Bách Yêu Phổ 2 - Chương 5: Hề Nang 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:41
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ban đầu là do sức nên , cũng . Ngày ngày trèo lên cửa sổ bên ngoài, thầm nghĩ chừng một ngày nào đó nàng sẽ ngang qua, chi bằng cứ đợi thêm xem ." Nó càng gượng gạo hơn nữa: " đó cũng thể nữa ."

"Đi ư? Lời ý gì?"

"Có một ngày, thấy lầu một cô nương ngang qua, bóng lưng giống nàng, bèn lập tức đuổi theo . Vừa khỏi cửa lớn một thứ gì đó thấy đ.á.n.h bật trong. Ta nhảy qua cửa sổ, kết quả cũng như thế. Ta nhốt ở đây mất ." Nó thở dài: "Chỉ là cũng , vốn dĩ cũng khỏe, ngoài thì ngoài thôi. Mệt thì ngủ, tỉnh sẽ đến cửa sổ qua kẻ , thời gian cũng trôi qua dễ dàng hơn. Chỉ là căn phòng cứ để trống mãi, ai đến, nắm tay khác, thể lạnh lẽo khó chịu."

Ma Nha cau mày: "Bệnh gì mà kỳ lạ ghê." Nói , đột nhiên nhớ đến một vấn đề khác, vội : "Vậy ngươi nhốt bao lâu ?"

"Không nhớ nữa." Nó đưa ngón tay lên đếm nửa ngày cũng đếm , đành chỉ bên ngoài cửa sổ : "Lúc đến đây, tóc của ông chủ cửa hàng đối diện vẫn còn đen, bây giờ trở thành lão già tóc bạc ."

Ma Nha suýt chút nữa thì sặc nước bọt. "Ngươi, ngươi, ngươi ở đây lâu thế ư?"

Cậu niệm "A Di Đà Phật" mấy bận liền: "Vậy thì nàng từng xuất hiện ?"

"Không ." Nó lắc đầu, Ma Nha, cảm kích mỉm : "May mà lâu đây mua ngôi nhà , cũng khách thuê mới. Tuy rằng cũng dọa họ nhưng nhịn , ngươi thích cảm giác nắm tay khác bao nhiêu . Điều quan trọng là ngươi thể thấy . Nhiều ngày như thế, cũng sắp quên luôn cách chuyện ." Nói mãi mãi, nó thở dài một : "Không lão hòe tinh bây giờ khỏe . Ngày đó rời vội vàng, còn kịp lời tạm biệt với lão. Ta cứ cảm thấy lúc rời , lão hét lớn với câu gì đó nhưng cách nào nhớ . Haiz, lẽ là về nguyên nhân của căn bệnh kỳ lạ ."

Ma Nha đ.á.n.h giá nó từ đầu đến chân một lượt, : "Mặc kệ thế nào, nếu cứ tiếp tục như thế thì , bệnh thì chữa."

"Ha ha, ai thể chữa bệnh cho yêu quái chứ." Nó .

Ma Nha dậy, với nó: "Ngươi ở đây đợi , tìm đến chữa cho ngươi."

"Gì cơ?"

"Ngươi đợi nhé, nhất định sẽ tìm đến giúp ngươi chữa bệnh."

Ma Nha ôm Cổn Cổn, chạy khỏi cửa.

Ai mở cửa một bóng cao lớn đổ xuống, may mà thủ mới ngã.

Ma Nha sợ c.h.ế.t khiếp, đến, kinh ngạc : "Liễu công tử?"

"Ma Nha, dù là mở cửa đóng cửa, ngươi đều xem bên ngoài bên trong coi nhé." Liễu công tử sửa áo quần, , đó khỏi cửa, đá cái đang dựa tường ngủ đến chảy dãi , hét: "Còn ngủ ? Đến giờ ăn !"

Đào Yêu đột nhiên mở mắt, nhảy lên: "Cơm, cơm ?"

Ma Nha cụp mắt: "Sao hai ở đây?"

"Có đến báo tin ngươi khác chủ trì công đạo, nhà ma để ở một đêm. Cái tên bát tự trời sinh xui xẻo như tiểu hòa thượng nhà ngươi cứ thích mấy chuyện thế hả?" Liễu công tử cốc đầu : "Ngươi là thức ăn của , trách nhiệm với ."

"Ôi chao, xảy chuyện gì . Cho dù là ác quỷ thì cho nó nhận chút giáo huấn cũng là chuyện nên thôi. Xem nó còn dám rảnh rỗi sinh nông nổi mà ban phát lòng nữa ." Đào Yêu rướn : "Cứ kéo đến đây, buồn ngủ c.h.ế.t ."

"Lúc ngươi lén hai họ chuyện rõ ràng vui vẻ mà." Liễu công tử trợn mắt.

Ma Nha thế đột nhiên rộ lên, niệm một tiếng "A Di Đà Phật", : "Được , hai quan tâm ."

Nhóc con vẫn trong phòng, bất an hai vị khách mời mà đến ngoài cửa, tuy rằng rõ tiểu hòa thượng gì với họ nhưng đối với nó mà thì từng một buổi sáng nào ồn ào như thế.

"Hai ở cả đêm bên ngoài ? Những gì nên lẽ cũng cả , sự tình là như thế." Trong hành lang, Ma Nha kéo Đào Yêu đang liên tục ngáp lấy ngáp để: "Ngươi giúp nó , thiên hạ chỉ ngươi thể chữa bệnh cho nó thôi."

Đào Yêu về phía bên căn phòng, cửa phòng mở một khe cửa, tên nhóc con đang về phía .

"Nó tội nghiệp, thể khỏe, còn nhốt lâu như thế." Ma Nha khẩn cầu : "Đào Yêu, ngươi cứ coi như là việc , cùng lắm sẽ giúp ngươi cho ngựa ăn."

"Vậy nhóc đó là yêu quái gì, ngươi ?" Đào Yêu đột nhiên hỏi .

"Nó là..." Ma Nha ngẩn : "Ôi chao, hình như quên mất ."

Cái đầu trọc cốc thêm một cái, Đào Yêu hừ một tiếng: "Ngươi cứ như thế mãi, đối phương là ai, thế mà cứ thích ban phát lòng bừa bãi. Ngươi còn đổi cái tật đó thì sớm muộn gì cũng ăn thịt thôi."

"Dù gì sớm muộn cũng Liễu công tử ăn mà." Ma Nha che đầu , nhỏ giọng giải thích: " hung dữ chút nào, còn lương thiện nữa. Yêu quái như thế sẽ ăn thịt ." Nói kéo ống tay áo Đào Yêu, dùng sức lắc qua lắc : "Ngươi chữa bệnh cho nó , đó nghĩ cách gì để thả nó ."

Đào Yêu bên căn phòng, khe cửa là một khuôn mặt ngây ngô bên đang chuyện gì xảy , : "Đây là yêu quái vô dụng nhất thiên hạ. Trừ việc nắm tay nhân loại thì chẳng gì cả. Từ xuống chẳng gì để t.h.u.ố.c của , cứu."

"Đào Yêu!" Ma Nha mếu máo chực : "Nó thực sự đáng thương, chỉ vì tặng cho một cô nương cỏ Ngư Dương chịu cô độc nhiều năm như thế."

"Cỏ Ngư Dương?" Đào Yêu đảo tròng mắt.

Lời còn hết, Liễu công tử từ lầu , trong tay là mấy tấm giấy vàng nát bươm.

"Bốn vách tường đều dán thứ bùa ." Hắn huơ huơ giấy vàng tay: "Cũng lâu , hơn nửa năm chủ nhà cũ khách phàn nàn nơi ma nên tùy tiện tìm một thuật sĩ đến. Ta thấy cũng chỉ là mấy tấm bùa chú bình thường trấn áp vong linh của phàm nhân, chỉ dán lấy lệ thôi."

Đào Yêu khinh thường mấy tấm bùa đó: "Ta nó là yêu quái vô dụng nhất đời mà."

Ma Nha lấy mấy tấm bùa qua, ngẫm nghĩ hỏi Liễu công tử: "Lúc nãy ngươi là mấy tấm bùa trấn áp vong linh ?"

Liễu công tử gật đầu.

"Nó khỏi đây là vì lá bùa ư?" Ma Nha hiểu: " nó là yêu quái mà, vong linh thì liên quan gì đến nó?"

Liễu công tử và Đào Yêu , lên tiếng.

Ma Nha suy nghĩ, sắc mặt đột nhiên đổi: "Lẽ nào nó ..."

Đào Yêu bịt miệng , trong phòng, thẳng: "Ta năng lực cải tử sinh."

Liễu công tử dựa tường khoanh tay, lực bất tòng tâm Ma Nha, bĩu môi.

"Không, ." Ma Nha tin: "Nhất định là chỗ nào nhầm lẫn ."

"Là nó nhớ nhầm." Đào Yêu thu hồi ánh mắt: "Cứ tưởng rằng còn sống."

Ma Nha ngẩn .

"Đó là một con Hề Nang." Đào Yêu lười biếng : "Trong Bách Yêu Phổ , ngọn núi hoang, Hề Nang sinh từ sự cô đơn giữa trời đất, trăm năm mới một con. Hình dáng giống như đứa bé, mặc áo quần trắng muốt, thể chuyện, m.á.u thịt khác gì nhân loại, tính tình hiền lành, thích nắm tay . xa khỏi chỗ sinh , chỉ cần rời khỏi nơi đó thì sẽ c.h.ế.t."

Lá bùa tay Ma Nha rơi xuống đất.

"Vì thế ngươi xem , đây là yêu quái vô dụng nhất đời ." Đào Yêu thở dài: "Vẫn rời khỏi nơi sinh quá xa sẽ c.h.ế.t nhưng vẫn khăng khăng rời . Đi mãi mãi đến khi c.h.ế.t lúc nào cũng ."

"Vừa khỏi cốc Bách Thảo cảm thấy đau đớn, càng càng đau, nhưng cứ bước lên phía thêm vài bước nữa, giao cỏ Ngư Dương cho nàng."

Ma Nha đột nhiên nhớ lời nó đó.

Hoặc lẽ hai mươi năm , trong kinh thành lẽ từng một cảnh tượng thế : một giống với nhân loại, gian nan khó nhọc tìm trong biển qua , trong lòng ôm một gói cỏ Ngư Dương mà nó thể món ăn ngon nhất thiên hạ. Nó nhớ kỹ địa chỉ đó, tìm đến ngôi lầu nhỏ ba tầng đó, ở đó một cô nương trở thành một đầu bếp nổi tiếng, nàng tên là La Hỷ Hỷ.

Giây phút đó, trời sáng, thấp thoáng ánh nắng.

Hành lang yên tĩnh lâu, Ma Nha cuối cùng cũng ngẩng đầu, buồn bã hỏi: "Làm đây?"

***

Kim Tam Nương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Ma Nha chứng minh cho bà trong phòng thứ gì " sạch sẽ" cả. cũng một tiếng với bà đừng khó thư sinh đó nữa, thứ " sạch sẽ" nghĩa là "thứ gì đó", dĩ hòa vi quý là .

Kim Tam Nương tuy phục nhưng thấy vẻ mặt tiểu hòa thượng nghiêm túc, nghĩ vẫn là thôi , tìm thư sinh đòi bồi thường nữa, một hồi sóng gió cũng thuận lợi giải quyết.

Cuối cùng Ma Nha hỏi bà thể nào cho thêm một đêm , căn phòng phong thủy , ở thoải mái.

Lời dối hề cao minh khiến cho Tam Nương vô cùng thích thú, liên tục gật đầu với , cứ ở thoải mái, ở thêm ba ngày nữa cũng , ở càng thoải mái càng chứng tỏ ngôi lầu nhỏ càng .

Cậu vô cùng cảm kích, tiện thể còn hỏi thử xem năm mươi cái bánh bao còn tính , Tam Nương khẳng định mới thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ về lầu nhỏ.

Về đến phòng, Hề Nang bất an hỏi : "Hai lúc nãy là ai thế, ngươi gì với họ mà lâu ?"

"À, là bạn của . Họ thấy trời tối về nhà nên mới đến xem thử." Ma Nha trả lời qua loa, : "À, với họ về mà ngươi gặp , họ bằng lòng giúp ngươi tìm La Hỷ Hỷ."

Nó vui mừng dậy: "Thật ?"

"Thật." Ma Nha vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Hai bạn tìm vô cùng giỏi. Còn nữa, cũng bệnh tình của ngươi cho họ , để họ Tưện đường tìm đại phu luôn."

"Cảm ơn tiểu hòa thượng." Nó thành khẩn nắm lấy tay : "Đưa cỏ Ngư Dương cho nàng xong, thể yên tâm trở về ."

Trở về ư, ngươi còn thể về nữa? Ma Nha đôi mắt cố chấp của nó, đồng thời nắm c.h.ặ.t t.a.y của đối phương.

Trời chạng vạng thì gõ cửa.

Ma Nha chạy đến mở cửa, bước là một phu nhân qua tuổi tứ tuần, áo quần gọn gàng, dung mạo phúc hậu, trong tay còn xách một cái giỏ nặng trĩu. Đào Yêu ở lưng bà, tức giận bĩu môi với Ma Nha: "Người đưa đến cho ngươi . Cũng tốn của ít công sức đó."

Hề Nang lão phu nhân thì cả cứng đờ, dám đến gần, chỉ gấp gáp tìm kiếm chút cảm giác quen thuộc khuôn mặt còn nét thanh xuân .

"Tên nhóc nhà ngươi vẫn như cũ thế ?" Bà đến mặt nó, đặt cái giỏ xuống, khóe mắt dần ửng đỏ: "Họ ngươi vẫn luôn đợi ."

"Ngươi cũng đổi." Nó chằm chằm khuôn mặt nàng, : "Ta nhận ngươi."

"Lúc họ với , thực sự dám tin."

"Ngươi sợ ư? Ta là yêu quái đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-5-he-nang-5.html.]

Bà lắc đầu, dụi dụi mắt: "Trên đời , những dọa , tổn thương đều là yêu quái."

"Vậy thì ." Nó thở phào một , vội lấy cỏ Ngư Dương gói kỹ càng trong lòng , giống như trút gánh nặng mà đặt lên bàn: "Cái sớm nên đưa cho ngươi ."

Nàng mở , kinh ngạc : "Đây là cỏ Ngư Dương ?"

"Ừ." Nó : "Chỉ bây giờ còn dùng nữa thôi."

"Dùng , dùng ." Bà vô cùng vui vẻ.

"Ngươi đầu bếp chứ?"

"Ta mở một quán ăn nhỏ ở thành đông." Bà cầm lấy cỏ Ngư Dương, vội lấy thức ăn trong giỏ đưa đến mặt nó: "Nào, thử xem tài nấu nướng của nè. Lúc đó từng với ngươi , đợi thực sự trở thành đầu bếp nhất định sẽ mời ngươi ăn một bữa ngon."

"Được thôi, thôi thấy ngon ."

"Nào, nếm thử xem."

Mùi thức ăn tỏa khắp phòng, hai một già một trẻ bàn ăn ăn trò chuyện, dường như giữa hai từng thiếu mấy chục năm thời gian dài đằng đẵng .

Ma Nha lặng lẽ rời , thuận tiện đóng cửa , Đào Yêu đầy cảm kích.

Ăn xong, phu nhân dọn dẹp : "Ta tiễn ngươi về nhà."

" khỏi đây ."

"Bây giờ ."

"Thật ?"

"Nào, dắt ngươi ."

Đêm nay kinh thành khác với ngày , cho dù là đêm thu lạnh lẽo nhưng ảnh hưởng đến dòng qua . Các quán hàng vẫn ồn ào huyên náo, quán rượu vẫn tràn ngập tiếng đùa, âm thanh và mùi vị, mỗi một góc trong thành đều cực kỳ vui vẻ.

Phu nhân dắt tay nó về phía cốc Bách Thảo.

Nó tò mò xung quanh : "Hóa buổi tối nơi đây rôm rả như thế."

Phu nhân tươi : "Vậy thì ngắm nhiều hơn một chút ."

"Được thôi." Nó xán lạn: "Đưa cỏ Ngư Dương cho ngươi , cảm thấy thật nhẹ nhõm."

"Vậy ? Vậy thì ."

"Ngươi dùng thế nào ?"

"Biết chứ, đừng lo."

"Cốc Bách Thảo xa, cần tiễn nữa."

"Phải tiễn."

"La Hỷ Hỷ, ngươi từng hỏi tên là gì."

"Ta , ngươi là một con Hề Nang."

"Ta đang đến tên của kìa."

"Ngươi ?"

"Hình như là ."

"Vậy thì gọi ngươi là Hề Hề , ha ha."

"Vậy giống như tên ngươi ?"*

*Chú thích: Hề Hề và Hỉ Hỉ đều phiên âm là xi xi

"Không ?"

"Được."

Phía hai , Ma Nha ôm Cổn Cổn và Đào Yêu theo cách đó xa cũng gần. So với hai phía , hai phía vốn là hai nhiều, hôm nay bất cứ lời nào, chỉ lặng lẽ chăm chú hai đang vui vẻ mắt.

Đi hết con đường đến con đường khác, từ lúc ánh đèn sáng trưng đến lúc tắt ngấm, mãi cho đến một cây cầu thì phu nhân dừng bước.

Mà lúc đây, cây cầu chỉ còn bóng dáng của một . Bà qua bên cạnh, tên nhóc con nãy giờ vẫn nắm tay bà trò chuyện trời đất, từ lúc nào biến mất còn bóng dáng, lẳng lặng biến mất giữa đất trời, đến một câu tạm biệt cũng hề lưu .

Một cuộc chia tay hề câu tạm biệt thật khiến khác chỉ ôm đầu mà lớn.

Đào Yêu và Ma Nha đến cạnh phu nhân , Đào Yêu quanh xung quanh, hờ hững hỏi: "Đi ?"

"Tâm nguyện thành ." Phu nhân mở miệng, nhưng giọng phát là tiếng của một đàn ông. Sau đó, bà nâng tay vỗ áo quần, một giấy xuyên qua bằng một sợi tóc từ bà trượt xuống đất. Nhìn , gì còn La Hỷ Hỷ nào chứ, ánh trăng chỉ thấy một Liễu công tử.

Ma Nha kinh ngạc, chỉ : "Sao là ngươi?" Lại kéo Đào Yêu: "Hai tìm La Hỷ Hỷ , trong vòng một ngày là thể tìm tin tức ư? Không tìm ?"

"Tìm ." Liễu công tử hoạt động gân cốt, : "Người Liễu công tử tìm, ai nấp chứ."

"Vậy ngươi..."

"Nàng vẫn ở kinh thành." Đào Yêu trèo lên thành cầu, ngắm ánh trăng đang lắc lư nước sông: "Gả , phu quân là một bán vải, ba đứa con, con gái lớn xuất giá . Nàng còn đầu bếp, đang giúp đỡ phu quân trông tiệm, cuộc sống cũng coi như là bình yên."

"Hai ngươi thấy nàng ?" Ma Nha vội hỏi: "Nàng sợ đến gặp nó ư?"

Đào Yêu tươi : "Nàng lẽ cũng còn nhớ đến tên nhóc đó nữa ."

Ma Nha ngẩn .

"Nguyện vọng thời niên thiếu, ở trong cốc Bách Thảo khắc tên, tên nhóc hồ ly cắn, nàng đều nhớ nữa. Giờ đây, nàng chỉ còn nhớ nhà ai nợ hàng của nhà , suy nghĩ xem sang năm nên mở thêm một cửa tiệm nữa , lo lắng bệnh hen suyễn của phu quân tái phát." Đào Yêu nhún vai: "Hoa văn màu sắc vải nhà nàng bán cũng tệ, khi còn mua một ít, về sẽ may áo quần cho ngươi."

Ma Nha buồn: "Vì hai nhắc cho nàng nhớ?"

"Vô ích thôi, nàng thực sự quên , hoặc lẽ nàng nay từng nhớ." Liễu công tử : "Chi bằng chỉ lấy một sợi tóc của nàng khiến tên yêu quái thanh thản."

Ma Nha im lặng.

"Loại yêu quái như Hề Nang, sinh cô độc, vì thế mới thích nắm tay khác như thế. Một khi thấy vui thì sẽ theo mà nó thích khỏi nơi sinh , từ đó mất tính mạng, chuyện cũng là chuyện thường gặp thôi." Đào Yêu thở dài: "Vì thế yêu quái vô dụng, chỉ vì tham luyến một chút ấm áp của bên cạnh mà đến mạng cũng thể cần."

Ma Nha đặt m.ô.n.g xuống, mím môi : " kiên trì lâu đến thế? Nó c.h.ế.t ?"

"Từ góc độ của đại phu, cảm thấy đây là một điều thể xảy . Loại yêu quái sinh từ trong hư vô như Hề Nang, c.h.ế.t nhất định sẽ biến mất, đến t.h.i t.h.ể cũng còn." Đào Yêu suy nghĩ hồi lâu: "Chỉ thể , thứ gọi là tâm nguyện một sức mạnh mà chúng thể chạm đến , đến cái c.h.ế.t cũng thể quên lãng."

Ma Nha cúi đầu: "Nó nhớ lời cuối cùng mà lão hòe tinh là gì."

"Có lẽ là nhắc nhở nó đừng xa quá, xa sẽ c.h.ế.t. Cây tinh tuổi, cái gì cũng cả." Đào Yêu đoán.

"Vậy bản nó cũng ư?"

"Sao ." Đào Yêu vuốt mũi: "Đại khái là cứ thêm một bước nữa, thêm bước nữa, nếu lỡ c.h.ế.t thì . Dù gì thì đầu óc của loại yêu quái nhỏ đều lắm."

Ma Nha im lặng.

Đào Yêu đầu : "Chỉ là bây giờ thảo luận những điều cũng còn quan trọng nữa. Dù nó cũng đích đưa cỏ Ngư Dương cho La Hỷ Hỷ , như thế tất cả đều một cái kết viên mãn. Để một linh hồn trong lòng chấp niệm rời , thì chỉ một cách thôi."

Ma Nha thở dài một , chắp tay n.g.ự.c niệm một tiếng "A Di Đà Phật".

"Còn ngươi, vẫn suy nghĩ xem vì thể thấy một yêu quái c.h.ế.t?" Đào Yêu liếc một cái.

Ma Nha nghĩ , lắc đầu: "Không , lẽ là Phật Tổ thấy nó chăng."

"Là ngươi xui xẻo thì ." Đào Yêu khinh bỉ : "Về nhà tắm rửa sạch sẽ, để trừ mấy thứ xúi quẩy khỏi ."

"Ngươi và Liễu công tử cũng thể thấy nó ?"

"Ngươi thể so sánh với chúng ? Kêu ngươi tắm rửa thì tắm đủ một ngày ba cho ."

"..."

Lúc đây, Liễu công tử dựa cây cầu, lười biếng đ.á.n.h giá sắc đêm xung quanh như tự với : "Có quên, nhiệt huyết thời niên thiếu xói mòn theo năm tháng. Có kẻ ngốc, khác chỉ đối xử với nó một chút, nó ghi nhớ cả đời." Nói đoạn, cỏ Ngư Dương trong tay mỉm , cẩn thận đặt trong lòng.

Đêm nay khí chút kỳ lạ, ba nay vốn ồn ào cùng yên lặng cầu nhàn rỗi tắm ánh trăng. Ma Nha chuỗi hạt tay, lặng lẽ trì kinh. Đào Yêu chống cằm nước sông ngẩn . Liễu công tử thì phiền não hơn, bởi vì Cổn Cổn cuối cùng cũng nhịn mà chồm lên , ăn cho bằng cỏ Ngư Dương. Con hồ ly cho hứng thú ngắm trăng ngâm thơ của hủy sạch sành sanh.

Trừ họ , ai trong một đêm thu của thành Biện Kinh một con yêu quái biến mất.

Con yêu quái sinh trong cốc Bách Thảo, cực kỳ vô dụng, thích nắm tay nhân loại, vì nguyện vọng của một cô nương mà rời khỏi nơi nó thể rời .

 

Loading...