Bách Yêu Phổ 2 - Chương 4: Thục Hồ 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:33:00
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nó ở phủ nha Thành Châu ba tháng, nó mấy án mạng tiến triển thế nào.
Trên bờ hồ của Thành Châu, tận mắt thấy một từ trời rơi xuống, ngã bờ hồ, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Vụ án lập tức lan truyền khắp Thành Châu, sợ c.h.ế.t khiếp. Người đều , chứ chim mà thể rơi từ trời xuống như thế chứ?
Phía phủ nha cũng rối tung rối mù, tra xét nhiều ngày cũng thể tìm manh mối. Cho đến mấy ngày mới tìm phận của c.h.ế.t đó. Không xác định thì còn đỡ, đến khi xác định càng cảm thấy đau đầu hơn, bởi vì c.h.ế.t là ở Thành Châu mà ở Hạng Thành, cách Thành Châu cả ngàn dặm. Đồng thời, nhà của c.h.ế.t cũng chắc chắn với họ, một ngày khi c.h.ế.t, họ còn uống rượu với . Chỉ trong một đêm, ở tại Hạng Thành thể c.h.ế.t ở bên hồ Thành Châu cơ chứ?
Vụ án vượt quá xa phạm vi xử lý của họ.
Mấy ngày ở phủ nha, họ tra xét một hồi thì phát hiện trường hợp tương tự như thế ở tất cả các nơi đất nước. Người hại đều ngã c.h.ế.t ở một nơi cách nhà cả ngàn dặm, nhưng quan phủ chỗ đó thể tìm hung thủ. Thậm chí đến một chút manh mối ích cũng phát hiện, cuối cùng cách xử lý của đều giống : gác qua một bên, giải quyết qua loa cho xong chuyện.
Phủ nha Thành Châu cũng kỳ tích gì xảy .
Nó nghĩ đợi thêm cũng ích gì, chỉ đành thở dài, âm thầm rời khỏi phủ nha.
Trên bờ hồ, vết m.á.u lưu ở hiện trường án mạng, dính tảng đá nay thâm đen.
Nó lén lút , hại giống hệt như những hại đó, t.h.i t.h.ể nát bét, nó ngửi rõ ràng mùi của tên nhóc đó.
Nó tức giận vì tên nhóc đó dám loại chuyện , sợ tra gì đó, đó đuổi cùng g.i.ế.c tận tên nhóc đó.
Gió lạnh thổi qua, nó ngẩng đầu trời, hét lên: "Đệ điên ? Đệ chuyện gì thế hả?"
Trên đời , trừ nó thì ai thể ngửi mùi của tên nhóc đó cả, bởi vì chúng nó là song sinh.
Tất cả Thục Hồ đều sinh ở núi Yêm Tư, đó đúng là một biển đá, bao nhiêu đá tảng lớn nhỏ trải khắp mặt đất. Mỗi một Thục Hồ đều đẻ trứng ở những tảng đá đó. Lúc đời, Thục Hồ đều nhỏ, từ tảng đá lăn , đó trưởng thành cho đến khi thể lật tảng đá đang đè thì các tiểu Thục Hồ mới thể phá vỏ mà chui . Nếu như đến cả lớp vỏ cũng thể nào chui thì chứng tỏ nó đủ khỏe mạnh, trưởng thành đủ , thể đẩy tảng đá đè lên , chứng tỏ nó còn ngoài thế giới thì đào thải.
Nó cảm thấy nếu như song sinh , thì chắc đến cơ hội chui khỏi vỏ cũng .
Từ giây phút phá vỏ chui , nó kém hơn nhiều. Thân thể của ít nhất lớn gấp ba nó. Đi bên cạnh , ngang dọc gì cũng thấy nó giống như một tùy tùng đáng thương. Theo thời gian, càng ngày càng tráng kiện, tuy rằng vẫn khác biệt với những yêu quái đồng tộc nhưng đối với nó, như thế khiến nó ngưỡng mộ thôi .
Sau khi trưởng thành, các Thục Hồ sẽ rời khỏi núi Yêm Tư, về phía nhân giới rực rỡ sắc màu . Ở đó vô con và vật mà chúng thể chở. Qua sông, vượt núi, lên trời xuống biển, trong lúc bôn ba bay lượn, chúng tìm ý nghĩa của sự tồn tại.
Mà nó thì khá phiền phức, bay cao, chạy cũng chạy xa, nào cũng bay phía xa.
Nó luôn cảm thấy tình cảm hai nó , các Thục Hồ trong núi Yêm Tư từng xuất hiện song sinh. Lúc nhỏ đ.á.n.h với đồng tộc, nó lúc nào cũng khác bắt nạt bởi vì thể yếu đuối, một nó thậm chí còn chúng đặt m.ô.n.g lên đầu. May mà đến kịp, một đ.á.n.h ba mới cứu nó.
Từ đó, nó còn dám cách quá xa nữa.
mà Thục Hồ là tộc yêu quái sống theo đàn, một khi rời khỏi núi Yêm Tư nghĩa là mỗi sẽ theo con đường riêng của .
hai nó tách . Trong một trăm năm đầu đến nhân giới, nó dần quen với việc đưa hồn phách của những sắp c.h.ế.t đến nơi mà họ , vả thứ nó thể chở cũng chỉ thứ . Đệ khác, từng chở hai vớt lên trong một trận đại hồng thủy, khi đưa đến nơi an chở thêm nhiều nữa. Còn việc mà nó thể chỉ là vớt hai bộ quần áo từ nước hoặc là kiếm cho mấy quả dại hái .
Một trăm năm qua , nó vẫn chút tiến bộ nào, thứ nó chở thuận buồm xuôi gió nhất là chỉ hồn phách.
Lần rời , thời tiết nóng, ánh nắng nó cách nào mở mắt .
Nó ngây ngốc trong ánh nắng, hỏi: "Có là ngáng đường ?"
Đệ nghĩ một hồi, : "Huynh cứ sống như thế ."
Nó cảm thấy bản chắc là chê : "Ta vẫn luôn cố gắng mà."
"Đệ ." Đệ ngắt lời nó, nó thêm nữa: "Đừng theo."
"Ta..."
Nó chỉ đúng một chữ, đó cách nào thêm nữa bởi vì chút lưu luyến rời . Bóng dáng cường tráng của nhanh biến mất giữa trung.
Nó thực sợ nóng, nó cứ tự với bản rằng đừng buồn, cũng đừng vương vấn. Dù gì thì hai đều trưởng thành . Một Thục Hồ như quả thực nên cứ ở mãi với một ca ca như nó. Đệ nên giống như những đồng tộc lợi hại ngoài , một yêu quái Thục Hồ chở ngàn cân nhưng vẫn thể ung dung tự tại.
Mấy trăm năm trôi chậm, cũng nhanh. Nó đếm chở bao nhiêu hồn phách . Thật nó cũng bận rộn, dù gì thì đến cuối đời nhiều, trong lòng của họ ẩn chứa bao hồi ức và vương vấn. Thỉnh thoảng rảnh một chút, nó sẽ xổm đỉnh của một ngôi nhà nào đó, vầng trăng trời ngẩn ngơ, thuận tiện nghĩ xem tên nhóc đó giờ đang ở , đang gì.
Mấy trăm năm , những con ngã c.h.ế.t là manh mối duy nhất liên quan đến tên nhóc mà nó .
mà nên như thế.
Nó bắt đầu tìm kiếm tên nhóc đó, mấy mươi năm nữa trôi qua, những án mạng liên quan đến tên nhóc đó từng dừng .
Cuối cùng trong lúc nó sắp bỏ cuộc thì một năm , hai chia cách mấy trăm năm cuối cùng cũng gặp .
Đó là một mùa hạ, cạnh một bờ hồ vô danh ở Phòng Châu, ráng chiều rực lửa. Trên bờ hồ, hình nó to lớn hơn nhiều, mỗi một cơ bắp đều giống như phát sáng ánh hoàng hôn, ánh mắt sắc bén như thanh đao rút từ băng.
Nhìn bản , vẫn là dáng vẻ cũ, một yêu quái nhỏ nhỏ, gầy gầy.
"Đệ g.i.ế.c ?" Nó do dự lâu mới hỏi.
"Ừ." Đệ thừa nhận thản nhiên.
Nó sửng sốt: "Vì... vì ?"
"Để tăng thêm sức mạnh." Đệ thẳng thắn : "Sức mạnh của Thục Hồ bằng với trọng lượng của những thứ từng chở, cái cũng mà."
"Điều ." Nó vội : "Vì thế những năm nay cố gắng, chở thêm càng nhiều linh hồn càng . Thật cũng mạnh đó, ít nhất cường tráng hơn lúc ."
"Trọng lượng của một sống mãi mãi nặng bằng một mạng ." Đệ thản nhiên : "Thân mang càng nhiều mạng thì sức mạnh của sẽ càng lớn."
Nó căng thẳng: "Đệ cần nhiều sức mạnh như thế gì? Đệ mạnh mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-4-thuc-ho-4.html.]
Tiếng nước hồ chảy róc rách, khi ánh hoàng hôn cuối cùng biến mất, bóng in lên mặt hồ, : "Cũng sắp năm trăm năm nhỉ."
Nó ngẩn .
"Nếu như tìm thấy thì tưởng thể tìm ?" Đệ đầu nó: " những năm nay, việc đều cả. Vì thế hơn ai hết, rõ đang gì."
"Đệ..." Nó lắp bắp, nên gì. Lẽ nào những năm , tên nhóc từng thực sự rời xa nó ?
Đệ về phía xa: "Bọn chúng cũng sắp đến ."
Nó im lặng.
Sau hôm đó, hai họ như bóng với hình. Đệ im lặng hơn so với đây còn, cũng trở nên cảnh giác hơn, một cơn mưa, một trận gió, đối với nó đều giống như đối mặt kẻ địch.
Thật nó tên nhóc kể về những năm nay nó sống như thế nào, ? Những và vật mà nó chở chuyện gì thú vị ? Chuyện gì cũng , chỉ là đừng nên liên quan đến việc g.i.ế.c .
tên nhóc chẳng chịu gì cả, hai lúc thì bay qua bầu trời, lúc thì xuyên qua phố chợ. Câu nhiều nhất là "Đi theo ".
"Chúng rốt cuộc đang thế? Cứ thế thì đến lúc nào?" Nó nhịn hỏi: "Ta còn việc mà, nhiều đang đợi đó."
"Đi đến nơi mà thể ở ." Đệ lạnh lùng .
Lúc đến Khâm Châu, chúng gặp tập kích hung mãnh nhất.
Người đến là đồng tộc của họ, bảy con Thục Hồ cường tráng lấy mạng nó.
Kết cục thuộc về nó cuối cùng đến .
Nhiều năm nay, nó vẫn luôn cố ý lơ chuyện , liên quan đến "quy củ" bí mật của tộc Thục Hồ.
Nơi cao nhất của núi Yêm Tư một bia đá mọc lên từ đất, mặt bia giống như mặt kính. Nó chỉ là thần vật của tộc Thục Hồ mà còn là một bảng xếp hạng, năm trăm năm xuất hiện một . Mỗi một Thục Hồ sinh đều tên đó. Từ lúc sinh trong vòng năm trăm năm, tổng hợp trọng lượng chở trong những năm đó đều ghi ở đó. Chiếu theo "quy củ" của tộc Thục Hồ, kẻ xếp hạng cuối cùng buộc sẽ "thanh trừ". Khử yếu giữ mạnh là cách nhất để duy trì huyết thống .
Thật , từ lúc còn nhỏ nó bản sẽ xuất hiện ở cuối bảng xếp hạng .
nó cảm thấy sợ hãi, thậm chí còn cảm thấy thể sống năm trăm năm cũng đủ , đủ để nó ngắm dáng vẻ của thế gian của nhân loại và ý nghĩa của sự tồn tại.
Chẳng qua nó cũng chờ đợi trong tuyệt vọng, tuy rằng chở vật nặng nhưng dù cho chỉ là những hồn phách nhẹ tênh thì nó cũng chở hết đến khác. Tích tiểu thành đại, còn hơn là chẳng điều gì. Nó thậm chí còn tìm đến Đào Yêu đại nhân của Đào Đô, cho rằng thể yếu ớt thể là một căn bệnh. Nếu như ngài thể giúp nó thì chừng nó thể hồi phục bình thường, đến lúc đó nó lẽ sẽ vượt qua kiếp nạn mà sống tiếp.
nếu tất cả đều thể như ý nguyện, năm trăm năm thì năm trăm năm thôi, sống thể cũng đủ .
mà khi nó thấy liều cả tính mạng của để chiến đấu với bảy tên đồng tộc đó, nó chợt bừng tỉnh, áy náy thấy cảm động.
Lời trách cứ " nhiều sức mạnh như thế gì" vẫn còn văng vẳng bên tai.
Đáp án bày mặt: sức mạnh lấy từ sinh mạng con là vì ngăn phán quyết năm trăm năm vị ca ca yếu đuối.
Một trận g.i.ế.c chóc, lưỡng bại câu thương.
Nó bảo vệ , kẻ địch đụng đến một sợi tóc của nó.
Đệ cả đầy máu, dặn nó chạy nhanh , chạy đến nơi nào đông , và chỉ chạy về phía bắc thôi.
Lòng nó hỗn loạn. Thật nó thấy cả, cố gắng năm trăm năm vẫn ở cuối bảng, lẽ bản nó thực sự tệ. Một ca ca như thế, căn bản xứng đáng để trận chiến m.á.u thịt tung tóe .
Trong tiếng gió vù vù, nó dám đầu, chỉ liều mạng mà chạy.
Nó mục đích bảo nó đến kinh thành là vì nơi đó nhiều , dễ dàng ẩn nấp, yêu khí dễ bộc lộ. Dù gì thì những đồng loại lấy mạng nó chỉ thể dựa yêu khí để tìm thấy tung tích của nó mà thôi.
mà lấy một địch bảy, liệu chúng nó còn thể gặp ở kinh thành ?
Nó cuối cùng cũng đến kinh thành theo lời dặn của , chỉ đến những nơi đông , ban đêm ngủ cũng chọn nơi yên tĩnh, chỉ ngủ ở những nơi như quán rượu chốn yên hoa. Nơi nào càng nhiều càng .
Tthời gian một tháng qua trong sự lo lắng bất an. Mười ngày , nó đang ngủ ở phòng củi phía hậu viện quán rượu, đương lúc mơ hồ thì thấy mặt nó.
Nó đột ngột dậy, mới phát hiện đó là mơ.
"Không chứ?" Đệ hỏi nó.
"Không." Nó lắc đầu, ánh mắt rơi những vết thương .
"Bảy tên trừ năm." Đệ bình thản : "Đáng tiếc thể lực đủ, thể g.i.ế.c hết đám đó một , chỉ đành chạy để giữ mạng."
Đối phương càng nhẹ nhàng, trong lòng nó càng cảm thấy hoảng hốt. Muốn an ủi cảm thấy trống rỗng, ôm đối phương một trận cảm thấy vô dụng mất mặt. Suy nghĩ một hồi, nó nhịn một câu: "Chúng tìm đại phu , nếu sẽ đau lắm."
"Không cần." Đệ nó, khẩu khí vẫn lãnh đạm như thường: "May mà kẻ thương là , nếu mà thương, chỉ e rên rỉ thôi cũng khiến cho mệt đến c.h.ế.t ."
Dứt lời, sắc đêm bên ngoài, : "Đi theo ."
Nó hoang mang theo, ngoài ngoạm lấy cổ, vứt lên lưng.
"Đệ gì thế?" Nó sấp lưng , dám động đậy, chỉ sợ chạm vết thương .
Đệ đằng bay : "Huynh bay chậm quá, thôi cũng mắc mệt."
Trong tiếng gió vù vù, nó lầm bẩm : "Chúng đây?"
Đệ lên tiếng, chỉ bay về phía bắc.