Bách Yêu Phổ 2 - Chương 5: Thục Hồ 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:33:01
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió lạnh lùa khung cửa sổ, kèm theo tiếng trống canh lanh lảnh.
"Đệ ngươi ? Vết thương của ngươi cũng từ nơi đó mà ?" Đào Yêu vết thương bụng Thục Hồ: "Đồng tộc truy sát ngươi hẳn là cần dùng vũ khí. Thục Hồ các ngươi đ.á.n.h thì chỉ dùng sức c.ắ.n c.h.ế.t, giẫm c.h.ế.t đụng c.h.ế.t thôi, nhưng vết thương ngươi rõ ràng là do tên bắn. Trước đó ngươi rõ ràng, bây giờ xem kẻ ngươi thương là đồng tộc nhỉ. Còn ngươi, vẻ như bản lĩnh lớn, nhưng là một yêu quái như thế thì cần gì gọi đến cứu mạng?"
Nó chật vật dậy: "Đào Yêu đại nhân, ngài từng thấy tên tháp Xung Tiêu lúc ở Kinh Thành ?"
"Tháp Xung Tiêu?" Đào Yêu nhớ : "Không chỉ từng mà còn từng thấy , là tòa tháp ở bờ sông Ngũ Trượng chứ gì? Hình như là tòa tháp cao nhất kinh thành thì , chín tầng, trăm trượng. Nghe ở đỉnh tháp đó thể thấy bộ phong cảnh của đế đô. Chẳng qua nào từng , bình thường bận quá cũng rảnh để đến đó xem thử."
"Đệ đang ở trong tháp Xung Tiêu." Nó lảo đảo ngoài nhà kho.
"Đứng ." Đào Yêu gọi nó : "Ngươi như thế , đến trời sáng khi cũng tới tháp Xung Tiêu ."
Dứt lời, Đào Yêu đầu hét ngoài cửa: "Nghe đủ thì lăn đây giúp ! Lẽ nào còn để cõng nó ?"
Lời còn dứt thì cửa lớn của nhà kho một cẩn thận mở . Liễu công tử, Tư Tĩnh Uyên, Ma Nha, Cổn Cổn thò đầu . Phía bọn họ còn một chớp mắt, c.h.ế.t cũng chịu bày bộ dáng lén, là Tư Cuồng Lan và Miêu quản gia.
Thục Hồ dọa c.h.ế.t khiếp, kêu to một tiếng, theo bản năng nấp lưng Đào Yêu.
"Không cần sợ, chẳng qua chỉ là một đám lén thành thói mà thôi." Đào Yêu bĩu môi: "Bản lĩnh các ngươi cũng tồi, nhanh thế mà các ngươi cũng tìm đến đây."
Ma Nha chỉ Cổn Cổn: "Là Cổn Cổn đưa chúng tìm đến đây đó, nó quá quen với mùi ngươi ."
Đào Yêu dùng một tay xách Cổn Cổn lên, gõ đầu nó: "Ngươi là ch.ó đội lốt hồ ly ? Không chuyện gì thì ngửi ngửi gì hả, ghét nhất là theo dõi ?"
"Không là lo cho ngươi ?" Ma Nha vội giành Cổn Cổn : "Có bao giờ thấy ngươi bốc khói , hóa đốt nhiều giấy thì sẽ hiệu quả như thế."
"Đừng nhắc đến giấy với nữa, lật mặt đó."
Cổn Cổn nhảy từ trong lòng Ma Nha đến bên cạnh Thục Hồ, ngửi ngửi nó. Nó dám mắng cũng dám tránh, chỉ dùng ánh mắt cầu cứu Đào Yêu.
"Không , chỉ cần con hồ ly xác định ngươi là đồ ăn thì nó sẽ tha cho ngươi thôi." Đào Yêu Liễu công tử cũng theo đến, chỉ Thục Hồ: "Ngươi cõng nó ."
"Vì là ?" Liễu công tử tình nguyện huých Tư Tĩnh Uyên: "Ở đây còn một thể tráng kiện ?"
"Ngươi uống lộn t.h.u.ố.c , bình thường thấy Thục Hồ?" Đào Yêu trừng mắt.
"Không , thấy ." Tư Tĩnh Uyên lập tức , trong lời còn phấn khởi: " là một yêu quái độc đáo, mặt ngựa, còn cánh nữa. Khuôn mặt đó béo núc ních dị."
"Sao ngươi thấy nó?" Đào Yêu ngẩn , đó hồi thần: "Ồ, nó thương ."
"Là ý gì?" Tư Tĩnh Uyên gãi đầu: "Tên nhóc vì thương nên chúng mới thấy nó ?"
"Ừ."
"Nó đúng là yêu quái?" Miêu quản gia hỏi.
"Ừ."
Tư Cuồng Lan hứng thú với cuộc chuyện giữa họ lúc , chỉ xổm xuống chỗ gần Thục Hồ, hỏi nó: "Xác định là trong kinh thành b.ắ.n trúng ?"
Nó rụt rè gật đầu.
"Để xem vết thương thử." Hắn .
Thuốc của Đào Yêu kỳ diệu, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, vết thương những còn chảy m.á.u mà kết một lớp da mỏng .
Trong khí vẫn còn mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, Tư Cuồng Lan ngửi thử, hỏi: "Mũi tên là ngươi tự nhổ ?"
"Không, khi trốn đến nhà kho thì phát hiện mũi tên biến mất ."
Tư Cuồng Lan cau mày, dậy ngoài cửa.
"Nhị thiếu gia đó?" Đào Yêu hỏi.
Tư Cuồng Lan thèm đầu , chỉ trả lời: "Đã đến giờ , lẽ nào còn ở đây các ngươi vớ vẩn ư? Nếu như ngươi bốc cháy thì tất nhiên là về nhà nghỉ ngơi ." Dứt lời bèn rời .
Đào Yêu mặt quỷ với bóng lưng , đó với Miêu quản gia: "Không , các ngươi cũng về ."
"Thế mà gọi là ư?" Tư Tĩnh Uyên chỉ Thục Hồ: "Không cần tháp Xung Tiêu nữa ? Ta cũng . Liễu công tử cõng nó thì để ."
"Đại thiếu gia." Miêu quản gia ngăn , nhỏ: "Dù gì nó cũng là một yêu vật, ..."
"Ở Tư phủ gặp mấy chuyện kỳ quái thế còn ít ?" Tư Tĩnh Uyên hỏi ngược : "Không cần lo lắng. Ta cũng trong tháp Xung Tiêu rốt cuộc huyền cơ gì. Lại , Đào nha đầu là của Tư phủ, chuyện cũng xem như liên quan đến Tư phủ chúng , thể khoanh tay ."
"Đa tạ đại thiếu gia, nhưng chuyện ngươi giúp , vẫn là về ngủ thì hơn." Đào Yêu khách khí .
Tư Tĩnh Uyên nhích gần, thì thầm bên tai nàng: "Đừng nghĩ sẽ vứt qua một bên . Ta con yêu quái gọi ngươi là 'Đào Yêu đại nhân' nè, nếu như gọi là 'Đại nhân' thì phận của ngươi cũng thấp nhỉ. Hôm nay dù thế nào ngươi cũng rõ cho ."
Đào Yêu nghiêng đầu qua một bên, giả vờ như thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-5-thuc-ho-5.html.]
"Đại thiếu gia." Miêu quản gia cau mày.
Tư Tĩnh Uyên khoát tay với ông: "Đừng nhiều nữa, Miêu quản gia, ông hoặc là cùng , hoặc là về xem Lan Lan ngủ."
Miêu quản gia tất nhiên là chọn vế , Tư gia chỉ vị ca ca lúc nào cũng ông lo lắng.
"Nếu như thì đừng giằng co nữa." Đào Yêu bế Thục Hồ lên, đặt trong lòng Tư Tĩnh Uyên, : "Đi."
"Nè, nè, bắt buộc bế nó như thế ? Nó hôi quá."
"Là ngươi tự giúp đỡ mà."
"Tìm một cái túi đặt nó vác ? Áo quần hôm nay của là mới may đó."
"Ngươi nỡ để cho một kẻ thương nặng trong túi ?"
"Ách, Liễu công tử vẫn là bế ."
"Đại thiếu gia, là yêu quái ngươi chọn, cũng đưa nó đến nơi."
"Liễu công tử, ngươi..."
Thời tiết bên ngoài lúc là lạnh nhất, nhiệt độ bên hồ hạ xuống mức thấp nhất.
Một hàng năm dọc theo bìa rừng. Những tảng đá nghiêng ngả trải dài, thang đá, cuối cùng là một gò đất cao cao, tháp Xung Tiêu dựng ở đó. Cho dù chỉ còn cách một đoạn, tòa tháp giống như một yêu quái cao lớn trong bóng đêm, dường như sắp chạm đến bầu trời.
"Sao ở tháp Xung Tiêu cây đèn nào thế?" Miêu quản gia cảm thấy kỳ lạ: "Nghe năm đó xây tòa tháp lên là để trấn áp những yêu quái ở sông Ngũ Trượng, cho những con thuyền thể bình an cơ mà. Cho dù đến đêm thì tòa tháp cũng tắt đèn, vốn là để thị uy. Ta ở kinh thành bao nhiêu năm thì đèn tháp Xung Tiêu sáng bấy nhiêu năm, từng thấy tối tăm như đêm nay bao giờ."
"Ta cũng nhớ nơi đây từng tối tăm như thế ." Tư Tĩnh Uyên cũng phụ họa theo, : "Chẳng lẽ là tiền hương hỏa của thiện nam tín nữ đủ nên tiền mua dầu đèn ?"
"Đào Yêu." Ma Nha ngẩng đầu tháp Xung Tiêu, sắc mặt khó coi. Cổn Cổn trong lòng cũng đỉnh tháp, nghiến răng nghiến lợi, phát tiếng kêu chút thiện ý.
Liễu công tử cong môi, lẩm bẩm: "Nhiều thật."
" thế." Đào Yêu ngẩng đầu: "Lâu thấy nhiều như thế."
Thấy bộ dạng quái quỷ của họ, những lời mà ai hiểu , Tư Tĩnh Uyên kéo tay áo Đào Yêu: "Các ngươi là từng thấy tòa tháp cao như thế bao giờ cho nên thấy kinh ngạc ?"
Đào Yêu dụi mắt, ánh mắt di chuyển lên đỉnh tháp: "Không từng thấy tòa tháp cao như thế, mà từng thấy nhiều yêu quái như thế."
"Yêu quái gì cơ?" Tư Tĩnh Uyên và Miêu quản gia khó hiểu: "Trừ con trong lòng thì còn yêu quái nào nữa ?"
"Đào nha đầu, ở đây gì cả." Miêu quản gia xung quanh, đ.á.n.h giá đêm khuya yên tĩnh, bốn bề trừ họ thì còn thấy vật sống nào nữa cả.
"Các ngươi tất nhiên là thấy." Ánh mắt Đào Yêu rơi đỉnh tháp Xung Tiêu: "Bây giờ xác định các ngươi chỉ là bình thường ."
Nếu như bình thường, đại khái sẽ lộ biểu cảm y hệt bọn họ lúc .
Trên tầng cao nhất của tòa tháp chín tầng lít nha lít nhít các loại yêu quái, nhiều chủng loại đến mức Đào Yêu nhất thời phân biệt . Có yêu quái thành hình như miêu yêu, xà yêu, trùng yêu, còn loài yêu quái đến hình dạng cũng khó mà miêu tả như sơn tinh, võng lượng. Tất cả chúng đều tầng tầng lớp lớp bò tháp Xung Tiêu, dùng các loại tư thế kỳ quái, bò lúc nhúc. Có những con yếu hơn chen , rơi xuống đất đó quên bò lên , dáng vẻ giống như là chỉ bò lên tháp , hoảng sợ gì đó cũng bỏ hết đầu. Mà điều phiền toái nhất là những yêu quái xông tháp Xung Tiêu đang càng ngày càng nhiều hơn. Đào Yêu tận mắt thấy yêu quái nhỏ bay từ bên bờ qua, xông thẳng lên tháp, cam tâm tình nguyện trở thành một trong yêu vật nhiều như nước thủy triều .
Có nhiều yêu quái như thế ngăn che, dù đèn sáng hơn nữa thì cũng thể tồn tại trong đống yêu khí nặng nề đó.
Ma Nha mà nổi hết cả da gà: "Đào Yêu, đây là thế? Nhìn giống như bộ yêu quái xung quanh đây đều tập trung ở ngọn tháp hết ."
"Trăm năm mới thấy một màn kỳ quan như thế." Liễu công tử mà rớt nước miếng: "Hình như trong đó còn chuột tinh thì ."
Đào Yêu trợn mắt Liễu công tử một cái, đó nhấc Thục Hồ trong tay Tư Tĩnh Uyên đặt xuống đất, khuôn mặt hoảng hốt của nó, hỏi: "Liên quan đến ngươi ?"
"Có lẽ thế." Nó lo lắng, dám lên một bước.
Đào Yêu hiểu: "Những tên đều đến vì ngươi ư? Đệ ngươi rốt cuộc mị lực gì đáng để cho mấy tên sóng dồn sóng xông đến như thế?"
Nó do dự một hồi, : "Gần đây trong kinh thành ít c.h.ế.t, đều là bách tính cư trú ở gần tháp Xung Tiêu. Vốn chỉ là những vết thương nhỏ bệnh vặt nhưng vô duyên vô cớ c.h.ế.t ."
Đám đều thất sắc, lập tức nhớ lượng những đoàn đưa tang hề bình thường của gặp ban ngày.
Đào Yêu im lặng: "Đệ ngươi gì?"
"Nó... nó..." Nó lắp bắp nửa ngày, cuối cùng lấy hết dũng khí : "Nó chở một viên Đá Âm Quỷ ."
Đào Yêu hít sâu một , mở miệng : "Thứ đó cũng thể đụng ?"
Nó cúi đầu, vô cùng đau khổ : "Trách ... là trách vô dụng, lúc nào cũng liên lụy đến ."
"Đá Âm Quỷ?" Liễu công tử nhích gần : "Là đá Âm Quỷ ở núi Vạn Kiệt ?"
Nó gật đầu.
Liễu công tử lúc cũng biểu cảm y hệt Đào Yêu, còn thuận tay đưa ngón cái về phía nó: "Lệnh quả nhiên là chê mạng quá dài ."