Bách Yêu Phổ 2 - Chương 5: Long Tước 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:36
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu công tử im lặng lâu, hỏi: "Ông chủ Dương là Ngõa Phiến ?"
"." Con chim : "Tên đó thế mà tìm cao thủ đến đầu đổi mặt. Năm năm , chúng trở về từ Ngoại Tước, dừng chân tại Tư phủ. Những năm ở thành Lạc Dương, từng qua Hưng Tề Trai nhiều , cũng từng gặp tên đó mấy , nhưng nhận ."
"Nếu như đổi dung mạo thì mà đổi cái chân tàn phế đó?” Liễu công tử cau mày: "Sao các thể nhận ?"
"Cũng là cái Miêu quản gia mua nhầm cái bình hoa giả ." Con chim lạnh lùng : "Bốn mươi năm , bình hoa giả cũng là hình dáng đó. Lúc đấy, còn cảm thấy đắc ý, lấy châu sa và lưu ly phối với , đời cũng chỉ mới nghĩ . Ngày hôm đó, lão Trương đến Hưng Tương Trai, quan sát từ đằng xa, phát giác trừ dung mạo khác với Ngõa Phiến thì dù là hình ngữ khí lúc chuyện đều giống, đến cái chân trái tàn phế cũng giống với Ngõa Phiến năm đó. mà vì tránh oan cho vô tội, lão Trương tốn gần nửa năm thời gian âm thầm điều tra tỉ mỉ tất cả những gì liên quan đến ông chủ Dương, cuối cùng lão gần như chắc chắn vị ông chủ Dương là tên Ngõa Phiến mất tích năm đó."
"Gần như chắc chắn?” Liễu công tử bĩu môi: "Vậy thì lão Trương vẫn một chút chắc chắn , như thế còn dám g.i.ế.c ?"
"Tối mấy ngày , chúng đến nhà của ông chủ Dương, đ.á.n.h ngất nhà và mấy tên hộ vệ." Con chim chậm chạp .
Trong buổi tối đen như mực, một vì đó, ông chủ Dương đầu mồ hôi lạnh, lão Trương đang phòng ngủ của ông . Sau khi gọi nhưng ai đáp trả, ông chùi mồ hôi trán : "Vị lão hùng , ngươi trúng bảo vật nào của nhà thì cứ lấy , chắc chắn báo quan, chỉ cầu xin giữ cho một mạng."
Lão Trương gì, thắp cây đèn dầu bàn lên, xuống, yên lặng khuôn mặt của ông chủ Dương.
Ông chủ Dương đến cứng , : "Nếu như ngươi thích những thứ thì trong mật thất của vẫn còn nhiều đồ ."
"Đến bây giờ ngươi vẫn còn giữ cái thói quen đào mật thất nhỉ?” Lão Trương tươi : "Đổi tên, đổi dung mạo nhưng ngươi vẫn như cũ nhỉ, Ngõa Phiến?"
Sắc mặt ông chủ Dương chợt tối xầm, mồ hôi liên tục chảy xuống.
"Ngươi, ngươi..." Ông run cầm cập chỉ lão Trương, như ý thức điều gì đó, đến gần lão, lâu mới ngờ vực : "Ngươi là Tiểu Thiên? Ngươi vẫn còn sống ?"
"Năm đó ngươi sợ hãi đến mức cần về núi xác nhận xem hai chúng c.h.ế.t ?” Lão Trương khẽ.
"Không, , Tiểu Thiên, ngươi hiểu lầm ." Chân ông nhũn xuống, "bịch" một tiếng quỳ xuống đất: "Ta từng nghĩ đến sẽ hại ngươi, cũng ngươi c.h.ế.t. Chúng là mà."
"A Long thì là của ngươi ?" Nụ của lão Trương dần tắt: "Năm đó là ai cứu ngươi đang sống dở c.h.ế.t dở về? Là ai trong lúc bản đói bụng cũng chia màn thầu cho ngươi? Là ai chăm sóc ngươi? Là ai để ngươi chịu bất cứ sự ấm ức nào?"
"Ta cũng từng A Long c.h.ế.t." Hắn đột nhiên lệ rơi đầy mặt: "Ta chỉ là tức giận, rõ ràng chúng thể sống những ngày tháng thế mà cứ cứng đầu. Vả ..." Ông đột nhiên chỉ chân trái : "Chân của tàn phế cũng là nhờ ban cho. Lúc xuống tay với từng nghĩ đến cũng là của ? Thứ chấp nhận phán tội c.h.ế.t. Ta cho ngươi , từ ngày cái chân của phế, thề một ngày cho A Long triệt để rời khỏi , thể để cho khống chế cuộc đời nữa."
"Chỉ là nguyên nhân đó thôi ?” Lão Trương dậy, từ cao xuống kẻ địch xa cách mấy chục năm trường: "Ta rõ ràng năm đó đám phục kích chúng ở cửa mật đạo là của phái Hắc Thủy, đồng bọn còn sót của chúng lão đại nhà chúng từng tìm riêng gặp ngươi, hứa cho ngươi ít thứ , chỉ cần ngươi chịu giúp tiêu diệt A Long."
"Không, , Tiểu Thiên, hiểu lầm , chuyện đó, ..." Hắn vội vàng ngụy biện.
"Soạt!" Một đạo ánh sáng lướt qua, thanh đao lạnh băng trong phút chốc đặt cổ .
"Ta tìm ngươi bốn mươi năm.” Lão Trương lạnh lẽo : "Ngươi tính mà, nay từng vu oan cho bất cứ ai."
Trong phòng chợt im lặng như c.h.ế.t.
Không trải qua bao lâu, đột nhiên c.ắ.n răng : "Là do đó, phái Hắc Thủy cho một rương hoàng kim, lý do gì để từ chối. Huống hồ, nếu tiếp tục lăn lộn cùng , sớm muộn gì chúng cũng gặp nguy hiểm đến tính mạng. Chi bằng sớm tách cho xong chuyện. Tiểu Thiên, nếu như ngươi tìm đến đây thì g.i.ế.c c.h.é.m gì tùy ngươi, chỉ xin đừng hại nhà ."
Lão Trương hồi lâu, vành mắt dần đỏ lên: "Ngõa Phiến, chúng dù quan hệ huyết thống nhưng cũng là những ruột thịt."
Ông nắm chặt tay, lời nào.
Thanh đao trượt qua cổ của ông , tạo một vết xước nhỏ.
Lão Trương cứ tưởng ông là cuối cùng lão g.i.ế.c, nhưng mà đến cuối cùng, đao của lão vẫn rời khỏi cổ của cái mà lão mãi mãi bao giờ thể tha thứ .
"Tự ngươi tìm quan phủ để tự thú , kể hết chuyện năm xưa ngươi sát hại trưởng, tuy rằng cách bốn mươi năm . Ta g.i.ế.c ngươi nghĩa là ngươi vô tội.” Lão Trương ông , đưa ba ngón tay : "Ba ngày, ba ngày ngươi hãy đầu thú, cũng đến chỗ ngươi tính sổ nữa."
"Được, đầu thú." Ông thở dài một , cả bệt xuống đất: " qua tuổi sáu mươi . Tiểu Thiên, tấm lòng ngươi lương thiện nhất, thể nhẫn tâm chịu khổ sở ở chốn lao ngục ?"
"Lúc A Long c.h.ế.t, vẫn còn đến cái độ tuổi , ngươi thể nhẫn tâm như thế?” Lão Trương , thêm một khắc nào nữa: "Ba ngày, cứ thế ."
"Được, ." Hắn chậm chạp bò đất dậy, về phía giường , khổ : "Thảo nào những ngày cứ mơ thấy những chuyện đây, mơ thấy chúng ở trong núi tập võ, mơ thấy sư phụ phạt chúng nâng chiếc vại nước tấn. Tiểu Thiên, cũng buồn."
Lời còn dứt, ông đột nhiên lấy gối một cái ống đồng, đặt lên môi, nhắm lưng của lão Trương, dùng sức thổi một cái. Cây châm độc kêu "vút" một tiếng.
Lão Trương né qua một bên, độc châm cắm mạnh khung cửa mặt lão.
Cái tên từng là Ngõa Phiến, bây giờ là ông chủ Dương, cuối cùng tước quyền lợi chuyện mãi mãi tại thời khắc .
Con d.a.o của A Long giống như một trận gió lướt qua cổ .
Một cái đầu đến c.h.ế.t cũng chịu hối cải cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Lão Trương ngẩn ngơ, chậm chạp bò đất lên đến nhặt dao, chùi sạch sẽ m.á.u đó, cuối cùng còn tên c.h.ế.t nhắm mắt đất thở dài : "Sau đời chỉ còn một ."
Liễu công tử xong thẳng: "Vậy thì rốt cuộc kẻ g.i.ế.c là ngươi là lão Trương?"
"Có gì khác ?" Con chim run .
"Có chứ, nếu như tính hết lên đầu lão Trương thì quan phủ sớm muộn gì cũng đến bắt . Ta vụ án liệt đại án, quan phủ bắt hung thủ thì sẽ chịu dừng .” Liễu công tử dậy, sắc trời bên ngoài cửa sổ vẫn tối đen như mực: "Mấy nhanh chạy lẹ , nếu chỉ dựa vận may thôi thì xem đến lúc nào sẽ bắt nhé."
Con chim nghiêng đầu Liễu công tử: "Hình như ngươi đang lo lắng cho chúng ."
"Không nhé, chỉ là chịu nổi mấy ngày ngày đem con d.a.o từng g.i.ế.c huơ tới huơ lui trong nhà bếp.” Liễu công tử thành thực : "Bản ngươi cảm thấy buồn nôn ?"
Con chim đột nhiên nhếch mép : "Ngươi đang lo lắng cho chúng thì ."
"Đừng mà tự đa tình, yêu quái nhỏ.” Liễu công tử , lật bừa trong phòng bếp một hồi, cuối cùng tìm một cái màn thầu nguội lạnh, nhét miệng, vẫy tay với nó, đến cửa nhà bếp toan ngoài.
"Ngươi là yêu quái gì?" Con chim hét theo .
Hắn đầu, nhổ màn thầu trong miệng , nhe hai chiếc nanh: "Là một yêu quái thể ăn thịt ngươi."
"Ngươi là sói ?" Con chim trợn trừng mắt.
"Nanh sói bằng nanh rắn của chứ?” Liễu công tử buột miệng .
"Ồ, hóa là xà yêu." Con chim vui mừng : "Có thể quen ngươi ở trong nhà bếp quả thực sự vinh hạnh. Ngươi nhiều năm thoải mái trò chuyện với nào khác thế . Vừa thấy ngươi, cảm thấy ngươi là mà thể yên tâm trò chuyện."
"Không nhé, kể đây ngươi từng gặp . Nếu như là đói bụng gần c.h.ế.t, đến nhà bếp tìm đồ ăn thì thể tốn thời gian để ngươi kể câu chuyện dài ngoằn như thế? Ta từng thấy hứng thú với chuyện của khác. Các ngươi tự lo cho bản ." Hắn , đột nhiên dừng : "Đợi , bốn mươi năm A Long c.h.ế.t, thì ngươi thể thoát khỏi thanh đao để cuộc sống mới mới đúng chứ?"
Hắn đầu, con chim vẫn còn ở chỗ cũ, khờ khạo nghiêng đầu: " thế, sớm thể thoát khỏi ." Nó ngừng một lúc : " vẫn thể quên những tháng ngày ở cùng họ. Thanh xuân của họ, tất cả những niềm vui, nỗi buồn của họ hình như trở thành của . Ta bảo vệ nó, tuy rằng cũng bản đang cố bảo vệ điều gì."
Liễu công tử im lặng một chốc lát, : "Vậy ngươi tiếp tục con d.a.o nấu ăn . Như thế lão Trương ít nhất còn một thanh đao ."
"Được thôi." Con chim ngẩng đầu theo bóng lưng , : "Chuyện tối hôm nay ngươi tuyệt đối đừng ngoài."
"Ta quen ngươi, ngươi cũng quen .” Liễu công tử phất tay: "Hẹn gặp ."
Trên đời , đa những cuộc gặp gỡ đều dễ dàng, nhưng ít sự bầu bạn nào mà ngày lời tạm biệt. Nếu như gặp , vẫn nên ở bên thì hơn.
Liễu công tử nghĩ như thế khỏi nhà bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-5-long-tuoc-5.html.]
khỏi một bàn tay kéo sang bên cạnh, một tay khác bịt miệng .
Đào Yêu lén la lén lút "suỵt" với .
Hắn hất tay nàng , tức giận : "Ngươi nửa đêm nửa hôm chịu ngủ, chạy đến đây gì hả?"
"Ta cũng ăn vụng ?" Đào Yêu bĩu môi, về phía nhà bếp: "Một con Long Tước."
"Ngươi gì?" Hắn cảnh giác .
Đào Yêu xoa tay: "Ngươi loại yêu quái đáng giá thế nào , bắt nó phong ấn trong binh khí thì là thần khí đó, thể nhanh hơn đao kiếm bình thường nhiều, tốc độ nhanh gấp bội . Loại võ công như , nếu Long Tước trong tay, chừng sẽ trở thành minh chủ Võ lâm chừng."
"Tỉnh táo , trời còn sáng .” Liễu công tử trừng mắt với nàng: "Dù gì thì ngươi hãy bỏ ý định với tên nhóc đó , nếu như ngươi dám tư tưởng lệch lạc nào với nó, sẽ hủy dung mạo của Tư Cuồng Lan."
Đào Yêu giật giật da mặt: "Vì bây giờ Tư Cuồng Lan xuất hiện trong cuộc đối thoại của chúng ?"
"Hờ hờ, mỗi ngươi đều rớt nước miếng ngoài, ngươi tưởng mù ?” Liễu công tử nhạt.
"Rõ ràng đến thế ?" Đào Yêu vân vê ngón tay: "Ta còn tưởng rằng kín đáo ."
"Đi, , về ngủ."
"Ta còn tìm đồ ăn mà."
"Ăn cái quỷ gì! Không ăn khuya sẽ mập ? Ngươi đủ khó coi , còn mập thêm nữa thì đến còn chê ngươi."
"Vậy cho Long Tước thêm cái nữa , yêu quái lượng còn nhiều ."
"Không , ngươi cứ xem như thấy gì ."
Bên ngoài nhà bếp, Đào Yêu Liễu công tử kéo .
Người trong Tư phủ vẫn đang chìm đắm trong giấc mộng, cả Tư phủ đều cực kỳ yên tĩnh, ai tối hôm nay trong nhà bếp xảy chuyện gì.
Ba ngày , của quan phủ đến. Thẩm đại nhân đích đến hiện trường, bắt đầu bếp của Tư phủ, lão Trương.
Tư Cuồng Lan hờ hững : "Người của Tư phủ ngươi bắt thì thể bắt ."
"Nhị thiếu gia, Trương Thiên là nghi phạm lớn nhất của vụ án g.i.ế.c ông chủ Hưng Tường Trai, vẫn mong nhị công tử đừng nên khó chúng ." Thẩm đại nhân ôm quyền .
"Ta cũng là đang khó , chỉ là ngày hôm qua Trương Thiên xin nghỉ việc ở phủ . Ta giúp ngài, chỉ là năng lực đó." Tư Cuồng Lan nghiêng : "Thẩm đại nhân, nếu như tin thì thể thăm dò trong Tư phủ. Nếu lời chút giả dối thì cam tâm tình nguyện đến quan phủ lĩnh phạt."
Nói đoạn, một rời .
Miêu quản gia thấy thế thì bước lên phía , với Tư Cuồng Lan: "Điều cũng thật kỳ lạ, vị Thẩm đại nhân nổi tiếng là 'Thẩm ba chậm chạp': ăn uống chậm chạp, chậm chạp, bắt tặc cũng chậm chạp. Thế nào hôm nay nhanh như thế, vả còn thẳng nhà chúng chắc như đinh đóng cột tìm nữa chứ? Huống hồ và Tư phủ chúng nay qua gì nhiều, tất nhiên dám tìm kiếm căn nguyên, hôm nay dám đến cửa nhà, hẳn là nắm bằng chứng thép. mà nghĩ thì đây cũng là tác phong giờ của ."
Tư Cuồng Lan lạnh lùng : "Động tác nhanh nhẹn, hoặc căn bản đó là Thẩm đại nhân."
"Ý của ngài là đằng Thẩm đại nhân cao nhân chỉ giáo ?"
Tư Cuồng Lan mỉm , xuống lật cuốn binh thư đang dở, : "Tư Tĩnh Uyên bên , còn loạn ?"
"Đại thiếu gia hai ngày nay vô cùng thành thật, chỉ là tích cực kêu a dạy ngài thêu thùa."
Tư Cuồng Lan ho hai tiếng, mặt đổi sắc : "Được, để cho thêu đủ."
"Vâng."
***
Tư Cuồng Lan dối Thẩm đại nhân, lão Trương quả thực mới sáng rời .
Liễu công tử thể chứng, bởi vì còn tiễn lão Trương một đoạn.
Ra đến ngoài thành, lão Trương kêu dừng bước.
"Chuẩn thế?” Liễu công tử .
"Đi đến thì đến đó, lẽ sẽ dạo quanh giang hồ.” Lão Trương lấy trong lòng một tờ giấy: "Lần vội vàng, rằng sẽ dạy ngươi thêm vài món ăn nhưng lẽ kịp nữa . Đây là công thức mà , chưng nấu thế nào đều tỉ mỉ trong đó, nếu ngươi thời gian thì xem thử."
Hắn nhận lấy, giả vờ hỏi: "Sao đột nhiên rời ?"
Lão Trương mỉm : "Nếu rằng g.i.ế.c , xa để lánh nạn, ngươi tin ?"
"Ta tin.” Liễu công tử cũng : "Vậy thì chỉ thể chúc lão thượng lộ bình an, mãi mãi đừng để bắt."
"Ha ha, , hứa với ngươi.” Lão Trương lớn, lấy một bình rượu từ tay nải . Tự uống một ngụm đưa cho Liễu công tử: "Ngươi và tuy quen lâu nhưng dạy ngươi nấu ăn thì cũng coi như là một chút tình cảm sư đồ. Lần từ biệt, năm nào mới gặp , một ngụm rượu coi như viên mãn cho duyên phận của hai ."
Nếu như đổi là khác, Liễu công tử nhất định sẽ ghét bỏ mà đẩy , ai cần rượu ngươi từng uống chứ.
hôm nay do dự, cầm lấy bình rượu uống một ngụm lớn.
Lão Trương vui vẻ, vỗ vai : "Đứa trẻ , cố gắng việc cho Tư phủ, thấy ngươi là một đứa trẻ thông minh, một ngày sẽ thể nấu món ăn ngon nhất thế gian."
Ta còn lớn tuổi hơn lão đấy nhé, ai mới là đứa trẻ chứ? Liễu công tử nghĩ thế nhưng vẫn : "Ta cũng hứa với lão."
Lúc lão Trương rời , cuối cùng cũng một tia sáng mặt trời xuyên qua tầng mây.
"Khuyên quân cánh tận nhất bôi tửu, tây xuất Dương Quan vô cố nhân.” Lúc nên uống một ngụm rượu.*
* Trích từ bài thơ "Vị Thành Khúc". Nghĩa là: “Xin hãy uống cạn chén rượu, khỏi Dương Quan về phía tây e còn bạn nữa ."
Long Tước ló đầu khỏi cái gùi trúc, vẫy vẫy đôi cánh với , đó biến thành một con dao, tiếp tục ở bên cạnh lão già đến tuổi xế chiều khắp chân trời góc bể.
Hắn nhớ đêm đó Long Tước từng : " thể nào quên những tháng ngày ở cạnh bọn họ. Thanh xuân của họ, tất cả những niềm vui, nỗi buồn của họ dường như trở thành của mất . Ta bảo vệ nó."
Vậy thì cứ tiếp tục bảo vệ . Nếu như thế, thì khỏi Dương Quan vẫn là cố nhân. Hắn mỉm , trở về.
Liên quan đến Long Tước, Đào Yêu trong Bách Yêu Phổ ghi thế : "Tầng mây ở cực tây, tầng mây đó Long Tước, giống chim cũng giống gió. Truyền thuyết rằng nó là đứa con của thần gió. Tuy là yêu nhưng tính tình hiền lành, thích dạo chơi. Duy chỉ kim loại mới thể phong ấn nó . Binh đao Long Tước, tốc độ nhanh như gió, gọi là thần khí ."
Đáng tiếc, Bách Yêu Phổ đời một Long Tước cam tâm tình nguyện bỏ sự tự do để bầu bạn cùng một lão già gần đất xa trời.
Liễu công tử thở dài một , nhanh trở về. Bắt đầu từ hôm nay, nhà bếp là chiến trường của một , nhất định sẽ thi triển bộ tài năng của , mấy cứ chờ đó mà xem.