Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Hàm Thử 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:17
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão hòa thượng của chùa Minh Kính vận khí tệ. Trời lạnh thế , say rượu mà ngã vật ngoài trời thì quá nguy hiểm, may mà nửa đêm gõ cửa, ông ngoài mới thấy một kẻ say rượu ngay cổng.
Hắn vội vàng cảm tạ lão hòa thượng, khăng khăng đem tiền lẻ còn duy nhất quyên góp cho chùa. Lão hòa thượng nhận, rằng thí chủ lúc còn cần bạc tiền hơn cả Phật Tổ.
Hắn ngượng nghịu. Vốn dĩ quần áo rách rưới, khi đ.á.n.h một trận càng tả tơi, cộng thêm khóe miệng và hốc mắt sưng vù, bộ dạng của lúc lẽ còn thê t.h.ả.m hơn cả ăn mày ngoài phố vài phần.
"Bọn họ hiểu lầm con là kẻ bắt cóc trẻ con, nên đ.á.n.h con một trận." Hắn tại giải thích, những đó tin, chẳng lẽ Phật Tổ cũng tin: "Con thật sự ... Con..."
"A Di Đà Phật, thí chủ cần giải thích." Lão hòa thượng , xua xua tay: "Chuyện , giải thích cũng đổi . Phật Tổ đều thấy rõ."
Hắn sững sờ, mỉm , cũng chắp tay đáp lễ: "Con hiểu , cũng ."
Trước khi , ngửi thấy mùi thơm của bánh bao hấp từ nhà bếp truyền , mặt đỏ bừng, tay ôm cái bụng đang kêu òng ọc, hỏi thể ăn hai cái bánh bao hẵng .
Lão hòa thượng bảo tiểu hòa thượng dẫn bếp ăn một bữa trưa.
Lúc rời , lẳng lặng đặt mấy đồng tiền lẻ duy nhất của lên thớt trong bếp, cũng đủ cho bữa cơm .
Rời khỏi Chùa Minh Kính, đột nhiên hỏi lão hòa thượng: "Đêm qua là ai gõ cửa ạ?"
Lão hòa thượng lắc đầu: "Lúc mở cửa thấy ai, chỉ thấy xa xa dường như một bóng , rẽ chỗ tối nên rõ. Có lẽ là qua đường lòng ."
"Bóng đó về hướng ạ?" Hắn chỉ về phía bên trái: "Bên đó nhà dân ?"
"Bên đó nhà ai cả, chỉ một khu vườn hoang mấy trăm tuổi. Thí chủ vẫn nên hướng thành Lạc Dương thì hơn, đông náo nhiệt chẳng hơn ." Tiểu hòa thượng bên cạnh nhịn xen mồm, vẻ mặt chút kỳ quái: "Đừng về hướng đó."
"Vì thể ?" Hắn hiểu.
Tiểu hòa thượng nhỏ: "Khu vườn đó bỏ hoang lâu quá , xung quanh , e là sẽ gặp yêu ma tà quỷ."
"Lại ba cái lời nhảm nhí ở về thế." Lão hòa thượng gõ cái đầu trọc của tiểu hòa thượng: "Lòng ngay thẳng thì gặp tà ma."
Tiểu hòa thượng xoa đầu, ấm ức : "Là Ngô thí chủ bán gạo ngoài chợ mà."
"Ha ha, đa tạ tiểu sư phụ nhắc nhở." Hắn , cảm ơn tiểu hòa thượng: "Ta đến hướng đó xem , hẵng thành Lạc Dương." Nói xong, quỳ xuống vái lạy lão hòa thượng: "Ơn cứu mạng, ghi tạc trong lòng."
Sau lưng là hai con đường, một con đường dẫn đến phồn hoa, một con đường dẫn đến tiêu điều. Chẳng hiểu , lúc chỉ một lòng về con đường vắng lặng .
Quả đúng như lời tiểu hòa thượng , suốt một đoạn đường cũng thấy bóng nhà dân. Ngọn núi xa xa thấy màu sắc nào khác, chỉ một màu xám đậm nhạt bao phủ. Dòng sông hẹp đóng một lớp băng mỏng, cỏ dại úa vàng mọc lởm chởm trong đám đá lộn xộn ven bờ. Hôm nay là mùng một Tết, khí vui mừng dường như lan đến nơi .
Thật , nhiều nơi từng qua cũng giống như cảnh tượng mắt. Núi sông là , nhưng cũng buồn vui. Mấy chục năm yên , giang sơn thể tươi .
Điều duy nhất khiến động lòng là mùi thơm ngày càng rõ rệt trong khí. Ban đầu chỉ là một làn hương thoang thoảng, càng về phía , mùi thơm càng nồng. Hắn hít hít mũi, cuối cùng tìm thấy ngọn nguồn một bức tường vây trơ trụi, đang nhóm lửa nấu gì đó ở bên tường. Một cái nồi sắt nhỏ đặt bếp than hồng rực, nước dùng đậm đặc trong nồi sôi ùng ục bốc nóng. Đủ loại rau củ và thịt thà chìm chìm nổi nổi trong đó. Một bàn tay thon thả, trắng nõn cầm đôi đũa tre, vội vàng gắp thức ăn nóng hổi một cái bát nhỏ tay , chỉ thể thấy bấy nhiêu, vì cái lỗ hổng tường chỉ lớn chừng đó, ch.ó mèo qua , chứ thì .
Người bên trong tường hẳn là một vị công tử mặc áo trắng, giày đen. Hắn ngoài lỗ hổng, chỉ miễn cưỡng thấy nửa của đó.
Cũng lạ thật, ai chạy đến nơi hoang vu nấu đồ ăn mùng một Tết chứ? Chẳng lẽ tiểu hòa thượng trúng ... đang giữa ban ngày ban mặt, là giữa trưa, nếu thật sự quái vật gì cũng chọn lúc để ngoài chứ?
"Ăn một chút ?" Người bên trong tường đột nhiên lên tiếng, như đang tự lẩm bẩm: "Chậc, nấu nhiều ."
Hắn sững sờ, bên trong đang chuyện với ?
"Là hỏi ngươi đó, ăn chút ?" Người bên trong dường như thấy vẻ kinh ngạc của , thong thả : "Ta yêu ma hại , trong nồi cũng độc. Lỡ tay nấu nhiều quá, coi như ngươi gặp may."
Hắn bất giác mỉm , suy nghĩ một chút, xếp bằng xuống đối diện với lỗ hổng tường, hành lễ : "Tại hạ chỉ là ngang qua, theo mùi thơm mà đến, công tử mời quả mừng lo, chỉ sợ phiền nhã hứng của công tử."
"Cũng là sách nhỉ? Nói chuyện cũng phép tắc đấy." Một chén rượu đưa từ trong lỗ hổng: "Vừa hâm một bình rượu, uống một chút ?"
Hắn do dự một lát, nhận lấy, nhấp một ngụm. Ngọt lịm, vị rượu ôn hòa hơn thứ uống hôm qua nhiều.
Một cái bát đựng lưng lửng canh nóng và thức ăn đưa : "Đồ ăn tuy ngon nhưng cẩn thận bỏng miệng."
Thơm quá, vội vàng nhận lấy, thổi thổi mấy cái cầm đũa gắp thức ăn cho miệng. Không đối phương dùng loại nước dùng thần tiên gì, những lát ngó sen và khoai sọ bình thường qua tay đó nấu trở nên tươi ngọt gấp trăm . Thịt cá lọc hết xương, thái mỏng như giấy mà hề nát, tan ngay trong miệng, quả thực là mỹ vị hiếm .
"Tài nấu nướng của công tử thật cừ khôi, quá cừ khôi!" Uống cạn giọt canh cuối cùng trong bát, kìm giơ ngón tay cái lên: "Chỉ là tại công tử ..."
"Năm mới, trong nhà họ hàng đông quá, ăn một bữa cơm cũng yên tĩnh. Ta bèn dứt khoát trốn đây." Vị công tử chậm rãi cầm muôi gỗ khuấy nước dùng: "Ăn cơm là ăn cơm, mấy thứ tình nghĩa xã giao hỏng khẩu vị."
Nghe giọng , vị công tử tuổi còn trẻ, lời tuy đơn giản dứt khoát nhưng mang vẻ thong dong, sáng suốt như thấu tỏ sự đời, khiến bất giác nảy sinh thiện cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-ham-thu-4.html.]
"Cũng ." Hắn nâng chén rượu lên nhấp một ngụm nữa, : "Lúc còn nhỏ, mỗi dịp lễ Tết, trong nhà cũng là khách khứa đầy cửa. Lần nào cũng tránh khỏi việc ngâm nga vô thơ từ để giúp vui cho hữu, đó nhận về vô lời khen ngợi. Chỉ tiếc là bản lĩnh như công tử, nếu cũng học ngươi tìm một nơi , tự nổi lửa, rượu ngon thức ăn ngon."
"Đưa bát đây, ăn nữa ." Vị công tử chìa tay .
Hắn vội vàng đưa bát qua. Rượu và thức ăn đầu tiên bụng, cảm giác gượng gạo ban đầu dần dần ném đầu, trong lòng chỉ còn nghĩ đến thức ăn trong nồi, và hương vị tuyệt vời khi cho miệng.
Không lai lịch, thậm chí mặt mũi, hai bên còn cách một bức tường, nhưng như bất kỳ rào cản nào. Hai con bèo nước gặp , chuyên tâm ăn uống trong cái lạnh của ngày mùng một Tết khiến cho vùng đất hoang vu màu sắc xung quanh lan tỏa một sức sống và sự náo nhiệt chân thành.
Chỉ e là vị công tử thật sự chuẩn quá nhiều nguyên liệu, nấu hết nồi đến nồi khác, ăn mãi hết. Rượu cũng nhiều, bất tri bất giác uống cạn ba bình. Rượu đêm qua ngon, uống thế nào cũng thấy đắng, bụng thiêu tâm đốt phổi, khó chịu vô cùng. Rượu hôm nay uống thế nào cũng thấy ngọt, say cũng khó chịu.
Cuộc trò chuyện hai bên bức tường cũng ngày càng nhiều hơn. Từ thơ từ đến thiên hạ, từ chiến loạn đến chuyện thường ngày. Hắn kể từ lúc là thần đồng đến khi thành Lão Khúc, từ Thúy Nhi đến lính nhỏ, đào bới những con thể quên trong cuộc đời nhưng ít khi nhắc đến từ tận đáy lòng, kể từng một cho trong tường . Kể về tờ giấy nợ năm đó để trong vườn trái cây nhà là chơi, mấy năm khi ngang qua ngôi làng đó, thật sự trả tiền, chỉ điều chủ nợ mặt mày ngơ ngác, thường xuyên đến hái trộm trái cây, trộm thì trộm thôi, thời buổi ai cũng khó khăn. Lúc , đó còn tặng một túi đào mới hái, ngọt lắm, bây giờ nghĩ vẫn còn thấy thòm thèm. Lại đến trận đòn ngày hôm qua, cảm thấy ấm ức, nhưng lời lão hòa thượng cũng sai, khác tin tin, cũng kẻ bắt cóc. Dù thì đứa trẻ cũng c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, như là lắm . Nghĩ thông suốt những điều , cũng còn ấm ức như nữa.
"Ta là kẻ ăn mày, cũng kẻ bắt cóc, là , tên là Khúc Phục Lai!" Hắn say khướt, chỉ khuôn mặt còn đỏ hơn cả bôi son của : "Thiên kim tán tận phục lai... Phục Lai..." Nói , trượt dọc theo bức tường vây, mắt say lờ đờ bầu trời xám trắng dày đặc: "Thế nhưng... cha ‘phục lai’... Thúy Nhi ‘phục lai’... Hắn lính nhỏ cũng ‘phục lai’... Tuổi trẻ của cũng ‘phục lai’... Nửa đời bôn ba, ngoài một cái tay nải rách và một bộ quần áo cũ, chẳng gì cả, chẳng giống cuộc sống mà từng nghĩ đến chút nào."
"Còn uống nữa ?" Một bình rượu nữa đưa từ trong tường.
"Uống chứ! Khi uống rượu gặp tri kỷ, uống nghìn chén cũng thấy đủ. Sao uống!" Hắn cầm lấy bình rượu, uống ừng ực, cố gượng dậy, nghển cổ trong lỗ hổng: "Công tử ơi, là qua bên đó? Hai chúng cụng ly một cái ?"
"Không ." Vị công tử dứt khoát từ chối: "Ta dung mạo xí, thích gặp . Ngươi mà dám vượt qua tường, lập tức bỏ ."
Hắn ha hả: "Nam tử hán đại trượng phu sợ gì . Tuổi còn trẻ mà kiến giải và khí độ như ngươi, dù đến cũng là . ngươi thì qua. Ăn cơm uống rượu chứ ngắm hoa thưởng nguyệt , thấy mặt cũng chẳng ."
Rượu và thức ăn vơi một nửa, cả hai bên đều ợ no.
"Cuộc sống mà ngươi là như thế nào?" Vị công tử đột nhiên hỏi.
Hắn ợ một cái, hì hì, chỉ lung tung xung quanh, đồng thời ngâm nga: "Ta mười mẫu ruộng, trồng ở sườn núi nam. Thanh... thanh tùng... thanh tùng..."
"Thanh tùng bốn năm gốc, đậu xanh hai ba khóm. Nóng thì tắm trong ao, mát thì hát bờ." Vị công tử tiếp lời sai một chữ, tránh cho cái cảnh líu lưỡi lúng túng.
" đúng đúng... sai một chữ!" Hắn vỗ tay: "Ngày tháng là sống như đó. Ta ..." Hắn buông tay xuống, cố gắng thẳng dậy, dựa lưng tường: "Ta vẫn đợi thêm chút nữa, sắp lên ."
Một bông tuyết theo gió bắc bay xuống, kịp chạm đất tan biến mất tăm. Cũng miễn cưỡng coi là tuyết báo điềm lành cho năm mới .
"Vậy thì đợi thêm chút nữa." Bên trong tường truyền đến tiếng quần áo sột soạt, vị công tử hình như dậy: "Hôm nay mùng một, ngờ cùng một qua đường như ngươi ăn một bữa cơm năm mới, cũng coi như sảng khoái. Tân xuân đại cát, cung hỉ phát tài."
Hắn sững sờ, bật : "Mấy chục năm ai chúc như . Ngươi xem, ăn cơm của ngươi mà cũng gì báo đáp." Hắn kéo cái tay nải của qua, mò mẫm từ bên trong một cái ổ khóa đồng cũ kỹ nhưng vẫn còn sáng bóng, ném qua lỗ hổng: "Đây là ổ khóa cổng nhà tổ của . Nó vốn hỏng nhưng sửa nó. Năm đó mới mười một tuổi. Cha khi lâm chung bảo tự chăm sóc , ngay cả ổ khóa cổng còn sửa , thể tự chăm sóc . Bao nhiêu năm nay, trộm cướp, thổ phỉ, cũng kẻ bắt cóc, tuy vất vả, nhưng ít nhất c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Sau xuống suối vàng gặp ông già, cũng thể ưỡn n.g.ự.c hiên ngang. Hôm nay duyên phận với ngươi, chi bằng tặng ngươi ổ khóa kỷ niệm. Tuy đáng tiền, nhưng là vật may mắn, ha ha."
Một bàn tay nhặt ổ khóa đồng lên, vị công tử dường như khẽ một tiếng.
"Vậy nhận."
"Công tử định về ?" Hắn hỏi.
"Rượu no cơm say, nên về ." Bên trong tường truyền đến tiếng động thu dọn đồ đạc.
"Công tử quý danh là gì, gặp , chúng một bữa trò nhé?"
"Ta... họ Tiển. Sau ... e là hai mươi năm nữa. Hai mươi năm nếu ngươi còn nhớ bữa cơm hôm nay, thì hãy đến đây tái ngộ."
"Hai mươi năm?" Hắn định hỏi tại lâu như , nhưng cuối cùng vẫn hỏi, chỉ : "Vậy hai mươi năm , đến nơi ."
"Ừm. Cáo từ."
"Cáo từ."
Tiếng bước chân bên trong tường dần dần biến mất. Bên trong và bên ngoài khu vườn hoang trở về vẻ tĩnh lặng như thường. Có lẽ vì ấm của khói lửa từ bữa cơm vẫn còn đó, nên vẫn thể át vẻ tàn tạ và cô đơn đang chực ùa tới.
Người vẫn còn ấm áp. Trải qua mấy chục mùa đông, hôm nay là ngày thoải mái và thỏa mãn nhất, hảo như một giấc mộng.
Hắn tại chỗ một lúc lâu, cho đến khi tuyết rơi càng lúc càng lớn mới dậy rời .
Vừa , ngoảnh đầu mấy . Có lẽ là vẫn tỉnh rượu, cứ luôn cảm thấy con đường mắt chỉ một .
Hắn dùng sức lắc lắc đầu. Đã tự chăm sóc bao nhiêu năm nay , thêm hai mươi năm nữa thì . Ngẩng đầu lên, tuyết rơi lông mày .
Năm mới , nên , mà nên .