Bách Yêu Phổ 2 - Chương 6: Thục Hồ 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:33:02
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Tĩnh Uyên và Miêu quản gia hiểu, họ đang về núi gì, đá gì, chỉ cảm thấy là mấy cái tên kỳ quái.

"Vùng cực bắc một ngọn núi tên Vạn Kiệt, con thú vật đều thể . Nửa núi nửa băng, đó nước, cây cỏ, sinh mạng, chỉ những khối đá đen lớn nhỏ, những khối đá đó gọi là Đá Âm Quỷ." Ma Nha cẩn thận : "Vả núi kết giới bao vây, khí lảng vảng xung quanh sắc bén như con d.a.o vô hình, kẻ ý đồ xông sẽ cắt thành nhiều mảnh. Cho nên nhiều năm nay, núi Vạn Kiệt giống như cấm địa, ngăn chặn bao kẻ ý đồ lấy đá Âm Quỷ để đến nhân giới loạn."

"Được đấy, tiểu sư phụ Ma Nha của chúng cả núi Vạn Kiệt luôn cơ." Đào Yêu tán thưởng .

"Lúc ngươi cùng khác còn đoán xem lá cây là một chiếc một cặp thì đều đang sách đó nhé." Ma Nha thở dài: "Ngọn núi đó thực sự chả là nơi lành gì."

"Vậy vì thể đến thoải mái như thế?" Miêu quản gia hiểu.

"Bởi vì Thục Hồ là loài yêu quái giữa ranh giới của sự hữu hình và vô hình, rõ ràng là hình nhưng khác thấy . Nhờ loại thể chất nên chúng thể tự do bất cứ nơi nào, đến kết giới của núi Vạn Kiệt cũng tác dụng gì với chúng." Đào Yêu giải thích: "Cũng coi như là một loại ưu điểm mà Thục Hồ ."

"Chỉ như thế thôi ?" Tư Tĩnh Uyên cảm thấy kỳ quái, hỏi: "Vậy vì các ngươi biến sắc như ? Các ngươi lấy đá đó loạn, chẳng lẽ hòn đá đó c.ắ.n ư?"

"E là còn phiền phức hơn cả c.ắ.n ." Liễu công tử nghiêm túc : "Đá Âm Quỷ khi trong núi Vạn Kiệt thì chỉ là một hòn đá, nhưng một khi rời khỏi núi thì nó là một loại độc dược."

"Ta cảm thấy cũng là một kiến thức rộng rãi, nhưng mà núi Vạn Kiệt, Đá Âm Quỷ quả đúng là từng đến." Miêu quản gia cau mày : "Ngươi là độc dược, trừ khi bản loại đá đó độc?"

"Quất sinh Hoài Nam tắc vi quất, sinh ư Hoài Bắc tắc vi chỉ."* Đào Yêu : "Đá Âm Quỷ cũng gần giống thế. Ở tại nơi vật sống như núi Vạn Kiệt thì nó vô hại, nhưng nếu lưu lạc đến nơi vật sống như , động vật thì dù là núi sông biển hồ là sơn dã thành trấn, trong phạm vi một nghìn dặm nơi nó ở, tất cả vật sống đều sẽ hại."

*Chú thích: “Quất sinh Hoài Nam tắc vi quất, sinh ư Hoài Bắc tắc vi chỉ” ý là Hoàn cảnh đổi thì tính chất sự việc cũng đổi theo.

Nàng ngẩng đầu tháp Xung Tiêu: "Nếu trong tháp Xung Tiêu một viên Đá Âm Quỷ thì nó sẽ giống như một nguồn dịch bệnh. Theo tính chất của viên đá đó, đầu tiên là những ở gần tháp nhất, đó dần lan rộng . Thật bản Đá Âm Quỷ độc, nhưng thứ quái lực đó tản sẽ khiến cho những vết thương hoặc bệnh vặt trong thời gian ngắn nhất trở nên nguy hiểm đến tính mạng. Chịu ảnh hưởng của nó, chỉ e một vết cắt nhỏ thôi cũng nhanh chóng trở thành ác tính, c.h.ế.t chắc nghi ngờ gì nữa. Nếu kịp ngăn cản thì đến nửa năm, cả kinh thành ít nhất sẽ c.h.ế.t hơn một nửa."

Thực sự ngờ đến chuyện nghiêm trọng đến mức .

"Tuy rằng một chỗ hiểu lắm nhưng lời ngươi , chuyện đại khái là như thế : của tên yêu quái cứu mạng của nó mà chở về một viên đá, còn bây giờ tên đó đang ở tháp Xung Tiêu." Miêu quản gia cảm thấy sự nghiêm trọng của chuyện , tháp Xung Tiêu đen kịt sừng sững mặt. Lại Thục Hồ đang thấp thỏm yên: " yêu quái luôn miệng ngươi cứu nó, hẳn là Đá Âm Quỷ sẽ thương."

Ngoài trừ Thục Hồ, ánh mắt đều rơi Đào Yêu.

"Cứu nhất định là cứu mạng." Đào Yêu tháp Xung Tiêu gần như đám yêu vật bao phủ: "Đã dám núi Vạn Kiệt để lấy nó thì tảng đá một khi dính , dù là yêu đều thể tách rời . Thứ quỷ quái đầu tiên là dính thể, bao lâu nữa sẽ tiến trong xương thịt. Trừ khi vật chủ c.h.ế.t , nếu vĩnh viễn thể lấy . Như thế, ngươi chỉ thể một con yêu quái mãi mãi mang theo Đá Âm Quỷ để hại thôi." Nàng về phía Thục Hồ, tươi : "Thục Hồ các ngươi cường tráng đều quyết định bằng trọng lượng những vật mà các ngươi chở, thế gian nặng nhất là mạng . Đệ ngươi Đá Âm Quỷ giúp đỡ, chở nhiều mạng như thế, về sẽ càng lúc càng mạnh lên. Ở bên cạnh nó, thì một con Thục Hồ nào thể đến lấy tính mạng của ngươi nữa . Ngươi mãi mãi cần lo lắng cái bảng xếp hạng gì đó. Xem ngươi thực sự cần tìm đến ."

"Ta nhất định tìm ngài." Thục Hồ đột nhiên ngẩng đầu: "Ngài là Đào Yêu đại nhân, chữa bệnh cho yêu quái là nghĩa vụ của ngài. Xem mạng như cỏ rác há là một loại bệnh , dù nó g.i.ế.c vì mục đích gì chăng nữa?" Nó về phía đỉnh tháp, tiếp: "Hôm đó, đưa lên đỉnh tháp, với nơi là nơi nhất mà thể ở , trong kinh thành nhiều, nơi đây là nơi cao nhất. Mới nghỉ ngơi ở đây một ngày, vết thương nó bèn chuyển biến . Hồi đầu còn cảm thấy kỳ lạ, hỏi nó thể như thế , hẳn là phong thủy ở kinh thành ? Nó chắc cảm thấy là đồ đần. Mãi cho đến khi thấy khối đá lớn như quả trứng gà ở lưng đó, nó mới lúc cùng bảy tên giao thủ, nó tạm thời trốn đến một hòn đảo ở phương bắc một thời gian để dưỡng thương. Ở đó nó nghĩ nhiều, cảm thấy dùng biện pháp đó để gia tăng sức mạnh thì quá chậm, kẻ địch thể sẽ . Dù bọn chúng thì cũng những đồng tộc khác đến thanh trừ , cho nên nó đến núi Vạn Kiệt cõng một khối Đá Âm Quỷ trở về. Có khối đá , vết thương những sẽ lành nhanh mà về , dù cho tộc Thục Hồ đến thanh trừ thì nó cũng thể bảo vệ chu ." Thục Hồ cúi đầu: " đó là Đá Âm Quỷ, đó là thứ g.i.ế.c trong vô hình. Nó cướp nhiều mạng mà còn cảm thấy vẫn đủ . Chỉ trong mấy ngày, những ở gần tháp Xung Tiêu Đá Âm Quỷ hại, c.h.ế.t vì mấy vết thương nhỏ đáng chú ý . Mà quả đúng là ngày một khỏe hơn, những vết thương đó cũng còn bóng dáng. Những ngày đều những tiếng ngất trời bên ngoài tháp, lúc ngủ cũng , xa thấy hết đoàn đưa tang đến đoàn đưa tang khác. Ta cảm thấy vô cùng sợ hãi."

Nó run rẩy, mắt cũng đỏ lên, xém chút nữa là to: "Vả , vị trí của núi Vạn Kiệt là năm đó vô tình phát hiện . Ta thật nên cho nó mới ."

"Dù Đá Âm Quỷ thì ngươi cũng sẽ tìm cách khác thôi." Đào Yêu lạnh lùng : "Đệ ngươi đến tháp Xung Tiêu mười ngày ."

Nó gật đầu: "Mười ngày chỉ lấy mạng , ba ngày phát hiện bên ngoài tháp Xung Tiêu yêu quái tụ tập. Bọn chúng giống như sói đói thèm thịt, từng con tranh chen lấn hướng lên đỉnh tháp mà đến. Ta hiểu vì thế. Ta cùng về núi Vạn Kiệt, nó giả vờ mắt điếc tai ngơ, đó nó xé nát đám yêu quái đang nhào đến ở mắt . Lúc đây mới phát hiện thể của nó cường tráng hơn nhiều, sức mạnh cũng lớn hơn, răng trong miệng cũng trở nên bén nhọn hơn. Ta càng cảm thấy bất an, nếu như còn tiếp tục thì sẽ càng nhiều vô tội c.h.ế.t, nó sẽ càng giống như một quái vật." Nó hít một thật sâu, nuốt ngược nước mắt trở : "Đêm đó giữa hai chúng xảy một trận tranh chấp lớn nhất từ đến nay, và chúng đ.á.n.h ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-6-thuc-ho-6.html.]

Đào Yêu buồn : "Ngươi đ.á.n.h với ngươi?"

"Tất nhiên là đ.á.n.h . Là nó nhường . Sự kiêu hãnh của Thục Hồ nhanh nỗi bất an thế." Nó : "Tháp Xung Tiêu chỉ cho đến tham quan tám tầng , tầng cao nhất khóa , bên trong một bức tượng Phật vàng, trừ dọn dẹp thì ai phép bên trong. hôm đó một lạ mặt , mặc áo quần màu đen, rõ là nam nữ. Vừa thấy chúng động thủ, một mũi tên ngắn bay từ trong tay , giống hệt như vật sống đuổi theo chúng . Trong lúc hỗn loạn, đá khỏi tháp Xung Tiêu, một chiến đấu với . Ta tự rằng thể giúp gì, lo lắng cho an nguy của nó, dám xa. Qua một lúc thì trong tháp còn thấy động tĩnh gì nữa. Ta yên tâm, lén lút bay qua xem thử, còn thì thấy đang lặng lẽ đất. Người công kích chúng cũng thấy bóng dáng . Ta đang lẻn , ai một mũi tên trong bóng tối bay , tránh kịp, bụng trúng tên ngã xuống."

Nó đáng thương Đào Yêu: "Sau đó, giống như ngài thấy đó, trốn đến một nhà kho gần đó, chống đỡ nổi nên ngất . Khi tỉnh , vốn tháp Xung Tiêu nữa nhưng khi bình tĩnh , nghĩ một tên như cũng chả giúp gì, cùng đường nên chỉ đành cầu xin sự giúp đỡ của ngài."

"Như thế ." Đào Yêu sờ cằm, đảo đảo mắt: "Từ đến nay, yêu quái tìm chữa bệnh đều vô cùng rõ ràng, kể hết bệnh tình của với . Chỉ ngươi giằng co nửa ngày mới cho mục đích cuối cùng ngươi tìm chữa bệnh cho mà là cứu ngươi." Nàng xổm xuống, thẳng đôi mắt né tránh của nó: "Đưa quyết định vẻ dễ dàng gì nhỉ?"

Nó sững , đầu cúi thấp, gần như chạm đất.

Cứu một yêu quái hợp nhất với Đá Âm Quỷ chỉ một cách, là ngăn nó tiếp tục biến thành quái vật.

điều cần lấy mạng để đổi.

Trong cuộc đời, thỉnh thoảng bạn đối diện với những thời khắc vô cùng kỳ lạ, ví dụ như khi hai từ "cứu" và "g.i.ế.c" bỗng nhiên trở thành từ đồng nghĩa.

"Phiền phức thật." Liễu công tử đến cạnh nàng: "Cho dù ngươi động thủ g.i.ế.c nó, khiến cho Đá Âm Quỷ thoát ly khỏi thể, nhưng mà sức mạnh của khối đá đó cùng lắm thì cũng chỉ mất một chốc lát, nhanh thể phục hồi thôi. Vứt ở tháp Xung Tiêu quản thì nó cũng sẽ tiếp tục hại . Đá trời sinh ngoan cố, đập vỡ, đốt cũng cháy. Nhỡ hoặc yêu quái nào chạm nó, nó thể ký sinh , còn hại bao nhiêu nữa đây. Cách duy nhất ngăn nó phát huy tà lực chỉ thể là đưa nó về núi Vạn Kiệt mà thôi. Ai chịu đem nó về, hả? Ngươi nghĩ đến ? Người đưa khối đá về trừ khi chấp nhận việc cả đời rời khỏi núi Vạn Kiệt, như thế mới coi như là viên mãn."

Đào Yêu chớp mắt: "Ta ."

"Vậy ngươi..."

"Ta... thể." Thục Hồ vẫy cánh bay qua bay mặt Liễu công tử: "Các ngươi xem, t.h.u.ố.c của Đào Yêu đại nhân , mới mấy canh giờ thôi mà thể bay nè."

Tư Tĩnh Uyên đột nhiên : "Ngọn núi Vạn Kiệt một ngọn cỏ cũng nhỉ, vả còn là một nơi xa, ngươi thật ?"

"Đi." Nó đầu Tư Tĩnh Uyên: "Ta thể chở khối đá đó, xa mấy cũng sẽ bay ."

"Ý của đại thiếu gia nhà là." Miêu quản gia nó: "Ngươi thì mãi mãi cũng thể nữa ."

"Điều chứ." Nó gật đầu: " , dù gì thì đây từng cơ hội chở đồ nặng như thế." Nó : "Như cảm thấy bản kém hơn mấy tên đồng tộc là bao."

Đào Yêu nghĩ, ánh mắt dời lên đỉnh tháp: "Được , bệnh của ngươi, chữa."

Dứt lời, nàng đầu với Liễu công tử: "Ngươi với ."

Liễu công tử cau mày: "Nhiều quá , chỉ lên đỉnh tháp thôi là một chuyện phiền phức . Phải thanh lý mấy tên nhóc đang chen lấn tháp mới ."

"Các ngươi đang gì thế?" Tư Tĩnh Uyên hiểu, : "Đi lên đỉnh tháp lẽ nào là bước lên cầu thang lên là ? Cái gì mà nhiều với nhiều..."

Loading...