ sống.
Trong con đập mênh m.ô.n.g rộng lớn là các t.h.i t.h.ể lộn xộn, ngổn ngang chồng chất lên . Có đang vội vàng châm lửa lên đốt.
Hắn hỏi họ xảy chuyện gì thế. Có trả lời rằng cách đây lâu nơi đây bùng phát dịch bệnh, cả thôn đều nhiễm, c.h.ế.t gần hết .
Lại vác t.h.i t.h.ể đến vứt xuống con đập.
Hắn thấy tiếng rên rỉ khe khẽ, cúi xuống xem thử thì thấy một cô bé quấn trong một chiếc áo bông đỏ kẹt giữa hai khối thi thể, đôi mày chợt nhíu chặt.
Có bước đến ném một ngọn đuốc đang cháy xuống chỗ các thi thể. Khi xách cô bé đó lên như một con mèo con ném qua một bên thì nắm lấy cánh tay .