Bách Yêu Phổ 3 - Chương 2: Giáng Quân 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:09
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bịch" một tiếng. Một bóng đen nặng nề đập bức tường bên ngoài của khu dân cư ngoại thành Lạc Dương. Trong đám bụi mù mịt, Đào Yêu che đầu xổm xuống góc tường, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi. Tật Hành thuật lâu quá dùng đến, khống chế lắm, sớm thế thì nàng cưỡi ngựa ...

Ngay tại lúc đó, một tiếng nổ vang lên, may mà nàng phản ứng nhanh tránh sang một bên, nếu thì bức tường đột nhiên nổ tung biến đầu nàng thành bánh bao .

Lần liên quan đến nàng, ánh sáng chui qua những lỗ hổng tường, kèm theo tiếng nghiêm khắc vọng : "Yêu nghiệt to gan, còn dám phản kháng!"

Nàng ôm đầu nhích đến lỗ hổng bức tường thử. Trong căn phòng bừa bãi, hai đàn ông mặc áo đen giáp đen, một tay nắm gậy sắt, một tay nắm gông sắt, đối diện hai là một đàn ông mặc đồ đỏ. Lúc đây thể vết thương, chỉ thôi cũng mất nhiều sức lực, nhưng vẫn cố bày dáng vẻ chịu cúi đầu.

"Hai vị, cùng hai vị, chỉ cầu xin hai vị cho thời hạn một ngày. Qua ngày mai, cần hai vị động thủ, sẽ tự trói bước trong gông sắt, mặc cho hai vị xử trí." Người đàn ông áo đỏ c.ắ.n răng .

"Bớt nhảm! Chúng chiếu theo quy củ, một ngày thông báo sẽ đến bắt ngươi, mệnh lệnh của thiên giới hôm nay thì bắt buộc là hôm nay, đừng chậm một ngày, cho dù muộn một canh giờ cũng !" Người đàn ông áo đen ngữ khí lạnh như băng, gông sắt trong tay ngừng kêu lẻng xẻng.

Một khác khẩu khí cũng khác, nâng gậy sắt trong tay lên: "Còn chịu đưa tay chịu trói, lệnh của Lôi thần, thể tiền trảm hậu tấu!"

Lôi thần?

Hai mắt Đào Yêu phát sáng, quan tâm đến việc đầu đang đau, vội chạy hì hì : "Hai vị bớt giận bớt giận, nửa đêm nửa hôm thế , tường cũng phá , hàng xóm tỉnh giấc là ."

"To gan! Kẻ đến là ai!" Gậy sắt sáng loáng chỉ về phía nàng.

Người đàn ông áo đỏ thấy nàng, thế mà thở phào nhẹ nhõm, chợt cảm thấy cả thả lỏng, cuối cùng cũng cần chống đỡ nữa, khuỵu chân xuống nửa quỳ mặt đất, còn nặn một nụ : "Ngài cuối cùng cũng đến !"

Đào Yêu lên phía nắm lấy cằm xem trái ngó , chậc chậc : "Ngươi đó, yêu quái xin t.h.u.ố.c của đại phu khi thương như ngươi mấy tên , vết thương ngươi quả thực vẫn còn mới."

"Vô cùng mới, hai vị thần quan tay nể tình chút nào."

Hắn thử đưa tay sờ vết thương mặt , phát hiện cánh tay , ống tay áo trống rỗng, nhịn : "Ấy c.h.ế.t, họ dùng gông xích trói cũng chỗ mà gông nữa ."

"Không sống c.h.ế.t, còn dám lời cợt nhả!"

Nhìn thấy gậy sắt sắp đập xuống, ai Đào Yêu thế mà lướt đến chặn mặt đàn ông , cố ý đưa hai tay cầu xin: "Hai vị tiên quan đợi , đây là bệnh nhân của Đào Yêu , thể nể mặt cho thêm thời gian một ngày để chữa trị ."

Chuông vàng cổ tay nàng đung đưa, giống như chỉ sợ thấy .

Gậy sắt dừng giữa trung, hai đàn ông áo đen , uy phong khí độ đó đột nhiên giảm nửa phần, trong lòng thầm hiểu phận của Đào Yêu.

Đào Yêu mỉm sờ chuông vàng cổ tay , khuôn mặt vô tội : "Không ngăn cản công việc của hai vị, mà thực sự là hẹn với yêu quái . Thiên giới quy định, Đào Đô cũng quy định, phàm là kẻ mà đồng ý chữa trị thì trừ khi chữa mà c.h.ế.t thì ai thể đưa kẻ đó mặt . Vẫn là xin hai vị thành cho."

Tên cầm gậy thu vũ khí, khuôn mặt lộ vẻ khó xử: "Yêu vật tên sổ của Lôi thần, là tội phạm của thiên giới. Hôm nay là thời hạn đưa về thiên giới chịu phạt, nếu như gì sai sót, Lôi thần sẽ trách tội chúng . Chúng chức vị thấp bé, vẫn mong quý nhân của Đào Đô đừng khó chúng nữa."

Đào Yêu hi hi: "Không khó khó, thế , hai vị về là Đào Yêu đoạt từ trong tay hai vị, Lôi thần nếu trách tội thì tự đến tìm tính sổ là ."

"Điều ..." Hai nữa, tuy Đào Đô là một nơi ghê gớm, nhưng một cô bé ghê gớm đến mức dám chọc đến Lôi thần của thiên giới, cũng là một kẻ sợ c.h.ế.t hiếm .

Thấy hai họ vẫn đang do dự, Đào Yêu đưa tay sờ túi vải đeo bên hông, sờ : "Nếu hai vị sợ khó ăn thì chi bằng để giúp hai vị. Ở đây t.h.u.ố.c bôi sẽ khiến cho m.á.u thịt thối rữa, bôi lên cho hai một ít, như thế thì khi Lôi thần đại nhân thấy vết thương đó, sẽ cho rằng hai đ.á.n.h , cũng sẽ trách hai . Yên tâm, lúc bôi t.h.u.ố.c chỉ đau một chút thôi."

Hai đồng thời lùi ba bước, liên tục vẫy tay: "Không cần ! Nếu như là quỷ y Đào Đô thì chuyện hôm nay chúng chắc chắn sẽ bẩm báo rõ ràng với Lôi thần, hậu quả ngươi tự gánh chịu." Nói xong, hai biến mất như một làn khói.

"Hù c.h.ế.t ! Sớm Đào Yêu của Đào Đô là một kẻ độc ác đạo lý, vẫn thường c.h.ế.t trong tay nàng đến xương cốt cũng còn."

"Không thể đối cứng với nàng ! Kẻ đến từ Đào Đô dễ đụng , đến Thiên Đế và nữ quân Côn Lôn còn kiêng dè ba phần. Chúng vẫn là về bẩm báo rõ ràng cho Lôi thần , thấy con yêu quái hẳn là đích ngài ây đến bắt mới ."

Giữa trung truyền đến tiếng chuyện, Đào Yêu thấy. Cho dù thấy, nhiều lắm cũng chỉ cổ vũ hai nhanh tay chút, mau mau gọi Lôi thần đến gặp nàng mà thôi.

Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

Đào Yêu đ.á.n.h giá đàn ông áo đỏ tàn phế mặt, nghịch ngợm lắc ống tay áo trống rỗng của : "Giáng Quân, vây đánh, gãy chân gãy tay, chỉ sợ tính mạng giữ , cầu xin ngài đến đúng nội trong ngày hôm nay để chữa trị.... ngươi giấy như , còn cố ý thời gian vô cùng lớn vô cùng rõ ràng."

Hắn ngại ngùng : "Chân gãy."

Đào Yêu hất ống tay áo , hừ một tiếng: "Ngươi gọi đến chữa trị gì chứ, rõ ràng là tính toán thời gian để đến ngăn hai tên thuộc hạ của Lôi thần giúp ngươi!" Nói đoạn, nàng ấn đầu xuống, kéo cổ áo đằng của , để lộ một chữ "Phạm" khí đen khắc phía cổ, nàng buông tay, bĩu môi : "Quả nhiên là trong danh sách đen của Lôi thần. Ngươi xem, nếu như hôm nay tâm trạng đến đây thì ngươi tính ?"

"Chỉ cần ngài bộ những gì giấy sót một chữ thì ngài chắc chắn sẽ đến." Hắn tự tin .

"Vì chắc chắn như thế." Đào Yêu gãi mũi.

Hắn , miễn cưỡng dậy, : "Sau khi chữa thương cho , thể nào cùng đến một nơi ?"

"Vết thương thế , cần tay, ngươi tự chữa cũng dễ thôi." Đào Yêu thẳng: "Ngươi là Giáng Quân thiên hạ vô song mà."

" mà ngài lỡ đến một chuyến , vẻ thì lắm."

"Ra vẻ cái con khỉ! Ngươi tin cắt luôn cái tay của ngươi !"

"Đùa thôi....ý của là, ngài thể giúp nhồi bột mì, dù gì thì tay của hỏng nên khó khăn."

"Ngươi dùng bột mì nặn thành hình ?"

" thế, nặn thể xong thừa còn thể ăn, mà."

"..."

"Đa tạ, bột mì tầng cao nhất của cái tủ."

"Hình như tròng mắt của ngươi cũng sắp rớt ."

"Á... Lúc nãy mới đ.á.n.h một quyền. Không , nặn một cái bỏ . Ít nhiều cũng chút nội thương, tụ khí , cảm thấy mũi cũng kiên cố lắm."

"Ngươi vẫn nên uống một viên điều chỉnh nội tức ... Mũi mà rớt xuống thì khó coi quá."

"Đa tạ."

"Ngươi đến nhân gian cũng lâu nhỉ?"

" ngắn...."

Đến nhân giới lâu như thế , cảm giác khi gặp những ác mộng giống thực sự tệ.

Hắn giường, hai tay còn vô ý thức nắm chặt lấy mền, thể run rẩy, nội tâm dậy sóng dữ dội.

Giấc mơ hề đổi chút nào, vẫn liên quan đến lò lửa cháy rực. Hắn liều mạng chạy khỏi đám lửa, trật chân một cái bèn rơi vực sâu vạn trượng, đó tỉnh .

đó là một đêm ngủ, cho dù trở giường thì trong đầu vẫn ngừng hiện lên từng tiếng khi gần khi xa nhưng thuộc về thế giới .

Giống như cảm giác khi bạn bè của một tiên quan trẻ tuổi cầm tay, và những đêm ngủ khi cơn ác mộng tỉnh giấc, khiến cách nào ngừng nghĩ .

Lúc , bên tai truyền đến tiếng của tiên quan đó và khác, giãy dụa, vì rằng giãy dụa thì cũng ích gì. Nơi đó cách bọn họ càng lúc càng gần, là một chiếc lò đồng cao bằng một ở hậu điện phía Nguyệt Cung. Bình thường ít nhóm lửa, nhưng mấy hôm nay lửa trong lò cháy rực ngừng, còn đến gần cảm nhận độ nóng đang ngày càng tăng lên.

"Hôm nay đốt xong chứ?"

"Ừm, đợt cuối cùng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-2-giang-quan-2.html.]

"Đáng tiếc a, tơ hồng của Nguyệt Lão, bảo vật trân quý bao."

"Khụ, ai bảo Nguyệt Lão nhà chúng cốt khí chứ."

"Là cốt khí là tức tối với bên Côn Lôn , trong lòng đều hiểu rõ, haha."

Hắn , chỉ cảm thấy trong lòng sợ hãi, còn cả tức giận.

Thiên giới và Côn Lôn, nay mỗi nơi đều thần chức chưởng quản nhân duyên của nhân gian. Thiên giới Nguyệt Lão, Côn Lôn Hòa Hợp Quân. Thêm việc Thiên Giới với Côn Lôn tuy đều ở thần giới, nhưng thực tế chia hai phe phái khác , thậm chí là âm thầm chống đối lẫn . Nguyên nhân bắt đầu việc Nguyệt Lão đốt dây tơ hồng để kết duyên, khéo liên quan đến vị Hòa Hợp Quân ở Côn Lôn . Mọi đều Nguyệt Lão nay dùng tơ hồng để kết nhân duyên, phàm nhân tơ hồng kết ắt sẽ thành phu thê, cả đời ở cạnh rời bỏ. Ai cái cách mà nhân giới sớm tiếp nhận mấy ngày gần đây Hòa Hợp Quân của Côn Lôn nhạo. Nguyên nhân là Thiên Giới Côn Lôn mỗi năm đều vẻ tụ hội với , Hòa Hợp Quân công khai nhạo Nguyệt lão là vị thần bản lĩnh, cái gọi là nhân duyên trời định chẳng qua chỉ là thành quả do lão tự ý buộc tơ hồng với mà thôi, gì giống như Côn Lôn bọn họ là thật lòng suy nghĩ cho thế nhân. Hòa Hợp Quân nay tác hợp nhân duyên hề cưỡng ép, chỉ thúc đẩy kẻ tình đến với , thì cho nhất, nếu thể thành thì chỉ thể quy về do tình duyên của hai bên đủ, thể cưỡng cầu. Nhân duyên từ lòng sinh , há thể quyết định bằng một sợi chỉ đỏ. Vị Hòa Hợp Quân đó mượn rượu để tỏ ý, còn vỗ vai Nguyệt lão , ngày nay thậm chí ít khi nhúng tay nhân duyên của nam nữ thế gian, "thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông" là những điều mà lĩnh ngộ bao năm thần quan chưởng quản chuyện tình ái. Chỉ những kẻ thích dùng phận thần tiên để can thiệp đủ chuyện của nhân giới để hài lòng d.ụ.c vọng của mới tự cho rằng vì nhân gian mà sắp xếp nhân duyên cho họ, thế còn cho phép chống đối . Nếu như cột trúng một mối nhân duyên thì cũng gì, nhưng nếu trở thành thù oán, chỉ vì tơ hồng, nên đến lúc c.h.ế.t thì hai tuyệt đối thể phân ly, thời gian của họ sẽ trôi qua trong sự giày vò và tranh chấp. Ngươi "mãi chia ly" đến đây thì tính là nữa ?

Lời của Hòa Hợp Quân chọc cho Nguyệt Lão tức đến đỏ cả tai, còn tìm lời nào phản bác, Hòa Hợp Quân ấn vai xuống, vẻ mặt đầy ẩn ý : "Lại tơ hồng , đúng là lấy thiên tằm và tiên khí chế thành ? Chứ là lấy thứ gì khác....ví dụ như yêu quái chẳng hạn?"

Lời , Nguyệt lão nay ít khi tức giận đột nhiên bùng nổ: "Nói hươu vượn!"

"Nguyệt lão đại nhân đừng tức giận, chỉ là tùy tiện thôi, ôi chao, coi cái miệng của nè, uống rượu nhiều một chút là bắt đầu lời ." Hòa Hợp Quân một tay nâng cốc, một tay đ.á.n.h nhẹ miệng : "Ta ý gì khác , chỉ là nghĩ thôi, là Nguyệt lão đại nhân cũng nghỉ ngơi một thời gian , thử xem phàm nhân tự giải quyết chuyện tình yêu của họ , chúng cứ sống cuộc đời của , thời gian thì tìm uống rượu đ.á.n.h cờ, cuộc sống cũng thanh nhàn hơn."

Nguyệt Lão hừ một tiếng: "Thiên giới và Côn Lôn của ngươi khác , các ngươi cứ để cho nhân giới tự tung tự tác như thế, sớm muộn gì cũng loạn thôi."

"Tơ hồng lỡ như cột nhầm thì loạn ?"

"Ngươi....bản tôn dùng tơ hồng cũng thể khiến cho nhân duyên của nhân giới quy củ."

"Vậy thì chống mắt xem , chậc chậc, nhân gian phúc ."

Nguyệt lão phất tay áo rời , Hòa Hợp Quân hi hi vẫy tay chào tạm biệt lão.

Hậu quả của tụ hội mấy vui vẻ là Nguyệt lão hạ lệnh hủy hết những tơ hồng đang hiện tại.

Các tiên quan khác đều Nguyệt Lão do bất mãn với Hòa Hợp Quân, nhưng chỉ hai vị tín theo Nguyệt lão nhiều năm mới rõ nguyên nhân thật sự vì Nguyệt Lão thế. Là bởi vì tơ hồng mà luyện chế bây giờ, tiên khí và tơ tằm chỉ là thứ để che giấu bên ngoài, bộ phận quan trọng nhất để cấu thành tơ hồng... thực sự đúng là yêu vật.

Núi Hồng Quan yêu quái tên là Giáng Quân, sinh băng tuyết, một ngàn năm sinh một con, hình dạng như tơ hồng, cực dính, thể dính vạn vật thế gian, khó tách , thể dùng để luyện thành thần khí.

Rất lâu về , Nguyệt lão phát hiện tơ hồng mà luyện thành quá kiên cố, nam nữ cột với nếu như ý thoát khỏi nhân duyên thì tơ hồng sẽ đứt đoạn. Lão thử hết cách nhưng vẫn thể giải quyết. Cuối cùng động niệm, mang theo tín của đến núi Cô Quán, gom hết Giáng Quân tuyết đem về luyện thành thần vật, đó là thứ tơ hồng mãi đứt của Nguyệt lão. Giáng Quân vốn là yêu quái, ở cạnh tiên khí, cho nên mỗi một sợi tơ hồng luyện thành đều linh thông, gọi là thần vật. Từ đó về , Nguyệt lão cột nhân duyên từng đứt đoạn.

"Nguyệt lão đau lòng ? Luyện thành tơ hồng cũng tốn bao nhiêu công sức. Nếu như tơ hồng , còn đợi Giáng Quân núi Cô Quán mọc , cách cũng bốn trăm năm nữa, đợi thêm sáu trăm năm cũng đủ mệt, huống hồ còn ở đó thể mọc nữa ..."

"So với việc đau lòng thì việc để cho bên phía Côn Lôn sự thật chúng dùng yêu vật để dệt tơ hồng mới mất hết mặt mũi của thiên giới. Mà cũng , Giáng Quân tuy là yêu nhưng thực chất cũng khác gì một loại thảo dược, bất cứ ai đem luyện hóa thì cũng tính là đại sự, chỉ là phận của Nguyệt lão bày đó, thiên giới xưa đều tự hào với "xuất chính thống", yêu vật ở chỗ chúng cũng thuộc hàng hạ đẳng. Giáng Quân tuy rằng nhiễm tiên khí trở thành thần vật nhưng cho cùng cũng tên trong danh sách thần vật của thiên giới, như thế đến hai từ yêu tiên còn tính. Đường đường là Nguyệt lão, là một trong những đại thần của thiên giới, nhờ yêu vật giúp đỡ, điều dù thế nào đều khó mà giải thích ."

"Cũng đúng. thuộc hạ của Lôi thần cũng ít yêu tiên, lúc còn sai sử những yêu vật tên tuổi giúp việc nữa, thấy bên Côn Lôn ."

"Là dựa tính khí và bản lĩnh của Lôi thần, ai dám? Nguyệt lão tức giận và Lôi Thần tức giận, hậu quả giống ?"

"Cũng đúng. Vậy thì thế nào? Không tơ hồng, nhân duyên của thế gian cột thế nào đây?"

"Không Giáng Quân cũng thể luyện thành tơ hồng mà, đây là việc của Nguyệt lão, đến lượt chúng lo , chúng chỉ lo đốt xong mớ tơ hồng cho xong là ."

"Được ."

Hắn càng càng tức.

Lúc đầu từ núi Cô Quán đưa về hỏi đồng ý , đem luyện thành tơ hồng cũng hỏi đồng ý , hôm nay bởi vì một câu của khác, đốt bèn đem đốt. Cái lò lửa đó là nơi thể tùy tiện vứt ? Sau khi đó, thần hồn đều tan biến hết cả. Hắn tuy rằng chỉ là một sợi tơ hồng trong tay Nguyệt lão, nhưng chỉ là một sợi dây hề tri giác ý thức. Theo như những lời các tiên quan thì cũng coi như là thần vật của thiên giới , theo lý mà thì Nguyệt lão nên xin ghi Giáng Quân trong danh sách yêu tiên của thiên giới, lấy phận yêu tiên để đối đãi. ai thể chấp nhận việc, khi và đồng loại của giúp lão tác thành hết mối nhân duyên đến mối nhân duyên khác thì kết cục nhận đem thiêu đốt trong lò lửa thế .

Mặt mũi cũng chỉ là mặt mũi mà thôi.

Dựa cái gì dùng một đời của để giữ mặt mũi cho khác?

Lửa lò cháy đỏ rực, cách một chiếc túi vải cũng cho nhức mắt. Đồng loại trong túi vải đều lóc t.h.ả.m thương, nhưng gì, trốn cũng trốn , túi vải phong ấn của Nguyệt Lão.

Chỉ hy vọng nhanh chóng cháy hết, để giảm bớt chút đau khổ là .

"Ở đây coi , trong điện còn một túi nữa, ngươi qua lấy ."

"Còn ? Đây là túi cuối cùng ?"

"Không chứ, nhớ còn một túi nữa mà, ngươi coi thử , đừng để sót."

"Được. Ta về coi thử."

Cứ tưởng rằng thể sẽ chìm trong biển lửa, ai ngờ trong chiếc túi chật kín đột nhiên xuất hiện một bàn tay tóm lấy , đợi rõ xem chuyện gì đang xảy thì rơi trong một tay áo rộng tối đen như mực.

Tiên quan đó xung quanh, xác nhận ai thấy việc lén lút của mới yên tâm trở , vội đổ hết đám tơ hồng trong lò lửa.

Tiên quan rời nhanh trở về: "Không , đây là túi cuối cùng ."

"Thế , chắc là nhớ nhầm ?"

"Đốt hết ?"

"Đốt , thôi."

Vận mệnh đột nhiên chuyển biến khiến kịp trở tay.

Bởi vì mặt mũi, suýt chút nữa thì hủy diệt trong lò lửa. Bởi vì tình yêu, nhặt một mạng.

Rất nhanh, tặng cho một tiên nga.

"Sinh nhật của đến , đây là tơ hồng luyện từ Giáng Quân duy nhất còn sót hiện giờ, lén giữ để tặng đó." Lúc tiểu tiên quan , mặt đỏ như gấc chín: "Khi dùng đến thì đừng vội xé tấm bùa , thứ tinh quái, sẽ chạy mất đó."

"Huynh điên ? Bị Nguyệt lão phát hiện chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t đấy?" Tiểu tiên nga nâng tơ hồng tấm bùa yểm tay, lo lắng yên: "Lại , tặng cái gì?"

"Không nghĩ thể tặng thứ gì quý báu hơn thứ cho , dù thì đời cũng chỉ còn mỗi một sợi thôi." Tiểu tiên quan vò tay, lắp bắp : "Nếu như rời xa, cứ dùng nó để cột ngón út của , thì đến c.h.ế.t sẽ rời xa . Muội xem nó quý ."

Tiểu tiên nga cũng đỏ mặt, nghĩ một hồi, đưa tơ hồng mặt : "Ta cần."

"Muội sợ gì chứ, ai ! Muội cầm , cũng thể tặng cho thứ gì ."

"Cho dù chỉ là một chiếc lá rơi đất cũng hơn thứ mà trộm lấy."

"Đây tính là trộm, dù thì cầm , sẽ lúc cần dùng đến."

"Ta cần. Cột đó rời xa thì chứ."

"Khụ, dù thì cứ lấy ."

"Ta cần."

"Muội lấy ."

Trong lúc hai đẩy tới đẩy lui, cũng lúc đó ai đẩy quá mạnh, bùa chú dán bèn . Có cơ hội như thế, dùng hết sức mạnh bay lên trốn . Hai khi bình tĩnh , thì thể đuổi kịp . Hắn giống như một con rắn nhỏ màu đỏ, bay từ tiên điện đến thiên môn. Cũng may là mạng tuyệt, hôm đó đúng ngày thiên giới mở yến hội, thần tiên bốn phương lui tới tấp nập, nhắm chuẩn thời cơ, lén lút bám chân của một vị địa tiên, theo an khỏi thiên môn. Đợi đến khi vị địa tiên đáp xuống nhân giới, mới nhân cơ hội đó thành công trốn thoát.

Tính mạng của chính nhờ mà giữ . Sau cứ ở nhân giới , hết nữa.

 

Loading...