Bách Yêu Phổ 2 - Chương 5: Niêm Hoa 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:12
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là cô bé, nó đang cầm trong tay cây đuốc nhét cho, vẫn là cái biểu cảm nhưng dám , run rẩy ở nơi mà cô bé nên đến.
Một khắc đó cảm thấy sợ hãi, trong lòng như trống đánh.
"Ngươi đây gì?" Hắn tức giận hét lên, ôm cô bé lên, tiếp tục liều mạng chạy.
"Muội sợ tiểu ca ca tìm đường ." Cô bé cuối cùng nấc lên.
Hắn c.ắ.n răng thêm câu nào nữa, chỉ dùng sức mà chạy về phía .
Thân thể gần như còn tri giác nữa, sự đau đớn cũng còn. Linh hồn và cơ thể dường như tách rời, nhưng cho dù thế nào cũng thể bay lên , bởi vì thể quá nặng nề, chỉ vì thanh kiếm mà còn vì tính mạng của cô bé .
Bên tai vang lên âm thanh vù vù, mắt một tia sáng kỳ quái lướt qua, dường như thấy sư phụ, cũng thấy bản thuở ấu thời.
Sư phụ đang thắp hương cho sư công. Hắn lưng sư phụ, tò mò hỏi: "Sư phụ, sư phụ của thể khỏi Vực Quỷ trong khi những còn đều c.h.ế.t trong đó thế?"
Sư phụ im lặng hồi lâu mới : "Sư công của ngươi thương chạy trốn cùng , đó là sư của ."
Hắn lúc đó hề chuyện liên quan gì đến việc sư phụ của sư phụ còn sống.
vì bây giờ, vì bây giờ mới nhớ đến câu chuyện cũ ai ?
Bản đang nghĩ gì thế ?
Lũ quái vật đuổi theo phía lẽ đến gần, bởi vì cảm thấy càng chạy càng chậm, cánh tay ôm lấy ai đó càng lúc càng vô lực.
Nếu như cứ tiếp tục thế thì cả hai sẽ c.h.ế.t mất.
Thể lực hao tổn quá nhiều, bước chân của mềm nhũn té xuống đất. Cô bé trong lòng bò ngoài.
Hắn bò dậy, đầu , thể đếm những con mắt đỏ rực đang ở cách bọn họ hai mét, đang chớp chớp. Có lẽ là ba con quái vật, cũng thể là sáu con.
mà lối lẽ còn xa nữa. Kiếm Vô Lạc đang ở trong tay , thắng lợi chỉ còn cách gần như thế.
Hắn đột nhiên gầm lên giống như một con quái vật, giống như dồn bộ tính mạng của trong tiếng hét đó, đó giống như điên lao nhanh về phía ... một .
Sau lưng là cả một sự hoảng loạn... là cô bé đang thét, liều mạng kêu: "Tiểu ca ca! Tiểu ca ca!"
Hắn bịt tai để thấy. Hắn thấy gì cả.
Hắn cuối cùng cũng chạy khỏi Vực Quỷ , thế nhưng vẫn chạy điên cuồng nền tuyết, phương hướng, chỉ chạy trốn.
Cho đến khi cuối cùng cũng còn chút sức lực nào nữa, mới ngã "bịch" một tiếng xuống nền tuyết dày, mặc cho bầu trời đầy tuyết lấp cái thể gặp đại nạn c.h.ế.t của .
Kiếm Vô Lạc bây giờ là của .
Cánh cửa của ngôi miếu hoang đung đưa theo gió vang lên tiếng kẽo kẹt.
"Danh kiếm thiên hạ đều tính như thế, bọn chúng thích dùng cách của để lựa chọn chủ nhân." Hắn thanh trường kiếm trong tay: "Lúc đó sư công của thấy nó, đến chạm cũng chạm nó thì chật vật trốn ngoài . Người chủ nhân của nó. Ta lấy nó khỏi Vực Quỷ, lẽ lúc đó nó cũng chấp nhận là chủ nhân của nó."
" là một cây kiếm ngỗ nghịch." Đào Yêu : "Vậy thì ngươi thế nào mới chủ nhân của nó?"
"Kiếm tên Vô Lạc, tất nhiên là cả đời vui vẻ thì mới chủ nhân của nó." Hắn ngẩng đầu pho tượng Phật loang lổ : "Phật gia lúc nào cũng phổ độ chúng sanh đến bờ cực lạc, thấy hẳn là thể đến đó . Bắt đầu từ khoảnh khắc bỏ mặc cô bé thì xác định nửa đời còn của đều hề liên quan đến hai từ "cực lạc" nữa . Có lẽ là nó xác nhận điều nên mới thể rút nó , chủ nhân của nó, cùng đồng hành cho đến tận bây giờ."
Đào Yêu nhún vai : " ngươi là nhất thiên hạ mà."
" , thì lẽ nên vui mừng mới đúng." Hắn Đào Yêu: "Năm thứ hai kiếm Vô Lạc, tất cả những và môn phái đ.á.n.h bại sư phụ năm đó đều biến mất trong tay . Ta g.i.ế.c mà chỉ chặt một cánh tay của , mặt đạp nát bức hoành nạm chữ vàng cổng nhà . Từ đó về , cái tên Phong Vô Lạc dần dần vang danh trong giang hồ. Ta bạn, chỉ đối thủ, đến cuối cùng đến cả đối thủ cũng còn nữa. Số c.h.ế.t lưỡi kiếm của còn nhiều hơn tượng Phật trong các ngôi miếu."
"Ngươi dùng tên kiếm đặt cho ?" Đào Yêu ngước tượng Phật mặt. Bên cầm bông sen phổ độ chúng sanh, bên cầm yêu kiếm g.i.ế.c vô . Hai loại đối nghịch ở trong đêm đầu thu, ở cùng một chỗ.
Hắn đ.á.n.h giá Đào Yêu: "Ngươi vẫn cho tên của ngươi."
"Đào Yêu." Nàng hào sảng trả lời.
"Ngươi mặc một bộ đồ đỏ tươi thế cũng vài phần tương tự Nha Nha." Đôi mắt đột nhiên lướt qua một nét dịu dàng.
Đào Yêu trợn to mắt: "Nói như thế, nếu như mặc áo quần màu đen thì ngày hôm đó ngươi sẽ giúp lấy túi tiền, ?"
"Có thể là ." Hắn cũng thành thực.
"Ta hối hận ." Nàng đột nhiên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-5-niem-hoa-5.html.]
Hắn ngẩn , khi im lặng lâu, mới sắc đêm bên ngoài ngôi miếu đổ nát: "Ta hối hận ngày hôm đó chịu đầu, đưa cô bé đến thành Lạc Dương mua kẹo."
"Niêm Hoa cho triệu hồi nó một hối hận. Nếu như ngươi thành công thì thể trở lúc đầu, nữa đưa quyết định." Đào Yêu thấy bóng lưng cô đơn của mắt: " cái giá bỏ là, dù cho trở lúc đầu mang theo Nha Nha đến Lạc Dương thì bảy ngày đó, ngươi bắt buộc biến mất." Nàng ngừng một lát : "Sau đó ngươi sẽ biến thành một Niêm Hoa khác. Trừ việc triệu hoán ngươi thì ngươi mãi mãi bất cứ nào đời thấy. Từ đó về , cuộc sống mà ngươi sẽ giống như những u hồn lưu lạc ngóc ngách thế gian, ai thấy, ai thấy, trừ khi yêu quái nào đó chịu trò chuyện với ngươi, hoặc là thiếu nữ thiên phú dị bẩm yêu thích như . cuối cùng vẫn là cuối cùng, ngươi vẫn sẽ chỉ cô đơn một . Những hậu quả , ngươi đều chứ?"
Hắn gật đầu: "Ta cả. Ba năm lúc yêu quái từ miệng của mấy tên đạo sĩ, tốn nhiều sức lực chứng thực, cuối cùng tìm một tự xưng là thần tiên sống là Hư Cốc . Hắn nhận thù lao vàng của , dạy cách triệu hoán Niêm Hoa. mà hiệu quả, vì thế sự tình mới biến thành như ngươi thấy bây giờ."
Đào Yêu đồng tình Hư Cốc đang đất , : "Hắn lừa ngươi."
Hắn cau mày.
Nàng chỉ bên cạnh cánh cửa miếu : "Niêm Hoa ở đó. Ngươi triệu hoán thành công nhưng ngươi thể thấy nó."
Hắn sững sờ: "Tiểu Đào Yêu, ngươi hậu quả của việc bừa ?"
"Đại thúc , nay từng lừa những tuấn tú." Nàng nghiêm túc : "Ngươi tĩnh tâm ngửi thử coi một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng như mùi hương hoa ?"
Hắn nửa tin nửa ngờ, hít sâu một ngẩn .
"Ngửi thấy chứ?" Nàng khí bên : "Từ khi ngươi triệu hoán nó thì một sợi dây liên kết vô hình cột chặt ngươi và nó với . Ngươi thì nó chỉ thể theo đến đó. Đáng tiếc, ngươi thấy nó, nó cũng thể chuyện cùng ngươi."
"Thật ?" Hắn ngờ vực về phương hướng mà nàng chỉ, giọng run rẩy: "Vậy vì yêu quái thực sự đang ở bên cạnh nhưng tại thể thấy nó? Hư Cốc nếu thể triệu hoán nó thì sẽ thể thấy nó mà."
"Trong lòng hối hận, hối hận sâu như biển sẽ sinh Niêm Hoa. Mặc áo trắng, mặt mũi, tay cầm hoa mùi hương lạ. Khi niềm hối hận lớn triệu hoán, ngửi mùi hoa thì thể về lúc ban đầu. Bảy ngày thể biến mất, trở thành Niêm Hoa, lưu lạc ở thế gian mãi mãi kết thúc." Nàng : "Ta từng xem một cuốn sách về yêu quái miêu tả bọn chúng như thế, chỉ là phía còn một câu nữa."
"Là gì?" Hắn khẩn thiết .
"Người nỗi hối hận lớn ôm lấy tội nghiệt hoặc thương khác, hoặc thương các con vật. Nếu tha thứ thì Niêm Hoa sẽ hiện ." Nàng vỗ vai : "Nghe hiểu ý của lời chứ?"
Hắn sửng sốt.
Lúc , Đào Yêu về phía khí hư vô , cúi đầu gì đó, thỉnh thoảng gật đầu.
"Không thể nào." Hắn lẩm bẩm.
Đào Yêu về thẳng mắt : "Nha Nha từng hận ngươi. Vì thế Niêm Hoa mới mắc kẹt như thế, nó cách nào gặp ngươi để thành nhiệm vụ của nó. Chỉ đơn giản thế thôi."
Hắn lui về hai bước, dùng sức lắc đầu: "Không thể nào, thể hận ? Ta tội lớn như thế, cô bé thể nào tha thứ cho ."
Nàng trợn mắt một cái, nắm lấy tay : "Đi thôi, Niêm Hoa sẽ đưa ngươi đến một nơi."
Ngày hôm , bọn họ một con đường nhỏ mấy ai chú ý bên trong thành. Trước mắt là một ngôi nhà đơn sơ, xung quanh trồng đầy cây tử đằng leo bám bức tường màu xám.
Nàng kéo nhảy qua bờ tường, lén lút quan sát thứ trong nhà.
Có hai đứa bé giống như là đang chơi đùa với bên trong. Một đàn ông tầm ba mươi tuổi phía lớn với hai đứa nó rằng nhanh ăn sáng, nếu sẽ đến học đường trễ mất. Không lâu , trong cửa phòng một nữ tử tầm hai bảy, hai tám tuổi gì đó bước , áo vải trâm gỗ, trắng nõn thanh tú, chỉ là mắt bịt một tấm vải đen. Nàng huơ huơ áo quần trong tay, : "Cha nó ơi, trời lạnh , kêu mấy con mặc thêm áo quần ."
Người đàn ông vội vàng lấy áo quần, giọng quở trách: "Nàng chỉ lo cho hai đứa nó thôi, bản nàng cũng mặc đồ mỏng như thế. Tuy rằng tên của nàng là Nha Nha, thì vẻ trẻ trung nhưng cũng cả đời cứ trẻ mãi như thế . Sao chịu chú ý đến sức khỏe của chứ?"
Nữ tử chống nạnh : "Chàng đang chê già ?"
"Ta ý đó."
"Ta giận ."
"Đừng mà, nương tử. Lát nữa mua kẹo vừng mà nàng thích nhất về chứ? Nàng đừng giận nữa."
"Thế còn ."
Hai đứa bé bên hét: "Cha, , chúng con đến học đường đây!"
"Đợi , còn ăn sáng mà!"
"Không kịp nữa !"
Trước khi phát hiện, kéo Đào Yêu nhảy xuống, dựa vách tường giống như mất hồn, còn khí chất của thiên hạ nhất kiếm khách gì nữa, chỉ thấy một đàn ông trung niên yếu đuối giấu nổi sự kinh ngạc và vui mừng.
"Niêm Hoa , quái vật ở Vực Quỷ hại đôi mắt của Nha Nha, nhưng vì nguyên nhân gì mà bọn nó ăn thịt Nha Nha. Có lẽ là chê cô bé ít thịt quá." Đào Yêu bóng hai đứa bé đang nhảy chân sáo ở đằng xa: "Sau khi cô bé bò khỏi Vực Quỷ, phước lớn mạng lớn thế nào một thợ săn cứu sống, đó thợ săn bụng nuôi lớn, cuối cùng còn gả cho đứa con trai của ông . Mười năm , hai vợ chồng nhà họ chuyển từ Chướng Châu đến Đế Đô, dựa buôn bán nhỏ mà sinh sống, sinh một trai một gái, cuộc sống cũng xem như là an ."
Hắn cố chống đỡ lấy thể , hỏi: "Sao nó ?"
"Khi ngươi thành thực kể câu chuyện khiến ngươi cảm thấy vô cùng hối hận để triệu hoán Niêm Hoa, ngươi và Niêm Hoa trở thành một chỉnh thể sự liên hệ mật thiết, tất cả những gì giữa ngươi và Nha Nha trải qua đều Niêm Hoa thấy. Đây là yêu lực của Niêm Hoa, khó để giải thích cho rõ ràng." Đào Yêu lè lưỡi : "Dù gì thì ngươi cứ tin nó là . Niêm Hoa là một ít trong các loại yêu quái dối."