Bách Yêu Phổ 3 - Chương 2: Trấn Thủy
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:04
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
C.h.ế.t tiệt, thế mà rơi xuống nước .
Đào Yêu hít sâu một , mới ý thức thứ nàng hít là nước, mà là... cát.
Đợi , con cá béo ú c.h.ế.t tiệt nhảy lên đập nứt mặt băng , thì đống cát là gì?
Nàng cố sức lắc đầu, mới phát hiện đang mặt đất cứng nóng. Mảnh đất khô cằn thiếu nước bao lâu, mặt đất nứt nẻ chằng chịt như mạng nhện.
Phía rõ ràng là mặt trời, nhưng giống mặt trời, bởi vì nó quá đỏ, đỏ đến mức như tà khí. vô cùng sáng, mỗi tia nắng chiếu xuống đều giống như thể thiêu c.h.ế.t .
Đào Yêu dậy, cảm thấy bàn tay chống xuống đất nóng rát.
Đây là thế giới bên sông Cẩm Lân đó chứ? Nàng dậy, đỉnh đầu ánh sáng rọi vô cùng đau đớn. Rất lâu nàng mới miễn cưỡng thích ứng . Nàng quan sát xung quanh, ngoài mặt đất nứt nẻ , phía xa hình như còn một tòa thành màu đen xám, đang tản khí tức mấy lành trong ánh sáng kỳ lạ.
Trừ nơi đó , bốn bề hầu như còn vật gì khác, chỉ sự hoang vu đến vô cùng vô tận, căn bản thể thấy biên giới. Tuy rằng gió nhưng cảm thấy lạnh, nó chỉ ở giữa trung vần vũ, cuốn cát đá khô cằn chân khắp nơi.
Chắc nàng trúng chiêu tất sát của Độn Ngư . Có trời mới con yêu nghiệt lúc c.h.ế.t ép đến mức tung chiêu . Hô hấp Đào Yêu ngưng trệ, cố ép bản trấn tĩnh, đến sự tức giận ban đầu cũng thu . Tuy rằng thừa nhận, nhưng mà nàng quả thực quá sơ ý, quá kích động .
Yêu quái Độn sở trường là tạo ảo ảnh, chắc chắn là thế.
mà Liễu công tử ở đây. Một đại Xà Yêu như , đến cả Hoàng Tuyền cõi c.h.ế.t mà còn thể tự do, sở trường của là phá vỡ khốn cảnh thì ảo ảnh hẳn cũng thành vấn đề gì. Nếu thì khiến cho tâm hồn thanh tĩnh, kêu Ma Nha đến niệm kinh thôi cũng , chừng thể tìm manh mối để phá giải trận pháp . Ai dà, bỏ , chuyện của Ôn Sơn Hải khiến vô cùng chật vật, loại tình huống nhất là nên xuất hiện. Vậy... nếu như Tư Cuồng Lan ở đây, thanh kiếm vẻ bình thường của , hình như cũng lợi hại thì , mới hai ba nhát thể phá ảo ảnh của nhà họ Thẩm. mà cũng ở đây... cho dù cũng chắc quan tâm đến nàng, tên đàn ông c.h.ế.t tiệt đến thịt nướng cũng cho nàng ăn.
Đào Yêu lắc đầu, mới bao lâu, nàng nóng đến hồ đồ thế ? Đầu óc hỗn loạn tơ vò, đang nghĩ những thứ gì.
Sức mạnh lớn nhất của ảo ảnh, chẳng qua là khiến cho trong cuộc trở nên mơ hồ, thể tìm đường .
cũng thể cứ ở yên một chỗ thế mãi . Nàng suy nghĩ một hồi, quyết định về phía tòa thành .
Chỉ là dựa bộ thì thực sự mệt, chủ yếu là do trời quá nóng, khô, mỗi một tấc da thịt của nàng giống như sắp hút cạn nước . Con ăn cơm thể sống mấy ngày, nhưng nếu như nước uống thì thực sự sẽ c.h.ế.t nhanh....
mà bốn bề, xung quanh đến một ngọn cỏ cũng . Chốn hoang địa trừ nàng , bất cứ một vật sống nào khác. Thực vật và nước, chỉ thể tưởng tượng thôi.
Mặt đất những nóng, mà còn lồi lõm bằng phẳng. Nàng chân thấp chân cao về phía , mấy suýt chút nữa thì trật cả chân. Có một , cả bàn chân của nàng cẩn thận kẹt trong vết nứt, lúc kéo chân khỏi, đôi chân trần của nàng thế mà vướng một bộ xương trắng muốt.
Đào Yêu nhíu mày, giậm chân, bộ xương trắng rơi xuống vỡ tan. Vừa một cơn gió thổi qua, cát bay đá lăn, những mảnh xương vô chủ nhẹ như cỏ khô, cuốn đến nơi nào.
Mà cuồng phong quả thực đáng ghét, chỉ cần lưu ý một chút là đôi mắt nàng cay xè. Đào Yêu che mắt xổm xuống, đợi lâu gió xung quanh mới ngừng . Lúc nàng mới bỏ tay xuống, chớp chớp mắt gần như rơi nước mắt, nhổ một đống cát trong miệng.
Trái ngược với nhiệt độ của mặt đất, những vết nứt tỏa hàn khí. Ngó quanh một lượt, khó để phán đoán xem chúng rốt cuộc sâu bao nhiêu, khi thì cạn lúc sâu, căn bản thể phán đoán nó sâu bao nhiêu rộng bao nhiêu. Chỉ càng lâu thì hàn khí từ đó càng trở nên mãnh liệt, lạnh lẽo đến khó chịu.
Đào Yêu ngẩng phắt đầu dậy, né qua một bên, thực sự là trong kẽ nứt đó thêm một chút nào nữa. Một giờ từng tỏ mất bình tĩnh bất cứ tình huống nào, bây giờ trán mồ hôi lạnh.
Nàng hít một sâu, đưa tay lên chùi mồ hôi trán, theo bản năng quan sát xung quanh, xác định bất cứ ai khác mới bình tâm trở . Dáng vẻ lúc của bản , thể để cho thứ hai thấy , nếu thì tôn nghiêm của Đào Yêu Đào Đô như nàng coi như mất sạch.
Đứng thẳng , nàng hít sâu một , cố nhịn sự nóng bức và khô rát trong , nhanh về phía tòa thành.
mà, khi nàng càng đến gần tòa thành, bước chân nàng càng cảm thấy đúng.
Đau, càng lúc càng trở nên đau đớn.
Đào Yêu dừng , xuống chân . Vốn dĩ mặt đất chỉ lồi lõm bằng phẳng, nhưng từ lúc nào, nó dần dần trở nên sắc nhọn giống như kim châm. Ban đầu chúng còn khá ngắn, một bước đạp xuống cũng quá nhiều cảm giác, nhiều nhất cũng giống như chân trần đá mà thôi. Nàng từng nghĩ nó càng càng đau. Nếu như phần da thịt ở lòng bàn chân dày chắc mà phản ứng trì độn, cứ thế mà chạy tiếp thì lòng bàn chân sớm muộn gì cũng đ.â.m đến xuyên thủng.
Lúc đây, nàng cẩn thận hết sức đặt bàn chân giữa gian giữa những viên đá nhọn, quan sát con đường phía . Tòa thành ở mắt, thậm chí thể thấy cánh cửa khép kín của nó, chỉ là con đường đến đó càng lúc càng khó , càng về phía , đá nhọn càng dài, rải chi chít mặt đất, nếu như chú ý thì e là chỉ mỗi lòng bàn chân là đ.â.m xuyên thôi .
Tình hình như thế vô cùng hiếm gặp, gì nơi quỷ quái nào mọc mấy viên đá nhọn hoắc thế chứ?
Đào Yêu tuy rằng tức giận, dám bộc phát, bây giờ cũng chỉ thể cố gắng giữ thăng bằng, tìm kẽ hở giữa những viên đá, từng chút đến gần tòa thành.
Trong thể tựa như một ngọn lửa đang đốt cháy, nhưng lưng là một trận khí lạnh. Cái nóng cái lạnh đang ngừng giày vò thể, mấy Đào Yêu suýt chút nữa thì bước hụt, may cuối cùng cũng đến cửa thành.
Hai cánh cửa cao lớn đen ngòm đóng chặt, bên khắc những hoa văn thể là thứ gì. Nói là hoa văn, nhưng giống như bùa chú hơn. Không cửa thành sừng sững ở đây bao lâu, chỉ thấy mỗi một đạo hoa văn đó đều dấu vết của gió cát, bất kỳ ánh sáng nào, cho dù dùng cây đèn sáng nhất chiếu nó thì cũng thể sáng lên , tựa hồ như sâu thấy đáy.
Trên đỉnh cửa thành khắc chữ, nhưng là do khắc quá nông, là gió cát bào mòn quanh năm, chỉ thể lờ mờ thấy chữ cuối cùng
Ngục.
Ngục?!
Trừ khi tòa thành là một nhà lao.
Đào Yêu l.i.ế.m đôi môi khô khốc, trong lòng thầm nghĩ cảnh vật xung quanh đây cũng thích hợp với từ "Ngục" lắm. Nếu như để đề phòng phạm nhân nhốt ở trong chạy trốn ngoài thì cần gì đóng cửa kín mít như thế, cần gì trải đầy đá nhọn chi chít như thế? Tuy rằng nơi đây là ảo ảnh, nhưng ảo ảnh đều do hiện thực mà sinh , thế gian chắc chắn sẽ một nơi như thế . Lại quan sát quang cảnh và thời tiết ác liệt xung quanh, quả thực là nơi chuẩn cho bình thường cư trú .
Hay cho một con cá béo ú thế mà oán độc đến mức , dám đưa nàng đến nơi địa ngục trần gian như thế .
Đào Yêu mắng nó c.h.ế.t yên , quyết tâm thẳng , dù cũng vượt qua bao hiểm trở đến cửa thành .
là một cánh cổng cao lớn mà, ngước lên đỉnh, cổ Đào Yêu cũng trở nên nhức mỏi.
Chẳng qua, phía cánh cửa tựa hồ như động tĩnh, vẻ như huyên náo, giống như phía nó đang nhiều tụ tập.
Nàng lên , hai tay đặt cánh cửa, đang định ghé tai thì phát giác tay gì đó đúng. Một cánh cổng chân thật đến thế, mới chạm tay nàng, các hoa văn đó bèn rung động như nước sôi, cánh cửa chặn ở phía giống như một bức tường nước chảy vô hình ở mặt nàng. Đến cả màu sắc cũng đổi , từ đen đến thấy đáy biến thành một màu trong suốt, đây thực sự là nước trong suốt. Bởi vì xuyên qua nó thể thấy tất cả thứ ở phía trong thành.
Thật sự một ngôi chợ đang tụ tập, chỉ là tất cả những ngôi nhà trong đó đều khoác một màu đỏ khiến khác chợt cảm thấy bất an, thấp thoáng như một cỗ khí đen. Tạo hình cũng khác với kiến trúc bên ngoài, chỗ nào cũng vuông vức, nhưng cửa sổ. Nhìn từ xuống, giống từng cái rương lớn hắt m.á.u lên, chồng xếp lên , chỉ qua thôi cũng cảm thấy bức bối, nếu như ở trong một "căn nhà" như thế , sớm muộn gì cũng điên mất thôi.
Một con đường màu đỏ chia cách dãy nhà thành hai bên đường, mặt đất lồi lõm bằng phẳng, đang , đang chạy, cũng la liệt như c.h.ế.t. Trên thể của mỗi đều mang theo một tấm vải đen giống hệt như mây đen, cứ một bước một luồng khí đen nhả , cả con che kín mít, căn bản thể rõ mặt mũi thế nào.
Trong thành thực sự "ồn ào". Trừ những đang việc của thì còn đ.á.n.h . Người đ.á.n.h c.h.ế.t dí đất, trong lòng còn ôm chặt lấy thứ gì đó. Mấy xung quanh chút lưu tình, quyền cước như mưa sa thể . Có trong tay còn cầm cả đao, nếu đ.á.n.h vẫn còn chút thủ kịp thời tránh thì cây đao đó sớm chặt trúng thể của đó .
"Cứu ... cứu !!"
Người dồn đường cùng cuối cùng cũng bùng nổ, giọng còn mang theo tiếng nghẹn.
Ấy, thế mà là giọng của một cô nương.
mà la thế nào cũng vô dụng, vì những đó rõ ràng là đang lấy mạng nàng .
Thấy nàng khó khăn lắm mới từ trong khe hở của đám đông chạy thoát , dùng hết sức chạy đến cổng thành, liều mạng đập cửa, hét lớn: "Mở cửa, mở cửa, ngoài, chịu hết nổi !"
Tấm vải đen che mất khuôn mặt của cô gái, nhưng vẫn ngăn việc Đào Yêu cảm nhận sự tuyệt vọng và sợ hãi của đối phương.
là xui xẻo hết , một cô nhóc nhỏ bé một đám vây đánh, thù oán lớn cỡ nào thì mới gặp những điều chứ.
"Cứu , cầu xin ngươi đấy, cho dù là ai, cứu ."
Cô nương càng lớn hơn, quả thực khiến nỡ lòng. Lại về phía nàng , những hung ác đuổi đến mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-2-tran-thuy.html.]
Soạt!
Thanh đao hung ác c.h.é.m qua, Đào Yêu cách đó một cánh cửa đột nhiên rụt đầu lùi hai bước.
Rõ ràng là cảm thấy mấy lọn tóc phía giống như sát khí sượt qua. Kỳ lạ thật, cửa thành đối với nàng mà chỉ là hư vô thôi mà? Chẳng qua chỉ là ảo ảnh, bất cứ chuyện quái lạ gì cũng đều khả năng xảy .
Nàng bước lên một bước. Lúc đây cô nương ở phía cánh cổng đá ngã lăn đất. Những hình cao lớn rõ ràng chút thương hại gì với đối thủ của họ, xuống tay càng hung hãn hơn đó. Nàng vẫn còn đang phản kháng, nhưng so với những công kích đó thì sự phản kháng của nàng tính là gì cả.
Từ đầu đến cuối sống c.h.ế.t bảo vệ thứ trong lòng, rốt cuộc là thứ gì, thật khiến tò mò.
Nhỡ cô nương đ.á.n.h c.h.ế.t thì nàng thể sẽ mãi mãi đáp án . Cho dù đây chỉ là ảo ảnh, nàng cũng thể kiềm chế lòng tò mò của bản .
Vừa nghĩ như thế, Đào Yêu đột nhiên động niệm. Chính lúc cô nương ở bên trong đ.á.n.h ngã xuống đất, lưng dựa cổng thành còn đường lui, nàng đột nhiên nín thở, dồn bộ sức lực tay , hét một tiếng, giống hệt như những cao thủ võ lâm, tung một chưởng đ.á.n.h cánh cổng. Lại ngờ dùng sức quá mạnh, bèn mang theo cả nửa thể xông . Nàng thế mà nhẹ nhàng xuyên qua cánh cổng, dùng tư thế nửa ở trong thành nửa ở ngoài thành, xuất hiện mặt .
mà gì thời gian để thêm, nàng nắm lấy cánh tay của cô nương : "Đi theo ."
Sau đó trong lòng cầu nguyện cho cánh cửa vẫn giữ nguyên "tính khí" như lúc nàng bước , nếu thì lúc thu về gì đổi thì nàng sẽ kẹt ... nếu sự cố mà xảy thì thực sự là hổ còn gì sánh .
Thật may, mất mặt, nàng thuận lợi thu , đồng thời cũng thuận tay kéo cô nương ngoài.
Có lẽ là do điều kiện sống quá tệ, tuy thể hình của cô nương đó, cũng thể chắc chắn rằng nàng vô cùng ốm yếu, lúc kéo nàng gần như cần dùng bao nhiêu sức lực.
Khi thể của hai lùi hẳn, mấy thanh đao cũng đồng thời c.h.é.m xuống, chỉ mấy tiếng "rầm rầm", giống như chỉ chặt trúng cánh cổng sắt .
Tiếng gào thét phẫn nộ vang lên, bên trong cách nào mở cánh cổng .
Đào Yêu thở phào một , dậy, với cô nương đang đất run rẩy: "Không , họ ."
"Cảm ơn... cảm ơn..." Cô nương gật đầu thật mạnh: "Cảm ơn thần tiên cứu ."
"Ta thần tiên, chỉ là qua đường thôi." Đào Yêu đưa tay dìu nàng : "Còn chứ."
"Cảm ơn thần tiên cứu mạng." Nàng hẳn là sợ hãi quá độ, chỉ đúng một câu , thể vẫn còn run rẩy, dìu nàng thì nàng cũng dậy .
"Ấy, , là thần tiên." Đào Yêu bất lực: "Ngươi rốt cuộc là ai, vì truy sát? Ở đây là nơi nào?"
"Không đến đây, mãi mãi đừng nên đến." Nàng run rẩy, lặp lặp câu đó bao nhiêu : "Phải sống, sống thì mới thể ngoài, chắc chắn sống."
Đứa bé dọa thành bộ dạng .... cũng thật đáng thương.
"Ngươi sẽ sống thôi, đưa ngươi ." Đào Yêu sờ đầu nàng, : "Mặc áo quần dày như thế, ngươi nóng ?"
"Ta ngoài ... ngoài ?" Nàng đột nhiên bắt đầu cúi đầu lóc, đó dậy, cúi đầu mũi chân, lâu, đột nhiên liều mạng chạy về phía .
"Này, ngươi đợi !" Đào Yêu sức mạnh đột nhiên bùng lên của nàng cho giật . Đứa trẻ thực sự điên , thấy con đường phía là đá nhọn ?
Nàng thực sự là thể thấy, hoặc lẽ hề quan tâm, chạy mỗi một bước, đều là sự đau đớn đến xé tim, đá nhọn đất chút lưu tình đ.â.m xuyên qua đôi giày rách của nàng.
nàng giống như cảm thấy đau đớn chút nào, còn liều cả mạng mà chạy xa khỏi tòa thành.
Dưới đất đều là vết máu.
"Điên điên ." Đào Yêu thôi cũng thấy đau, nghĩ nhiều nữa, vội đuổi theo nàng . Vừa tăng nhanh tốc độ, cẩn thận để cho chân chạm đá nhọn, quả thực là vô cùng khó khăn. Đến cuối cùng, thực sự thể chịu nổi nữa, nàng dốc hết sức thể hiện bản lĩnh và cũng là sở trường hiếm hoi của nàng: bay nhảy những viên đá nhọn như chú chuồn chuồn, cuối cùng cũng đuổi kịp cô nương đang chạy điên cuồng , khi bàn chân của nàng phế, một tay nắm lấy cánh tay nàng bay lên, khỏi phạm vi của những viên đá nhọn.
mà thực sự mệt. Các yêu quái đều , Đào Yêu của Đào Đô tuy rằng lợi hại, nhưng mà chỉ lợi hại ở việc dùng thuốc, nếu luận về quyền cước công phu thì nàng tệ. Chiêu "khinh công" chạy trốn cũng là tuyệt chiêu lợi hại nhất của nàng , nó là chiêu thức mà nàng luyện từ việc năm xưa ở Đào Đô đ.á.n.h giành thức ăn với Liễu công tử. Đối với nàng mà , chiêu là đủ , đ.á.n.h thì cần thiết, kẻ thực sự lấy mạng nàng, khi động thủ thì hơn phân nửa c.h.ế.t ngắc ; Không gặp những tên buộc g.i.ế.c, đ.á.n.h thì chạy, nàng hiểu rằng trốn chạy quan trọng hơn đ.á.n.h nhiều, nàng còn Liễu công tử mà.
Chẳng qua cho dù là khinh công thì cũng thật tốn sức, nhất là bây giờ nàng suy yếu đến mức , nóng khát, cổ họng khô thiêu cháy, cộng thêm mang theo con bé ngốc nữa....
"Ta trốn , thể ở đây nữa!" Cô nương đặt xuống đất, trong lòng vẫn còn ôm chặt thứ mà nàng xem như bảo vật, bắt đầu lặp những câu giống : "Phải sống thì mới thể chạy, sống."
"Ngươi sống ." Đào Yêu nàng : "Những đó giành lấy thứ trong lòng ngươi ?"
Cô nương ôm càng chặt, gật gật đầu.
"Là gì thế?" Đào Yêu nhích đến gần: "Vàng bạc châu báu ?"
Cô nương lắc đầu.
"Có thể cho xem thử ?" Đào Yêu nhích đến gần nàng, hi hi : "Ta giành ."
Cô nương đó ngờ vực trong chốc lát, cuối cùng chậm chạp buông lỏng tay , đó cẩn thận lấy một chiếc bình sứ trắng cũ bẩn từ trong lòng . Miệng bình mẻ, ngoài còn đậy bằng chiếc nắp đen.
Phản ứng đầu tiên của nàng là trong bình tiên đan giúp hồi sinh ... nếu thực sự là bảo vật như tiên đan thì thể đựng trong một cái bình như thế.
Đào Yêu cầm lấy chiếc bình đó, lo lắng chạm sẽ khiến cho cô nương tỉnh táo mắt chuyện ngốc nghếch, chỉ đành chứ động , tò mò : "Bên trong là gì thế? Ngon ?"
Cô nương vẫn lắc đầu, một lúc mới : "Là... nước... là nước mưa... của năm nay."
"Nước?" Đào Yêu rốt cuộc nhịn nổi nữa, giành lấy chiếc bình, đầu tiên là lắc lắc, xác định động tĩnh của nước, mở chiếc nắp gỗ ngửi ngửi, đúng thực là mùi vị của nước, còn là nước sạch sẽ gì, tỏa mùi hôi thối thể diễn tả .
Đây là thứ gì chứ, cần gì dùng tính mạng để bảo vệ? Chỉ là một bình nước thối thôi...
Cô nương nhảy cẫng lên, trực tiếp giật : "Trả cho !"
Đào Yêu né lui phía : "Ngươi với đây rốt cuộc là nước gì ! Nói rõ ràng sẽ trả cho ngươi!"
"Là nước mưa! Là nước mưa giúp sống ." Cô nương căng thẳng: "Không nó thì thể sống tiếp ! Ngươi trả cho ."
"Vẫn rõ lắm." Đào Yêu bĩu môi: "Trừ khi chỗ các ngươi là nhờ thứ nước hôi thối để sống qua ngày, còn vì nó mà đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy?"
Cô nương sốt ruột tức giận, giống như một chú hổ con vồ qua đ.á.n.h với Đào Yêu.
Đào Yêu cảm thấy con thật thú vị, vì một bình nước mưa mà thể khác đ.á.n.h đến mức , cũng thể vì một bình nước mà đ.á.n.h khác...
Luận thủ, Đào Yêu vẫn mạnh hơn nàng một chút.
"Được , đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa sẽ giận đấy." Đào Yêu hất nàng mấy , nàng vẫn chịu ngừng .
"Con bé thực là hiểu chuyện, dù thì cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi mà, đ.á.n.h c.h.ế.t như thế." Sau khi né một đòn công kích của nàng , Đào Yêu bèn vứt chiếc bình cho nàng: "Cầm lấy cầm lấy , chơi với ngươi nữa."
Chiếc bình sứ rơi một đường ở giữa trung, cô nương thấy, vội đưa tay chụp lấy, chiếc bình sứ vững vàng rơi xuống trong tay nàng . Cũng tại lúc đó một trận gió thổi đến, đem tấm vải đen che mặt của nàng thổi , lộ một khuôn mặt khô bẩn.
Đào Yêu từng trải là thế, yêu vật xí hung tàn nào mà nàng từng thấy, giờ nàng bao giờ tỏ sợ hãi. Duy chỉ , khuôn mặt , dọa cho nàng khiếp sợ đến mức lùi mấy bước, mất thăng bằng ngã xuống đất, sắc mặt đổi, đến môi cũng trở nên trắng bệch, ngừng run rẩy: "Ngươi... ngươi là... ngươi là...."