Bách Yêu Phổ 2 - Chương 9: Thục Hồ 9
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:33:05
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh, da nó bắt đầu khô quắt nứt .
"Còn chuyển lời nào đến ca ca ngươi ?" Đào Yêu bình tĩnh hỏi: "Hoặc là... gọi nó lên đây?"
"Không cần nữa." Giọng của nó càng lúc càng nhỏ: "Ngươi chữa bệnh cho , thể t.h.u.ố.c của ngươi. Ngươi lỗ vốn ."
Đào Yêu mỉm , thể nó tan biến, đó biến thành tro bụi giống như những đốm sáng li ti trong khí bay ngoài cửa sổ trong đêm tối mịt mù, cuốn theo cơn gió.
Thục Hồ khi c.h.ế.t đều hóa thành một cơn gió, lướt qua nhân gian nơi chúng từng bôn ba cả cuộc đời. Nghe nếu như chạm lên mặt ai đó thì sẽ cảm giác như hôn.
Những việc lúc sống , ít nhất lúc từ biệt thể .
Dưới đất là một viên nội đan màu đỏ và một viên đá màu đen.
Cho đến bây giờ, chuông vàng tay Đào Yêu vẫn im ắng.
Nó nuốt nội đan mà gói cẩn thận cho túi gấm.
Sau đó, hề do dự, ngậm Đá Âm Quỷ, vác lên lưng.
Từ đầu đến cuối, hề bất cứ biểu hiện kịch liệt nào.
"Đa tạ." Nó đến mặt Đào Yêu, cúi đầu tạ ơn nàng.
"Chuẩn xuất phát ?" Đào Yêu hỏi.
"Ừ." Nó gật đầu: "Nhân lúc sức mạnh của Đá Âm Quỷ tạm thời biến mất, mau đưa nó về núi Vạn Kiệt."
"Vì nuốt nội đan?" Đào Yêu túi gấm đeo cổ nó: "Như thế thì ngươi bay cũng dễ dàng hơn."
Nó lắc đầu tươi : "Đó là mà, nuốt chứ! Yên tâm, t.h.u.ố.c ngài cho uống còn tác dụng hơn cả nội đan , bây giờ cảm thấy cả tràn đầy sức mạnh."
Đào Yêu gật gật đầu: "Được , chúc thuận buồm xuôi gió nhé."
"Ngươi cố lên nhé, đừng bay mãi rớt xuống lúc nào đó nhé!" Liễu công tử nhíu mày .
"A Di Đà Phật, Thục Hồ thí chủ, đường nhớ cẩn thận đó!" Ma Nha tự nhiên thấy buồn, ôm lấy Cổn Cổn, vẫy tay với nó.
Cái gì cũng thể , chỉ mấy từ hẹn gặp . Bởi vì đều thể gặp nữa .
Bùa phong ấn tháp Xung Tiêu vốn là những bức tượng gỗ khắc đầy câu chú đặt ở phía tượng Phật Liễu công tử tìm hủy .
Nó ở lan can đỉnh tháp, đang định xuất phát thì Đào Yêu gọi .
Nàng đưa tay trái : "Tuy rằng gọi đến để chữa bệnh cho ngươi nhưng cũng thuận tiện chữa đó, vì thế theo quy tắc của . Đóng dấu !"
"Ồ, ." Nó ngẩng đầu, đưa móng vuốt vỗ lên tay nàng một cái.
Đào Yêu thu tay : "Vậy là thỏa thuận nhé. Nếu t.h.u.ố.c của thì đừng c.h.ế.t khi dùng đến ngươi. Ta Thục Hồ các ngươi cần ăn uống, cho dù đến một nơi ác liệt như núi Vạn Kiệt thì cũng đói c.h.ế.t . Nói chừng lúc nào thời gian sẽ đến đó để kiểm tra xem ngươi còn sống ."
Nó : "Được thôi, Đào Yêu đại nhân." Dứt lời, nó hít sâu một , đầu họ thêm một nào nữa, quả quyết dang cánh , theo gió bay về phương bắc.
Đó lẽ là thứ nặng nhất mà nó chở trong đời .
Ngọn núi Vạn Kiệt xa xôi đối xử với một con yêu quái sắp đến đó định cư .
Còn thể gì nữa, hình như cũng còn gì nữa . Chỉ là nếu như để cho nàng lập một bảng xếp hạng thì tên nhóc tuyệt đối ở vị trí cuối cùng.
Nó là một yêu quái mạnh , chỉ là giờ nó hề mà thôi.
Mấy bọn họ đó một lúc lâu, theo hướng nó bay , cho đến khi còn thấy gì nữa vẫn còn tiếp.
"Lúc nãy ngươi là ý gì, trừ khi ngươi đến núi Vạn Kiệt tìm nó đưa về? Ngươi chỉ là một đại phu, chuyện ngươi thể ."
"Làm , nhưng ít nhất nó sống mới cơ hội để rời chứ."
"Đào Yêu, t.h.u.ố.c của ngươi ít nhiều, ngươi đau lòng ? Không ngờ ngươi rộng rãi với hai tên yêu quái đó như thế. A Di Đà Phật! Ta bắt đầu cái khác về ngươi !"
"Ta đau lòng ư? Ta đau đến mức nhảy từ đây xuống luôn nè! Nhiều t.h.u.ố.c như thế, tốn bao nhiêu tâm huyết mới chế chứ! Ôi trời ơi, tim gan vỡ luôn , vỡ ..."
Trong đêm tối vọng tiếng la của Đào Yêu.
Không bao lâu, những yêu quái ngủ mê tháp lượt tỉnh , mùi của Đá Âm Quỷ nên từng con một dần thoát khỏi cơn mộng mị, chỉ trong chốc lát tản . Bầu trời lúc bình minh đủ các loại ánh sáng và màu sắc. Nếu như bình thường thể thấy cảnh tượng , đó là mấy yêu vật đang chạy lung tung thì hẳn sẽ cảm thấy bản thật may mắn vì thể thấy cảnh sắc còn hơn cả bầu trời đầy .
Bên ngoài cửa tháp, nữ tử khi thấy Đào Yêu lắc lư thì thở dài một , với Tư Cuồng Lan: "Hủy bùa chú, thả yêu vật... các ngươi thế chúng thật sự khó xử..."
Tư Cuồng Lan tươi : "Tư phủ vẫn luôn ở sông Thanh Mộng, nếu đến tính sổ thì xin mời đại giá quang lâm." Dứt lời bèn rời .
"Cáo từ." Miêu quản gia cũng cúi đầu theo Tư Cuồng Lan.
Bên , Tư Tĩnh Uyên chỉ tập trung hỏi chuyện Đào Yêu, mấy bước mới nhớ gì đó, vẫy tay với nữ tử : "Cáo từ nhé, thời gian đến chơi."
Nữ tử theo bóng lưng họ rời , khóe môi cong lên thành một nụ phân thiện ác.
Phía xa truyền đến tiếng chim kêu, tháp Xung Tiêu nữa trở nên yên tĩnh, mặt trời dần trở nên rõ ràng trong ánh bình minh.
"Thục Hồ thật ? Đến chỗ núi Vạn Kiệt ?"
"Nếu thì ? Đại thiếu gia, ngươi đưa viên đá đó ?"
"Chuyện kết thúc ?"
"G.i.ế.c đền mạng, viên đá quái quỷ đó về chốn cũ, đều là việc đáng vui mừng."
" mà... nó thì về nữa hả?"
"Ngươi thể cùng với nó."
"Nha đầu, ngươi chút đồng tình nào thế!"
"Ồ. Vậy thì ."
Sáng sớm, phố một hàng thong dong về phía Tư phủ.
Đào Yêu kéo Tư Tĩnh Uyên : "Ngươi còn cho nữ tử đó lai lịch gì đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-2/chuong-9-thuc-ho-9.html.]
"Cái hả..." Tư Tĩnh Uyên bóng lưng Tư Cuồng Lan đang phía , sợ chạm điều kiêng kỵ, bèn chuyển chủ đề: "Không ngươi cũng cho lai lịch của ngươi !"
"Ta , là một đại phu."
"Đại phu từ đến? Quê ở ? Cha còn ? Tuổi tác bao nhiêu? Vì các yêu quái đều gọi ngươi là 'Đào Yêu đại nhân'? Mấy câu hỏi đó ngươi trả lời hả?"
"Sao ngươi lắm lời như đàn bà thế!"
Hai bỗng chốc cãi ồn ào đường.
"Trong triều Bệ Hãn Tư, trực tiếp quyền của hoàng đế, chịu sự khống chế của khác, chuyên xử lý mấy chuyện kỳ quái." Tư Cuồng Lan chủ động : "Nữ tử đó là một thành viên của Bệ Hãn Tư, tên là Khâu Vãn Lai, chức quan Linh Tinh."
Đào Yêu cứ tưởng do ăn sáng nên mới xuất hiện ảo giác, Tư Cuồng Lan thế mà chịu mở kim khẩu!
"Bệ Hãn Tư?" Đào Yêu lập tức chạy đến bên cạnh Tư Cuồng Lan: "Cái tên kỳ quái thế?"
"Truyền thuyết , Bệ Hãn là con trai thứ bảy của rồng, chuyên những việc tư hình, giống cọp nhưng oai dũng hơn nhiều. Đời xưa thường đúc hình nó dựng ở cửa nhà giam." Miêu quản gia : "Cái tên thì kỳ quái nhưng việc thì khí độ của thần."
Nghe ông , Đào Yêu chợt cảm thấy Bệ Hãn Tư chắc chắn một câu chuyện dài, hỏi: "Vậy chức quan Linh Tinh đó hẳn cũng kỳ quái. Bệ Hãn Tư dù gì cũng là một bộ phận trong triều đình, nhưng bên cạnh hoàng đế đều là tể tướng, thượng thư gì đó ? Làm gì đến cái chức Linh Tinh gì đó?"
"Bệ Hãn Tư trực tiếp mệnh lệnh từ hoàng thượng nhưng là một nơi độc lập ngoài triều đình." Miêu quản gia nhẫn nại giải thích: "Trong ngoài Bệ Hãn Tư chín nhậm chức, lấy Tham Lang, Thất Sát, Phá Quân chủ, nữa là Hỏa Tinh, Linh Tinh, Kình Dương, Đà La, Địa Không, Địa Kiếp giúp đỡ. Những kỳ án quan phủ xử lý hoặc là hoàng thượng nhiệm vụ gì đặc biệt, thông thường sẽ giao cho Bệ Hãn Tư."
"Linh Tinh, Kình Dương..." Đào Yêu lẩm bẩm: "Đợi , hình như đều là tên của hung tinh thì ?"
Miêu quản gia : "Chứng tỏ chín đó đều dễ chọc ."
Đào Yêu chằm chằm ông: "Các ngươi hình như quen thuộc với Bệ Hãn Tư thì ?"
Tư Cuồng Lan đầu, : "Bởi vì từng nhậm chức Tham Lang ở Bệ Hãn Tư."
"Hả?!" Đào Yêu ngẩn , lập tức qua Tư Tĩnh Uyên, Tư Tĩnh Uyên gật đầu: "Không lừa ngươi."
"Vậy chuyện ở tháp Xung Tiêu cũng là do Bệ Hãn Tư nhúng tay ?” Liễu công tử chen ngang : "Hèn gì nữ tử cứ luôn miệng hai từ 'công vụ'..."
"." Miêu quản gia : "Trừ họ , trong triều đình ai bản lĩnh phong tỏa tháp để trừ yêu cả. Họ thậm chí còn phát hiện tai họa trong kinh thành chúng nữa cơ."
" mà họ hề xử trí kịp thời, còn dùng tháp Xung Tiêu để dụ yêu quái đến, còn bất chấp yêu quái đó thiện ác, một lưới tóm hết." Ma Nha lo lắng: "Chúng tính là hỏng kế hoạch của họ ?"
"Có chứ." Tư Tĩnh Uyên tươi : "Chẳng qua Tư phủ chúng chuyên giải trừ thị phi, thể giải của khác tất nhiên cũng thể trừ của ." Hắn gõ cái đầu trọc của Ma Nha: "Các ngươi đừng lo gì cả, mệt mỏi suốt đêm , về ăn uống ngủ một giấc thôi." Dứt lời, lập tức bày dáng vẻ khổ sở, nhảy đến mặt Tư Cuồng Lan: "Lan Lan , đói quá nổi nữa, gọi xe ngựa đến? Đường về nhà còn xa lắm đó!"
Tư Cuồng Lan lười , chỉ hờ hững : "Ta thấy các ngươi ai cũng tinh thần phơi phới đó chứ. Việc của cứ thích lo việc của khác. Lần đừng mà than khổ, tự xốc tinh thần mà bộ về ."
Đào Yêu huých vai Tư Tĩnh Uyên đang cúi đầu thở than: "Lan Lan nhà ngươi hình như giận kìa."
Tư Tĩnh Uyên bĩu môi: "Tên nhóc là thế đó, ngươi mãi mãi khi nào nó tức giận hoặc vì tức giận ."
Đào Yêu nghĩ ngợi một hồi, chạy đến mặt Tư Cuồng Lan, lùi , : " mà về ngủ nhưng về là nhị thiếu gia mà. Kịp thời xuất hiện giúp chúng ngăn Linh Tinh đại nhân cũng là nhị thiếu gia." Nói đoạn, nàng ranh mãnh: "Lúc ở trong nhà kho, ngươi thấy vết thương Thục Hồ thì là do nàng ? Ngươi cố ý là vì sợ chúng đến tháp Xung Tiêu sẽ gặp phiền phứ, ứng phó , thực ngươi ở đó từ sớm ?"
"Cho nên... cũng bộ về." Tư Cuồng Lan con đường phía chớp mắt.
Đào Yêu bật , đột nhiên trừng mắt , lên giọng: "Nhị thiếu gia, vì ngươi giúp Thục Hồ? Nhìn ngươi giống loại thể đồng tình với yêu quái."
Tư Cuồng Lan vẫn thèm để ý đến nàng, nhưng nha đầu mắt vẻ như nếu đáp án thì sẽ tiếp tục lượn lờ mặt mãi. Đi cách xa thêm một đoạn, mới : "Bởi vì cũng một ca ca tiền đồ như thế."
Nói đoạn, vòng qua Đào Yêu nhanh về phía .
Là thật lòng. Nàng theo bóng lưng , nhớ tất cả những thứ liên quan đến mà Tư Tĩnh Uyên kể.
Chỉ cần còn sống, sự cô độc thể nào đ.á.n.h bại .
Người và yêu quái lúc khác gì .
Lúc đang ngẩn , Tư Tĩnh Uyên bỗng vỗ vai nàng: "Đi nhanh , sớm về sớm ăn cơm. Ta đói c.h.ế.t !" Nói , lùi một bước, chằm chặp mặt Đào Yêu: "Lần ngươi thoát ."
"Gì nữa?" Đào Yêu đột nhiên ôm lấy ngực: "Ta gả cho ngươi !"
"Ngươi tự tin quá ..." Tư Tĩnh Uyên dở dở : "Ta là đợi về nhà dù thế nào ngươi cũng rõ hết thế của ngươi! Chuyện Bệ Hãn Tư chúng cũng với ngươi đó!"
"Nói về Bệ Hãn Tư thì ! Ta cũng xinh thon thả hơn!"
"Ngươi , sẽ nhập ngươi như bộ xương , đó chúng dùng chung thể, ăn cùng ngủ cùng, một đôi rời nửa bước."
"Hờ hờ, ngươi sợ nhập thể ngươi, đó cởi áo quần ngươi chạy khắp thành ba vòng ? Dù gì thì cũng mất mặt ."
"Vậy chúng cùng chạy khắp thành, dù gì thì cũng mất mặt ."
"Đại thiếu gia, ngươi phí sức như thế gì? Một chữ một lượng bạc, nàng chắc chắn sẽ kể hết... khi đến cả chuyện lúc còn nhỏ đái dầm mấy bận cũng cho ngươi chứ."
" thế, đúng thế. A Di Đà Phật, đại thiếu gia, cũng tán đồng ý kiến của Liễu công tử."
"Đợi , cứ cảm giác là các ngươi đang hùa để lừa tiền nhỉ?"
"Chúng chỉ đang giúp ngươi thôi mà."
Miêu quản gia họ ầm ĩ phía , đầu , với Tư Cuồng Lan: "Có họ ở đây, rôm rả hơn nhiều nhỉ."
Tư Cuồng Lan thản nhiên: "Phiền phức cũng nhiều hơn."
Miêu quản gia nghĩ ngợi một hồi: "Phía Bệ Hãn Tư e là bỏ qua chuyện ."
"Mặc kệ họ gì, Tư phủ phụng bồi đến cùng."
"Vâng."
Trời sáng, phố càng lúc càng nhiều. Hôm nay thể là một ngày trời , tầng mây phía đông lộ ánh mặt trời.
Đào Yêu vui vẻ bước , thi thoảng ngẩng đầu bầu trời. Có lẽ sẽ nào thấy, lúc đây trong một trời nào đó một con Thục Hồ gầy ốm đang bay về phương bắc. Tuy yếu đuối nhưng cũng cố gắng .
Dù cho thể nào gặp , cũng xin mặt những sinh linh khắp kinh thành cảm ơn ngươi.
Hết quyển hai.
Vừa vui mừng tiếc nuối. Mỗi một yêu quái, mỗi một câu chuyện đều là những cảm xúc khác . Qua chúng, giống như thấy nội tâm của từng con đời, thiện ác, ngây thơ xảo quyệt, nhưng chung quy chúng đều một kết cục viên mãn. Chuyện của Sa La Song Thọ thật ảo, tuy tin yêu quái đời nhưng mà yêu quái trong lòng chúng thì ít. Chúng lúc sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ , bảo vệ sự ấm áp duy nhất trong lòng ; chúng lúc sẽ ngừng cố gắng vì một chấp niệm mà từ bỏ; chúng khi sẽ cảm thấy cuộc đời còn chút ý nghĩa, tự giam nỗi đau của chính nó lấn át cả tâm trí lúc nào ; chúng lúc giống như Bách Tri, chuyện gì cũng cảm thấy thật giỏi giang bỏ qua cảm xúc của khác...
Quyển 2 – Hoàn
Hôm nay là một ngày trời!!!!