Bách Yêu Phổ 2 - Chương 3: Phi Phi 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:16
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nơm nớp lo sợ bước đến cạnh lão.

Giọng khàn đặc của lão thái giám vẫn còn lượn lờ bên tai .

Trước khi trời sáng, lão thái giám trút thở cuối cùng.

Hắn vội vàng rời khỏi kinh thành, đem theo thứ gì, chỉ đem theo một cái rương gỗ, trong đó một cái lồng sắt nhỏ, một cục đá mài và một chồng giấy vàng.

Giờ đây, đến độ tuổi giống như lão thái giám , mở một tiệm quan tài ở kinh thành. Trừ việc gia đình, con cái , thì tháng ngày trôi qua cũng tính là tồi, ít nhất lão cũng thiếu tiền.

mà lão Hứa ở phía đối diện thực sự là đáng ghét, đáng ghét hơn cả lão Tạ, lão Hà, lão Tần năm đó. Có con cái thì ghê gớm lắm ? Có con cái thì thể chế giễu tình cảnh của lão ? Còn nhớ lão Tạ mở tiệm đồ cổ năm đó, chỉ thẳng mũi lão lão là đồ thái giám, cũng nhớ hai đứa con của cố ý đến tè cửa tiệm của lão. Đứa bé bảy tám tuổi vén quần vênh mặt lão, những xung quanh thấy thế cũng chỉ che miệng . Tôn nghiêm của một cô độc bán quan tài ai thèm quan tâm.

Cứ mỗi gặp những trò đùa vô ý hoặc cố ý như thế, lão đều tức giận mà chỉ mỉm , đó trốn trong một góc thấy cũng thể thấy, gương mặt tươi của lão lập tức trở nên u ám hệt như biến thành một khác.

Có lúc lão thậm chí còn hi vọng bản cứ lâm một căn bệnh nặng c.h.ế.t , đời lão dừng ở đây thôi là . Lão gan tự vẫn, lão cũng dũng khí lấy d.a.o đ.â.m n.g.ự.c , những tháng ngày sống đời lão hề vui vẻ như thế.

Mùa xuân năm đó, hai đứa con trai nhà lão Tạ vẫn đến cửa nhà lão đó đầu tiên xa đến một ngôi thành khác ở chốn xa để nhập hàng cho gia đình. Vợ chồng lão Tạ dặn dò kỹ lưỡng, dặn hai đường nhớ cẩn thận, bình an bình an trở về, còn phái thêm bảy tám tên nô bộc theo.

Lão vẫn như cũ trong góc tiệm, vợ chồng lão Tạ nước mắt ngắn dài tiễn hai đứa con bảo bối của .

Lão đột nhiên nhớ đến "di vật" mà sư phụ để cho lão.

Tối hôm đó, lão ngọn nến, một tấm giấy vàng ngọn lửa đốt hóa thành khói.

Đại khái là ba tháng , cửa nhà họ Tạ treo đèn lồng trắng, một chữ "Điện"*.

*Có nghĩa là tế lễ, chữ đại biểu cho tang lễ.

Tự xưng thông minh, hai vị công tử mới tập tễnh bước đời, một c.h.ế.t một thương. Đại công tử cướp biển c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ, đứa con trai nhỏ thì chặt một chân vứt xuống nước, vì mệnh lớn nên c.h.ế.t đuối, trôi đến bờ thì khác vớt lên. Từ ngày bọn họ rời , cha nhà họ Tạ ăn ngủ yên, ngày ngày đều cầu thần bái Phật, chỉ nguyện con trai thể bình an trở về, từng nghĩ đến nguyện vọng của họ đảo ngược đến tình cảnh .

Lão giống như chẳng liên quan gì, còn lấy phận của hàng xóm láng giềng đến chia buồn nữa.

Thấy vợ chồng nhà lão Tạ kêu trời kêu đất, cảm thấy cục tức cuối cùng cũng thể nhổ .

Ba năm tiếp đó, lão Tần bán vải phá sản; lão Hà bán t.h.u.ố.c đụng đến quan phủ, cuối cùng phán lưu đày còn cơ hội nữa; bây giờ đến lượt ông chủ Hứa của tiệm cầm đồ. Tên ngụy quân tử giả vờ tỏ là một kẻ thật thà, đôn hậu thực sự khác buồn nôn, gần đây lão thấy đứa con trai duy nhất ông coi như báu vật nhiễm bệnh nặng, cuối cùng lão cũng cơ hội giúp đảo ngược nguyện vọng .

Lão nhấc bút vẽ lên tờ giấy vàng.

Lúc chỉ còn thiếu một nét cuối cùng thì cửa phòng đẩy , bảy tám tên đàn ông bịt mặt đen, giương đao lên xông .

Là một đám thổ phỉ, mục tiêu của chúng vô cùng "đơn giản", chỉ một chữ: tiền.

Đêm đó, mấy cửa tiệm ăn xung quanh đều cướp.

Lão tiếc tiền, chỉ khi bọn thổ phỉ đụng cái lồng sắt đó, lão mới theo bản năng phản kháng . Đó là "niềm vui duy nhất trong quãng đời còn của lão", bọn chúng thể lấy hết tất cả tiền của lão, nhưng thể lấy cái lồng đó .

Đám thổ phỉ tất nhiên thể đồng ý. Một lão già đáng c.h.ế.t tư cách gì cản trở đường tài vận của chúng? Lão ôm chặt lấy eo của tên thổ phỉ: "Tất cả những thứ nơi đây đều cho các ngươi hết, còn cái lồng để đó cho ."

Thực cũng là do lão gấp gáp quá nên mới phạm sai lầm ngu xuẩn thế , lão càng thế càng cho rằng cái lồng đó là bảo bối gì giá trị lớn lắm.

Tên thủ lĩnh kêu lão bỏ tay , lão buông. Tên đó vô cùng tức giận, đá lão một phát, đó còn cho lão một đao.

Bị c.h.é.m , lão giống như chiếc lá khô cuối cùng rời cành. Từ đó đến nay, sinh mệnh của lão tàn phế đầy đủ giống hệt như thể lão. Người lúc nào cũng sinh mệnh đẽ, nhưng lão thực sự hiểu cái gọi là đẽ và vui vẻ , chăng là cảm giác khi lão thấy gia đình phá sản, khác c.h.ế.t , thấy họ ngửa đầu gào ?

Không còn ai cơ hội để trả lời lão nữa .

Giây phút sắp tắt thở, lão đột nhiên nhớ đến một chuyện, hình như cho đến ngày hôm nay, đời của lão hình như đến một nguyện vọng thực sự cũng từng .

Tên thủ lĩnh đá t.h.i t.h.ể của lão , đó đến cái lồng.

Trong một góc tối, tên thủ lĩnh lấy một cây đèn dầu chiếu sáng.

Căn phòng đột nhiên trở nên hỗn loạn. Đám thổ phỉ đại khái cảm thấy khiếp sợ, mắng cái thứ quỷ gì vung đao c.h.é.m cái lồng sắt.

Những khác đều sợ c.h.ế.t khiếp, bốn con trùng nhỏ màu xanh lục từ trong lồng chui , cúi đầu tản bốn hướng trốn .

"Yêu quái!" Không ai đó hét lên.

Nỗi sợ hãi giáng xuống căn phòng, tình cảnh giống như biến thành đao quang kiếm ảnh, tên thủ lĩnh và mấy tên thuộc hạ c.h.é.m bừa những thứ đang chạy xung quanh chân bọn chúng.

những thứ nhỏ như chuột hình như hề thấy sợ hãi, chút chướng ngại gì chạy quanh chân chúng. Cuối cùng, một con xui xẻo c.h.é.m một đao, con chặt đầu, con thì chặt ngang eo, thể đứt thành bốn năm mảnh, đó lập tức hóa thành một vũng nước màu xanh lục.

Đợi cho đám đó bình tĩnh , tên thủ lĩnh mới hít sâu một , : "Lục soát nữa."

Đám nữa lục soát trong ngoài.

Nó trốn trong một góc tường, dùng hết sức ép sát thể dán bức tường phía .

Có bóng râm phủ xuống, một dừng mặt nó.

Nó run rẩy cúi xuống, đôi mắt tấm vải che mặt đen híp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-3-phi-phi-3.html.]

Hắn thấy nó , ánh đao trong tay lóe sáng.

C.h.ế.t thì c.h.ế.t, dù gì thì đều c.h.ế.t cả , dù gì thì cũng thể trở về nhà nữa , nó nhắm mắt .

"A Thủy, ngươi phát hiện ?" Có một tên đồng bọn hỏi .

Hắn : "Không . Đến con chuột cũng ."

Nó kinh ngạc.

Chỉ trong một đêm thôi, sự tự do đột nhiên đến bất ngờ.

thấy đám thổ phỉ bước ngang qua t.h.i t.h.ể của đó, mang theo tất cả những tài vật mà chúng kiếm trong tiệm quan tài bỏ . Nó t.h.i t.h.ể của , ngây ngốc đến khi trời sáng, đến khi trời tối, cho đến khi tiếng bước chân và tiếng hô hào hỗn loạn truyền từ bên ngoài , nó mới chui khỏi vết nứt chỗ khe cửa, mãi mãi rời khỏi cái nơi giam giữ cuộc đời nó.

từng hận lão thái giám, tiểu thái giám cũng thế, chỉ là nó thương bọn họ.

Tin tức ông chủ tiệm quan tài g.i.ế.c và mấy tiệm xung quanh cướp nhanh truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Người của quan phủ hiện trường vài , vụ án dừng ở ba chữ "Đợi tra án", giấy niêm phong dán lên cửa tiệm quan tài, dán cho đến khi bạc màu cũng nào đến gỡ.

Mọi nhanh quên từng một ông lão từng thái giám sống ở đó, sự tồn tại của cũng giống như những cỗ quan tài bán , tử khí nồng nặc, khác yêu thích, bất cứ giá trị nào để thể nhớ về.

***

Ở tòa thành , mùa hạ bao giờ cũng yêu thích hơn mùa đông, bởi vì gió, mùa đông lúc nào cũng giống như một con d.a.o hề lưu tình lướt qua gương mặt từng .

Trên một con đường bình thường, tiếng ve ngừng kêu vang trong cơn gió ngày hè nóng rực, thỉnh thoảng mấy qua đường tay cầm chiếc quạt phe phẩy, nhàn rỗi chuyện phiếm, trong khí ngập tràn mùi thơm của hoa quế.

Một con mèo đen ung dung dọc theo chân tường, thẳng đến một cây cầu đá, một hàng liễu rủ, cuối cùng dừng trong một ngã rẽ ở bờ sông.

Trong một góc nhỏ dễ thấy, một nam một nữ đang chuyện, nữ tử chôn đầu bên vai nam tử.

"Đợi ba năm, sẽ đường hoàng đến cưới nàng."

"Trần Bạch Thủy, hứa đấy nhé, nhất định ."

Ánh trăng tầng mây lộ nửa gương mặt, đó lập tức trốn trong.

Con mèo bước đến, dừng cạnh cây liễu cách chỗ bọn họ xa, yên tĩnh ánh mắt của đàn ông .

Một lúc lâu , nữ nhân cực kỳ đành lòng rời , còn nam tử vẫn ở chỗ cũ cho đến khi còn thấy bóng lưng của nữ nhân , chỉ còn một mùi hương thoang thoảng vương , vẫn nỡ rời .

Hắn đặt m.ô.n.g xuống đất, thuận tay nhặt một cục đá lên ném trong hồ, đôi mày nhíu chặt , ai cũng thể mở .

Chú mèo đen qua xuống bên cạnh .

Hắn phát hiện một thứ mời mà đến, lông mày giãn , : "Ta cá cũng chuột, ngươi bên cạnh cũng chả gì ăn ."

Con mèo đen nghiêng đầu , : "Hóa ngươi tên là Trần Bạch Thủy."

Hắn xém chút nữa thì lăn xuống hồ.

"Ngươi..." Hắn chật vật bò từ đất dậy, run rẩy chỉ con mèo đen: "Mèo chuyện." Nói xong chật vật gõ đầu mấy cái: "Nhất định là do uống nhiều rượu quá ."

"Ta nhận đôi mắt của ngươi." Mèo đen , đó nhảy phốc một cái xuống đất, một vật nho nhỏ màu xanh lục lăn từ trong thể của mèo đen, vẫn là tư thế cúi đầu xuống đất đó.

Hắn kinh ngạc che miệng, hơn nửa ngày mới hồi thần trở : "Là... là ngươi."

"Hai năm nhỉ." Nó cách một bước chân, chớp đôi mắt nhỏ : "Không ngờ còn thể gặp ."

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là cái quái gì thế?" Hắn lùi phía mấy bước.

"Ta tên Phi Phi, là một yêu quái." Giọng của nó nhỏ, giống như giọng một đứa bé phân biệt giới tính.

Hắn cố ép bản trấn tĩnh , cực kỳ khó tin hỏi: "Ngươi... ngươi thực sự là một yêu quái?"

" thế."

Hắn im lặng lâu, đột nhiên rộ lên: "Nếu như ngươi là một yêu quái thì cớ nhốt trong lồng thể thoát , vì mấy tên thổ phỉ c.h.é.m c.h.ế.t mà thể phản kháng ? Yêu quái thể hô mưa gọi gió, g.i.ế.c vô hình ?"

Nó nghĩ một hồi, hỏi ngược : "Vậy ngươi là con ?"

"Ta tất nhiên là con ."

"Nếu như ngươi là thì tại g.i.ế.c cướp của? Tại đến yêu cũng thể cưới ? Con luôn rằng các ngươi là linh hồn của vạn vật, là chúa tể của thế gian ?"

Hắn nghẹn họng, thể tìm lời nào để phản bác con yêu quái nhỏ màu lục mà chỉ cần một chân thôi cũng thể đạp c.h.ế.t .

Một lúc , đột nhiên bật , lắc đầu : "Sớm hôm nay, lúc đầu thả cho ngươi một con đường sống . Thật ngờ ngươi thì nhát gan nhưng ăn sắc sảo như đao kiếm thế."

"Vì thế gian nhân loại bất do kỷ như ngươi, tất nhiên cũng loài yêu quái thể hô mưa gọi gió như ." Nó nghiêm túc : "Trời đất bao la, và ngươi thể trùng phùng, chi bằng ngươi nhận của một lạy, sẽ trả cho ngươi một ân tình vì ngươi thả cho một con đường sống ."

"Đừng, một tên nhóc đầu lúc nào cũng cúi xuống thì lạy thế nào đây." Hắn phất tay với nó: "Cứ coi như lúc đó thấy ngươi , ngươi cũng nợ ân tình gì cả. Ta thói quen ở cùng với yêu quái."

Loading...