Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Phong Quả 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:56
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phụt."

Đào Yêu nhổ một ngụm nước, mở mắt.

Một cái đầu lâu trụi lủi bình tĩnh xuất hiện mắt nàng. Còn Cổn Cổn thì đang tích cực nhảy nhảy nhót, vận động n.g.ự.c nàng. Nhìn thấy nàng mở mắt, nó mới vui vẻ ngừng , xông đến chỗ nàng vẫy đuôi.

"Hóa ngươi bơi hả?" Bộ xương chép miệng : "Hay là nhổ thêm chút nước nữa ? Con hồ ly của ngươi còn thể nhảy thêm mấy nữa đấy!"

Không là giọng ôn hòa nho nhã của Hứa Thừa Hoài. Đầu óc nàng m.ô.n.g lung, bộ xương đổi , nếu nàng thấy tiếng của Tư Tĩnh Uyên...

Bộ xương đưa tay vỗ mặt nàng: "Nè, nè, ngươi còn đang ?"

Nàng chớp mắt, hít một thật sâu, ba hồn bảy vía mới vị trí cũ, đó bệt xuống đất.

"Không chứ?" Khuôn mặt của Ma Nha nhích đến gần, đưa tay huơ huơ mặt nàng: "Mới uống hai ngụm nước thôi ngất , đúng là mất mặt quá !"

Đào Yêu cau mày xung quanh, đột nhiên nắm lấy cổ áo của bộ xương, kéo đến mặt, nghiến răng : "Tư Tĩnh Uyên?"

"May quá, may quá!" Bộ xương vỗ tay nàng: "Đừng dùng sức lớn quá, mớ xương lúc nào cũng thể gãy vụn đó."

"Bách Tri ?" Nàng nhớ con yêu quái đó cũng kéo xuống nước.

"Ở bên ." Bộ xương chỉ qua bên cạnh, tảng đá đầy rêu xanh bên hồ sen một luồng sáng trắng nhỏ, nếu thị lực thì thể phát hiện .

"Nó thế? C.h.ế.t đuối ?" Đào Yêu chùi nước mặt.

"Mấy chúng , chỉ ngươi là xém chút nữa c.h.ế.t đuối thôi..." Bộ xương khó xử : "Nó là đang ngẩn ."

"Ngẩn ?"

"Lúc nãy ngươi thấy gì, nó cũng thấy cái đó."

Đào Yêu liếc một cái, vội dậy, đồng thời đưa tay lấy túi vải bên hông .

Ma Nha kéo tay áo nàng: "Ngươi động thủ ?"

Đào Yêu hất tay , lạnh lùng : "Yêu quái hết t.h.u.ố.c chữa ."

Nàng đến mặt tảng đá rêu. Đại khái nó cũng phát giác khí thế bức toát từ nàng, chậm chạp , ngẩng lên Đào Yêu, mà nàng đối với nó lúc nghiễm nhiên là một con quái vật khổng lồ.

"Ta cảm thấy vẫn thể cứu sống ." Nó bình tĩnh : "Ám Đao thực sự thể khiến cho xương cốt trùng sinh, c.h.ế.t sống , lừa ngươi."

"Ngươi lừa thì gì quan trọng." Đào Yêu bĩu môi: "Chỉ là ngươi tự lừa bản hơn trăm năm nay cũng coi như hiếm ."

Lúc chuyện, ánh mắt của nàng rơi xuống bên tảng đá rêu. Ở đó một thứ chỉ nhỏ bằng một ngón tay đang , hình dáng dường như một loại quả đen xì nhưng nước, khô quắt. Nàng đến gần, nhặt nó lên, ngửi ngửi, bóp bóp, cau mày.

Nó im lặng trong phút chốc, : "Cũng tính là lừa. Trước khi rơi xuống nước, vẫn luôn cho rằng cái c.h.ế.t của Hứa Thừa Hoài giống như với các ngươi ."

"Chỉ là ngươi hi vọng sự việc sẽ như thế thôi." Đào Yêu : "Bỏ mặc cho c.h.ế.t đuối, miệng thì thích, ở bên . Sự mâu thuẫn , ngươi căn bản cách nào gánh hết ."

"Ta nên đối xử với một bảo cút thế nào, còn buồn nôn." Nó thở dài một : "Ta quen với việc tìm tất cả đáp án từ trong sách, nhưng câu hỏi khó năm đó lật hết cuốn sách nhưng vẫn thể tìm . Ta thấy t.h.i t.h.ể trôi nổi mặt nước, trong lòng chợt trở nên trống rỗng. Lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, sợ đến mức dám tiếp, sợ đến mức dám tin từng chắc chắn là ý trung nhân của ." Nó ngừng : "Sự sợ hãi dần dần biến thành đao kiếm trong cơ thể , đ.â.m c.h.é.m loạn xạ..."

Đào Yêu đưa quả đen trong tay lên: "Vừa nhổ ?"

trả lời, chỉ : "Hôm đó đưa t.h.i t.h.ể của phòng, đặt lên giường, đắp thêm mền cho , với chính rằng cả, chỉ là do thể yếu đuối, nhiễm phong hàn nên đổ bệnh. Lúc đến thăm, với họ ca ca bệnh, cần nghỉ ngơi, đợi khi hết bệnh sẽ chào hỏi . Sau đó, mỗi ngày đều nấu thuốc, cơm bê đến mặt , đó mang bát t.h.u.ố.c nguyên vẹn rời . Cho đến khi thể bắt đầu rã nát, khuôn mặt chăn còn giống như quá khứ nữa, trong đầu chỉ một giọng , đó là Hứa Thừa Hoài của c.h.ế.t , bệnh c.h.ế.t ." Nó ngừng một lúc : " vẫn , mỗi ngày đều thấy dáng vẻ giãy dụa nước, thấy ánh mắt thù ghét của với . Ta cảm thấy thể thế . Vì thế tìm Phong Quả theo như trong sách ."

"Thứ tuy hiếm nhưng sinh ở chốn đầy độc chướng, bình thường chỉ e đến cái bóng của nó cũng thấy c.h.ế.t giữa đường . Ngươi cũng thật ngoan cường." Đào Yêu nhạt.

"Cái gì mà Phong Quả?" Bộ xương thò đầu từ lưng nàng: "Lúc nãy khi vớt nó lên từ nước, thấy nó nhả một tia khí đen, rơi xuống đất biến thành thứ . Đây là một loại quả ?"

Ma Nha thò đầu từ bộ xương, Đào Yêu: "Đây là Phong Quả mà ngươi từng lấy để t.h.u.ố.c ư? Sao khác với những gì nhớ nhiều như thế?"

"Bởi vì nó c.h.ế.t , thứ dùng t.h.u.ố.c vẫn còn sống." Đào Yêu .

"Vậy tóm cái gì là Phong Quả?" Bộ xương sốt ruột gãi đầu.

"Nơi độc chướng nhất một cái cây thấp, lá như răng chó, quả như ngọc bích, gặp gió sẽ biến thành màu đỏ, gọi là Phong Quả. là hoa mộc mà là yêu. Ăn nó sẽ ký sinh trong não, hiện hình trong giấc mộng, thể chiếm đoạt ký ức vật chủ. Vừa tỉnh táo thì Phong Quả sẽ c.h.ế.t." Đào Yêu Phong Quả khô héo trong tay, dùng sức bóp nát, phấn đen bay , kịp rơi xuống đất còn tung tích: "Phong Quả và Ám Đao giống , đều là Thực Yêu."

"Thực Yêu?" Bộ xương càng hiểu: "Còn Loan Yêu ?"

"Thực trong thực vật! Cầm bay thú chạy đều là vật sống nên khi thành yêu gọi là Hoạt Yêu; bút, mực, giấy, nghiên là thứ sinh mệnh, cơ duyên trùng hợp trở thành yêu gọi là Vật Yêu; hoa, cỏ, cây cối, trời đất, thực vật biến thành yêu tất nhiên sẽ gọi là Thực Yêu. Những yêu quái thực thể, chỉ dựa một tia linh khí hoặc chấp niệm vô hình mà trở thành yêu thì gọi là Hư Yêu." Đào Yêu trừng mắt bộ xương: "Bỏ , với ngươi ngươi cũng hiểu. Tóm , loại yêu quái như Phong Quả lúc ăn thì nó chỉ là một thứ quả vô hại, nhưng một khi ăn thì nó mới là yêu quái, sẽ ký sinh trong não ngươi. Còn ngươi sẽ gặp yêu của nó trong mộng. Yêu lực lớn nhất của nó là thể giúp ngươi chiếm lấy và đổi một đoạn ký ức. Nếu như một đoạn ký ức khiến ngươi nhớ hoặc chịu đựng thì nó thể giúp ngươi. Chẳng qua yêu lực của nó hạn, nhiều nhất cũng chỉ sửa một đoạn nhỏ. Vả , một khi ký ức của vật chủ hồi phục thì đó là ngày c.h.ế.t của nó." Nàng phủi bàn tay phấn đen: "Không là yêu quái hung hiểm gì nhưng là một loại t.h.u.ố.c tồi, giã nhuyễn hoặc phơi khô ngâm rượu thể giúp giải sầu . trực tiếp ăn sống như thế, tuy đối với vật chủ hại gì nhưng nếu như mang theo một đoạn ký ức giả theo cả đời thì cũng thể rõ là ."

Hoàng hôn để vết tích cuối cùng của ngày hôm nay, ánh sáng vỡ vụn đong đưa mặt hồ.

"Đây là cách giải quyết nhất mà thể tìm lúc đó." Bách Tri : "Cái đêm nuốt nó xuống, trong mơ gặp một đứa trẻ rõ mặt mũi, nó đưa cho một cuốn sách thật dày, lật trong đó ghi mỗi một chuyện mà chúng từng trải qua. Giọng non nớt hỏi : 'Muốn đổi đoạn ư?' Ta tất nhiên đổi." Nó im lặng trong chốc lát: "Sau đêm đó, còn thấy đứa trẻ đó trong mơ nữa, còn cuối cùng cũng 'xác định' 'sự thật' về cái c.h.ế.t của Hứa Thừa Hoài. Từ đó về , cảm giác sợ hãi đó cũng biến mất còn tung tích, chỉ còn nguyện vọng cứu sống của ."

Đào Yêu lắc đầu: "Dù cho sống thì các ngươi cũng vẫn thể nào ở bên ."

Bách Tri gì, ánh sáng càng lúc càng yếu.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Nó đột nhiên hỏi.

"Ngươi qua với các yêu quái khác ?" Đào Yêu hỏi ngược .

"Ta cần qua với đám đó." Nó hờ hững : "Có thời gian để lãng phí với những tên bao giờ giỏi bằng thì chi bằng thêm vài quyển sách còn hơn."

"Vậy thì đúng ." Đào Yêu vỗ tay: "Thảo nào ngươi là ai, dù thì cũng là một nhân vật tồn tại trong truyền thuyết, thư tịch của thế gian e là tìm những ghi chép liên quan đến ." Nàng , cong tới , chỉ mũi : "Ta là một đại phu, là kiểu chỉ chữa bệnh cho yêu quái, chữa cho ."

"Ồ, hóa là đại phu ." Ngữ khí của nó vẫn thoang thoảng như thế, đại khái nó là yêu quái bình tĩnh nhất khi đối diện với nàng: " bệnh, cần đại phu."

Đào Yêu tươi : "Ta cũng tính chữa cho ngươi."

G.i.ế.c nó, nàng cũng đau lòng lắm. Không vì gì khác, chỉ vì học thức uyên bác của nó, bao nhiêu mơ cũng một con Bách Tri. Có nó thì thể nhiều thứ.

là Bách Tri, ở trong biển sách mênh m.ô.n.g du đãng, học thuật xuyên nhân, thể diễn tất cả những vai diễn khác . dù nó diễn thành thục đến thì cũng từng thực sự thế nào để chung sống với thế giới , mãi mãi chỉ tuân theo thói quen và tính kiêu ngạo của để sống. Kẻ như thế sẽ ẩn chứa bao nguy hiểm. Nếu như kịp thời diệt trừ hậu hoạn, chỉ e khó lường. Ngươi đời còn bao nhiêu Hứa Thừa Hoài khác, Liên Hâm khác, thậm chí là một Lục phu nhân khác...

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng biến mất, Bách Tri ung dung với Đào Yêu: "Ta cảm thấy ngươi đang g.i.ế.c ."

Ma Nha chợt trở nên căng thẳng, Đào Yêu.

Đào Yêu cũng trấn tĩnh: " thì ?"

"Không phiền ngươi động thủ." Nó bay lên khỏi tảng đá, rơi xuống vai bộ xương: "Ngươi , nhưng ngươi cho thấy . Xin cảm tạ."

Vệt sáng kỳ dị từ thể nó kéo dài . Nhìn kỹ thì sẽ thấy mỗi một vệt sáng đều hình dáng giống như chữ cái và ký hiệu, liên miên dứt chảy từ thể nhỏ đến mức giống như tồn tại. Rất nhanh, cả khu hậu viện ngập tràn ánh sáng, các chữ tầng tầng lớp lớp giống như sinh mệnh, nhảy nhót trung.

Tất cả đều ngẩn ngơ, bộ xương chỉ chữ cái phát sáng khắp trời: "Đây... đây là gì..."

Ma Nha há miệng kinh ngạc nên lời. Cổn Cổn vui vẻ, nhảy lên dùng móng đùa nghịch với những chữ cái . Tất cả chữ trong chốc lát đều biến thành bụi sáng, tản giữa khí.

"Tự hủy yêu hồn..." Đào Yêu cau mày.

Đồng quy vu tận cùng phẫn nộ và báo thù, nó thể thành. Sự còn gì luyến tiếc khi mất hết can đảm sống tiếp thành cho nó.

Nó trượt xuống khỏi vai bộ xương, bộ xương đưa tay đỡ.

"Ta hết sách trong thiên hạ, những điều , những điều thể , cứ thành một chuyện nho nhỏ là ở bên cạnh ngươi." Nó trong lòng bàn tay của bộ xương, ngữ khí vẫn bình tĩnh như thường: "Ta chịu đựng sự thất bại , rời , tất cả đều trở về con ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-phong-qua-4.html.]

"Đào Yêu..." Ma Nha căng thẳng, kéo tay áo Đào Yêu.

"Mặc kệ nó." Đào Yêu yên động đậy, trong đôi mắt phản chiếu tia sáng đẽ còn sót cuối cùng.

Bộ xương cũng dám động đậy, thấy đốm sáng dần dần tắt lịm trong lòng bàn tay, cho đến khi chỉ còn một con trùng nhỏ giống như chiếc lá. Cuối cùng, đến con trùng nhỏ cũng triệt để biến mất, để bất cứ dấu vết nào.

Đào Yêu nhấc tay, chạm những chữ cái phát sáng , tiếc nuối : "Phải sách bao nhiêu năm mới từng tri thức chứ... thật đáng tiếc."

Ánh sáng trong hậu viện biến mất theo nó, sắc đêm nữa chiếm lấy tất cả thứ.

"Cứ thế... còn nữa ?" Bộ xương vẫn giữ động tác nâng tay lên giống lúc nãy, ánh mắt như dám tin Đào Yêu.

"Không còn nữa!" Đào Yêu bàn tay trống rỗng của : "Cũng , đỡ cho tay."

"C.h.ế.t ?" Bộ xương hỏi.

"Còn triệt để hơn cả c.h.ế.t." Đào Yêu bĩu môi: "Thân thể c.h.ế.t thì linh hồn vẫn còn, ít nhất còn cơ hội tu luyện thành hình. Đến yêu hồn cũng nó hủy , đúng là về với con , triệt để tồn tại."

Kết cục nhất.

Đào Yêu sờ chiếc chuông vàng kêu nữa.

Bộ xương im lặng hồi lâu, chỉ : "Chôn ."

Giàn hoa hậu viện thêm một phần mộ mới.

Trong phần mộ đó chôn xương cốt của một đàn ông, và cả một tờ giấy. Trên tờ giấy là một con trùng mà Đào Yêu vẽ, thể như lá, bốn chân mắt. Bên cạnh con trùng nhỏ còn một cái tên là Bách Tri.

Ma Nha xếp bằng phần mộ, chuyên tâm chuỗi niệm kinh.

"C.h.ế.t nhiều như thế, kéo bao nhiêu vô tội , chỉ một kết quả như thế ." Bên cạnh Đào Yêu truyền đến tiếng của Tư Tĩnh Uyên: "Đọc nhiều sách thông minh như thế, nhưng thể chọn đúng đường."

"Bách Tri sinh từ sách, nhưng thứ nó khinh rẻ nhất là sách." Đào Yêu lè lưỡi.

"Nó khinh rẻ sách?"

"Còn nhớ nó kiên định mà khinh rẻ câu ' vạn dặm đường bằng vạn quyển sách' ? Câu là biểu hiện của sự dốt nát, cho rằng chỉ cần trốn ở một góc để sách là thể thấy cả thế giới." Nàng phần mộ mới đắp mặt: " mà sách từ mà đến chứ? Không là do qua vô con đường, qua vô phong cảnh, chịu bao nhiêu khổ sở mới thể tập hợp thành những thứ thể trong sách ? Tri thức và kiến thức nay thể phân chia rõ ràng. Nếu , dù thông minh như nó cũng chỉ thể như thôi." Nàng tươi : "Lại , yêu hận tình thù giữa với thì cuốn sách nào giải quyết cơ chứ?"

"Vì thế yêu quái như Bách Tri, cho cùng cũng chỉ là một con mọt sách mà thôi." Hư ảnh Tư Tĩnh Uyên đang lơ lửng bên cạnh nàng : "Chẳng qua ngươi giống như thể những lời thế . Dù gì thì ngươi chả giống sách, cũng giống như kiến thức ' vạn dặm đường' cho lắm, trừ việc tìm đồ ăn cho đến tăng tiền công thì vẻ kinh nghiệm."

"Dù gì thì ngươi bạn cũng chẳng thương, thế còn là một tên độc chỉ còn nửa cái mạng. Có tìm đến trò chuyện cũng bỏ tiền mới , ngươi hiểu chuyện thì cũng coi như là chuyện thường tình." Nàng lập tức phản bác: "Chẳng qua, ngươi thể thông qua một cỗ t.h.i t.h.ể để truyền tất cả thứ trải qua của nó đến cho khác, thì cảm thấy bất ngờ đó."

Tư Tĩnh Uyên nhún vai: "Ta cũng còn cách nào khác. Mỗi nhập khác, dù là sống là một bộ xương khô, chỉ cần bằng lòng thì thể tất cả thứ mà đó từng trải, còn thể thông qua vật dẫn để truyền cho khác, khiến khác đồng cảm."

"Vật dẫn?" Đào Yêu nhướng mày: "Chẳng lẽ là nước?"

" thế." Tư Tĩnh Uyên gật đầu: "Lúc và Miêu quản gia tơ nhện quấn lấy thể thoát , rời khỏi thể . Vốn kiếm thời cơ để sử dụng bộ xương đó phản kích, nhưng trong bộ xương đó, cuối cùng cũng nhịn tên đó rốt cuộc từng trải qua chuyện gì. Đợi đến khi chuyện diễn mắt, bèn nghĩ thể giải quyết khúc mắt của yêu quái đó , như thế còn hơn dùng cứng chọi cứng với nó. Ta đang đợi thời cơ đến thì các ngươi đến, may là kinh hãi nhưng nguy hiểm lắm. May mà cuối cùng cũng tìm cơ hội , kéo con yêu quái thông minh hồ đồ trong nước."

Đào Yêu phẫn nộ : "Khúc mắc của nó liên quan gì đến , cũng khúc mắc! Ngươi kéo xuống nước gì hả!"

"Ngươi ở gần nhất mà." Tư Tĩnh Uyên vô tội : "Chỉ một đoạn chân tướng thôi thì đủ, nhiều thêm một thì dễ gỡ khúc mắc cho nó hơn."

Đào Yêu hít sâu một : "Không cần giải thích, áo quần của ướt cả , khả năng lớn là thể nhiễm phong hàn, ngươi đền tiền."

"Lúc về sẽ Lan Lan tăng tiền công cho ngươi."

"Ta Tư Tĩnh Uyên ngươi lập tức đền tiền!"

"Bây giờ đến thể còn ..."

"Vậy ngươi cút về !"

Ma Nha sớm quen với việc Đào Yêu cãi ồn ào . Trước đây là Liễu công tử, bây giờ là Tư Tĩnh Uyên. May mà tâm sớm lặng như nước, tuyệt đối ảnh hưởng, chuyện gì quan trọng hơn chuyện siêu độ vong linh lúc .

"Tiểu hòa thượng, tên nhóc ngươi siêu độ đây từng lấy mạng ngươi đó." Tư Tĩnh Uyên bay đến lưng Ma Nha.

Ma Nha nhắm mắt : "Chúng sanh đều khổ, cần tính toán." Nói đoạn nghiêng đầu Tư Tĩnh Uyên: "A Di Đà Phật, đại thiếu gia, ngươi lúc tuy thực thể nhưng thể lõa lồ như thế cũng dễ trúng gió đó."

Tư Tĩnh Uyên cúi đầu thể , quả đúng là mặc gì...

"Ôi chao, ngoài vội vã quá nên quên mặc áo quần." Hắn vội vàng ngưng thần, nhắm mắt lầm bầm trong chốc lát, lập tức áo quần, thở phào nhẹ nhõm: "May mà bình thường thấy ." Nói đoạn cảm thấy gì đó thỏa đáng, đầu Đào Yêu: "Nha đầu, ngươi nhắc hả? Một cô bé hề đỏ mặt khi thấy như thế ?"

Đào Yêu nhún vai, cụp mắt : "Thân là đại phu, những tên mặc áo quần thấy nhiều . Huống hồ thể ngươi cũng thường thôi, đỏ mặt chi?"

"Đợi chút, ngươi dáng bình thường ?"

"So với ý trung nhân của thì quả đúng là tệ hơn quá nhiều."

"Không tên quỷ nào mộ phần tổ tiên úng nước, xui xẻo ý trung nhân của ngươi thế?"

"Hơ hơ hơ."

"Đừng hơ hơ nữa , thử nào."

"Không ."

"Nói mà!"

"Ngươi còn về nữa, tin là một trăm cách để bình thường thể thấy ngươi mặc áo quần !"

"Cáo từ."

Lúc đây, nửa vầng trăng lộ đám mây đêm thu lạnh lẽo.

Chuỗi hạt Ma Nha niệm kinh vẫn đang di chuyển. Người phần mộ cuối cùng thể kết thúc chấp niệm cả đời , ân oán thù hận đều tiêu tan. Yêu quái xa lẽ cả đời cũng thể nào hiểu cái gọi là tình yêu.

Đào hoa mặt đều thấy, gặp gỡ chi bằng gặp gỡ...

Nàng thở một thật dài.

Từ xưa tâm bệnh luôn khó trị nhất, nàng nó "hết t.h.u.ố.c chữa" do tức giận mà .

Cầu trời đừng gặp thêm những bệnh nhân như thế nữa... nàng tự với chính .

Vụ "đồng cảm" thực sự dễ chịu chút nào.

Trong tiếng tụng kinh trầm trầm, gió lạnh cuốn theo mấy chiếc lá khô nhẹ rơi xuống mặt hồ lạnh lẽo. Tất cả trần ai đều rơi xuống, yêu hận tình thù cũng biến mất .

Mùa đông thật sự sắp đến .

 

 

 

 

Loading...