Bách Yêu Phổ 3 - Chương 2: Phong Sinh 2
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:53
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ôi chao, Lan Lan cũng thật là, tiểu nha đầu chỉ là thèm thịt thôi mà, cớ gì khó nàng như thế." Tư Tĩnh Uyên ăn thịt khuyên, do ăn vội quá còn bỏng miệng, thấy bộ dạng đó của càng khiến bực bội hơn.
Tư Cuồng Lan vẫn hề lay động: " nàng cũng khách khí gì."
Đào Yêu đầu, thần sắc lạnh lẽo như kẻ thù.
Ma Nha thấy tình hình , vội kéo ống tay áo nàng: "Đừng bừa đó! Không nên chỉ vì một miếng thịt mà m.á.u chảy thành sông!"
"Tránh !" Đào Yêu hất tay , đột nhiên bệt xuống đất, giống hệt như mấy mụ đàn bà chua ngoa chốn thôn dã, đập tay đập chân, gào to lớn: "Chủ nhân bất lương hà khắc với tạp dịch, đến cơm cũng cho ăn no! Thời thái bình thịnh trị chuyện t.h.ả.m thương đến thế , thật khiến trời oán thán, rung động lòng !!"
Tư Tĩnh Uyên dọa thiếu chút nữa nghẹn miếng thịt trong họng.
Tư Cuồng Lan mặt biến sắc, vô cùng hứng thú nàng biểu diễn.
Ma Nha ngượng ngùng đến bên cạnh nàng, giọng : "Rung động lòng dùng ở trường hợp ..."
"Ta cứ dùng đó!" Đào Yêu gào thét dừng: "Ta ở Tư phủ việc siêng năng, lao động cần cù, thế mà đến một miếng cơm cũng ăn! Nhìn thì giống con việc của con ! Ông trời ơi, mệnh khổ thế !"
Liễu công tử che mặt giả vờ như quen nàng, chỉ cần nàng còn sống, thể diện của Đào Yêu thực khó giữ.
Cảnh tượng trong phòng đang vô cùng ngượng ngùng thì Miêu quản gia bê thêm một đĩa thịt hươu bước : "Sợ ăn đủ nên lấy thêm cho , thịt hươu tồi... a, Đào nha đầu, ngươi đang gì đó? Trời lạnh thế đất thế ?"
"Miêu quản gia!!" Đào Yêu giống như thấy cha ruột, ôm chặt lấy chân của Miêu quản gia, một tay chỉ Tư Cuồng Lan : "Hắn ngược đãi ! Nướng thịt xong cho ăn! Còn hất văng đũa của nữa!"
"Đũa là ngươi tự vứt nhé!" Tư Cuồng Lan hờ hững .
Miêu quản gia nên : "Đám trẻ các ngươi... Đào nha đầu, ngươi dậy , đất lạnh lắm, coi chừng ốm."
"Không!!!" Đào Yêu càng thêm vô , giống như một con ếch xanh đang chịu uất ức vô cùng, dùng sức quấn chặt hơn nữa, : "Miêu quản gia ông chủ cho thì dậy! Ăn thịt dậy! Tư Cuồng Lan xin dậy!"
"Khụ, nha đầu nhà ngươi càng lúc càng lời thế, vô lễ với nhị thiếu gia như thế ." Miêu quản gia Đào Yêu lắc trái lắc , khó khăn lắm mới bê vững đĩa thịt tay, đầu với Tư Cuồng Lan : "Nhị thiếu gia, ngài tính cách của nha đầu mà, cứ trêu chọc nàng, hôm nay thịt hươu nhiều, thời tiết lạnh lẽo, cứ yên ăn một bữa ?"
" đó, Lan Lan cả nửa ngày , nó cứ nhỏ nhen như thế đấy." Tư Tĩnh Uyên vùi đầu ăn thịt , đó còn kịp nuốt miếng thịt trong miệng vội chạy đến lấy thịt tay Miêu quản gia, vui vẻ chạy về : "Nào nào nào, tiếp tục nướng nướng ."
Đào Yêu tức giận nhảy từ đất lên, gầm lên với Tư Tĩnh Uyên: "Mau nhả thịt ! Ngươi ăn nhiều nhất đó!"
"Tức giận với gì?" Tư Tĩnh Uyên vô tội : "Cũng cho ngươi ăn."
"Các ngươi là một ruột cả!" Đào Yêu tiếp: "Rắn chuột một ổ!"
Liễu công tử trừng mắt nàng, cảnh cáo nàng chú ý ngôn từ.
Miêu quản gia liên tục lắc đầu, ở Tư phủ nhiều năm như thế, tình huống gì mà từng gặp , chỉ từng thấy ai vì giành một miếng thịt nướng mà ồn ào đến thế thôi. Cũng từ lúc nào, khí yên như núi Thái Sơn của Tư phủ dần dần đổi, đến nhân vật như Tư Cuồng Lan cũng bắt đầu trêu chọc khác , nha đầu đáng chú ý lẽ là món quà mà ông trời ban cho hoặc cũng lẽ là ma chướng của họ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-2-phong-sinh-2.html.]
"Một câu hỏi, một miếng thịt." Tư Cuồng Lan mở kim khẩu, chỉ lò thịt: "Đồ của Tư phủ, ăn là ăn ."
Đào Yêu sững : "Câu hỏi ư?"
"Ta hỏi, ngươi trả lời, giấu diếm." Tư Cuồng Lan đến mặt Đào Yêu, cách nàng hai bước chân.
Thân hình cao, gần như thế, nàng ngẩng đầu lên mới .
Đào Yêu dù nhón chân lên cũng cao đến vai , cố sức ngẩng đầu: "Ngươi ngươi đang chuyện với ai ?"
"Tạp dịch chăn ngựa của Tư phủ." Tư Cuồng Lan nàng: "Hoặc là đợi câu trả lời của ngươi."
Đào Yêu nhíu mày, hiểu , hóa là hồng môn yến , lòng nướng thịt cho nàng ăn là giả, thăm dò phận của nàng mới là thật.
"Tư phủ của sợ ngươi là giang hồ cướp bóc, sợ ngươi là yêu ma quỷ quái, chỉ cố kỵ một điều." Tư Cuồng Lan cúi đầu, thẳng mắt Đào Yêu: "Không thật."
Chậc chậc, đúng là một đôi mắt xinh ! Đến ánh mắt cũng như phát sáng, sắc bén âm hiểm, tràn ngập nhuệ khí đến mức cần rút kiếm khỏi vỏ cũng thể g.i.ế.c . Bốn mắt , Đào Yêu chỉ cảm thấy đến chột , cũng việc gì hổ cảm giác bé nhỏ đến thế . Thật sự thật cũng gì, thời gian ở Tư phủ , bình tâm mà ngẫm nghĩ thì Tư phủ đối xử với nàng cũng tồi, nàng cũng phía chỉ là một tầm thường giữa chợ, ai ai cũng là hiểu rộng rãi, cũng cần lo lắng khi họ phận của sẽ coi nàng là kẻ điên mà đuổi ngoài. cho dù nàng thì họ cũng chắc tin, huống hồ, cho dù họ tin thì , cũng thể giúp gì nàng.
"Không thành thật thì thành bạn ." Miêu quản gia cuối cùng cũng hiểu mục đích thực sự của Tư Cuồng Lan, với Đào Yêu: "Mọi đến Tư phủ lâu như thế , từng chuyện bày mắt, chúng cũng là kẻ mù. Không sợ gây phiền phức, chỉ là sợ tương lai nếu như lỡ như gặp chuyện gì khó khăn nhưng chúng giúp đỡ từ . Ít nhất cũng là tình nghĩa từng cùng ăn bữa cơm một mái nhà, chúng tuyệt đối ác ý."
Liễu công tử nhích đến cạnh Đào Yêu, nhỏ giọng : "Vẫn là vị đại thúc ăn dễ , tâm trạng thoải mái hẳn."
"Nói thật ?" Đào Yêu kéo Liễu công tử đến một góc, xổm xuống, lưng với .
"Chúng bình thường, , họ cũng . Ăn lương thực của họ lâu như thế, đến một câu thật lòng cũng thể thì quả là hậu đạo."
" ăn , cũng nuôi ngựa của họ mập mạp khỏe mạnh mà."
"Ngươi đột nhiên trở nên ngốc nghếch thế! Ngươi đến đế đô gì? Không là vì tìm Bách Yêu Phổ ! Ngươi ở Đào Đô xưng bá một phương, nhưng nhân giới thì ? Con địa lý đều hề quen thuộc thì tìm ? Cộng thêm Tư gia cũng hề tầm thường, nếu như họ chịu giúp đỡ thì tỷ lệ thành công ít nhất cũng tăng lên gấp mấy ? Tư phủ giải thị phi, chừng còn thể giải "thị phi" lớn của ngươi cũng nên!"
"Ấy... Hôm nay ngươi cũng một câu giống tiếng ."
"Ngươi cho rằng thích nhắc nhở ngươi ? Còn là ngươi liên lụy ! tìm Bách Yêu Phổ, nếu để đó tìm ngươi tính sổ , ngươi cho rằng thể bình an vô sự ? Nói chừng còn đem nấu canh rắn cũng nên! Ai quan hệ giữa với ngươi cận! Hừ, thế đừng quen ngươi còn hơn."
"Hơ hơ, quan hệ giữa với ngươi cận còn là vì ngươi ăn tiểu hòa thượng ! Ta nhổ !"
Những đằng đều thể rõ họ đang gì, chỉ thấy hai xổm trong xó xì xào gì đó với , thỉnh thoảng vỗ lên đầu ngươi, ngươi đập một phát, trời mới đang tính toán chủ ý quỷ quái gì.
Trong chốc lát, Đào Yêu dậy, nghiêm túc đến mặt Tư Cuồng Lan : "Hỏi!"
"Ngươi là ai?" Tư Cuồng Lan đ.á.n.h giá tiểu tạp dịch của mắt.
Đào Yêu hít sâu một , : "Bổn danh Đào Yêu, đến từ Đào Đô, hành y, chữa cho yêu quái chữa cho ."