Bách Yêu Phổ 3 - Chương 2: Anh Nguyên 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:31
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Phàn , ngày mai là Trung thu .

Thảo nào hương thơm cây quế trong vườn càng thêm nồng đậm.

Hắn thức dậy sớm, chính xác mà là gần như chẳng ngủ chút nào. Ăn uống cũng thấy ngon miệng. Cháo loãng và đồ ăn kèm mà hạ nhân đưa tới, bây giờ vẫn còn nguyên bàn. Ngược , ấm đặc đến mức đen kịt thì hết ấm đến ấm khác. Đây là cách duy nhất thể nghĩ để xua cơn buồn ngủ và giữ cho tỉnh táo.

Không ngủ, mà là dám.

Dạo gần đây hiểu , những cảnh tượng dần xuất hiện trong mơ, cảnh nào cảnh nấy cũng đều đáng sợ. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết và ánh lửa ngút trời tràn ngập từ đầu đến cuối giấc mơ. Hắn càng lúc càng rõ hơn một tòa thành kiên cố, và cả những bất chấp tất cả nhảy xuống từ đó. Rõ ràng là cách một bức tường thành cao dày như , mà thể thấy tất cả những đang giãy giụa, chạy trốn trong biển lửa phía . Thậm chí, ngay cả khuôn mặt lửa thiêu đến biến dạng của họ, cũng thấy rõ mồn một.

Những từng gặp qua, một chút ấn tượng nào. tại thể gọi ngay tên của họ? Hoắc Thanh Thanh là ai? Bảo Nhi là ai?

Cảnh tượng quá thê thảm, cho dù chỉ là một giấc mơ, trong lòng cũng khó mà chịu đựng nổi.

Mỗi dọa tỉnh, đều cứng đờ, tim đập như trống dồn, mồ hôi lạnh thể ướt đẫm cả chăn.

Hắn kể cho Lão Phàn , ông cũng vô cùng lo lắng, nhưng cách nào hơn, đành ngoài tìm t.h.u.ố.c an thần giúp ngủ ngon, cẩn thận sắc cho uống. hiệu quả cũng chẳng bao nhiêu.

Đêm qua ở trong thư phòng cả đêm, uống , sách. Ý nghĩ ngu ngốc trong lòng là: ngủ thì sẽ mơ nữa.

Hắn dậy, đẩy cửa bước ngoài. Nữ tỳ đang quét dọn trong vườn thấy , vội vàng dừng chổi , cúi đầu chào. Mấy tên gia đinh vác thang, ngang qua cổng vườn. Mùa hè năm nay nóng, dù là sáng sớm cũng khó thoát khỏi cái oi bức. Dưới gốc cây quế đối diện, Đường Nhi, cháu gái nhỏ của Lão Phàn, đang cầm chong chóng gốc cây. Khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ ngọt ngào, ngây thơ nghêu ngao hát đồng dao. Đây lẽ là cảnh nhất mà thấy sáng nay.

"Chào Đoàn bá bá ạ." Đường Nhi miệng ngọt, từ xa thấy bèn nhảy chân sáo chạy .

Hắn mỉm , cúi xuống bế Đường Nhi lên, hỏi: "Ăn sáng ngoan con?"

"Ăn ạ." Cô bé đáng yêu vỗ vỗ cái bụng nhỏ: "Không ăn ngoan, gia gia sẽ mắng đó."

"Vậy thì ." Hắn xoa đầu cô bé.

"Đoàn bá bá, ở đây thơm quá !" Cô bé chỉ cây quế: "Còn nở nhiều hoa nữa, quá!"

Hắn ngước mắt một cây hoa đỏ rực. Kể từ khi cây quế nở loại hoa màu , trong phủ ai nấy cũng đều bàn tán xôn xao, rằng hiện tượng kỳ lạ, tầm thường. Ngay cả Lão Phàn cũng đề nghị chặt cái cây .

Hắn nỡ.

Trong ký ức hữu hạn của , cuộc đời bắt đầu từ khi chuyển Long Thành Viện . Và lâu khi đây, tự tay trồng cây quế trong vườn. Hắn nhớ lúc đó đều tấm tắc khen, "Quế" đồng âm với "Quý". Nhà mới chuyển mà trồng cây quế là nhất , vinh hoa phú quý, xuân về quanh năm.

Cũng mới chỉ mười mấy năm, cây vẫn còn đó, mà lòng đổi quá nhiều: “Vinh hoa phú quý" năm nào, chỉ vì màu sắc đúng, bèn chịu họa diệt vong. Ha ha, thật nực . Nếu chặt cái cây , trừ phi c.h.ế.t. Câu nguyên văn của lúc đó là như . Thế là ai dám thêm gì nữa.

Thứ nỡ, chỉ là một cái cây, mà còn là một cuộc đời bắt đầu .

"Ừm, hoa quế , cũng thơm. Hái hoa xuống còn thể bánh hoa quế nữa." Hắn , điểm nhẹ mũi Đường Nhi: "Hôm nào bảo nhà bếp cho con ăn thử nhé."

"Ăn ngon ạ? Hoa hoa ăn ?" Đường Nhi tò mò mở to mắt: "Đường Nhi bao giờ ăn. Gia gia chỉ bắt con ăn nhiều rau xanh, nhưng mà rau xanh ngon chút nào."

"Ha ha, gia gia con đúng đó. Ăn nhiều rau xanh Đường Nhi mới mau lớn ." Hắn bế cô bé đến gốc cây, ngắt một nhánh quế nhỏ cài lên tóc cô bé. Hoa đỏ tóc đen, quả thực hợp: “Bánh hoa quế tuy ngon, nhưng ăn nhiều sẽ sâu răng. cài hoa quế thì . Hôm nào rảnh, Đoàn bá bá bện cho Đường Nhi một vòng hoa quế thật , chịu ?"

"Dạ chịu, chịu! Đường Nhi vòng hoa!" Cô bé vui sướng vỗ tay.

Gió sớm nhẹ thổi, nụ của một lớn một nhỏ gốc cây quế tạm thời đ.á.n.h tan sự u ám mà cơn ác mộng đêm qua để .

Hắn lẽ là thương yêu Đường Nhi nhất, chỉ Lão Phàn. Thỉnh thoảng cũng nghĩ, nếu chịu sống theo lẽ thường, thì bây giờ cũng nên vợ con . Những năm qua, đến mai mối ít, nhưng cứ thể động lòng. Ngay cả Lão Phàn cũng từng tìm cho bao nhiêu cô gái, nhưng ngay cả bức chân dung của họ cũng lười liếc mắt , chỉ hiện tại như vầy là , yên tĩnh. Về phần những cô nương may mắn gặp , ai là thầm thương trộm nhớ. Không đến tướng mạo tuấn, chỉ riêng địa vị và gia sản cũng đủ sức hấp dẫn . Có thể Long Thành Viện nữ chủ nhân, cũng coi như một bước lên mây, cả đời lo nghĩ.

chiều theo ý bất cứ ai, hề để tâm đến việc ngoài bốn mươi mà vẫn cô đơn lẻ bóng. May mà còn Đường Nhi, để cho tình yêu thương trong lòng một nơi để gửi gắm.

"Cái con bé ! Ăn cơm xong chịu nghỉ ngơi, chạy phiền Đoàn bá bá!"

Lão Phàn bưng một bát t.h.u.ố.c nóng hổi sân. Ông còn tới nơi cất tiếng trách mắng.

"Ông đừng nghiêm khắc quá. Trời nóng nực, trong vườn của mát mẻ hơn những nơi khác. Nó chơi thì cứ để nó." Hắn đặt Đường Nhi đang bĩu môi xuống, vỗ vỗ đầu cô bé: "Đi chơi con."

Đường Nhi gật đầu, cầm lấy chong chóng chạy . Lúc chạy ngang qua Lão Phàn, cô bé còn quên mặt quỷ trêu ông.

"Cái con bé ! Chạy chậm thôi! Kẻo ngã!" Lão Phàn lớn tiếng nhắc nhở, bất đắc dĩ lắc đầu: "Mới tí tuổi đầu mà khó bảo ."

"Trẻ con tính nó , ông cũng đừng bó buộc nó quá." Hắn bát t.h.u.ố.c trong tay Lão Phàn, nhíu mày: "Lại uống ?"

"Đại phu , một ngày ba bát, một bát cũng thiếu, nếu thì uống cũng như ." Lão Phàn nâng khay lên mặt : “Bài t.h.u.ố.c là bí phương dân gian, hiệu quả kỳ diệu trong việc định tâm, an thần, trấn kinh. Tướng quân đừng chê lão già nhiều, ngủ ngon tuy bệnh nặng, nhưng nếu để ý, còn hại hơn cả bệnh nặng. Bây giờ ngài đang tuổi tráng niên, thể cảm nhận nhiều, chứ đến lúc tuổi thì kịp nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-2-anh-nguyen-2.html.]

"Được , , uống là chứ gì." Hắn bưng bát t.h.u.ố.c lên, một uống cạn, chùi mép: "Ta mà uống, ông cằn nhằn cả ngày."

Lão Phàn mỉm hài lòng: "Trong chuyện uống t.h.u.ố.c , phản ứng và lời lẽ của ngài y hệt như Đường Nhi. Thảo nào hai hợp thế." Nói xong, Lão Phàn lên trời, : "Ngày mai là Trung thu . Ngài ăn uống gì , để dặn dò ."

"Lại sắp Trung thu ... Một năm nhanh thật." Hắn ợ một cái, mùi t.h.u.ố.c từ cổ họng xộc thẳng lên não, một cảm giác buồn nôn khó tả. Hắn đột nhiên thấy choáng váng, lảo đảo mấy cái, vội vàng đưa tay bám lấy cây mới ngã.

"Tướng quân!" Lão Phàn thấy , vội vàng đặt khay xuống chạy tới đỡ , lo lắng hỏi: "Ngài... ngài chỗ nào khỏe ?"

Hắn hít sâu mấy , xua tay: "Không . Chắc là ăn sáng uống thuốc, nên trong bụng cồn cào."

"Ai da, ngài ăn cơm." Lão Phàn mặt đầy lo lắng: “Ít cũng nên húp hai ngụm cháo chứ. Uống t.h.u.ố.c lúc bụng đói là nên."

"Ông thật sự coi là trẻ con . Chỉ là ăn sáng thôi mà, ông cứ như chuyện gì tày đình lắm ." Hắn lau lớp mồ hôi mỏng rịn trán, vội vàng bảo đảm khi Lão Phàn kịp cằn nhằn: " ông yên tâm, ngày mai sẽ ăn sáng đúng giờ."

"Ngài nhớ cho là ." Lão Phàn thở dài, nhịn vẫn lẩm bẩm: "Quanh năm ăn sáng cũng gần như là chuyện tày đình còn gì."

"Được , , ông việc . Lấy cho cái ghế dựa đặt gốc cây, nghỉ ngơi một lát." Hắn dặn dò, chỉ mong mau chóng đuổi Lão Phàn .

"Vâng."

Rất nhanh, một chiếc ghế tre và một cái kỷ nhỏ mang tới. Trà hoa pha loãng và một cuốn sách nhàn mà thường đặt chung lên kỷ.

Lão Phàn lúc nào cũng chu đáo, tỉ mỉ như .

Hắn uống một ngụm , cầm sách lên xuống. Bọn hạ nhân xong việc vặt đều lui . Trong vườn chỉ còn một . Hương quế thoang thoảng, gió nhẹ thổi bay lọn tóc, khí ấm áp mà quá nóng bức. Cái gọi là thư thái, chắc chính là như .

Từng trang sách chậm rãi lật qua. Hắn còn khá tỉnh táo, giờ mí mắt dần trĩu nặng. Hắn cố gắng gượng thêm một lúc, nhưng cuối cùng vẫn chống cơn mệt mỏi. Cuối cùng, ngay cả sức lực cầm sách cũng còn, ôm lấy cuốn sách ngủ .

Giấc mơ ban ngày khác hẳn với ban đêm. Hắn cưỡi ngựa, phi nhanh cánh đồng hoang. Không một nơi nào là cảnh , núi sông thanh bình, hoa cỏ thơm ngát. Một tòa thành trì thoáng chốc ở ngay mắt. Giữa cổng thành, qua kẻ tấp nập. Binh lính gác cổng nghiêm túc kiểm tra , thỉnh thoảng cũng chào hỏi quen vài câu. Giữa sự ồn ào náo nhiệt, bất kỳ âm thanh nào hài hòa.

Hắn ngẩng đầu lên đỉnh cổng thành. Mặt trời thật lớn, ánh nắng chói lòa chiếu thẳng xuống, che khuất mấy chữ lớn cổng thành. Hắn đến đau cả mắt, đành cúi đầu xuống dụi.

"Đoàn đại nhân về ? Chỗ phấn thơm ngài dặn, lo xong cho ngài . Là loại mà các cô nương ở kinh thành thích nhất đó. Lát nữa ngài qua lấy để mang qua?"

ngang qua ngựa . Là một đàn ông. Ánh nắng vẫn chói chang, rõ mặt , chỉ ngửi thấy mùi son phấn y.

Đó là ai? Họ quen ?

"Ngươi..." Hắn mở miệng, xa, chỉ vứt một câu: "Thôi, vẫn là để mang qua cho ngài nhé!"

Hắn giật dây cương, định cổng thành, ngựa chuyện với .

Là binh lính gác cổng, cúi đầu chắp tay : "Bẩm đại nhân, bọn Trương Tân tụ tập đ.á.n.h bạc, đ.á.n.h hai mươi trượng, phạt một tháng bổng lộc. Cũng theo lệnh của ngài, cho sửa mái nhà cho Hứa đại nương ở phía nam thành ạ."

Hắn sững sờ tại chỗ, gì. Đây là mệnh lệnh của ? Không nhớ, một chút cũng nhớ.

"Đoàn ca ca, Đoàn ca ca! Huynh về ! Con trâu gỗ hứa mua cho ? Huynh mua về ?"

Từ trong cổng thành, ai đó mừng rỡ chạy . Một đứa bé nhỏ nhỏ, mập mập, đang vẫy tay rối rít với .

"Bảo... Bảo Nhi..." Hắn gọi tên theo phản xạ.

Mặc dù miệng thể gọi , nhưng trong đầu bất kỳ ký ức nào liên quan đến cái tên .

Ánh sáng càng lúc càng chói mắt, chói đến mức đầu đau như búa bổ. Trong lồng n.g.ự.c bùng lên cảm giác xé rách khó mà chịu đựng nổi, như thể thứ gì đó nặng như sắt đá đang cố sống cố c.h.ế.t chui .

Rốt cuộc chạy đến nơi nào? Tòa thành là ở ? Tại cứ chữ cổng thành?

Càng nghĩ càng sốt ruột, càng càng hoảng loạn. Hắn nghiêng , cả ngã nhào xuống khỏi lưng ngựa.

"Xoảng!" một tiếng, cuốn sách n.g.ự.c tuột khỏi cơ thể đang bật dậy, rơi xuống đất.

Hắn ngây ghế. Ấm bên cạnh vẫn còn ấm.

Chỉ trong giây lát, vẫn thoát khỏi sự giày vò của mộng cảnh. Mặc dù lửa lớn và tiếng la hét t.h.ả.m thiết, nhưng bất kỳ cảnh tượng nào trong giấc mơ cũng đều toát lên vẻ quỷ dị nên lời. Hắn trong mơ bất chấp tất cả mà phi nước đại về một hướng, mục đích chính là tòa thành . Dù tỉnh , vẫn còn thể ngửi thấy mùi cỏ xanh và hoa lá ven đường, vẫn cảm nhận cái nóng của ánh mặt trời rọi xuống từ đỉnh đầu. Mọi thứ... chân thực đến mức giống một giấc mơ.

Hắn ngây thêm một lúc nữa. Đang định đưa tay cầm lấy chén , thì đổi ý. Ngay cả cũng màng uống, cuốn sách rơi đất cũng nhặt, vội vã lao khỏi cửa.

Trước khi cảm giác chân thực của giấc mơ biến mất, cảm thấy... bắt buộc đến một nơi.

 

Loading...