Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Hư Hao 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:29
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hay cho một tên đàng điếm, hình tượng hai thật khác quá! Đào Yêu bật , ngay tức khắc Tư Cuồng Lan một cái, lập tức cúi đầu giả vờ như thấy gì cả.
Tư Cuồng Lan ôm quyền : "Gia hiểu lễ tiết, chỗ nào đường đột thì mong môn chủ lượng thứ cho." Đang , đột nhiên chuyển đề tài, khẩu khí cũng trở nên sắc bén: "Nói như thế, gia xảy chuyện từ tháng , cớ gì đến hôm nay mới đưa về Tư phủ?"
Nhạc môn chủ hổ : "Đây là của . Vốn tưởng đại thiếu gia cũng giống như tiểu Vy, chỉ là tỉnh dậy muộn hơn một chút thôi, nhưng đợi liên tục ba ngày vẫn thấy mở mắt. Ta sợ nếu như về phủ thế thì sẽ tránh sự trách tội của nhị thiếu gia, vì thế tìm hết tất cả các đại phu trong thành Lạc Dương về xem bệnh cho đại thiếu gia. Ai các đại phu trong thành Lạc Dương đều thể tỉnh , thấy ngày tháng trôi qua quá lâu, sợ xảy chuyện gì bất trắc nên mới bảo Kim đường chủ mau đưa đại thiếu gia về Tư phủ ngay trong đêm." Lời , đột nhiên quỳ xuống : "Ta cũng nhị thiếu gia ngài sớm muộn gì cũng sẽ đến. Đại thiếu gia xảy chuyện ở Trường Đao môn như hôm nay, cho dù ngài lấy đầu để tạ tội cũng oán thán nửa lời."
"Ôi chao, gì mà nghiêm trọng đến thế?" Đào Yêu vội lên đỡ dậy: "Nhị thiếu gia nhà khoan dung độ lượng, đến đây để hỏi tội mà là để hỏi thăm. Ngài đột nhiên quỳ như thế chẳng là đang trách Tư phủ chúng nhỏ nhen ?" Nói nàng Tư Cuồng Lan: " nào, nhị thiếu gia?"
"Trừ khi lấy đầu của môn chủ mà thể khiến cho trưởng bình phục thì sẽ suy nghĩ, nếu thì lấy về cũng chẳng ích gì." Tư Cuồng Lan Nhạc Bình Xuyên đang tựa ghế: "Không Nhạc tiểu thư ngày nào cũng lóc t.h.ả.m thiết ? Vì hôm nay như thế, chỉ thấy một nửa sống nửa c.h.ế.t thế ?"
"Đa tạ nhị thiếu gia khoan hồng độ lượng." Nhạc môn chủ dậy, con gái nhà mà đau lòng thôi, : "Cũng là ngày đại thiếu gia hôn mê, vì Bình Xuyên đột nhiên biến thành bộ dạng , quỷ quỷ thế , bất cứ phản ứng gì với thế giới bên ngoài. Hỏi ngày ngày chăm sóc cạnh bên là tiểu Vy, nó cũng vì . Vốn dĩ tiểu nữ cũng khác gì lúc , tuy rằng cả ngày đều lóc t.h.ả.m thương nhưng còn thể ăn chút cơm. chỉ trong một đêm, đừng là năng, đến nuốt thức ăn cũng , chỉ thể đổ chút nước canh và t.h.u.ố.c bổ miệng, thể xuống bụng bao nhiêu thì mừng bấy nhiêu. Nếu cứ như thế , Bình Xuyên nhà chúng chỉ e là còn đường sống nữa . cha như cách nào để cứu nó."
Đào Yêu suy nghĩ, đột nhiên hỏi: "Môn chủ, đại thiếu gia nhà chúng mua gì mà bắt ngài trả tiền thế?"
Nhạc môn chủ nhớ , : "Ta nhớ giấy nợ chủ yếu là rượu thịt và thức ăn, còn son phấn, đèn lồng may bằng chỉ gấm với trống bỏi các thứ, còn nhiều thứ khác bây giờ vẫn còn chất đống trong phòng nữa."
"Chỉ chừng đó thôi ?" Đào Yêu nhướng mày: "Không còn gì khác nữa ư?"
Nhạc môn chủ cố gắng nhớ tiếp: "À, còn chạy đến đòi tiền công, đại thiếu gia lấy danh nghĩa của ở thành Lạc Dương thu hết một trăm giọt dầu đèn của từng nhà. Lúc quản gia cũng cảm thấy mơ hồ, nhưng nghĩ đến tác phong hành sự của đại thiếu gia nay giống bình thường nên cũng truy cứu. Chỉ cần đại thiếu gia cứu Bình Xuyên nhà , mua hết thành Lạc Dương cũng giúp thanh toán."
"Thế là đúng ." Trán Đào Yêu lúc mới giãn , : "Nhạc môn chủ tính cũng là phúc hậu, những thứ đồ ngổn ngang cũng chịu giúp đại thiếu gia nhà thanh toán. Ngài yên tâm , chuyện đại thiếu gia xong , nhị thiếu gia của nhất định sẽ giúp thành."
Tư Cuồng Lan liếc nàng một cái, lên tiếng.
"Thật ?" Nhạc môn chủ kinh hỷ .
"Thế nhé, ngài ngoài . Trước khi chúng ngoài, cho bất cứ ai tiến ." Đào Yêu về phía cửa cúi đầu viên minh châu tay : "Sau đó ngài đưa viên minh châu cho chúng là ."
"Chỉ thế thôi ?" Nhạc môn chủ yên tâm: "Không cần chúng chuyện gì khác nữa ?"
"Không cần, ngài cứ đợi tin từ chúng là ." Đào Yêu đẩy ngoài, thuận tay lấy viên minh châu qua, xán lạn đóng cửa rầm một cái.
Quay qua thì thấy Tư Cuồng Lan đang khoanh tay nàng.
"Nhị thiếu gia, ngài lời thì giữ lấy lời nhé." Nàng giơ viên minh châu đưa đến mặt , ngẩng đầu tên đàn ông cao hơn nàng một cái đầu mắt.
"Ngươi gì ?" Hắn vẫn tin tưởng nàng lắm.
"Nếu như đoán nhầm thì hồn phách đại thiếu gia nhà chúng đang ở đó." Nàng chỉ tay về phía Nhạc Bình Xuyên đang ghế: "Chỉ là bây giờ họ tiện xuất mà thôi."
Tư Cuồng Lan cau mày: "Họ?"
Đào Yêu : "Đại thiếu gia là bắt yêu quái đó."
Biểu cảm của hề đổi: "Yêu quái gì?"
"Hư Hao." Nàng lè lưỡi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-hu-hao-4.html.]
Tư Cuồng Lan im lặng hồi lâu: "Ra tay ."
Đào Yêu hì hì: "Nhị thiếu gia đừng quên chuyện ngài đồng ý với nhé."
"Ta từng nuốt lời, trừ khi ngươi bậy."
Đào Yêu bĩu môi thẳng về phía Nhạc Bình Xuyên.
***
"Hừ hừ, ngươi bắt thì ích gì? Lấy niềm vui của Nhạc Bình Xuyên thì ích gì? Cứ thế, ngươi sẽ nhốt cùng đến c.h.ế.t ở đây đấy."
Một thủy vực rộng bến bờ kéo dài mãi cho đến chỗ sương mù trôi lơ lửng, nửa thực nửa giả. Trên mặt nước một con thuyền đang bơi qua bơi , thoạt chìm thoạt nổi.
Trong thủy vực một hòn đảo hoang, một đàn ông hình cao to đang đá, chân giẫm lên một con yêu quái mặt mũi trâu khoác một bộ áo đỏ. Yêu quái to cỡ ba tấc, một chân mang giày rũ xuống đất, một chân khác cong lên mắc eo. Cộng thêm khuôn mặt đ.á.n.h đến sưng vù, thế nào cũng thấy vô cùng xí.
"'Niềm vui' thật xinh ." Người đàn ông ngắm nghía khối ánh sáng màu đỏ đang phát đủ sắc màu tay, một lát thở dài, đó dùng sức dẫm lên con yêu quái nhỏ một cái nữa: "Không cùng ngươi mà là ngươi theo . Có ngươi ở đây cũng cảm thấy vô vị nữa, dù thì lúc rảnh rỗi sẽ đem ngươi đ.á.n.h một trận. Hôm nay đá, ngày mai đấm, ngày treo cổ, thật vui vẻ ."
"Bớt giả vờ kiên cường ." Nó khẩy: "Cũng thật tiếc cho ngươi. Cớ gì cứu đám nhân loại , đám đó thể tin tưởng . Nếu ả đ.á.n.h ngươi một nhát, ngươi thành công thoát , còn bây giờ tan thành mây khói . kết cục bây giờ giống thế. Thân thể Nhạc Bình Xuyên càng ngày càng yếu ớt, đợi đến khi hao tổn hết chút sinh mệnh cuối cùng thì chúng sẽ cùng bồi táng với thể . Vì thế chi bằng ngươi bỏ cuộc , dù gì thì ngươi cũng lấy niềm vui của Nhạc Bình Xuyên . Hay là cứ thả , ngươi thể về thể của , chúng ai c.h.ế.t cả."
" thả ngươi ." Người đàn ông nhếch mép : "Chúng đ.á.n.h cược , kết cục sẽ đổi."
Nó khinh miệt lạnh lẽo.
Tốn thời gian ở đây thật vô nghĩa, mặt nước bờ bến và hòn đảo hoang là sự tồn tại duy nhất ở đây, mãi mãi đổi. Thân ở tại nơi , còn đường nào để , chỉ thể chờ đợi.
Mặt nước đang d.a.o động, chiếc thuyền lúc chìm lúc nổi, mặt nước đang nâng một lên, đó là một công tử trẻ tuổi tuấn, thể ngâm đến trắng bệch, hai tay cứng đơ vẫn giữ nguyên tư thế như giãy dụa. Hắn giống như chiếc thuyền , thoạt chìm thoạt nổi.
Đó là trong lòng của Nhạc Bình Xuyên, gần hai mươi tuổi, là một nhân sĩ ở Dương Châu, ở thành Lạc Dương kinh doanh đồ cổ, hiểu rộng, ngoài còn là một giỏi văn chương, tuy là ăn nhưng cũng là một tài tử. Hắn khi về cố hương thăm sẽ đến Trường Đao môn cầu với nàng. Nhạc Bình Xuyên đợi gần nửa năm, cuối cùng đợi tin tức c.h.ế.t đuối. Hắn c.h.ế.t trong một ngày mưa gió, đường về thì chìm thuyền, vong mạng.
Chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy thật đau lòng, cho dù một đàn ông như cũng cảm thấy buồn bã thôi.
Vì thế cái tên thừa nước đục thả câu càng khiến thấy đáng ghét hơn.
, là đang đến cái con yêu quái Hư Hao thối .
Yêu quái đời trăm vạn loại, nếu như xếp hạng các loại yêu quái đời phỉ nhổ nhiều nhất thì Hư Hao tuyệt đối thể trong ba hạng đầu.
Nghe đời một loại yêu vật, cho dù là rắn, trùng, chuột kiến, cầm bay thú chạy, cả nhân loại, chỉ cần một đời vô duyên với hai từ hoan lạc, vui vẻ, c.h.ế.t thảm, đó xui xẻo c.h.ế.t trúng đúng thời khắc tồi tệ nhất. Sau khi bọn họ bọn chúng c.h.ế.t đều sẽ hóa thành Hư Hao. Cho dù lúc sống thế nào thì khi biến thành Hư Hao đều sẽ cái bộ dạng quái gở, khoác một áo đỏ như thế. Hư Hao vốn thực thể, sống hệt u hồn phiêu diêu giữa chốn nhân gian, một khi gặp kẻ đau lòng quá lâu khả năng tự chữa lành, nó sẽ nhân cơ hội đó mà nhập , bước trong thể của đối phương để trộm lấy "niềm vui" của kẻ đó.
Người thế gian đều hai thứ đó là niềm vui và nỗi buồn. Một khi niềm vui lấy mất triệt để thì đó sẽ chìm đắm trong nỗi bi thương ngừng, từ đó thế nào là nụ , thế nào là niềm vui, thể càng ngày càng trở nên yếu ớt cho đến khi đau lòng mà c.h.ế.t, t.h.u.ố.c nào chữa khỏi.
Mà Hư Hao trộm lấy niềm vui đó cho riêng . Mỗi một niềm vui đối với nó mà là một viên bảo thạch phát sáng rực rỡ, càng nhiều, bọn nó càng thấy vui vẻ, giống như chỉ như thế mới thể bù đắp niềm vui khi bọn nó còn sống. Bọn nó tuy trực tiếp g.i.ế.c nhưng dùng cách khiến cho dần dần c.h.ế.t trong sự đau khổ, cho nên từ xưa đến nay Hư Hao thường gặp coi là điềm . tiêu diệt Hư Hao cũng khó, chỉ cần tập hợp đủ dầu đèn của một trăm nhà đốt chúng lên, đó chiếu "đèn trăm nhà" , Hư Hao sẽ lập tức tan thành mây khói. Cho nên Hư Hao vô cùng kỵ ánh sáng, nhất là ánh sáng đèn dầu, những nó nhập cũng sợ hãi ánh sáng như thế. đèn trăm nhà chỉ thể chiếu từ trong thể mà Hư Hao nhập mới tác dụng. Một khi Hư Hao lấy niềm vui khỏi thì thiên hạ ai thể hàng phục nó. Đây là nguyên nhân vì mà Hư Hao tuy dễ tiêu diệt nhưng thể trừ sạch triệt để .
Nhạc Bình Xuyên vô cùng may mắn, lúc đến Trường Đao môn thấy nàng , Hư Hao lấy hết niềm vui khỏi thể nàng . thực sự để tên quái vật hại một sinh mệnh vô tội như thế, cho nên nghĩ đến một cách mà nếu thì khả năng sẽ của c.h.é.m c.h.ế.t. Đó là hoán đổi linh hồn với Nhạc Bình Xuyên. Hắn tự đ.á.n.h cược, nếu như Hư Hao vẫn xa quá, ngửi thấy niềm vui của thì chừng sẽ nghĩ rằng vẫn lấy hết niềm vui của Nhạc Bình Xuyên và trở . Chỉ cần nó nữa trong thể của Nhạc Bình Xuyên thì sẽ cách để tóm nó , nắm chắc mười phần rằng thể khắc chế Hư Hao. Giành niềm vui của Nhạc Bình Xuyên từ tay nó về, ngoài tuyệt đối cho nó cơ hội rời khỏi Nhạc Bình Xuyên nữa. Lúc đó chỉ cần kịp thời lên đèn trăm nhà lên thì tất cả sẽ kết thúc êm . Sau đó thể đặt niềm vui trong hồn phách của Nhạc Bình Xuyên. Hai ai về thể nấy, đúng là một chủ ý mỹ, tuy rằng nguy hiểm nhưng cũng còn cách nào khác nữa . Hồn phách Nhạc Bình Xuyên thể lưu trong thể của nàng , nếu một khi đ.á.n.h với Hư Hao, khả năng lớn là sẽ nàng thương, chỉ thể đưa hồn phách nàng qua thể . Một là thể tránh nguy hiểm, hai là sẽ vì thể để nương gá mà hồn phi phách tán.