Bách Yêu Phổ 2 - Chương 6: Niêm Hoa 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:13
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn im lặng lâu mới : "Ta gặp cô bé."
Hắn ngẩng đầu Đào Yêu: "Hôm đó ngươi bệnh, ngươi sai. Tung hoành giang hồ hai mươi năm, từng cưới vợ, con cái, thứ lưu cuối cùng bên cạnh chỉ thanh kiếm và một bệnh tật. Đại phu tâm mạch tổn hại, vô phương cứu chữa, cũng chỉ còn sống hai năm nữa thôi."
"Đáng tiếc quá." Đào Yêu cánh cửa mặt: "Muốn thì , bây giờ mỗi một nguyện vọng của ngươi đều thể là di nguyện đó."
"Ngươi chuyện thật khó ." Hắn đột nhiên sờ đầu nàng: "Vốn hỏi ngươi rốt cuộc ngươi là thế nào, thế nhưng cảm thấy ngươi hẳn là sẽ cho ."
"Cho nên đừng hỏi nữa, cũng chỉ là một vô tội kéo chuyện bắt con tin mà thôi." Nói đoạn, nàng như đột nhiên nhớ điều gì đó, : "Trên ngươi mang theo thư gửi cho Niêm Hoa ? Trên đó đầy những chuyện hối hận, đó cột giấy bằng sợi chỉ đen, dán lá bùa?"
Hắn gật đầu: "Hư Cốc nhất định như thế. Giấy vàng, chỉ đen, cuốn chín mươi chín vòng, thiếu."
"Đưa , bây giờ ngươi cần nó nữa ." Nàng đưa tay , .
Hắn nghĩ một lúc lấy một tờ giấy từ trong lòng.
"Coi như là quà tạ lễ cho ngươi." Hắn đặt trong tay nàng.
"Keo kiệt thế." Nàng chép miệng .
Hắn : "Sau gặp ."
"Ta c.h.ế.t nhanh như , chúng thể gặp ở hoàng tuyền . Ta mời ngươi ." Đào Yêu gian, vẫy tay chào . Sau đó sải bước về hướng ngược .
Hắn bất lực , khi do dự một hồi mới nhẹ nhàng đẩy cánh cổng lạ lẫm .
Nha Nha đang phơi áo quần trong sân, thấy tiếng bước chân, mặt : "Ai thế?"
Hắn đến gần nàng, khóe mắt đỏ lên.
Trước ngày hôm nay, nếu như Phong Vô Lạc , thì nhất định sẽ coi thành chuyện lớn nhất thiên hạ.
Nha Nha hỏi: "Rốt cuộc là ai thế ạ? Là thím Lý đó ư?"
Hắn dừng mặt nàng, đột nhiên quỳ xuống, ôm lấy chân nàng thành tiếng.
Nha Nha dọa khiếp sợ, dám động đậy, sờ lung tung lên khuôn mặt : "Ngươi là ai? Là ai ?"
"Xin ... xin , Nha Nha... xin ." Cơn ác mộng và sự cô độc theo hơn hai mươi năm trong một khắc bỗng chốc tan thành mây khói. Không ai thể độ , chỉ nữ tử mặt mới là đức Phật của .
Đột nhiên ngón tay nàng dừng mặt , cả nàng cứng đờ, run rẩy hỏi: "Là... là tiểu ca ca? Là tiểu ca ca ?"
Hắn chuyện, càng lớn hơn.
"Là , thực sự là !" Nước mắt nhanh ướt miếng vải đen bịt mắt của nàng, rơi xuống dọc theo khuôn mặt: "Huynh với ! Cuối cùng cũng thăm !"
Nghe thấy động tĩnh, đàn ông lập tức từ trong nhà bước . Thấy tình cảnh , trợn mắt há mồm : "Nương tử, nàng ?"
"Không , ." Nàng huơ huơ tay với , vui vẻ : "Cha mấy đứa, đây là mà thường nhắc với , là tiểu ca ca năm đó cứu mạng đấy."
Người đàn ông chuyển từ kinh ngạc thành vui vẻ, bối rối lên phía : "Hóa là ân công!"
Hắn buông tay nhưng dậy, về cố nhân cách biệt nhiều năm, cảm thấy nàng vẫn dáng vẻ của hai mươi năm về .
"Vì ngươi như thế?" Nước mắt vẫn ngừng rơi, nàng: "Ngươi quên gì ngươi ? Đôi mắt của ngươi..."
"Không quên." Nàng tươi ngắt lời : "Nếu như năm đó nhấc cánh tay của đám ác độc khỏi thì thiêu c.h.ế.t . Không cho linh d.ư.ợ.c thì c.h.ế.t . Huynh cứu hai . Muội chỉ nhớ những điều ." Nàng hít sâu một , đưa tay nắm lấy cánh tay : "Nhanh dậy , chúng trong nhà chuyện."
", đúng, ân công mau dậy , đừng kích động quá, sức khỏe quan trọng." Người đàn ông cũng vội vàng qua đỡ dậy.
"Cha mấy đứa, bữa trưa nấu thêm món nhé."
"Được."
Hắn vợ chồng hai vây lấy, đầu tiên cảm nhận sự hoan nghênh, bước trong sự vui mừng của cửu biệt trùng phùng.
Một đời "vô lạc" ( vui vẻ gì) của , đến cuối cùng thể bước trong một ngôi nhà như thế . Nước mắt rơi hết của hai mươi năm, cùng cố nhân ăn một bữa cơm. Chuyện xưa chuyện cũ, ân oán thị phi bay hết trong gió thu. Như thế, kiếm Vô Lạc sẽ còn chấp nhận chủ nhân nữa .
"A, cơn gió thật đáng ghét." Đào Yêu dùng sức dụi mắt đến mức đỏ hoe, lén lút trượt xuống bờ tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-6-niem-hoa-6.html.]
"Ngươi ." Bên cạnh một mặc áo trắng, đầu đội mũ rộng vành. Yêu quái gương mặt che tấm vải sa nàng chằm chằm, trong tay là một giỏ trúc, trong giỏ trúc bày các loại hoa tươi.
"Có quỷ mới !" Nàng vội dụi mắt.
"Được , đây." Nó định .
"Đứng !" Nàng quở trách: "Ngươi cứ thế mà ?"
"Thư đốt, cần bất cứ sự liên hệ gì với Phong Vô Lạc nữa, tất nhiên là ." Nó kỳ quái trả lời.
"Không , đời ngươi chỉ thể mắc kẹt ở bên cạnh Phong Vô Lạc, thể thành khế ước giữa hai ngươi còn thể rời xa . Vốn dĩ Niêm Hoa các cô độc, niềm vui duy nhất để sinh tồn là tự do tự tại vân du khắp nơi trong thiên hạ. Nếu như , ngươi..."
"Vì thế, ngươi gì?" Niêm Hoa thở dài: "Đều Đào Yêu của Đào Đô trời sinh tính tình lạnh lẽo, vô tình. Ngươi thực sự thành tâm giúp Phong Vô Lạc là mục đích khác nữa, ngươi tự hiểu rõ."
"Mục đích?" Đào Yêu ngửa đầu: "Ta thì mục đích gì chứ? Ta chỉ là thấy đại thúc tuấn tú nên mới thuận tiện trung gian giúp các ngươi thôi, chứ?"
Nói , nàng lập tức bày vẻ mặt tươi nó: "Ngươi xem, nhiều yêu quái gặp cũng gặp . Bây giờ đang ở mặt ngươi , nhanh với ngươi chỗ nào khỏe ? Có đau đầu ? Nóng phổi ? Tiêu chảy ? Mất ngủ ? Mơ nhiều ? Ngàn vạn đừng để lỡ mất nhé.”
"Ta khỏe, bệnh." Niêm Hoa ngáp một cái: "Chỉ là từng , phàm là những yêu quái ngươi chữa trị thì đều lập một khế ước với ngươi để thuốc."
"Ta là đại phu, tất nhiên cần nhiều thuốc." Đào Yêu lạnh lùng hừ một tiếng: "Bỏ , bỏ , bệnh thì cút."
"Vậy thì cáo từ." Nó bực bội .
"Cút, cút, cút lẹ! Sau bệnh c.h.ế.t cũng đừng mà tìm đến !"
Đào Yêu cúi đầu buồn bã về phía con đường huyên náo, một bước thở dài ba .
Thật đáng tiếc, Niêm Hoa tuy rằng lượng tính là ít nhưng nếu gặp bọn chúng cần cơ duyên mới . Nếu như thể để Niêm Hoa t.h.u.ố.c của , thì lẽ nàng sẽ chế một phương t.h.u.ố.c hối hận quý nhất đời .
Đế Đô vĩnh viễn đều dáng vẻ rôm rả như thế, tiếng của các cuộc mua bán ngừng vang lên bên tai. Những thứ đồ thu mua cũng đủ các chủng loại, đẽ phong phú tả xiết.
Dọc đường thấy một vài cô nương đang bán hoa ven đường, mặc áo quần xanh xanh đỏ đỏ, âm thanh mời mọc giòn tan.
Đào Yêu mua một bó hoa mà nàng cũng nhớ là tên là gì, đỏ rực giống như áo quần của nàng, cũng thể giống như chiếc áo bông của Nha Nha mấy năm .
Niêm Hoa thực sự là dị loại trong các loại yêu quái. Bọn chúng sinh nhờ sự hối hận của con , thực thể, thì giống như thể nào chịu một cú đ.á.n.h nhưng yêu lực khiến cho kinh ngạc tán thán. Cũng đời còn bao nhiêu hối hận tìm đến Niêm Hoa, con đường cũ để lựa chọn một nữa.
mà dù cho trở nữa thì kết quả cuối cùng cũng chỉ thêm một Niêm Hoa cô độc mà thôi.
Niêm Hoa là một loại may mắn, cũng là sự trừng phạt lâu dài.
Không ai cũng may mắn như Phong Vô Lạc. Nếu như thể gặp yêu quái ... Sống thận trọng để hối hận, như thế những ngày tháng sẽ hơn một chút.
Đào Yêu cảm thấy điểm bản . Tuy rằng lúc nào cũng rằng thật hối hận khi nhặt Ma Nha về, thật hối hận khi hàng xóm của Liễu công tử, thật hối hận khi thu nhận Cổn Cổn, nhưng giờ nàng từng trở đây. Dù cho vứt nàng trở con đường qua thì nàng vẫn sẽ lựa chọn ở cùng với mấy tên đáng c.h.ế.t .
Chỉ là nàng còn một việc thực sự hối hận. Nếu như lúc ở Đào Đô ngày ngày đều bận rộn chơi đ.á.n.h bạc với khác thì Bách Yêu Phổ mất .
Ôi trời, chuyện hối hận cũng ích gì. Bỏ , bỏ , khoan nghĩ . Bây giờ tìm chỗ nào đó ăn trưa mới là điều quan trọng.
Đang thì đột nhiên một thứ gì đó lông lá, mềm mềm rơi vai nàng, hù cho nàng hét lên một tiếng. Đang lúc định ném cái thứ đó xuống đất thì thấy khuôn mặt ngu si của Cổn Cổn.
"Đào Yêu! Cuối cùng cũng tìm ngươi !" Tiếng của Ma Nha kích động truyền tới từ đám lưng. Cậu thở hồng hộc chạy đến mặt nàng: "Ngươi chứ? À , , là tên đại thúc bắt ngươi con tin, còn sống chứ?"
Đào Yêu khinh khỉnh : "Sao các ngươi tìm đến đây?"
"Mũi của Cổn Cổn nhạy lắm đó." Ma Nha vui vẻ bế Cổn Cổn lên: "Ta nó tìm giỏi thế, chúng tìm ngươi lâu luôn."
"Xí, chỉ hai ngươi? Liễu công tử ? Còn bảo tiêu của cơ, ?" Đào Yêu trái ngó , xác định trong khí bóng dáng của tên đó.
"À, vẫn đang giặt giày."
"..."
Tức quá thì ? Bỏ , tức nữa cũng ăn cơm. Từ nay về , Đào Yêu nghĩ kỹ , nàng chắc chắn ở Đế Đô, bởi vì nơi đây thực sự thú vị, nàng nỡ rời nhanh như thế.