Bách Yêu Phổ 3 - Chương 3: Phong Sinh 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:54
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng trầm mặc hồi lâu.
Tư Tĩnh Uyên và Miêu quản gia hai đưa mắt .
Hiển nhiên là trong từ điển nhân sinh hạn của họ, từng đến hai từ "Đào Đô".
"Đào Đô?" Tư Cuồng Lan nhướng mày: "Khắp thiên hạ từng thấy nơi như thế ."
"Nếu như nơi trong "khắp thiên hạ" thì ?" Đào Yêu hắng giọng: "Lời tiếp theo chỉ một , , tin , tùy các ngươi."
Tư Cuồng Lan tư thế mời, Tư Tĩnh Uyên vội tìm một chiếc ghế xuống, trong lòng vẫn tiếc nuối đĩa thịt tay.
"Đào Yêu..." Ma Nha kéo ống tay áo nàng, sắc mặt lo lắng: "Ngươi thật ?"
"Ăn cơm nhà , thật với cũng là điều nên ." Đào Yêu búng cái đầu trọc của : "Ta tự chừng mực."
Ma Nha niệm mấy tiếng danh hiệu Phật do dự buông tay.
"Trên nhân giới là thần giới, thần giới phân chia hai phái Thiên giới và Côn Lôn, đều trách nhiệm giữ cho trời đất nhân gian yên , Đào Đô ở đỉnh ba nơi đó, nhưng là một nơi ngoài tam giới, chỉ quản yêu quái trong thiên hạ, quan tâm đến chuyện khác. Còn Đào Đô ở phương nào, thì ngươi cũng thể tìm , tóm đó là một nơi ngoài tầm hiểu của các ngươi." Đào Yêu chỉ : "Bản bất tài, các yêu quái đều gọi một tiếng Quỷ y Đào Đô, bách bệnh, yêu quái cũng tránh khỏi, việc là công việc diệu thủ hồi xuân. Cho nên khách khí với một chút!"
"Hết ư?" Tư Cuồng Lan nàng, trong mắt hề chút gì kinh ngạc.
"Bí mật quan trọng như thế cũng hết cho mấy !" Đào Yêu trừng mắt : "Còn gì nữa? Có thể ăn thịt chứ?"
Tư Tĩnh Uyên đảo tròng mắt, dậy vòng quanh Đào Yêu mấy , khó tin : "Ngươi thực sự là đại phu ?"
"Không giống ?" Đào Yêu hừ một tiếng.
"Ngươi là đại phu chuyên chữa bệnh cho yêu quái?"
"Nếu ngươi biến thành yêu quái thì cũng sẽ chữa cho ngươi."
"Quá luôn chứ! Ta ngươi là thứ tầm thường mà!" Tư Tĩnh Uyên phấn khởi vỗ tay, với Tư Cuồng Lan: "Lan Lan, chúng nhặt bảo vật !"
Miêu quản gia thở dài, liên tục thật thể tin nổi.
Tư Cuồng Lan lên tiếng, lướt Đào Yêu, Liễu công tử, Ma Nha một vòng mới : "Các ngươi cũng đến từ Đào Đô, cũng là yêu?"
Đào Yêu Liễu công tử, Ma Nha, giả lả nhích đến mặt Tư Cuồng Lan, đột nhiên nhe răng múa vuốt: "Nhị thiếu gia sợ ?"
"Dù cho ngươi là yêu quái hung ác nhất thì cũng sợ." Tư Cuồng Lan né tránh.
Đào Yêu mất hứng, hừ một tiếng: "Biết tiểu diêm vương Tư gia nhà ngươi kiến thức rộng rãi đó, lá gan cũng to hơn thường, nếu như ngươi cũng sợ hãi giống như đám phàm phu tục tử ngoài thì đúng là phí hoài cái danh xưng đó."
"Không liên quan đến kiến thức và gan ." Tư Cuồng Lan nở một nụ chân thành hiếm : "Yêu quái mà đến một miếng thịt cũng giành thì thực sự tìm lý do gì để sợ cả."
Liễu công tử và Ma Nha nhịn mà phì , giống như hai họ với Đào Yêu một bọn .
Con Tư Cuồng Lan ... Mặt mày rõ , thế mà lời ác độc như thế, rõ ràng giống như một tên câm thích chuyện, nhưng mỗi mở miệng điều gì đều như dùng kim chọc thẳng tim khác, khiến tìm lý do gì để phản bác ...
Tất cả đều tưởng rằng Đào Yêu bùng nổ nữa, Liễu công tử thậm chí còn nhắc nhở Miêu quản gia chú ý bảo vệ nhị thiếu gia nhà ông, Đào Yêu mà tức lên khả năng sẽ gọt sạch tóc đầu cũng chừng... ai rằng nàng hề tức giận, những tức giận còn nghiêm túc đưa tay lên, ngẩng đầu với Tư Cuồng Lan: "Chúng tuy đến từ Đào Đô nhưng chắc đều là yêu quái, ngươi coi là yêu cũng , con cũng , nhưng điều quan trọng nhất là, đối với những nhân vật như chúng , phiền các ngươi tôn trọng một chút. Phủ các ngươi chúng dừng chân đó là vinh dự to lớn mà bình thường thể nào đó."
"Vinh dự to lớn thì chắc, chứ sức ăn khổng lồ thì thừa nhận ." Tư Cuồng Lan nhích đến mặt Đào Yêu: "Trên trời đất, thần tiên yêu quái, trong lòng đều gì khác biệt. Người Tư phủ xem phận, chỉ luận thị phi."
Đào Yêu sững , ngữ khí của bình tĩnh nhưng giống như muôn vàn con dao, cho phép khác bày vẻ mặt giả lả mặt .
Hắn vẫn giữ cách đó, tiếp tục : "Đã bước Tư phủ của thì tạp dịch là tạp dịch, nếu đối xử như thần tiên thì mời , tiễn."
Nói đoạn, khóe miệng cong lên: "Đáp án ngươi , nhận , nếu như gì che giấu thì các vị hãy nhấc gót quý của đến nơi khác mà dừng chân ."
" là một ghê gớm..." Liễu công tử sờ cằm: "Thật hiếm thấy một trẻ tuổi thể Đào Yêu đại nhân của chúng tức đến ."
"Thiện tai thiện tai, cứ tưởng chỉ đó mới điều ." Ma Nha tán thưởng: "Thiếu gia Tư phủ thật lợi hại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-3-phong-sinh-3.html.]
May mà Đào Yêu thấy họ , nếu lò khả năng là đổi loại thịt để nướng .
Nàng cái tên Tư Cuồng Lan rằng chỉ cần nàng là thể khiến cho c.h.ế.t một trăm với trăm kiểu khác , cho nàng chút thể diện rời , cầm mớ thịt vứt mặt Tư Tĩnh Uyên : "Thịt sống còn tự xử, còn việc cần ."
Sau đó, tiếp tục coi khác như tồn tại, rời khỏi sảnh phụ.
Cho đến khi bóng lưng của biến mất, Đào Yêu mới hoảng hốt tỉnh từ trong mộng, gãi đầu huých huých vai Liễu công tử: "Lần là cãi thua ?"
"Còn kịp cãi thua..." Liễu công tử đồng tình vỗ vai nàng, thấp giọng : "Như thế cũng , họ sợ cả yêu quái, chúng ở đây cũng tự tại."
Đào Yêu đột nhiên hét một tiếng, giậm chân mấy , nghiến răng nghiến lợi thầm rủa bản chiến mà bại, thế còn thua bởi cái tên "câm" , thực sự là tức đến mức cơm cũng ăn mà. Đợi chút, như thế thì ai nướng thịt còn ?
"Được , , mấy đứa trẻ các ngươi đừng loạn nữa." Miêu quản gia lắc đầu, với Tư Tĩnh Uyên: "Không đủ ăn thì đến nhà bếp lấy, ở đó còn, chơi với , còn một đống giấy tờ tính toán nữa."
"Miêu quản gia!" Đào Yêu đột nhiên gọi lão , nghiêm túc : "Ông cũng sợ ? Nếu chúng thực sự là yêu quái."
Miêu quản gia ngừng bước, trầm mặc hồi lâu : "Thế gian đáng sợ nhất là yêu quái. Các ngươi là yêu quái cũng , cũng xong, nhưng nếu là của Tư phủ thì vẫn là Đào nha đầu của lão Miêu ." Lão dừng một chút, đột nhiên nâng tay sờ đầu Đào Yêu, : "Yên tâm, đồ ngon thứ gì vui đều sẽ để cho ngươi."
Đào Yêu lên tiếng, chỉ cảm thấy ấm áp kỳ lạ, đó là thứ ấm áp mà nàng gần như sắp quên trong sinh mệnh ...
"Ồ, lạnh quá." Miêu quản gia mở cửa phòng, gió lạnh ùa , hít một thật sâu, chà tay biến mất.
Năng lực lớn nhất của Miêu quản gia là khiến cho khác lão là một đàn ông xuất chúng, dù là quyền cước là trí tuệ, tâm tính, nếu thực sự chỉ là một quản gia bình thường thì e là thể dẫn dắt hai diêm vương sống của Tư gia . Người đàn ông che giấu bản quá kín kẽ, khiến cho khác lúc ở bên lão luôn cảm thấy thoải mái.
Có lẽ nên cảm ơn lão, đôi mắt tinh tường của lão, thì họ sẽ liên quan gì đến Tư gia, mà cũng , trong nhân giới , ngoài Tư gia thì còn nơi nào thích hợp để họ ở hơn nữa chứ. Hôm nay rõ ràng cho họ hơn một nửa sự thật , sống chung lẽ sẽ càng thú vị hơn. Có cây lớn che mưa chắn gió còn nơi ở ăn uống vui vẻ. Lúc Đào Yêu thầm đưa quyết định, chỉ cần nàng thì đừng hòng ai đuổi nàng khỏi Tư phủ, cứ như thế !
Chỉ là, vốn cứ tưởng Tư Cuồng Lan thì bữa thịt nướng sẽ ăn vô cùng vui vẻ, nhưng sự thực ngược .
Trong đám khói lửa mịt mù, Ma Nha và Cổn Cổn sớm chạy biến . Liễu công tử và Tư Tĩnh Uyên bên lò nướng suýt nữa thì lao đ.á.n.h .
"Đã là thể rắc muối lúc !"
"Còn rắc muối? Kêu ngươi quết dầu ngươi quết ! Ta là đầu bếp ngươi là đầu bếp hả?"
"Dầu nhiều sẽ nhỏ xuống lửa, lửa lớn như thế thì còn cái rắm thịt gì nữa mà ăn!"
"Bây giờ đến cái rắm cũng luôn !"
Đào Yêu bên đống lửa, dám thẳng mớ thịt mà Liễu công tử đưa cho.
"Ăn , tay nghề nướng thịt của cũng tệ ."
"Ngươi lấy tự tin để với đây là thịt nướng chứ là cục than ?"
"Chỉ là bên ngoài cháy một chút thôi..."
"Vậy ngươi ăn , một miếng cũng thừa !"
"Hôm nay ăn chay."
"Há miệng!"
"Không cần..."
"Đứng cho !"
Hai vây quanh bếp lò bắt đầu đuổi đánh, chỉ còn Tư Tĩnh Uyên cau mày, kẹp một miếng thịt cháy đến còn hình dạng gì lầm bẩm: "Lan Lan cũng nướng như thế ..." Trong lúc hai để ý, một miếng thịt cháy đen thui từ trung bay đến đập mặt .
"Ném thế hả!!"
Từ hai đuổi đ.á.n.h trở thành ba , sảnh phụ yên tĩnh tịch mịch nhiều năm, nghênh đón giây phút thể thống nhất từ khi xây dựng cho đến giờ.