Bách Yêu Phổ 2 - Chương 5: Ám Đao 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:46
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày , Lục phu nhân ở trong Tư phủ sóng yên biển lặng, gì khác thường.
Truy binh trong tưởng tượng của Đào Yêu thấy . Dù gì thì chỉ trong thời gian ngắn, ai thể phát hiện tên cướp ngục hôm đó là đại quản gia của Tư phủ chứ.
Thế nhưng nàng cảm thấy tò mò, nếu như phận của Miêu quản gia bại lộ, quan phủ tìm đến cửa thì Tư gia sẽ ứng phó như thế nào đây? Người trong giang hồ thì sẽ cho Tư phủ mấy phần mặt mũi, trừ phi quan phủ cũng thế?
Nàng ở với Lục phu nhân, ngủ cùng một gian phòng. Sau khi hai trở nên thiết, nàng cũng thử thăm dò rốt cuộc Lục phu nhân lúc đó xảy chuyện gì mà bà loại chuyện điên cuồng như thế. Bản Lục phu nhân cũng đau khổ, rằng bà cũng thích tên Lưu phu tử lúc nào cũng kiếm chuyện với phu quân bà. Hắn những mở miệng là phỉ báng thư viện Lục gia nhà bà, còn phái từ thủ đoạn giành học sinh của họ, nhưng bà tuyệt đối từng g.i.ế.c . Hôm đó, nàng chợ mua đồ ăn, khéo gặp Lưu phu tử đang phố thầm thì gì đó với khác. Tuy rằng rõ gì nhưng hơn mười phần là mấy lời phỉ báng họ. Bà cũng vì tự dưng ngọn lửa bốc lên đầu, chỉ cảm thấy hai mắt trở nên đau đớn, cái gì cũng là màu m.á.u đỏ rực, lỗ tai ù ù khó chịu, mơ mơ hồ hồ cầm con d.a.o của hàng thịt xông qua. Đợi đến khi bà thể rõ trở thì mấy tên đàn ông ấn xuống, mũi d.a.o rơi xuống bên chân, Lưu phu tử cả m.á.u mặt bà, vong mạng. Tất cả đều thấy nàng vung d.a.o g.i.ế.c .
"Ta từng nghĩ đến việc sẽ g.i.ế.c , những thù oán giữa chúng đủ để lấy tính mạng của ." Lục phu nhân càng càng cảm thấy hối hận: " là cầm dao... Là do quá kích động cho nên mới tạo nên lầm to lớn đó như hôm nay, còn liên lụy đến Miêu ca ca màng nguy hiểm đến cứu ." Nước mắt của bà rơi xuống đất.
Nhìn thấy thế, Đào Yêu cũng để an ủi bà, chỉ khuyên bà đừng nghĩ nhiều nữa, nếu như Tư phủ thu nhận bà thì nghĩa là những phiền phức của bà sẽ giúp nàng giải quyết.
Miêu quản gia thỉnh thoảng đến thăm, đưa áo quần thì là đưa mứt quả, lúc còn một lúc hỏi thăm bà sống ở đây quen , đó chuyện gia đình. Chỉ lúc nhắc về tuổi thơ của họ thì mặt Lục phu nhân mới hiện ý .
Lúc họ kể chuyện xưa, Đào Yêu cũng rời , mặt dày mày dạn bên cạnh họ, ăn mứt quả hóng chuyện cũ của hai vị nam nữ trung niên , đó trong lòng cảm khái, nếu như chiến loạn liên miên, lẽ đời sẽ Miêu quản gia, Lục phu nhân, chỉ một cặp vợ chồng họ Miêu nào đó đang sống với một vùng thôn làng, ăn uống đạm bạc, con cái đầy đàn.
vận mệnh giống như một thanh đao, bạn mãi mãi nó sẽ rơi xuống , đó cắt cuộc đời của bạn thành cái dáng vẻ quỷ quái nào đó.
Hôm đó, Đào Yêu gọi Miêu quản gia đang định rời , nhắc nhở ông Tư phủ cẩn thận, dù gì thì ông bây giờ đụng của quan phủ .
Miêu quản gia chỉ , xoa đầu nàng: "Cục diện hung hiểm hơn thế cũng từng gặp. Ta tự chừng mực."
"Lẽ nào ông giấu bà cả đời ?" Đào Yêu hỏi: "Phu quân của bà bên ?"
Miêu quản gia nghĩ một hồi, : "Bây giờ Lục Trừng đang ở trong sự giám sát của quan phủ, qua mấy ngày nữa sẽ đón đến đây luôn."
Đào Yêu cau mày: " bà quả thực g.i.ế.c ."
"Ta ." Miêu quản gia thở dài: " để thấy nàng đầu lìa khỏi cổ, thực sự điều đó." Nói đến đây, ông xung quanh, xác nhận ai mới : "Đào nha đầu, đừng nhạo . Đến cái tuổi , nếu như trong lòng một viên trân châu thì đó nhất định sẽ là Hiểu Kính. Nhiều năm như thế, chỉ một ước duy nhất, đó là mong cầu nàng sống thật ."
Đào Yêu ông, tuy mặt ông đỏ bừng nhưng ánh mắt vô cùng cô độc: "Không ông. Ai mà chẳng mối tình đầu." Nàng ngừng một lát hỏi: "Có ông thỉnh thoảng cảm thấy hối hận vì năm đó giữ nàng bên bờ sông ?"
Ông chỉ trả lời.
Trong chớp mắt trải qua vô ngày, thứ trong Tư phủ đều bình thường, trừ việc một hầu đến báo cáo rằng trong vườn hoa lũ chuột đến loạn, mấy cây hoa cỏ quý trong vườn đều chuột c.ắ.n đứt hết, bẫy chuột, lồng chuột đều tác dụng cho nên dùng đến t.h.u.ố.c chuột mạnh nhất, còn đặc biệt nhắc nhở a , tạp dịch quét tước đừng quét mớ t.h.u.ố.c chuột đó .
Tâm trạng của Lục phu nhân cũng hơn nhiều so với lúc mới đến. Đại khái lẽ là vì Tư phủ cách quá xa nơi mà bà đầu , cảnh của Tư phủ quá , bà cần ngày ngày nhốt trong phòng nữa, thỉnh thoảng còn cùng Đào Yêu dạo xung quanh phủ.
Hôm nay gió lớn, bà trong vườn hoa ngắm lá rơi đầy đất, đột nhiên trở nên thương cảm, nghẹn ngào với Đào Yêu: "Thân giống như chiếc lá , tương lai sẽ kết quả gì." Nói đoạn ho kịch liệt.
Đào Yêu vội vỗ lưng nàng: "Hôm nay ngươi mặc áo quần mỏng manh quá, chúng nhanh về thôi."
Nàng lắc đầu: "Không . Ta vẫn ngoài hóng gió. Để ở đây một chốc nữa . Làm phiền cô nương lấy giúp một cái áo khoác ngoài là ."
"Được, ngươi đợi một lát, bây giờ đây."
Sau khi Đào Yêu lấy áo khoác về thì thấy Lục phu nhân đang một chiếc ghế đá cây, ánh mắt trống rỗng.
Đào Yêu đưa áo khoác cho bà, : "Ngươi thêm một lát ?"
Lục phu nhân dậy: "Về thôi."
Suốt dọc đường Lục phu nhân thêm câu nào cả.
Về đến phòng, bà mệt xuống giường nghỉ ngơi, đến bữa trưa cũng ăn.
Nghe bà khỏe, Miêu quản gia vội đến thăm.
Bà nàng chỉ gió thổi lạnh chút thôi, cả, rót đưa cho ông xin rằng bà ông lo lắng .
"Ta tâm trạng của tệ, nhưng nếu cứ u uất trong lòng mãi thì cho sức khỏe." Ông bưng chén nóng lên: "Chuyện của , nhất định sẽ lo liệu thỏa đáng."
Bà gật đầu, sắc mặt vẫn vui vẻ chút nào.
"Ta từng tin rằng g.i.ế.c ." Ông nghiêm túc mắt bà: "Cho dù tất cả đều thấy vung đao, nhưng vẫn tin rằng đó là điều ."
Bà cúi đầu càng thấp hơn nữa, hai tay đặt chân đột nhiên nắm chặt.
Miêu quản gia nâng cốc , lúc cốc sắp chạm môi thì một miếng mứt quả bay qua, đ.á.n.h bay chén tay ông.
Ngoài cửa sổ lộ hai cái đầu của Liễu công tử và Đào Yêu.
Miêu quản gia giật : "Hai ngươi loạn gì ở đây thế?"
Liễu công tử phòng, chỉ chén rơi đất: "Trà pha t.h.u.ố.c chuột ông cũng dám uống ?"
Miêu quản gia sửng sốt, lập tức về phía Lục phu nhân đang cúi đầu, dậy : "Các ngươi bừa gì đó! Sao nàng bỏ t.h.u.ố.c độc của ?"
Đào Yêu bước từ lưng Liễu công tử, bình tĩnh : "Thật đó. Ta chính mắt thấy nàng nhân lúc rời bỏ t.h.u.ố.c chuột trong vườn hoa tay áo, cũng chính mắt thấy nàng bỏ t.h.u.ố.c độc trong chén . Ta ở cạnh nàng chỉ vì hầu hạ nàng thôi ."
"Các... các ngươi..." Miêu quản gia kinh ngạc nghi ngờ. Một con từng trải qua bao sóng to gió lớn, bây giờ một chén độc dọa c.h.ế.t khiếp. Chính xác mà , thứ dọa ông là chén độc, mà là hạ độc g.i.ế.c ông.
Không thể nào, thể là bà ?
Ông kéo cánh tay của Lục phu nhân: "Hiểu Kính, ?"
Lục phu nhân ngẩng đầu, khóe mắt ửng đỏ khuôn mặt ông, nghẹn ngào : "Ta... Ta gì thế ..."
Đào Yêu và Liễu công tử . Liễu công tử lên phía , túm lấy cánh tay của Lục phu nhân, khiến bà đau đến mức hét lên một tiếng.
Miêu quản gia theo bản năng ngăn Liễu công tử thì Đào Yêu kéo lui: "Ông đừng bậy. Người mạng của ông bà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-5-am-dao-5.html.]
Miêu quản gia triệt để cảm thấy hồ đồ.
Đào Yêu lấy một viên t.h.u.ố.c từ chiếc túi vải , nhanh nhẹn đến bên Lục phu nhân, nhét t.h.u.ố.c miệng bà, bắt bà nuốt xuống.
Không bao lâu , hai mắt Lục phu nhân giống như rót m.á.u , trở nên đỏ rực, thế còn khói bốc lên. Bà đau khổ lăn đất, liều mạng dụi mắt, phát những tiếng kêu đau đớn.
Miêu quản gia đến sửng sốt, kéo Đào Yêu : "Ngươi gì nàng?"
"Ta gì bà cả, đang gì với con yêu quái bà." Đào Yêu gỡ tay ông , : "Tin thì đừng phiền ."
Lời còn dứt thì hai tia sáng trắng bay từ đôi mắt của Lục phu nhân ngoài, vặn vẹo trong trung, đó sợ hãi xông thẳng góc tối tăm nhất của căn phòng.
Đào Yêu thấy thế, nhảy lên phía , trong chớp nhoáng kẹp hai bóng sáng đó đầu ngón tay, chỉ thấy hai bóng sáng phát âm thanh "chít chít".
Trừ âm thanh , chiếc chuông vàng tay nàng cũng phát âm thanh lâu thấy.
"Leng keng, leng keng."
Trong gian phòng, vô đèn dầu và đèn sáp thắp sáng cho dù bây giờ vẫn là ban trưa.
Ánh mắt của tất cả đều tập trung tay Đào Yêu. Giữa ngón cái và ngón trỏ của nàng đang kẹp chặt một con yêu quái ánh sáng trắng bao bọc, hiện một thứ chỉ nhỏ bằng con muỗi nhưng hình dáng của một con , ngũ quan, hình trắng bóc phân biệt giới tính, lưng còn một đôi cánh giống như bươm bướm, đưa đến gần mới thấy rõ .
"Đây là..." Tư Tĩnh Uyên há miệng: "Đây là... yêu quái mà ngươi ?"
Đào Yêu gật đầu: "Có một loại mầm cây kỳ quái sinh từ thi hài, dài ba thước, uốn lượn như rắn, chỉ mọc mười ba lá, lá hình dạng như tim , lá quả như minh châu. Khi quả chín sẽ yêu quái bước , như muỗi, cánh bướm màu trắng, phân đực cái, đều là một cặp sinh đôi. Lấy con thứ nhất đặt mắt , lấy con thứ hai đặt mắt khác, cách một ngàn dặm cũng thể dùng khác đao của , g.i.ế.c trong vô hình. Yêu quái gọi là Ám Đao, tuy nhỏ nhưng cực kỳ ác độc. Bản thể thể ẩn nơi tối tăm, gặp ánh sáng sẽ hiện , thấy lập tức g.i.ế.c ."
Tư Cuồng Lan cau mày: "Ý của ngươi là loại yêu quái tên 'Ám Đao' sinh từ loại quả đó là hai con yêu quái, nếu đặt một con trong mắt , đặt một con khác trong mắt khác thì thể thao túng khác, thậm chí g.i.ế.c giúp ?"
Đào Yêu Lục phu nhân đang hôn mê bất tỉnh giường, mỉm : "Nếu , ngươi nghĩ vì bà g.i.ế.c Lưu phu tử chứ, thậm chí còn g.i.ế.c Miêu quản gia ân như núi với bà chứ?"
Miêu quản gia mặt mũi xám như tro nhưng thở phào nhẹ nhõm: "Ta mà, là nàng."
"Ngươi sớm Lục phu nhân 'dị vật' ?" Tư Cuồng Lan liếc nàng.
"Đừng . Ngươi chẳng cũng nghi ngờ Lục phu nhân , nếu trong phủ một đám a , cớ cứ khăng khăng kêu đến hầu hạ bà chứ?" Đào Yêu hỏi ngược .
"Các ngươi khoan mấy chuyện đó ." Tư Tĩnh Uyên xen , chỉ yêu vật : "Nếu như ngươi yêu quái hai con, một con Lục phu nhân, còn một con khác đang ở nào, thì đó mới chân chính là hung thủ ?"
Đào Yêu gật đầu.
"Là ai?" Miêu quản gia tức giận : "Là ai mà ác độc như thế, biến một nữ tử yếu đuối thành phạm nhân g.i.ế.c ?"
"Sao là ai ." Đào Yêu nhún vai: "Chỉ là cũng khó."
Lời , ánh mắt nàng chợt trở nên lạnh lẽo, hai ngón tay dùng sức thì thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, yêu quái trong tay xé thành bốn năm mảnh, hóa thành bụi tan .
Nói g.i.ế.c là g.i.ế.c... cô bé ngày thường đắn, chỉ tham ăn tham chơi, lúc tay độc ác như thế, giống như là hai con khác , quả thực khiến ngạc nhiên.
"Thế... thế là... c.h.ế.t ?" Tư Tĩnh Uyên chớp mắt dám tin.
"C.h.ế.t ." Đào Yêu phủi tay: "Bây giờ chúng chỉ cần tra xem nào quan hệ cận nhất với Lục phu nhân, xem mắt ai mù vì bóp c.h.ế.t Ám Đao thì đó là hung thủ."
Miêu quản gia sững : "Có quan hệ thiết với Hiểu Kính?"
"Ta vô cùng ghét loài yêu quái Ám Đao , vì ?" Đào Yêu im lặng một lúc: "Bởi vì Ám Đao chỉ tác dụng đối với kẻ mà ám tin tưởng nhất."
Lời , tất cả đều trở nên im lặng.
Đưa một mà tin tưởng nhất con đường c.h.ế.t, thứ đáng c.h.ế.t chỉ là yêu quái "Ám Đao"...
Miêu quản gia đắp mền cho Lục phu nhân, đó lập tức xông khỏi phòng.
Không ai ngăn ông .
"Huynh tìm theo, tránh xảy chuyện ngoài ý ." Tư Cuồng Lan với Tư Tĩnh Uyên.
"Ta đích ." Tư Tĩnh Uyên thì kéo , hất tay đối phương : "Yên tâm, sẽ chăm sóc cho bản . Chuyện của Miêu quản gia, chúng nhất định đích quản."
Tư Cuồng Lan cau mày, nghĩ một hồi cũng phản đối nữa: "Nhớ kỹ lời là ."
"Ta sẽ quên ." Tư Tĩnh Uyên xông bên ngoài đuổi theo, lúc qua Đào Yêu, chạm cánh tay nàng: "Đợi về sẽ thẩm vấn ngươi."
Đào Yêu rũ mắt. Lần thật sự phiền to , nếu tại Miêu quản gia bình thường đối xử với nàng , thể thấy ông gặp nguy hiểm thì nàng thèm quan tâm chuyện !
Lần , trời mới hai sẽ dùng bao nhiêu sức lực để đào bới chuyện của nàng... là dứt khoát phận thật của luôn? Ôi chao, vẫn là thôi ... nếu thì khẳng định sẽ Tư Tĩnh Uyên phiền c.h.ế.t mất thôi, đau đầu quá .
Căn phòng yên tĩnh trở , Tư Cuồng Lan Lục phu nhân với Đào Yêu: "Ngươi tiếp tục chăm sóc nàng , chuyện đợi hai họ về tiếp."
Đào Yêu hỏi : "Bắt hung thủ ngươi sẽ thế nào?"
Tư Cuồng Lan trả lời, thẳng khỏi phòng.
Liễu công tử ngáp một cái, : "Ngươi lẽ chỉ hứng thú với hung thủ, ?"
Đào Yêu sắc mặt trắng bệch của Lục phu nhân, nhạt: "Loại yêu quái như Ám Đao vô cùng hiếm gặp, nó là t.h.u.ố.c chuột, thạch tín bán phố. Nếu như bản hung thủ chỉ là một bình thường thì sẽ cách sử dụng nó, cho nên kẻ ở đằng chỉ dẫn mới khiến cho cảm thấy hứng thú."
Vậy thôi, sự cứ đợi hai họ về tính tiếp.