Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Niêm Hoa 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:11
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô bé vẫn còn sống." Hắn chằm chằm .
"Thế thì ." Người hệt như quái vật: "Đã bệnh thế thì sớm muộn gì chẳng c.h.ế.t. Cho nó sớm đoàn tụ với cha của nó còn hơn."
"Nó bây giờ vẫn là sống." Hắn ý buông tay, dùng sức càng mạnh cho đến khi đối phương kêu lên t.h.ả.m thiết mới chịu buông tay.
Hắn nghĩ một hồi, lấy một viên Kim Sang đan từ trong túi nhét miệng của cô bé. Hắn cũng chỉ mỗi một viên đó thôi, trị đúng bệnh , thể cứu mạng , , chỉ rằng bây giờ như thế.
Tuyết rơi càng lúc càng dày. Dưới các loại ánh mắt sửng sốt đang chằm chặp , cõng cô bé chỉ còn một thở tàn xa.
"Ta còn thể sống tiếp , ngươi cũng thế. Nếu như đồng bệnh tương liên, thì tạm thời cứ bạn đồng hành ."
Hắn đầu khuôn mặt lạnh lẽo đang vai , thở sâu một đạp tuyết bước về phía .
Ngày thứ hai, cô bé tỉnh , thể ăn .
Ngày thứ ba, cô bé thể bước .
Ngày thứ năm, cô bé thể chạy .
Trước đây cảm thấy Kim Sang đan là thứ hữu dụng như thế, cuối cùng cũng thể sử dụng một , cảm thấy vui vẻ.
Chướng Châu thực sự giống như cái tên của nó, khắp nơi đều là chướng ngại, đường núi gập ghềnh, rừng thì bụi gai. Theo như bản đồ, ít nhất cần mười ngày đường mới thể đến gần Vực Quỷ.
Ở bên ngoài một thôn làng lạ lẫm, âm thầm quan sát những nam nữ qua . Cô bé trốn phía , nắm chặt lấy áo bào của .
Hôm nay là ngày thứ hai mươi họ đồng hành cùng .
Những ngày tháng qua, cõng cô bé dần khỏi bệnh, bước qua từng con sông khô cạn, vượt qua từng ngọn núi hoang vu. Trong rừng cây thưa thớt, họ đuổi theo thỏ rừng; trong ngôi miếu rách, họ đốt một đống lửa. Hắn lấy băng tuyết nhặt để trong một cái bình vỡ, gác lên ngọn lửa, đổ một cái khăn, vụng về lau những vết bẩn mặt cô bé.
"Một cô nương thì nên để mặt bẩn thế ." Hắn lau mặt lầm bầm: "Bẩn đến mắt cũng thấy luôn ."
Cô bé cẩn thận từng li từng tí đón nhận sự chăm sóc của . Ở độ tuổi của cô bé, vẫn hiểu thế nào là cô nương cô nương , càng thế nào là khác dùng dây thừng cột , lôi khỏi cửa nhà như kéo gia súc ném lên đống củi để thiêu. Cha của cô bé là kéo ngoài như thế. Cô bé mặc dù bệnh đến mức hồ đồ nhưng vẫn thể thấy .
Ngày hôm đó, ngọn lửa bốc lên cao, nhanh lan đến tận bầu trời.
tiểu ca ca là thích chuyện. Những cuộc đối thoại của họ ít ỏi đến mức đáng thương.
"Cha ngươi ?"
"Không còn nữa."
"Tên của ngươi là gì?"
"Nha Nha."
"Ăn gì ."
Đại loại chỉ là những câu như thế. Rất nhiều nó hỏi tên của tiểu ca ca là gì, nhưng thấy nửa khuôn mặt biểu cảm gì của tiểu ca ca thì nó dám hỏi nữa. Nó sợ , dù cho g.i.ế.c một con thỏ rừng ngay mắt nó, nó chỉ sợ vui. Trên thực tế, tiểu ca ca lúc nào trông cũng vui, vì ngay cả lúc ngủ cũng cau mày.
Gió lạnh thổi cánh cửa nát của ngôi miếu hoang, bên ngoài là tiếng rít gào của gió. Cho dù là ở trong sơn động trong miếu hoang, lúc nào cũng dựa bên ngoài mà ngủ, để vị trí an nhất cho nó. Không gối, sẽ đặt đầu của nó cánh tay , áo ngoài phủ lên nó. Có mấy nó dậy sớm , lúc nào cũng n.g.ự.c hơn nửa ngày, xác định vẫn còn thở mới yên tâm. Chỉ cần nó tỉnh dậy thì nó sẽ lấy áo ngoài đắp lên cho , đó mới rón rén ngoài, bắt chước dùng viên đá nhọn xúc băng tuyết trong cái bình vỡ gắng sức bê đặt lên đống lửa. Nó nghĩ như thế thì tiểu ca ca thức dậy sẽ nước nóng để uống.
Mỗi như thế, đều giả vờ ngủ, giả vờ như gì cả.
Thực là nên thế nào. Rất lâu từng chăm sóc, dù cho đối phương chỉ là một cô bé bảy tuổi.
Sau , cô bé cho cõng nữa, bệnh khỏi nên thể tự .
Vốn dĩ ý định đồng ý, là vì thương cô bé mà là sợ chậm tốc độ của . thấy dáng vẻ cố gắng của cô bé ở đằng , cũng vì đột nhiên nhận phần tâm ý . Thôi bỏ , chậm một chút cũng cả.
Tuy rằng hiếm hoi nhưng ánh nắng thỉnh thoảng vẫn chiếu lên khu rừng thiêng nước độc . Đất tuyết ánh nắng phát tia sáng màu vàng kim, hai hàng cổ thụ cũng còn tuyệt vọng như nữa.
Dù cũng chỉ là một đứa bé, cô bé đắp một tuyết nền tuyết, một lớn một nhỏ.
"Tiểu ca ca, thể mua kẹo cho ăn ?" Đang đắp nửa chừng, cô bé đột nhiên đầu , khuôn mặt ngập tràn sự chờ mong.
Hắn một tảng đá đối diện, hỏi: "Ngươi thích ăn kẹo ?"
"Muội từng ăn kẹo." Cô bé trả lời: "Mẹ lúc thành với cha, cha mang kẹo về, chỉ ăn mỗi một đó. Cha sức khỏe , đó cũng từng rời nhà cho nên kẹo. Mẹ lúc nào cũng kẹo là thứ ngon nhất đời ."
Cô bé chìm đắm trong tưởng tượng đối với kẹo, nụ ngây thơ xán lạn nhất gương mặt cô bé hóa thành ngọn gió xuân thổi qua trái tim .
Hắn nụ gương mặt cô bé. Trong khoảnh khắc đó, đột nhiên chạy đến ôm cô bé lên, đó đến Vực Quỷ nữa. Về Lạc Dương mang cô bé đến Thiên Phương Trai ăn kẹo, kẹo hoa quế, kẹo bơ, cho cô bé ăn đủ.
mà cũng chỉ trong một khoảnh khắc đó thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-niem-hoa-4.html.]
Hắn là một kiếm khách, thứ cần lấy là tính mạng chứ là kẹo.
Vì thế vẫn nên chia tay thôi.
Hắn ở ngoài thôn lâu. Nha Nha giống như phát giác điều gì đó nên cứ kéo lấy góc áo của .
Hắn tìm thể chăm sóc cho cô bé.
tới lui cũng thấy ai. Người nào cũng ốc còn mang nổi ốc, chớ đừng đến đèo bồng thêm cô bé. Không ai trong mắt một chút từ bi. nếu thêm về phía nữa thì lẽ còn nhà ở nữa .
"Ta đến một nơi nguy hiểm, thể mang theo ngươi." Hắn .
Khóe mắt Nha Nha đỏ hoe nhưng vẫn nhịn , nhỏ giọng : "Tiểu ca ca, sẽ phiền ."
"Ta lẽ sẽ c.h.ế.t đó." Tuy rằng tàn nhẫn, nhưng vẫn : "Giống như cha ngươi , sẽ nữa."
"Huynh thì sẽ theo đến đó." Cô bé mím miệng, nắm vạt áo càng chặt hơn.
Hắn đầu, thấy gương mặt nhỏ bé quật cường của cô bé. Quả nhiên vẫn là còn trẻ quá, trẻ đến mức hiểu ý nghĩa của cái c.h.ế.t, cũng vì thế nên mới thấy sợ.
Cuối cùng, vẫn giao cô bé cho nào cả.
Trong buổi chiều mưa tuyết ngập trời, cuối cùng cũng đến trạm cuối trong sinh mạng của là Vực Quỷ.
Đó chỉ là một cái động đen, cửa động một pho tượng đá kỳ quái đang nhe nanh múa vuốt.
Hắn dặn cô bé ở cửa động, khi trời sáng nếu vẫn khỏi động thì nghĩa là sẽ nữa. Cô bé hãy ngược lối về thôn làng , cuộc sống cứ theo trời là .
Cô bé dám nhiều, chỉ gật đầu thật mạnh đó ngoan ngoãn xuống vị trí mà chỉ cho nó.
Hắn vốn sờ đầu cô bé nhưng cuối cùng vẫn đưa tay . Sờ đầu thì thể đổi gì chứ? Trong lòng tự nhạo bản , đó dứt khoát xông Vực Quỷ, dường như bản ném trong miệng của một con quái thú, nuốt chửng cả bóng hình đêm tối sâu thẳm.
Hôm đó là ngày lạnh lẽo nhất trong đời . Trong Vực Quỷ, trừ lạnh lẽo thì còn cả mùi m.á.u tanh và mùi t.h.i t.h.ể thối rữa. Ngọn đuốc trong tay chiếu sáng cả đường hầm và những bộ hài cốt khô khốc ở sát bên vách động.
Ở đây phức tạp như nghĩ, sự khúc khuỷu giống như mê cung, chỉ một con đường thẳng nhưng mãi cũng hết, dài đến vô cùng vô tận.
"Những kiếm khách thể ngoài lẽ là do lâu quá nên mới c.h.ế.t chăng?" Hắn tự kể chuyện cho chính như thế. Hắn bao lâu , hai chân cũng dần trở nên nặng nề.
Cho đến khi thấy ánh sáng chói chang ở phía thì trái tim của mới điên cuồng đập trở .
Là nó, là nó. Có một thanh trường kiếm đang lặng lẽ một viên đá thủy tinh trong suốt.
Hắn cứ tưởng sẽ cơ quan cạm bẫy gì đó, nhưng khi thăm dò mới phát hiện . Yêu kiếm "Vô Lạc" trong lời đồn đang ở cách một tấc, chỉ cần đưa tay là thể lấy .
Hắn nín thở, chậm rãi cầm lấy Vô Lạc, chậm rãi nâng nó lên.
Viên đá thủy tinh bên phát tiếng kêu "răng rắc".
Cũng lúc , trong phía chính diện đột nhiên xuất hiện hai đốm sáng. Một dòng khí tức mạnh mẽ dâng lên, tường đá bốn bề vỡ vụn lăn xuống. Trong bóng tối, một vật thể xông về phía .
Hắn kinh hãi, thuận thế bẹp xuống, chỉ cảm thấy thứ gì đó đang bay qua , đó lưng cũng run rẩy, tiếp đó là sự đau đớn như lửa đốt. Có thứ gì đó sắc nhọn đang cứa áo quần, rách xương thịt .
Trong bóng tối, càng lúc càng nhiều ánh sáng màu đỏ quỷ quái tỏa . Hắn thấy tiếng kêu quái dị giống như tiếng diều hâu nhưng bén nhọn hơn cả diều hâu.
Càng lúc càng nhiều sự công kích đ.á.n.h đến. Kiếm Vô Lạc ôm trong lòng, rút cũng rút , chỉ đành dùng thanh thiết kiếm của chiến đấu với con quái vật đến cả hình dáng cũng thấy .
Bọn chúng lẽ là loài cánh, cảm giác như lông vũ lướt qua . Sư phụ từng trong Vực Quỷ một con ác thú khổng lồ canh giữ.
Trong lúc chiến đấu, một thứ vô cùng nặng nề rơi xuống vai . Hắn thể né tránh, chỉ cảm thấy móng vuốt sắc như thép cào rách đầu vai .
Hắn thấy tiếng c.ắ.n nuốt.
Dù cho sư phụ vẫn luôn khen là một đồ ngộ tính cao thì cũng khó thể chống đỡ trận chiến . So với mấy con quái vật thì sức của quá yếu, càng dây dưa nhiều thì kết cục của cũng chả khác gì đám t.h.i t.h.ể ở ngoài .
Hắn vung thanh thiết kiếm loạn xạ, mở một con đường máu, điên cuồng chạy ngược ngoài.
Chạy, chỉ cần chạy ngoài là .
Dù đầu , cũng những con quái vật vẫn đang đuổi theo .
Không thể chậm trễ, chậm một chút thôi thì thể mãi mãi sẽ khỏi đây . bản càng chạy càng chậm vì vết thương rách toác , hai chân giống như chuột rút. Đây đúng là một cuộc săn vô cùng khó quên.
Đột nhiên, thấy ánh sáng màu vàng ở phía . Trong lòng chợt cảm thấy vui mừng nhưng chỉ trong chốc lát lập tức trầm xuống. Đó là cửa của Vực Quỷ vì cửa ngoài rõ ràng đang ở một nơi xa hơn thế.