Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Độn Ngư 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:01
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cha Thẩm thì đáng yêu như thế, chỉ cần nó dám ngoài dọa khác thì bất cứ dây thừng, quạt giấy, cuốn sách, chỉ cần trong tay ông đang cầm thứ gì thì đều sẽ chào hỏi với cái đầu nó một cái, sắc mặt cũng chút nào. Không ăn cơm đàng hoàng mắng, trời lạnh mặc thêm áo cũng mắng, lén lút bên ngoài chơi cũng mắng, liên lụy đến Thẩm Minh Thiện cũng ông mắng theo, mỗi ông đều mắng là "chỉ lớn tướng chứ điều, chút dáng vẻ nào của ca ca, cả ngày chỉ đưa ngoài loạn", và câu mắng kéo dài cả mấy năm.
Có lẽ là ba năm thì ? Thời gian ba năm, Minh Thiện trưởng thành trở thành một trai mười sáu tuổi, chiều cao cũng xấp xỉ cha Thẩm, chặt củi gánh nước nhanh nhẹn hơn cả cha , giặt áo quần vá áo quần cũng giỏi, duy chỉ một điểm hề đổi đó là đôi mắt đen vẫn luôn luôn sáng ngời, sự nhẫn nại và yêu thương đối với cũng đổi.
thế, nó ca ca , là một nhân loại bình thường.
Sau khi bế về từ bên bờ hồ, cha Thẩm quả thực còn nhắc đến chuyện thiêu c.h.ế.t nó nữa, tuy rằng khuôn mặt lúc nào cũng tỏ vui, nhưng mà cả, ông thường xuyên mắng con trai tiền đồ vụng về cầm kim chỉ may cho yêu quái như nó một bộ áo quần. Vừa mắng làu bàu nó cho dù là một yêu quái thì cũng thể phơi m.ô.n.g trần như thế . Sau đó nó bộ áo quần đầu tiên trong đời. Cảm giác giống như tròng một cái túi gai khoét bốn cái lỗ, ở giữa lấy một tấm thắt lưng buộc là xong . Tuy rằng nó ở U Tuyền bốn mùa hề mặc áo quần cũng cảm thấy gì khó chịu, nhưng cái thứ gọi là áo quần mặc cũng khá là thoải mái, nhất là lúc trời lạnh, cả giống như bao bọc bởi một bộ khôi giáp ấm áp, đến nội tâm cũng trở nên an hơn nhiều.
Thức ăn của con cũng ngon, tuy ăn cơm nó cũng đói c.h.ế.t, nhưng đồ để cho miệng cũng là một cảm giác hạnh phúc. Tuy rằng Thẩm gia bữa ăn quá thịnh soạn, đa thời gian đều là những món ăn đạm bạc, chỉ thời gian Tết, cha Thẩm mới kiếm mấy miếng thịt, nghĩ đủ cách để món ăn ngon nhất ở trong nhà bếp, đó một nhà ba vây quanh bàn ăn, ăn như hổ đói. cha Thẩm lúc nào cũng cố nhét đầy thịt trong bát của bọn họ, còn thì hi hi ôm ấm rượu uống, cũng chỉ lúc đó là cha Thẩm mới cảm thấy vui vẻ nhất, mắng , chỉ kêu hai nó ăn nhiều thêm chút.
Có thể là do ngày ngày ăn thức ăn của nhân loại cho nên bây giờ nó cũng còn là tiểu yêu quái lúc nào cũng thể dễ dàng khác bắt mất như đó nữa, nó lớn lên , hình dáng cũng đổi. Bắt đầu từ năm ngoái, nó thể sống một cuộc sống cần trốn tránh nữa, bởi vì cho dù là ở góc độ nào, nó đều giống như một cô bé ba bốn tuổi giống hệt con , trừ màu da sẫm màu hơn những đứa trẻ cùng lứa, sức lực lớn hơn chúng một chút thì hề dáng vẻ của yêu quái. cha Thẩm với ngoài rằng nó là đứa trẻ mồ côi mà ông nhặt bên ngoài, thấy đáng thương quá nên mới đưa về nhà nuôi. Các thôn dân ai cũng hề nghi ngờ gì. Trong những năm tháng loạn lạc đó, ở bên ngoài bao nhiêu đứa trẻ mồ côi cha , con của cha Thẩm, trừ việc khoác, thỉnh thoảng tỏ thần bí thì thực cũng là một kẻ thích giúp đỡ khác, nhặt một đứa trẻ về nuôi cũng gì là kỳ lạ. Nói tóm , kể từ đó, nó thể quang minh chính đại ở Thẩm gia, ngoài nó còn tên, là Minh Thiện đặt cho nó, nếu nó là Phong Sinh thì lấy một chữ Phong đặt luôn , tên là Thẩm Phong. Lúc bắt đầu nó thích cái tên lắm, nhưng khi cha Thẩm đặt là Thẩm Xuân Hoa hơn nhiều, nó lập tức đồng ý với cái tên Thẩm Phong đó.
Các thôn dân trong thôn Hồi Long tổng cộng hơn trăm , sống chung hòa hợp, đối xử với đứa con nuôi của nhà họ Thẩm . Chuyện nó nhiều nhất mỗi ngày là nhặt củi với Minh Thiện núi, hoặc đến giặt áo quần, bắt cá bên bờ sông Cẩm Lân cách thôn xa. Mùa đông đến sông Cẩm Lân sẽ đóng băng, nó thích nhất là tấm ván bằng gỗ, Minh Thiện sẽ đẩy nó chạy vù vù băng, mỗi như thế nó đều vui vẻ. Mùa hạ đến cũng vui, bên sông vô những loài hoa dại, đến đêm sẽ thấy những chú côn trùng phát sáng, mỗi khi đến ngày nóng nhất, Minh Thiện đều sẽ bên bờ sông lâu, gì, chỉ nhặt hoa dại , kết thành một vòng hoa rải lên sông. Những ngày đó cha Thẩm cũng hứng, uống rượu nhiều hơn thường ngày, đó chẳng thấy , trời sáng ngày mai mới say mèm trở về nhà.
Mùa hạ năm đó, nó bên cạnh Minh Thiện, hỏi vòng hoa như thế vứt xuống nước.
Minh Thiện , đây thích nhất là kết vòng hoa đội lên đầu, vì thế mỗi năm đến ngày giỗ bà, đều kết vòng hoa tặng cho bà.
"Thả xuống nước thì bà sẽ nhận ?" Nó tò mò hỏi.
Minh Thiện : "Sau khi c.h.ế.t thì mang thiêu, xương cốt rải sông Cẩm Lân, đây đều là ý của bà, bà sông suối biển hồ đời đều mối tương liên với , vì thế dù và cha đến , chỉ cần trời đất vẫn còn, sông hồ cạn thì bà đều luôn ở bên cạnh chúng ." Cậu ngừng một lát , tự với : "Những lời dùng để lừa con nít còn , nhưng lớn, bà mãi mãi rời xa ."
Vừa buồn bã, chắc chắn càng buồn hơn... Nó âm thầm nhặt một đống hoa dại đến, học kết vòng hoa, nhưng kết thế nào cũng xong. Cậu thấy nó vụng tay vụng chân, : "Muội đang gì thế?"
"Muội cũng kết vòng hoa tặng cho các ca ca của ." Nó đau lòng: "Thực vẫn nhớ họ, tuy rằng họ may áo quần cho , cũng đưa chơi, họ thiêu c.h.ế.t nữa..."
Cậu nên trả lời nó thế nào, chỉ an ủi nó, lẽ họ cũng gặp một như cha, chừng bây giờ còn đang sống ở một nơi nào đó thì .
Nó gật đầu, mím môi tiếp tục kết vòng hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-don-ngu-4.html.]
"Mẹ từng , mỗi một sinh linh đời đều gặp cảnh ngộ giống , oán hận, gặp nơi mà thể an thì mới thể sống . Minh Thiện xuống, gối đầu lên tay : "Trên trời bao nhiêu ngôi , đất bấy nhiêu vận mệnh khác . Muội xem cha, lý tưởng của cả đời cha là một thuật sư lợi hại, thể trảm yêu trừ ma khắp thiên hạ, đây mỗi năm cha đều đến Kinh Thành tham gia đại hội tỷ võ giữa các thuật sĩ, nhưng bao giờ thắng qua. Mẹ lúc nào cũng khuyên ông đừng để tâm chuyện đó nữa, thua thắng chẳng qua cũng chỉ là nước chảy mây trôi thôi, thể bằng việc một nhà ba chúng sống hạnh phúc an , cơm nóng canh ngọt . cha cứ thể mất mặt của tổ tông, vẫn đắm chìm trong việc nghiên cứu thuật pháp, dù trăm chiến trăm bại vẫn chịu bỏ cuộc." Cậu thở dài một : "Năm đó bệnh nặng, cha kinh thành, bà kiên trì lâu cũng thể thấy mặt ông cuối, nếu như ông thể trở về sớm một ngày thì bao."
Nó cuối cùng cũng kết một vòng hoa, chỉ là , nhưng cũng đặt trong nước.
"Chỉ là bây giờ nhiều , xem cha càng ngày càng giống như một thôn phu bình thường, áo quần may càng ngày càng , cũng ít khi ông đến gia gia của gia gia của gia gia nữa." Cậu ngửa đầu những vì bầu trời: “Điều ho nhất là một từng trảm yêu trừ ma như ông cuối cùng nhận một yêu quái như con gái."
Nó bên , : "Các yêu quái ở U Tuyền từng vì sợ ai vui mà bắt buộc việc . Ban đầu ông chỉ vì sợ vui nên mới giữ . Điều hiểu mà, cũng là đạo lý mà học từ loài các ."
Minh Thiện nghiêng đầu nó, lắc đầu: "Cha sợ vui, mà là sợ vui. Khi còn sống, những đối xử hiền lành với con , mà đối với các sinh linh khác cũng , bà lúc nào cũng rằng đến với thế gian dễ dàng gì, chỉ cần là phường gian ác thì thể thả vẫn nên thả, hoặc là để cho đối phương sống sót, nó ích hơn nhiều so với việc đoạt tính mạng của họ."
Nó trầm mặc lâu, : "Nếu của còn sống, áo quần chắc chắn hơn cha nhiều."
Minh Thiện bật : "Cái sai , tệ nhất là khoản may áo quần đó, đến vá áo quần cũng vụng về hết sức."
Nó cúi đầu bộ áo quần bằng vải hoa , nên cảm thấy may mắn là tiếc nuối, cũng bật theo: " là quá ! Hahaha!"
Có mấy đốm sáng bay từ đám hoa dại, hẳn là tiếng của họ đ.á.n.h thức khỏi giấc mơ , cho nên mới bay cao bay thấp vòng quanh họ để kháng nghị đây mà.
Nước sông Cẩm Lân mùa hạ vô cùng ấm áp, tiếng nước chảy róc rách, rọi bóng của những vì , đến mức thể tạo một giấc mơ cho bất cứ ai.
Thực cha Thẩm sớm cho nó con đường để về U Tuyền , chỉ là nó , về sống những ngày tháng phơi m.ô.n.g trần như lúc , cảm giác ăn cũng c.h.ế.t chút nào, ở thôn Hồi Long cha ca ca, còn các thôn dân . Quan trọng nhất là nó thể sống như một con , cũng nhờ nơi đây, nó dần hiểu tâm trạng của những yêu quái đồng loại mặc dù sinh nhân hình nhưng vẫn tu hành thành hình .
Có lúc nó cũng cùng Minh Thiện ngoài thôn để mua đồ, mỗi qua bờ sông năm đó nó trốn , nó đều cùng với Minh Thiện lớn tiếng chào hỏi hòn đá ngư ông bằng đá bên sông . Nếu như họ thức ăn tay, cũng sẽ lặng lẽ đặt một ít bên cạnh "ngư ông" , nhiều năm , cũng ông câu bao nhiêu cá, đủ cho ông ăn . Minh Thiện , con sông tên là Bạch Tước, vốn cùng một nhánh với sông Cẩm Lân, chỉ là vì sinh giới hạn, hai con sông hình như còn tương thông nữa. So với sông Cẩm Lân, phong cảnh ở sông Bạch Tước kém hơn nhiều, xung quanh nó chỉ đá với đá, lúc nào cũng dáng vẻ tịch mịch đơn điệu, cho dù tản bộ chơi đùa cũng chỉ đến sông Cẩm Lân, thể ở quanh năm suốt tháng cùng sông Bạch Tước cũng chỉ hòn đá ngư ông thôi.
Dùng bốn chữ vui vẻ bình an, là đủ để hình dung cuộc sống của nó, theo thời gian đổi, bản lĩnh của nó càng lúc càng nhiều, trừ việc nhà nó còn lén lút dùng pháp thuật những trận mưa lớn nhỏ cho thôn Hồi Long những mùa hạn hán. Tuy rằng sống như một con , nhưng thiên tính của một Phong Sinh mãi mãi vẫn còn nó, mỗi khi nó thấy dáng vẻ tạ trời tạ đất của thôn dân thôn Hồi Long khi mưa xuống, nó đều cảm thấy thật may mắn khi là một yêu quái.
Trên đời e là ai giống như nó, cũng vui mà yêu quái cũng vui.
Nó hài lòng, cứ sống tiếp như thế , con gái của cha Thẩm, của Thẩm Minh Thiện, một cô bé tên Thẩm Phong của thôn Hồi Long.