Bách Yêu Phổ 3 - Chương 3: Độn Ngư 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:00
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi ngốc ... thế mà cũng ngủ ."

Bên tai vang lên tiếng trách mắng vội vàng bất lực, thấp thoáng còn thấy tiếng nước chảy.

Nó tỉnh từ giấc ngủ sâu, dụi dụi mắt, mới phát hiện đang trong một cái túi thô, đầu thì vùi một lồng n.g.ự.c ấm áp.

Trời sáng , nhưng ở đây là ?

Nó nhúc nhích đầu, phía là một con đường thấy điểm cuối, bên trái là một con sông khúc khuỷu, bên là những ngọn núi muôn hình vạn trạng, phía là... cằm của một thiếu niên.

"Ngươi cuối cùng cũng tỉnh ." Thiếu niên dừng chân, thở hồng hộc cúi đầu nó: "Ai cũng yêu quái hung ác, ai giống như ngươi ."

phân biệt đây là khen chê, ngáp một cái, khịt mũi, : "Ta vẫn luôn như thế, nhưng lẽ sẽ còn trưởng thành nữa."

Thiếu niên dở dở : "Cái kiểu như ngươi còn mạng để sống đến lúc trưởng thành chứ."

"Ta cố gắng hết sức ." Nó ngáp một cái, kỳ lạ, lúc ở trong lòng thì thấy sợ nữa nhỉ, cho dù đang đến vấn đề sinh tử sống c.h.ế.t thì cũng cảm thấy gì ghê gớm cả.

"Ta chỉ thể đưa ngươi đến đây thôi." Thiếu niên cẩn thận lôi nó từ trong lòng , đặt lên một phiến đá: "Lát nữa cha mà phát hiện lén lút thả ngươi thì sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cho mà coi... mau trở về mới , may mắn thì còn thể kịp chạy qua hàng bánh của Hồ đại nương, mua hai cái bánh nướng để ăn, đến lúc đập sẽ dễ chịu hơn chút."

Cậu vẻ chạy lâu , mặt là mồ hôi, đến lúc vẫn còn thở bình thường .

"Vậy ngươi đưa về , nếu cha ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi mất, như thế dễ chịu ." Nó thành thật .

Thiếu niên bật , búng lên trán nó một cái: "Ngươi ngốc thật đấy ? Ông là cha ruột , thể đ.á.n.h c.h.ế.t , nhiều lắm thì đ.á.n.h mấy cho ổng bớt giận thôi."

Nó che trán, thầm nghĩ nhân loại thật lạ lùng, kẻ bắt yêu quái là họ, kẻ thả yêu quái cũng là họ, hóa giữa với cũng sự khác nữa ?

"Ngươi mau , bây giờ còn sớm, ai phát hiện ngươi ." Thiếu niên dậy xung quanh, lúc ánh mắt di chuyển đến một phiến đá rêu cách con sông gần nhất, đột nhiên biến sắc: "À, cũng ..."

Trên phiến đá lớn đủ cho ba , một ngư ông khoác áo tơi đầu đội nón cỏ, tay cầm cần câu, bất động như núi.

Nó cũng thấy , thấy vô cùng kỳ quái: "Đó cũng là nhân loại mấy ? Người gì mà mọc lông , lạ thật."

Thiếu niên : "Đó là lông, là áo tơi, dùng cỏ để bện thành áo, mặc lên thể che mưa tránh gió. Ngư ông cũng , chỉ là một hòn đá hình dạng giống như ngư ông mà thôi."

"Nếu như , thì cần che mưa tránh gió? Nếu như là đá thì cần câu trong tay là thứ gì?"

"Nón cỏ và áo tơi đều là cho hòn đá ngư ông , cần câu cũng là đặt ." Thiếu niên ngư ông, : "Mẹ là một thú vị, vạn vật đều linh hồn, viên đá trời sinh hình dáng giống , chừng cũng linh hồn của nó, cứ một bên bờ sông hoài cũng chán, cho nên mới đặt một cái cần câu để nó g.i.ế.c thời gian. Có khi ngang qua đây, trong tay nếu như thứ gì ăn , sẽ đặt mặt nó, thực sự coi nó là một con , nhiều năm nay đều như thế. Người ngoài đều nhạo ngốc nghếch, nhưng từng , thể kiên trì cùng một việc giống trong một thời gian dài thì đều giỏi, trong lòng giỏi giang nhất."

"Câu cá..." Nó chằm chặp hòn đá ngư ông , cảm thấy thú vị vô cùng, trong U Tuyền câu cá, dù là chim bay thú chạy là tiểu yêu quái, ăn cá đều trực tiếp xuống sông bắt lên, nhanh đỡ mất công.

Trong lúc hai trò chuyện thì trời sáng, thiếu niên sờ đầu nó: "Không với ngươi nữa, về , ngươi nhớ cẩn thận, đừng để bắt nữa." Nói , định .

thấy rời càng lúc càng xa, nghĩ thế nào cũng thấy đúng, vội vàng nhảy lên khỏi phiến đá, nhảy đuổi theo, nắm lấy quần của .

Cậu kinh ngạc dừng , cúi đầu: "Ngươi đang gì đó? Đã cho ngươi tự do , còn ?"

"Ta đường về." Nó đột nhiên trở nên tủi , dứt khoát bệt xuống đất, còn rơi cả nước mắt: "Ta còn đói nữa."

Cậu bất lực xổm xuống: "Ngươi đói ư? mà ngươi ăn gì?"

"Ăn gì cũng , chỉ là ăn đá." Nó thút thít bụng .

" mà gần đây gì ăn cả."

Lời còn dứt, phía truyền đến một giọng tức giận: "Tên nhóc thối , cái gì học, học ăn trộm, coi ngươi còn chạy bao xa nữa."

Thiếu niên giật , nó cũng giật , thuận theo quần cố gắng bò lên ngực, cắm đầu trong lòng , bởi vì căng thẳng quá nên kịp điều chỉnh tư thế đàng hoàng, đầu lộn ngược xuống còn chân thì lòi bên ngoài, còn ngừng đạp đạp chân.

Người đàn ông xông đến mặt thiếu niên, sắc mặt phẫn nộ giống như hận thể dùng đá để đập c.h.ế.t .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-3-don-ngu-3.html.]

Thiếu niên ôm lấy nó để bảo vệ, lùi một bước, kiên quyết : "Dù cha đ.á.n.h c.h.ế.t con thì con cũng thả nó ."

Người đàn ông sững , sắc mặt vẫn hòa hoãn chút nào: "Ngươi nữa xem."

"Nói mười trăm gì cũng thế thôi." Thiếu niên quật cường giống như một hòn đá: "Mẹ từng , lấy oán báo ân quân tử, nó từng giúp cha thì cha hại nó."

Bên bờ sông yên tĩnh, giọng của thiếu niên vang lên rõ ràng, còn bởi vì sự kiên quyết và trầm trong giây phút đó, bé giống như vượt qua lứa tuổi vốn , gần như lúc đây còn là một bé nữa, mà là một đàn ông.

Người đàn ông ngẩng đầu, hít thật sâu, tựa như tất cả sức lực đều giải phóng hết bên ngoài. Cứ thở hắt như thế mấy , mới cúi đầu đứa con trai chịu khuất phục của mặt, thở dài: "Về nhà ."

Thiếu niên ngẩn , tin lắm những gì .

"Còn ngẩn đó gì, về nhà ăn cơm." Người đàn ông trừng mắt, đưa tay nhéo tai con trai: "Lỗ tai như chân cẳng nhỉ? Nói , chạy thì lẹ lắm."

Thiếu niên nghi ngờ: "Cha... cha thiêu c.h.ế.t nó nữa chứ?"

"Trong nhà củi, đốt nó gì!" Người đàn ông ghét bỏ thứ trong lòng : "Nhanh lật nó , đầu chổng ngược để lộ cái m.ô.n.g như thế , thật chẳng cái thể thống gì! Yêu quái thì cần mặt mũi ?"

"Ồ." Thiếu niên vội kéo nó trong lòng, chổng ngược đầu ôm thật chặt.

Nó thiếu chút nữa thì ngạt c.h.ế.t, khuôn mặt đỏ lựng, còn thở hồng hộc hệt như chú cún con.

Người đàn ông nó, lắc đầu, với khí: "Công dã tràng .”

Lại giẫm xuống đất mấy cái, đụng đến vết thương thì nghiến răng hít hà: "Đáng đời ngươi cả đời thể ngóc đầu lên với , đáng đời!"

Nhìn theo bóng lưng của cha, thiếu niên thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu với nó: "Cha giậm chân như thế thì yên tâm , nào ông thế thì sẽ phạt nữa."

"Có thể về ? Ổng thiêu c.h.ế.t nữa ?" Nó quá chắc chắn hỏi.

Cậu : "Nếu như lúc đầu ông kiên quyết thiêu c.h.ế.t ngươi thì ngươi cho rằng sức lực của thể vượt qua cha , ông là như thế, lúc nào cũng thích tỏ hung ác, cuối cùng thể hung ác ."

Nó khó hiểu gật đầu: "Có nghĩa là cần sợ nữa ?"

"Ngươi chắc chắn sẽ về với ?" Cậu lắc lắc đầu nó: "Đó là nơi ở của nhân loại đó, chỉ chúng thôi, mà xung quanh đều là nhân loại, ngươi sợ ?"

"Không đốt lửa thiêu thì sợ." Nó ngẫm nghĩ một hồi, cẩn thận hỏi: "Nếu như thế nào để trở về thì cũng thể rời bất cứ lúc nào, ?"

"Đó là tất nhiên ." Cậu bật : "Chẳng qua ngươi thực sự sẽ trưởng thành ? Nếu cứ thế mãi, thực sự sợ ngươi còn về đến nhà thì c.h.ế.t mất cũng nên."

Nó nghĩ lâu, quá chắc chắn : "Có lẽ sẽ lớn thôi, dù thì các ca ca của đều lớn nhanh cao."

"Ngươi ca ca ư?"

"Ừm. họ đều rời , , thấy nào."

"Hay là bắt ?"

"Các ca ca của khỏe mạnh, giống ."

"Các thuật sĩ khác giống như cha , vì thế... bỏ , nữa, về nhà."

"Được. Thực sự là thiêu nữa chứ?"

"..."

Lúc đó nó hiểu lắm. Thậm chí còn từng suy nghĩ kỹ càng, vì quyết định ở một cách đơn giản như thế, còn cảm thấy đây là một điều tự nhiên, nó nay luôn sợ nhân loại, cũng hy vọng cuộc đời bất cứ giao tình gì với nhân loại, rõ ràng nên chạy ngay, đầu tiên nghĩ đến chuyện về, nhưng mà cuối cùng nó thế.

Qua nhiều năm , nó vẫn đáp án, chỉ nhớ lúc nó từ từ tỉnh bầu trời hửng sáng, một thiếu niên ôm nó trong lòng, giống như nó là thứ trân quý nhất đời của , là thứ mà dùng cả tính mạng để bảo vệ, đó chạy thở dốc con đường thật xa thật xa.

 

Loading...