Bách Yêu Phổ 2 - Chương 6: Hư Hao 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:31
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về phía Nhạc môn chủ bên , khi thấy con gái nhà bình an vô sự bước khỏi phòng, thực sự mừng đến rớt nước mắt, ngay lập tức chuẩn hậu lễ để đền đáp cho Tư phủ. Tư Cuồng Lan hề ý từ chối, chỉ Nhạc tiểu thư còn yếu, tiện mở miệng chuyện, mấy ngày e rằng sẽ rơi hôn mê thêm một thời gian nữa nhưng cần lo lắng, khi tỉnh , Nhạc tiểu thư sẽ thoát thai hoán cốt. Nhạc môn chủ gật đầu ngừng, chuyện đến nước , những lời Tư Cuồng Lan với , đều tin tưởng tuyệt đối, chỉ hận thể dập đầu ba cái vị đại ân nhân nữa thôi. Chỉ là điều duy nhất khiến cho cảm thấy quen đó là vị tiểu thư bình thường ăn uống ít ỏi như mèo của nhà , hôm nay đây ăn một lúc tám cái màn thầu, một con gà nướng, năm bát canh gà, cuối cùng vẫn là Tư Cuồng Lan cảnh cáo, mới tiếc nuối đặt chiếc đùi heo kho tàu xuống.
Đối với chuyện , Tư Cuồng Lan chỉ với ngoài rằng do tà vật bên ngoài tác quái, bây giờ trừ khử , những điều liên quan đến việc hồn phách của Tư Tĩnh Uyên bắt Hư Hao đều tỉnh lược .
Sau đó, tiểu Vy nhốt phòng giam của Trường Đao môn.
Trên thực tế, đến nàng cũng Tư Tĩnh Uyên lúc đầu vì như thế. Trừ việc khi Tư Tĩnh Uyên với nàng những lời , nàng chỉ hôn Nhạc Bình Xuyên một cái, đó thấy ngất . mà Tư Cuồng Lan bỏ qua việc nàng cầm đèn rời trong lúc quan trọng, giấu vật cứu mạng Nhạc tiểu thư ở nơi khác, "bỏ đá xuống giếng", thấy c.h.ế.t cứu đối với Nhạc tiểu thư "tình như tỷ " với nàng . Nghe những điều , Nhạc môn chủ ngẩn ngơ lâu, đó cứ liên tục lẩm bẩm: "Thật ngờ, ngờ." Cái gọi là mặt lòng, ắt hẳn là như thế .
Tất cả những chuyện đó đều như Tư Cuồng Lan , khi Nhạc Bình Xuyên ăn uống no nê hôn mê thêm nữa. Sau khi thu xếp cho nàng thỏa, Tư Cuồng Lan cáo từ Nhạc môn chủ. Nhạc môn chủ vẫn yên tâm, giữ bọn họ vài ngày. Tư Cuồng Lan yên tâm, chừng hai ngày Nhạc Bình Xuyên sẽ biến chuyển thôi. Nhạc môn chủ vô cùng cảm kích, vẫn cảm thấy áy náy với tình trạng của Tư Tĩnh Uyên, con gái nhà nhặt cái mạng nhưng đại thiếu gia Tư phủ thì sống c.h.ế.t , quả thực thể yên tâm .
"Môn chủ đừng lo lắng quá, đại tiểu thư là con gái yếu đuối mà còn thể vượt qua kiếp nạn , đại thiếu gia nhà tất nhiên cũng thể thua nàng ." Đào Yêu xen , đó lấy viên minh châu , vờ vịt : "Ôi chao, suýt nữa thì quên trả viên minh châu cho môn chủ, nhưng mà một món đồ như thế , đành lòng bỏ ."
Nghe nàng , Nhạc môn chủ rộng lượng: "Nếu như cô nương thích thì lấy về chơi . Chuyện của tiểu nữ , nghĩ chỉ phiền một nhị thiếu gia mà cô nương đây chắc cũng giúp đỡ ít nhiều. Chỉ là một viên minh châu nhỏ thôi, đáng nhắc đến."
"Ấy, thì ngại lắm." Đào Yêu miệng thì từ chối nhưng tay lanh lẹ cầm viên minh châu lên, còn gì nữa chứ, rộng lượng thế nhất định sẽ ăn phát đạt, con cháu đầy nhà, hi hi hi.
Trước khi rời , Đào Yêu đến phòng giam một nữa.
Tiểu Vy đang cuộn trong một góc tối, khuôn mặt sợ hãi cũng chút hối hận nào, chỉ nhỏ giọng ngâm nga một khúc nhạc.
"Tiểu thư nhà ngươi ." Đào Yêu xổm cửa phòng giam, cố ý lớn.
Tiểu Vy nàng đó tiếp tục ngâm nga.
"Thật kỳ lạ, vì ngươi hận nàng đến thế?" Đào Yêu chống má: "Không là tỷ , đều như thế mà nhỉ?"
Tiểu Vy ngừng ngâm nga, giống như một chuyện hết sức nực : "A và tiểu thư thì thể tỷ ."
" nàng c.h.ế.t , ngươi cũng thể trở thành thiên kim đại tiểu thư ."
"Ả c.h.ế.t , Tiết công tử cửu tuyền ít nhất cũng để bầu bạn." Giọng của Tiểu Vy mang theo ý , vang lên lượn lờ trong đêm tối: "Dù trong mắt Tiết công tử cũng chỉ nàng , nếu như thế thì sẽ thành cho hai họ."
"Ngươi thích Tiết công tử ?" Đào Yêu cố gắng đến mấy cũng thể rõ khuôn mặt ẩn trong bóng tối của nàng .
"Thứ thích nay từng thuộc về ." Nàng thở dài: "Lúc còn nhỏ thích một đóa hoa mẫu đơn, cuối cùng cài lên đầu Nhạc Bình Xuyên. Nàng là đại tiểu thư, cài lên đầu cũng khen. Ta là a , cài lên đầu sẽ chê, phận. Những ngày ở cùng nàng , tất cả những gì yêu thích, dù là áo quần là phấn son, hoặc là thứ gì khác, trừ khi là thứ nàng cần nữa, nếu thì sẽ gì đến tay . Dù là quen Tiết công tử nhưng cuối cùng vẫn cưới Nhạc Bình Xuyên. Vì thế cuối cùng cũng hiểu, đời thể thứ gì cả."
Nói xong, trong phòng giam yên lặng như c.h.ế.t.
"Ngươi bao nhiêu tuổi ?" Đào Yêu đột nhiên hỏi.
"Mười tám."
"Mười tám tuổi ." Đào Yêu trợn mắt: "Vậy ngươi dùng hết mười tám năm thời gian chỉ để hoang phí việc khiến khác vui ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-6-hu-hao-6.html.]
Tiểu Vy gì.
"Hóa Hư Hao nhất định đều là yêu quái." Đào Yêu tươi , dậy: "Cáo từ."
Nửa khuôn mặt của Tiểu Vy lộ ngoài, khó hiểu bóng lưng nàng nhảy nhót rời .
Nếu như nhớ nhầm thì Bách Yêu Phổ : "Sinh linh thế gian khi mạng chung gặp lúc đau khổ, đúng giờ hung thì sẽ hóa thành Hư Hao. Như u hồn phiêu diêu giữa thế gian, tìm đến đau khổ lâu nhưng thể tự chữa lành nhập thể họ, trộm lấy niềm vui của kẻ đó, khi lấy hết sẽ rời . Người còn niềm vui cuối cùng c.h.ế.t trong bi thương thể cứu . Hư Hao là ác yêu. Lấy đèn của trăm nhà thắp lên chiếu , ắt sẽ tiêu diệt."
Hồng trần thế tục, nỗi bi thương và niềm vui đổi cho là chuyện bình thường, nhưng khi một niệm bi thương nhưng cách hóa giải thì những yêu quái cơ hội lẻn . Cho dù là yêu vật nhắm , bi thương nhiều thì sẽ thành oán, oán nhiều sẽ thành hận, hận nhiều ắt hóa ác. Nếu như thời gian một đời đều sống như Hư Hao thì cũng thể phân biệt là yêu quái, là . May đèn trăm nhà thể khiến Hư Hao tan thành tro bụi, nhưng đồng thời cũng vô tiếc vì ánh sáng của đèn trăm nhà thể chiếu đến những yêu quái "Hư Hao" .
Vì thế Đào Yêu cảm thấy quy tắc chỉ chữa yêu quái, chữa của là vô cùng đúng đắn, vì nàng ngại phiền phức.
***
"Hồn phách của Nhạc Bình Xuyên lẽ về nhỉ? Nhạc môn chủ sẽ g.i.ế.c tiểu Vy chứ?"
"Ngươi là tạp dịch của Tư phủ, là tạp dịch của Nhạc phủ."
"Ta hỏi chuyện của nhà khác một chút cũng ? Mọi việc kết thúc , nuốt lời đó. Chuyện ngài đồng ý với tuyệt đối thể nuốt ."
"Như lời ngươi ."
"Thật là quá ! Hồn phách đại thiếu gia nhà lẽ về tới nhà nhỉ? Đại thiếu gia là tu luyện là thiên phú dị bẩm thế? Lại thể hoán đổi hồn phách, điều điều bình thường thể ."
"Một tạp dịch chăn ngựa như ngươi cũng xuất hồn đó ?"
"Ta... lẽ là thiên phú dị bẩm."
"Không cần giải thích với , ngươi Tư phủ chỉ là vì chăn ngựa, chỉ để ý chuyện ngươi chăm sóc cho ngựa của thôi, những chuyện khác hứng thú."
"Ồ, nhưng nhị thiếu gia , vẫn còn một chuyện hiểu. Nếu như ngài coi gì như thế, thì lúc xuất hồn ngài để tùy tiện dựa ngài ? Để mặt đất lạnh lẽo là ?"
"Ta hất ngươi hai nhưng ngươi chịu, cứ một mực dán chặt buông. Nếu lúc đó hồn ngươi lìa khỏi xác, thì những phản ứng của cơ thể ngươi thực sự khiến bất ngờ đấy."
"Ấy, lúc đó hồn phách chắc là xuất , nhập thể của Nhạc Bình Xuyên . chuyện thể của , sẽ chịu trách nhiệm."
"..."
Lá rụng bay tán loạn, thành Lạc Dương dần lùi phía xa, hai con tuấn mã đưa hai chủ tớ chạy về phía kinh thành vội vã về nhà.