Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Huyền Đà 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:28
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cốc cốc cốc!

Cốc cốc cốc!

Đào Yêu gõ đến đau cả tay cũng ai mở cửa.

"Không lẽ ai ở nhà cả ?" Nàng đẩy mạnh một cái, cánh cổng lớn hề nhúc nhích, ngay cả một khe hở để trộm trong cũng .

"Không thể nào." La Tiên khẳng định: "Đợi thêm ."

Đào Yêu bỏ cuộc, gõ thêm mấy cái, còn áp sát miệng cổng la lớn: "Có ai ? Khách quý tới!"

Một lúc lâu , cánh cổng mới mơ hồ động tĩnh. Một tràng tiếng bước chân cẩn trọng gần, giọng già nua mệt mỏi vọng : "Dám hỏi bên ngoài là vị khách quý nào?"

La Tiên lên tiếng, giọng trầm mà lực: "Đến từ Đế Đô, đưa t.h.u.ố.c cho Đoàn tướng quân."

Sau cánh cổng lập tức vang lên một tiếng "A" đầy kinh ngạc, ngay đó là tiếng kim loại va chạm lách cách, rõ ràng là đang hoảng hốt.

Đào Yêu , đầu với La Tiên: "Bên trong dùng xích sắt khóa cổng ?"

La Tiên gì, im lặng chờ cửa mở.

"Kẽo kẹt..." một tiếng, trong làn bụi mỏng bay lên, cánh cổng lớn bao lâu từng mở, cuối cùng cũng hé một khe hở. Một khuôn mặt già nua chừng năm, sáu mươi tuổi áp sát khe cửa. Quầng thâm mắt nặng trĩu như rơi xuống. Đôi mắt già nua mờ đục đ.á.n.h giá bên ngoài một hồi lâu, mới đột nhiên trợn to. Cả ông lách khỏi khe cửa, cúi đầu vái thật sâu về phía La Tiên: "Tiểu nhân tham kiến Kình Dương đại nhân! Để đại nhân chờ lâu !"

"Không ." La Tiên liếc ông một cái: "Sao là ông mở cửa? Người hầu trong nhà ngủ gật ?"

"Cái ..." Ông lão đang ngập ngừng, thì thấy Đào Yêu bên cạnh , vội vàng hỏi: "Vị cô nương là?"

"Biểu !"

"Thuộc hạ."

Hai đồng thanh lên tiếng. La Tiên lườm Đào Yêu một cái cháy mặt. Đào Yêu vội vàng vỗ nhẹ miệng , áy náy với .

Thấy ông lão mặt vẻ mặt mơ hồ, Đào Yêu vội vàng giảng hòa: "Ta là biểu của Kình Dương đại nhân sai, nhưng cũng là thuộc hạ của ngài . Ta họ Đào, lão trượng cứ gọi là Đào nha đầu là ."

"Thì . Không ngờ cô nương tuổi còn trẻ mà thể cùng việc với Kình Dương đại nhân, thật là lợi hại. Tiểu nhân dám gọi là nha đầu, Đào đại nhân đừng khó tiểu nhân." Ánh mắt ông lão nàng lập tức tràn đầy vẻ khâm phục, vội vàng né sang một bên, tư thế mời : "Hai vị mau trong. Lão gia nhà chờ lâu ."

Đào Yêu mới nhấc một chân lên, bèn La Tiên túm cánh tay giữ .

Một chân của nàng lơ lửng giữa trung: "Có việc gì?"

La Tiên chỉ lạnh lùng trừng mắt nàng, lời nào.

Nàng cụp mắt xuống: "Được , . ‘Vô hình’ chứ gì, hiểu mà!"

La Tiên lúc mới buông tay, lách nàng bước cổng.

Hai bước , ông lão liền vội vàng đóng sầm cửa , nhanh chóng nhặt sợi dây xích sắt đang vương vãi đất lên, luồn qua lỗ hổng then cài cửa, quấn chặt mấy vòng mới "cạch" một tiếng khóa . Động tác nhanh nhẹn giống với ở tuổi của ông .

Vào trong họ mới phát hiện, cánh cổng chỉ một ông lãomà còn một bé gái chừng sáu, bảy tuổi đang đó. Cô bé mặc áo bông chần nhỏ hoa văn vụn, mắt tròn, mặt tròn, trắng trẻo sạch sẽ, trông đáng yêu. Chỉ là trán và má đều vết sẹo giống như cào, tuy đóng vảy, nhưng ở một đứa trẻ nhỏ như , cũng thật khiến đau lòng. Thấy nhà khách, cô bé bèn chạy tót trốn lưng ông lão, rụt rè túm lấy vạt áo ông, tò mò hổ thò nửa cái đầu họ.

Đào Yêu xoa xoa mũi, mặt quỷ trêu cô bé, khiến cô bé bật khúc khích.

"Không quy củ. Thấy khách chào?" Ông lão trách yêu, xoa xoa đầu đứa bé: "Mau đây khấu kiến hai vị đại nhân."

Cô bé lúc mới chậm rãi bước , đang định quỳ xuống mặt La Tiên và Đào Yêu thì La Tiên bước lên một bước ngăn , nhẹ giọng : "Không cần . Đi chơi ."

Cô bé ngập ngừng về phía ông lão. Ông lão gật gật đầu: "Đi con."

"Gia gia, con vườn xem mèo con nha!" Được cho phép, đứa trẻ như đại xá, chạy vèo một cái thấy tăm .

La Tiên về hướng đứa trẻ biến mất: "Đây là Đường Nhi? Lớn quá ."

"Dạ là Đường Nhi. Lần ngài gặp nó, nó còn thấp hơn bây giờ nửa cái đầu. Trẻ con đúng là lớn nhanh." Chỉ khi nhắc đến cháu gái , khuôn mặt ông lão mới lộ vẻ nhẹ nhõm và ý hiếm .

La Tiên gật đầu, chỉ về phía then cửa: "Ban ngày ban mặt, cũng thời buổi chiến loạn, cớ gì ?"

Lão đầu sững , ấp úng : "Là ý của lão gia... Khóa vẫn hơn... để phòng sơ suất, phòng sơ suất ạ."

"Ừm, cẩn thận một chút cũng sai." La Tiên đ.á.n.h giá xung quanh. Trong tòa trạch viện rộng lớn chỉ thấy đầy lá khô, một cảnh tiêu điều. Tuyệt thấy bóng dáng một hầu nào. Nhìn kỹ lớp lá rụng mặt đất, chỗ dày chỗ mỏng trông tự nhiên, ngược giống như cố ý gom lá ở mấy khu vực chất thành đống dày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-huyen-da-4.html.]

Những điều đương nhiên cũng thoát khỏi mắt Đào Yêu. Dù cũng là một tòa phủ Tướng quân, ở nơi rừng núi hoang vu, chỉ cách một bức tường là thành Lạc Dương náo nhiệt, mà cũng cứu vãn nổi vẻ lạnh lẽo như lâu ở. Tuy của Tư phủ cũng ít, nhưng "yên tĩnh" và " " xét cho cùng vẫn là hai chuyện khác . Nàng cuối cùng cũng nhịn hỏi: "Nhà ông còn ai khác ?"

La Tiên cũng mở miệng: "Lão Phàn, nhớ đến phủ, các đang quét dọn chuẩn đồ Tết, khắp nơi giăng đèn kết hoa, trông náo nhiệt lắm mà."

Ông lão gọi là Lão Phàn thở dài một não nề. Vẻ mặt ông đầy vẻ ấm ức và gượng gạo, như quá nhiều điều bắt đầu từ . Do dự mấy , ông vẫn chắp tay với La Tiên: "Đại nhân, lão gia đang đợi ở thư phòng. Ta đưa hai vị qua đó ngay."

"Cũng ."

La Tiên cũng hỏi nhiều. Hắn định nhấc chân, Lão Phàn gọi giật : "Đại nhân, xin nhất định hãy theo ." Đối tượng ông nhắc nhở cũng bao gồm cả Đào Yêu, ông còn nhấn mạnh giọng: "Hai vị xin nhất định , theo đúng đường . Nay khác xưa, vạn tùy tiện trong phủ."

Lời cũng thật kỳ lạ. Đào Yêu trêu chọc: "Lão Phàn ông , chẳng lẽ trong phủ các giấu sói đói hổ dữ ăn thịt , sợ ngoài lung tung ăn thịt ?"

Lão Phàn phủ nhận, vẫn chỉ thở dài: "Tóm , hai vị cứ theo . Tin rằng với nhãn lực của hai vị, cũng sớm sự bất thường ở đây ."

Nói xong, ông bước xuống thềm đá, tìm một con đường nhỏ ở giữa khu đất đầy lá rụng, chậm rãi bước .

La Tiên im lặng theo. Đào Yêu vài bước, tầm mắt đảo qua đảo mấy hai đống lá khổng lồ hai bên. Cũng nàng đang nghĩ gì, đột nhiên bất ngờ chạy lệch khỏi con đường Lão Phàn đang dẫn, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm cố ý giẫm vũng nước mưa, nàng nhảy thẳng một chân lên đống lá.

Đợi đến khi La Tiên và Lão Phàn ở phía phát hiện động tĩnh đúng, đầu , thì đống lá nguyên vẹn sớm biến mất, đó là một cái hố sâu hoắm. Hóa thứ che phủ cái hố và chống đỡ đống lá chỉ là một tấm lưới mỏng, giẫm lên là gãy. Giờ phút , đáy hố ngoài lá rụng , chỉ chi chít những cọc sắt nhọn hoắt, dài sắc, cố định vững chắc đáy. Chỉ cần là vật sống nào lỡ chân rơi xuống, giữ mạng e là chỉ trong mơ.

Vậy mà đào một cái bẫy lớn như ngay trong sân nhà ...

Đào Yêu bên mép bẫy, giả vờ sợ hãi vỗ ngực: "Chậc chậc, may mà phản ứng nhanh, thì khỏi cần ăn cơm nữa..."

Thấy , Lão Phàn sợ đến trắng bệch cả mặt, ba bước gộp hai chạy ngược . Ông trong bẫy , chạy đến mặt Đào Yêu, luống cuống hỏi: "Đào đại nhân, ngài... ngài chứ?"

"Ta chỉ lỡ chân giẫm một cái thôi, ." Đào Yêu hì hì xua tay, còn cố ý hỏi: "Ta hỏng... cái gì đó nhà ông chứ?"

Lão Phàn cái bẫy phơi bày ánh sáng, mặt đầy vẻ khó xử nhưng thể phát tác, chỉ miễn cưỡng : "Không , ... Lát nữa sẽ xử lý."

La Tiên vẫn nguyên tại chỗ, ngay cả ý định bước lui một bước cũng , chỉ cao giọng : "Đã , thì thôi."

"Đến đây!" Đào Yêu tích cực đáp một tiếng, nhảy chân sáo về con đường chính. Cảnh tượng đó Lão Phàn thót tim, liên tục nhắc nàng đường cẩn thận.

"Cũng may là Lão Phàn tính, gặp nóng tính, bắt ngươi lấp cái bẫy ." La Tiên : "Cái hố lớn như , đậy cũng phiền phức lắm."

"Đó là nhờ phúc của ngài cả đấy. Lão Phàn thấy cũng là 'đại nhân', nên mới khó ." Đào Yêu đảo tròn mắt: "Có điều, từ đầu đến cuối ngươi hỏi một câu, dồn nén vấn đề , chuẩn lát nữa hỏi khác ?"

"Có thể hỏi, cũng thể ." La Tiên thẳng về phía : "Trừ phi nó liên quan đến mục đích chuyến của ."

Đào Yêu đầu về phía cái bẫy một cái, , cũng nhiều nữa, chỉ ngoan ngoãn theo về phía .

Chẳng bao lâu, Lão Phàn dẫn đầu qua một cổng vòm, một khu vườn quá lớn hiện mắt. Nhà cửa bên trong xây dựng khác hẳn những nơi khác, dùng gạch đá mà chỉ dùng gỗ, quan tâm phú quý , mà toát lên vài phần phóng khoáng tự tại. Ngoài cửa sổ trồng mấy khóm trúc, nhiều ít, càng thêm vẻ thanh nhã. Nếu sự thiếu vắng của cả tòa trạch viện liên lụy, gặp tiết trời đại hàn , thì sống ở một nơi như thế ắt hẳn sẽ vô cùng thư thái. Còn giờ phút ở trong đó, chỉ cảm thấy vẻ điêu tàn, mỏng manh, và nỗi ưu tư trĩu nặng.

Sự chú ý của Đào Yêu đặt cái cây duy nhất trong sân. Hẳn là một cây quế, mọc cũng tệ, cao chừng ba bốn mét, tán cây vẫn còn sum suê, gió bắc tàn phá quá nhiều. kỳ lạ là rõ ràng qua mùa hoa, mà giữa cành lá vẫn thấy hoa nở chi chít. Kỳ lạ hơn nữa là, hoa màu đỏ như máu, vô cùng chói mắt giữa một sân vườn màu xám trắng âm u.

Bỏ qua chuyện mùa hoa, cây quế hoa, màu vàng trắng thì cũng là màu cam đỏ. Có thể nở màu đỏ m.á.u thế , quả thực hiếm thấy.

"Lão Phàn, cây quế nhà ông giờ vẫn còn nở hoa ?" Đào Yêu chỉ cái cây đang phá vỡ quy luật , hỏi.

Lão Phàn do dự một lát : "Không giấu gì đại nhân, hoa quế treo cành nhiều năm . Dù là mưa dập gió vùi, nóng nực giá rét, nó cứ tàn rụng, ngay cả một cánh hoa cũng rơi."

"Thần kỳ ? Màu sắc cũng hiếm thấy thế . Các cho nó ăn thứ gì ngon mà nó mọc như ?" Đào Yêu trêu chọc ông .

Lão Phàn liếc cây quế, thở dài: "Cây quế là do lão gia tự tay trồng lâu khi dọn Long Thành Viện. Mấy năm đầu vẫn bình thường, ai ngờ nó càng lớn, hoa nở càng đỏ. Mấy năm gần đây thì đỏ như máu, mà còn bốn mùa rụng. Mọi thấy , kinh ngạc cho là điềm lành. Có khuyên lão gia chặt cây , nhưng lão gia đồng ý, cây chẳng qua là màu hoa khác lạ, hà tất ầm lên. Chuyện chặt cây cũng đành gác . Sau đó trong phủ ngày càng ít , nên cũng chẳng còn ai để ý đến cái cây nữa."

"Vậy , vật hiếm thì quý. Thế thì cây đúng là đáng tiền . Chặt thì tiếc, bằng đem bán." Đào Yêu xoa xoa tay, gần mấy bước, bộ dạng như một kẻ hám tiền giây sẽ đào cả cây lên đem bán .

La Tiên ho khan một tiếng.

"À, nữa. Làm việc chính quan trọng hơn." Đào Yêu lập tức , ngoan ngoãn cúi đầu La Tiên: "Ta bảo đảm sẽ ‘vô hình’."

Thấy , Lão Phàn vội vàng về phía : "Hai vị mời bên , bẩm báo lão gia ngay."

Hai theo Lão Phàn đến cửa phòng. Thấy ông giơ tay lên, cẩn thận gõ mấy cái cánh cửa đóng chặt, giọng cũng dám quá lớn, cung kính qua khe cửa: "Lão gia, Kình Dương đại nhân và thuộc hạ của ngài , Đào đại nhân, tới."

Rất nhanh, một giọng nam trầm thấp vọng từ cánh cửa:

"Mời khách ."

 

Loading...