Bách Yêu Phổ 2 - Chương 6: Phi Phi 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:32:19
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta nghĩ nhiều như thế, chỉ nếu hôm đó g.i.ế.c thì lẽ sẽ thể rửa sạch m.á.u tay. Sức lực bé nhỏ, trừ việc dùng cách khiến cho nguyện vọng g.i.ế.c c.h.ế.t thiếu niên đó thành thì cũng còn cách nào khác nữa." Nó thở dài: "Cuộc đời của lão thái giám và tiểu thái giám từng cảm thấy vui vẻ vì những việc họ cho là vui vẻ . Con nên dáng vẻ giống con , nên sống như thế."
Nàng im lặng hồi lâu mới ngáp một cái : "Ba mươi năm các ngươi sớm tối ở cạnh , phát hiện sự tồn tại của ngươi ?"
"Phi Phi bọn vốn dĩ ếm bất cứ vật sống nào. Một khi vật đó ếm thì mãi mãi bao giờ thấy mà cũng mãi mãi trở thành một bộ phận của , trừ khi c.h.ế.t chứ vĩnh viễn bao giờ rời xa . Ta là yêu, là , nhất định sẽ c.h.ế.t ." Nó nhảy đến mặt nàng, nghiêm túc : "Đào Yêu, Phi Phi khi ếm vật sống, tính mệnh sẽ do bản chủ nữa. Chỉ cần Trần Bạch Thủy còn sống, cho dù đập tan nát cũng c.h.ế.t , nghĩ chỉ ngươi mới cách." Ngưng một lát : "Hắn , cảm thấy nợ ba mươi năm cuộc đời."
Đào Yêu lên tiếng.
Nó cũng căng thẳng: "Ngươi đồng ý ? Ngươi là Đào Yêu của Đào Đô, ngươi những thể cách cứu yêu quái mà còn cách g.i.ế.c yêu quái nữa, ? Chuông vàng vang lên còn mảnh giáp là tác phong của ngươi ? Loại yêu quái chỉ khiến cho nguyện vọng của con đảo lộn như thực sự giá trị sinh tồn ."
"Thực năm đó ngươi thể ếm lên lão thái giám tên tiểu thái giám, nếu như thế thì bọn họ thể g.i.ế.c các ngươi . Ngươi và đồng bọn ngươi chỉ chờ c.h.ế.t thật , ngốc quá." Nàng trả lời nó.
"Trên lồng sắt phong ấn, chúng áp chế lâu quá, hai năm thời gian hồi phục căn bản cách nào tự ếm lên vật sống." Nó : "Cho dù năng lực cũng chuyện như thế, chút nào. Đem chúng thành bùa chú thì tồi tệ nhất cũng chỉ hại một , nếu như chúng ếm thì sẽ hại cả đời."
Nghe nó hết, Đào Yêu mỉm , lắc lư chiếc chuông cổ tay: "Nó kêu, vì thế sẽ g.i.ế.c ngươi."
Nó ngẩn , vội vàng : "Không , tuyệt đối , đốt giấy cho ngươi, cầu xin ngươi đến đây là bởi vì điều ."
Nàng ngáp thêm một cái, hỏi: "Các ngươi nên xuất hiện ở nhân giới."
", tất cả Phi Phi chúng đều sống ở thế giới đảo ngược, nơi đó rừng cây um tùm, tất cả hoa cỏ cây cối đều mọc ngược, rễ của chúng cắm tầng mây lắc lư nom vô cùng xinh . Chúng sinh trong bùn đất, sống tự do tự tại. bắt đầu từ khi nào, thế giới đảo ngược thỉnh thoảng xuất hiện những cái hố, thực chỉ là những cái hố lớn lắm nhưng chúng chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ rơi , đó thì thể nữa." Giọng của nó càng lúc càng nhỏ, cuối cùng giống như tiếng muỗi kêu lí nhí, : "Các thuật sư nhân giới lợi hại, hai thế giới hề liên quan như nhân giới và thế giới đảo ngược mà bọn họ cũng cách để bố trí cạm bẫy để trộm lấy chúng ." Nó khổ: " chúng hề cảm thấy chúng xứng đáng để họ thế. Dù cho lấy thể chúng bùa chú khiến cho nguyện vọng lớn nhất của ếm đảo ngược thì chứ? Phi tử mất con, hoàng đế mất giang sơn, lão thái giám vẫn cứ là lão thái giám, tiểu thái giám cũng kết cục ." Nó im lặng lâu hít sâu một , nghiêm túc : "Vì thế, Đào Yêu , ngươi thực sự nên g.i.ế.c , ích gì đối với nhân loại cả."
Đào Yêu nghĩ một hồi mới dậy, : "Ta ."
Nó vẫn hiểu: "Sao ngươi ? Ngươi g.i.ế.c ?"
"Ta thể theo ý nguyện của ngươi." Nàng xảo quyệt : " ngươi quy củ của mà."
"Sau khi c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể tùy ngươi xử trí, ngươi thể dùng nó thuốc, chỉ cần thể dùng ." Nó lập tức .
Đào Yêu đảo mắt, hi hi: "Được." ngay lập tức rút bàn tay giơ : "Nếu chạm ngươi thì ?"
Nó : "Ta chỉ tác dụng với ếm thôi, cho dù ngươi ăn thì nguyện vọng của ngươi vẫn thể thực hiện như thường."
"Vậy yên tâm ." Nàng đưa tay : "Đóng dấu một cái ."
Nó nhảy đến lòng bàn tay nàng, dùng sức ấn một cái.
"Ngày mai , bây giờ vẫn lúc." Đào Yêu lười biếng ưỡn lưng: "Ta về ngủ đây."
"Đợi chút." Nó gọi nàng .
"Ngươi thật phiền phức, c.h.ế.t mà còn nhiều lời như thế." Nàng nhẫn nại .
"Hắn còn một đứa con gái." Nó đột nhiên .
"Hả?" Đào Yêu kinh ngạc : "Lúc nào?"
"Cô nương năm đó m.a.n.g t.h.a.i bước lên kiệu hoa." Nó : "Nàng vốn tâm cầu c.h.ế.t nên cố ý rõ với phu quân nàng chuyện . Bên nhà nam vô cùng tức giận, vốn âm thầm xử c.h.ế.t nàng nhưng cuối cùng vẫn tha cho nàng một con đường sống, đuổi nàng khỏi nhà đó truyền bên ngoài vợ bệnh nặng qua đời. Sau nàng lưu lạc chốn tha hương, cũng chịu ít khổ sở nhưng vẫn bình an sinh một cô con gái, đó con hai họ sống nương tựa . Bây giờ bọn họ đang ở Ngô Châu, Thúy Tuyền ruộng nuôi , ngày tháng trôi qua cũng coi như an . Ngoài , đến bây giờ nàng cũng chịu tái giá."
"Đến chuyện ngươi cũng ?" Nàng trợn to mắt.
"Thế gian ngàn vạn yêu quái, nhờ một vị ngóng giúp cũng là chuyện gì khó ." Nó thản nhiên: "Đến giấy đốt cho ngươi cũng nhờ yêu quái khác mua giúp đó."
"Hắn ?"
"Sao dám cho ."
"Cũng đúng." Đào Yêu mỉm : "Nếu như trùng phùng là nguyện vọng của , thì phiền to . Được , ngủ , mai gặp."
Ngôi tiểu viện trở yên tĩnh như lúc đầu, mà chiếc chuông của Đào Yêu vẫn chịu phát tiếng.
Vừa đến cửa, Đào Yêu bỗng giật , Liễu công tử và Ma Nha đang thẳng ghế, nàng giống như giặc.
"Mấy ăn no rửng mỡ ?" Nàng gãi mũi.
"Ngươi g.i.ế.c Phi Phi ?" Ma Nha hỏi.
"Ngươi g.i.ế.c nó cũng , nhưng một yêu cầu." Liễu công tử nghiêm túc: "Ta t.h.i t.h.ể của nó."
Đào Yêu trợn mắt: "Nghe lén thì lắm ?"
"Cái giường thoải mái, ngủ , rảnh rỗi cũng chẳng gì ." Liễu công tử bày bộ dáng cây ngay sợ c.h.ế.t , nàng .
Ma Nha đến, kéo ống tay áo của Đào Yêu: "Ngươi thực sự g.i.ế.c nó ?"
"Đây là chuyện mấy cần lo." Nàng hất tay Ma Nha , với Liễu công tử: "Ngươi dẹp cái suy nghĩ đó , đời đừng mong dùng Phi Phi để chuyện ."
"Hờ hờ hờ, ngươi chuyện ?" Liễu công tử lạnh lùng hừ một tiếng: "Nói chừng sẽ tên và bát tự của ngươi tấm bùa đó đốt . Nếu như nguyện vọng lớn nhất bây giờ của ngươi là ở bên cạnh Lôi thần thì cảm thấy đó hẳn là một chuyện , chừng cứu Lôi Thần một mạng chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-6-phi-phi-6.html.]
"Hừ hừ hừ, nếu như đổi thành , chừng sẽ tên và bát tự của ngươi đốt , nếu như nguyện vọng lớn nhất của ngươi là ăn chuột đồng nướng." Đào Yêu khách khí .
"Đào Yêu đại nhân, ngươi bát tự của ?"
"Không . Liễu công tử, ngươi bát tự của ?"
"Không ."
"A Di Đà Phật." Ma Nha bản còn chút cảm giác tồn tại nào ở mặt hai tên , chỉ đành chắp tay, buồn bã về ngủ.
"Đứng ." Đào Yêu gọi : "Đợi lát nữa ngươi hãy cho một phong thư."
"Viết thư?" Ma Nha hiểu : "Viết thư cho ai?"
"Trần Bạch Thủy." Đào Yêu chớp mắt: "Không cần quá nhiều nội dung, chỉ cần cho một hướng ."
"Hướng ?" Ma Nha ngẩn , đó mới hiểu : "Ta hiểu ."
"Ừm, ngủ . Sáng mai trời sáng nhét khe tường của bọn họ là ."
"Được. mà Đào Yêu, ngươi vẫn g.i.ế.c Phi Phi ?"
"Ngủ!"
Đám Đào Yêu ở đến ngày thứ ba thì Trần Bạch Thủy , lúc rời vô cùng vội vã.
khi rời , còn đến chào tạm biệt mấy bọn Đào Yêu.
"Vội vàng như thế là ?" Đào Yêu ngoài cửa mỉm hỏi.
"Gặp một cố nhân." Trên mặt ẩn chứa sự hưng phấn: "Rất xa, thể sẽ về nữa."
"Ồ, thì đường nhớ bảo trọng, vạn sự như ý nhé." Đào Yêu cố ý nhấn mạnh câu cuối.
"Như ý, như ý, hi vọng sẽ như ý." Hốc mắt đột nhiên đỏ hoe, nhưng ngay lập tức đưa tay lên dụi mắt, : "Sau gặp ."
Đào Yêu rời trong ánh bình minh.
Tất cả đều vui vẻ rời , nhưng họ thể thấy trong thể một con yêu quái màu xanh lục đang ngủ say.
Ma Nha ló đầu từ lưng nàng, tươi : "Ta ngươi sẽ g.i.ế.c Phi Phi mà. Chuông của ngươi vẫn luôn yên lặng."
Nàng lười biếng duỗi eo: "Để cho bệnh nhân ngủ sâu hai mươi năm cũng là chuyện gì khó. Loại yêu quái nhỏ , ngủ cũng giống như c.h.ế.t . Chỉ là hai mươi năm thì quản ." Nàng gãi đầu: "Mà hai mươi năm cũng đủ cho Trần Bạch Thủy sống , và sẽ một con Phi Phi sống sờ sờ thể dùng t.h.u.ố.c như nó, nghĩ đến thôi thấy vui ."
Liễu công tử trong phòng lạnh lẽo : "Vì giữ mạng của nó? Sao ngươi về nó ếm một khác hoặc là nghiền nát bùa chú hại ? Phi Phi vốn dĩ nên tồn tại ở nhân giới ."
Đào Yêu hoạt động gân cốt : "Nếu như g.i.ế.c nó thì sẽ g.i.ế.c luôn cả cầm đao, g.i.ế.c con đao đó."
Liễu công tử bĩu môi: "Sao lúc cô g.i.ế.c Khoát Du quái (sên yêu) và Ứng Thanh thì lưu tình tí nào thế?"
"Bởi vì ghét chúng." Đào Yêu : "Ta thích Phi Phi nhưng cũng ghét chúng, chỉ đơn giản thế thôi."
Ma Nha ngẫm nghĩ, hỏi: "Đào Yêu, Phi Phi rốt cuộc lai lịch gì thế? Trong Bách Yêu Phổ nó ?"
"Tất nhiên ." Đào Yêu sờ cái đầu trọc của : "Bên ngoài tam giới thế giới đảo ngược, chúng sanh đều hình tướng đảo ngược. Phi Phi sinh từ bùn đất màu xanh lục, thể mềm mại, dùng đầu để . Ếm sống thì tất cả nguyện vọng của họ sẽ đảo ngược. Nghiền nát thể nó thể thành bùa, lấy bát tự và tên của lên giấy đốt, tất cả nguyện vọng của đó sẽ đảo ngược . Tuy rằng tính cách Phi Phi lương thiện nhưng khi gặp chuyện thì cẩn thận."
"A Di Đà Phật." Ma Nha chắp tay lắc đầu : "Vốn đang sống yên lành ở thế giới của chúng, thế nhưng vẫn đem chúng đến đây để hại , tội , tội ."
"Đừng tội nữa, hôm nay ngươi nấu ăn ." Đào Yêu đẩy : "Nhanh ."
Lời còn xong, Liễu công tử hét lên, xông ngoài: "Cháo của ! Cháo của !", đó nhảy từ căn phòng bếp khói .
"Lại là nấu ăn ?" Đào Yêu khó tin chỉ về phía nhà bếp.
"Liễu công tử cực kỳ tích cực trong chuyện ." Ma Nha bất lực .
"Ta đảm bảo đồ Cổn Cổn nấu còn ngon hơn cả ."
"Cứ thử xem , lỡ đáng sợ như thì ?"
"Ta mất niềm tin ở . Ta mua bánh bao đây."
"Vậy ngươi giúp mua hai cái bánh bao chay, thuận tiện mua luôn bữa trưa và bữa tối nhé. Ta một quán ăn ngon."
Mặt trời dần lên cao, trong tiểu viện ngập tràn mùi khét của cơm. Cuộc sống mới của ba , một hồ ly cũng bắt đầu trong cái mùi đó... Mà cũng thể như thế thôi, thật gì, thật sự bó tay.