Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Nhân Cừ 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:40
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông trời xem như cũng nể mặt lắm , ánh nắng buổi chiều rực rỡ đến mức khiến dám tin là thật.

Trước chiếc bàn trong góc quán ăn, Ma Nha phun hết cả ngụm canh nóng ngoài. Dù sặc đến chảy cả nước mắt, vẫn cố gắng thốt một câu: “Ngươi Bách Yêu…”

Đào Yêu kịp thời dùng đũa kẹp lấy miệng : “Suỵt” một tiếng: “Không dặn là tuyệt đối kích động, la lớn ! Ngươi còn nữa, khâu miệng ngươi !”

Liễu công tử vỗ vỗ lưng Ma Nha: “Ta hiểu tâm trạng của ngươi lúc , cũng tin rằng ngươi thực giống hệt , hận thể trói cái con mụ sơ suất bất cẩn , đem cho Lôi Thần đ.á.n.h c.h.ế.t. bây... giờ ngươi bình tĩnh. Chuyện nếu để ‘ đó’ , với mối quan hệ của chúng và nàng , ngươi nghĩ ‘ đó’ sẽ tha cho chúng ?”

Gương mặt Ma Nha vốn luôn hiền lành đôn hậu, chẳng bao giờ thấy nổi nóng, mà trong phút chốc trải qua đủ cả xuân hạ thu đông. Thêm đó là nỗi uất nghẹn khi vạn mối cảm xúc cuộn trào mà thể thốt , khiến ... rơi nước mắt lã chã.

Hắn kéo đũa của Đào Yêu xuống, câu đầu tiên thốt là: “Ta sống đây…”

“Không , mà, ai mất thì đó tìm.” Liễu công tử vội vàng kéo tiểu hòa thượng lòng đầy thông cảm, vỗ về cái đầu trọc của , sang lườm Đào Yêu một cách hung tợn: “Ngươi xem ngươi tiểu Ma Nha nhà tủi kìa!”

Đào Yêu liếc xéo một cái, thản nhiên : “Sớm ngươi vô dụng như cho ngươi . Nhìn cái bộ dạng lóc sướt mướt của ngươi kìa!”

Ma Nha giãy khỏi vòng tay Liễu công tử, to dám, ngay cả đập bàn cũng chỉ dám đập nhẹ một cái. Cậu lau nước mắt : “Đó là một món đồ tùy tiện nào đó trong Đào Đô, đó là…” Hắn cẩn thận quanh bốn phía, hạ giọng thấp hơn nữa: “Đó là Bách Yêu Phổ! Là thứ liên quan đến sự tồn vong của vô yêu quái! Là thứ giam trong động Bát Minh ở Đào Đô! Là thứ để ngươi, Đào Yêu, đích canh giữ! Ngươi ý nghĩa gì ?”

“Ta thì , nó chạy thì cũng chạy . Nếu nó thật sự là một cuốn sách thể chạy thể nhảy thì dễ xử lý .” Đào Yêu vẫn còn tâm trạng gắp thức ăn, nhai chóp chép với Liễu công tử.

“Trước đây với ngươi mà, đúng ?” Nàng nuốt thức ăn xuống, sang Ma Nha, nghiêm túc : “Bản Bách Yêu Phổ là một con yêu quái. Ở trong Đào Đô, nó khó mà nên trò trống gì, nhưng một khi rời khỏi ranh giới Đào Đô, nó là một thứ biến hóa khôn lường còn gian xảo. Lần là một bé gái, là cái gì nữa. mà, may mắn là phương hướng sai. Đã xác định nó ở Nhân giới, còn luyện cả Nhân Cừ, mà Nhân Cừ chỉ thể dùng nhân loại để luyện, chứng tỏ trong thời gian ngắn nó sẽ rời khỏi Nhân giới . Ta vẫn còn cơ hội bắt nó về.”

“Bản nó là một con yêu quái??” Ma Nha lãnh thêm một cú sốc nữa.

“Là loại mà bản lĩnh khó mà lường hết .” Đào Yêu ngại bồi thêm một dao.

“Vậy… …” Ma Nha chẳng buồn nữa, lo đến vã cả mồ hôi trán: “Ngươi vẫn còn cơ hội bắt nó? nếu Liễu công tử đến kịp, rõ ràng là ngươi sắp lũ rết ăn thịt …”

“Nói bậy! Ta sắp ăn thịt khi nào chứ!” Đào Yêu giơ tay định gõ đầu , hùng hồn : “Ta nghĩ đến đủ tình huống sẽ đụng mặt nó, nhưng ngờ chúng mặt đối mặt nhanh như ! Cho nên lúc ứng phó một chút xíu sai sót, cũng là bình thường thôi. Lần cơ hội đó .”

“Ngươi cứ già mồm cãi láo .” Liễu công tử hừ lạnh một tiếng: “Ngươi thử xem, nếu ngươi một đụng độ nó, ngươi lấy cái gì để đối phó?” Hắn tuy miệng thì chế nhạo và quở trách, nhưng ánh mắt lo lắng thật sự: “Thứ đó... năng lực triệu hồi và sai khiến các loại yêu quái ?”

“Cũng hẳn là triệu hồi.” Đào Yêu lắc đầu: “Mấy con yêu quái gặp hôm nay, thực là do nó tự ‘chế tạo tại chỗ’. Tuy là hàng nhái nhưng khác mấy so với bản gốc, dù là dung mạo đặc tính. Hoặc thế , bản cơ thể của nó, vốn cấu thành từ vô ghi chép về yêu vật. Những ‘ghi chép’ lâu năm sớm trở thành sức mạnh để nó tùy ý sai khiến và lợi dụng.”

Nàng thấy Ma Nha ngơ ngác hiểu, đành gắp một cái cánh gà kho lên : “Nói đơn giản hơn nữa nhé, nó cứ như một con gà mái thiên phú dị bẩm . Gà mái khác chỉ thể đẻ trứng ấp gà con, còn nó thì thể dựa sức mà sinh đủ thứ, nào là heo, bò, ngựa, dê, thậm chí là bánh bao, màn thầu. Mà mấy thứ heo, bò, dê, bánh bao, màn thầu , chẳng khác gì hàng thật. Khác biệt lớn nhất là những thứ do nó sinh đều lời nó.”

Nói như , Ma Nha hiểu , nhưng khi đối mặt với đĩa màn thầu bàn, đột nhiên chẳng còn thấy ngon miệng nữa.

“Nếu như , chẳng là nó bao nhiêu tay sai cũng bấy nhiêu ?” Liễu công tử nhíu mày: “Nói thẳng , nếu hôm nay nó tạo cả ngàn cả vạn con Lệnh Cương và Hội Long, thì đừng là ngươi, ngay cả cũng vạn phần khó thoát. Như , chúng gì còn cửa thắng?”

“Bây giờ nó chắc là bản lĩnh đó .” Đào Yêu chẳng mảy may lo lắng: “Nó cũng mới khỏi Đào Đô mấy năm thôi mà, đúng ? Người bình thường xổm lâu dậy, chân còn tê một lúc. Nó đè nén ở Đào Đô lâu như , ngoài hồi phục ngay, .” Nàng uống một ngụm canh lớn, ợ một cái: “Huống hồ thực lực của nó rốt cuộc đến mức nào, tạm thời cũng rõ. Biết mấy con yêu quái nó tạo hôm nay là cực hạn của nó thì . Dù thì tuổi của nó cũng lớn hơn nhiều, hiểu của về nó cũng chỉ nhỉnh hơn các ngươi một chút xíu thôi.”

“Ngươi cũng mấy phần lý.” Liễu công tử ngẫm một chút, : “Thứ nhất, nếu nó thật sự bản lĩnh hô phong hoán vũ, điều binh khiển tướng thì cũng chẳng cần hóa thành một con nhóc, lén lút trốn trong trạch viện luyện Nhân Cừ gì. Nó cần Nhân Cừ, chứng tỏ nó nơi đến mà đến , hoặc thứ lấy mà lấy xong. Thứ hai, nếu nó thật sự năng lực tay tạo yêu vật, mà Nhân Cừ cũng trong ghi chép của nó, tại trực tiếp ‘sinh’ một con, mà tốn công tốn sức luyện chế như ?”

“Cho nên mới bảo các ngươi đừng lo lắng. Theo tất cả dấu hiệu hiện giờ mà xem, nó lúc cánh còn non lắm, thành đại họa .” Đào Yêu nhét miếng thịt kho cuối cùng miệng: “ gian xảo, bản lĩnh thấu lòng , tùy bệnh bốc t.h.u.ố.c cũng dạng . Chúng cũng nên quá khinh địch.”

Ma Nha vẫn thấp thỏm yên, lẩm bẩm: “Nó cứ như hiện tại thôi cũng đủ dọa …” Lập tức thở dài chắp tay niệm A Di Đà Phật.

“Ta vốn dĩ cũng nghĩ giống ngươi, tưởng rằng thứ đó chạy ngoài, chẳng qua là vì nhốt lâu quá nên chán, đến Nhân giới hóng gió tìm thú vui thôi. Lại ngờ nó đến luyện Nhân Cừ…” Liễu công tử thật sự nghĩ thông: “Rốt cuộc nó dùng Nhân Cừ để đạt thứ gì nhỉ?”

“Cái ... chỉ quỷ mới .” Đào Yêu ợ một cái, ánh mắt phóng ngoài cửa sổ: “Phiền phức lớn nhất hiện giờ, là Hiệp Khẩu trong Long Thành Viện.”

“Ngươi cái gì? Hiệp Khẩu?” Ma Nha cảm thấy trái tim vốn chịu đủ đả kích của sắp chịu nổi nữa : “Ngươi cái hố trong vườn các ngươi lấp đó, là cửa của Hiệp Gian Giới... là Hiệp Khẩu??”

“Chứ ngươi tưởng vì Cổn Cổn xù lông?” Liễu công tử liếc con hồ ly đang cuộn tròn ăn no ngủ kỹ gầm bàn: “Khứu giác nhạy bén bẩm sinh và khả năng cảm ứng những thứ cực kỳ nguy hiểm của Hôi Hồ, vẫn là bản năng.”

Ma Nha vẫn tin, vặn hỏi: “Các ngươi chắc chắn đó là Hiệp Khẩu?”

Đào Yêu gật đầu: “Chắc chắn.”

Vũ trụ bao la, ngoài trời đất nhân gian và các thế giới khác , còn nhiều dị giới thường đến, cũng trong lẽ thường. Giữa những thế giới lớn nhỏ , một Hiệp Gian Giới tồn tại trong khe hở giữa các cõi. Trong giới chỉ loạn quang và trọc khí, một mảng hỗn độn, là nơi quy tụ của oán khí, phẫn nộ, lệ khí mà các sinh vật sống hằng ngày thải . Giới độc lập và khép kín, chỉ hút lệ khí chứ chứa đựng thứ gì khác, và chỉ chứ . Nếu rò rỉ, ắt sẽ sinh họa...

Ma Nha cố gắng lục lọi trong đầu tất cả những ghi chép về Hiệp Gian Giới. Càng nghĩ càng bất an, túm lấy cánh tay Đào Yêu : “Không Hiệp Gian Giới gần như cửa ?”

“Ngươi cũng là ‘gần như’ mà.” Đào Yêu gỡ tay : “ Hiệp Khẩu của Hiệp Gian Giới quả thực vô cùng, vô cùng hiếm. Hơn nữa, sở dĩ gọi là Hiệp Khẩu mà gọi thẳng là cửa , là vì cho dù Hiệp Khẩu, chỉ cần đó cây, thì Hiệp Khẩu cũng thể trở thành cửa . Phải là, bản mấy cái Hiệp Khẩu hiếm, mà lúc kích hoạt, nó sẽ luôn duy trì trạng thái vô hình, khó để ngoài phát giác. Trừ phi... kẻ nào đó thiên vị, lệch lạc, trồng một cái cây ngay đúng Hiệp Khẩu.

Ngay lúc trồng cây, sẽ một chút oán lệ khí rò rỉ ngoài, nhưng đủ gây họa. Và chỉ cần cái cây còn sống khỏe mạnh, nó tuy Hiệp Khẩu ảnh hưởng mà biến thành một thứ dị dạng, nở hoa đỏ, tỏa ác khí, nhưng cũng chỉ tương đương với việc cắm một cái chìa khóa ổ khóa của Hiệp Khẩu thôi. Không động đến thì tạm thời vô sự. Trừ phi... ngoại lực phá hủy cái cây thì mới tính là vặn chìa khóa, mở ổ khóa. Những gì kéo theo đó, mới là phiền phức lớn.”

Ma Nha xong, tim lạnh ngắt: “Vậy... bây... giờ mở khóa …” Hắn lo lắng dòng qua ngoài cửa sổ: “Mở khóa sẽ thế nào? Bách tính... liệu thể bình an ?”

“Ta sẽ thế nào.” Đào Yêu cũng về hướng đó. Cảnh đường phố bên ngoài vẫn như cũ, qua đường dường như còn bận rộn và vui vẻ hơn ngày, dù thì cũng sắp Tết : “Oán khí phẫn nộ của sinh vật sống thì muôn hình vạn trạng. Có ăn ngon cũng nổi giận, cướp mất vật yêu quý cũng phẫn nộ, trở nên xinh hơn nhưng thất bại cũng nổi cáu. Mấy thứ đó đều thuộc phạm trù phẫn oán lệ khí. Niêm phong trong Hiệp Gian Giới thì , một khi rò rỉ ngoài, ngay cả cũng sẽ gây hậu quả gì. Có thể sẽ khiến vô tội phát điên, g.i.ế.c phóng hỏa, cũng thể sẽ xuất hiện những ác vật nên xuất hiện ở Nhân giới, gây tử thương vô . Đủ loại khả năng… Đến lúc đó, tòa thành sẽ giống như bệnh .”

Nàng thở dài, học theo bộ dạng của Ma Nha chắp tay niệm một tiếng A Di Đà Phật: “Cho nên mới khuyên các ngươi bớt nổi nóng . Ngươi tưởng đó chỉ là cảm xúc tùy tiện phát tiết thôi , nhưng nó một thế giới khác lưu giữ lâu. Nếu xui xẻo thì sẽ giống như … Tóm là phiền phức.”

Liễu công tử cau mày, nghiến răng nghiến lợi: “Trong tình huống gì, trồng một cây quế lệch một li ngay một cái Hiệp Khẩu. Đây là cái sự trùng hợp mà mấy trăm vạn năm cũng chắc đụng . Ngươi cái tên Đoàn Thanh Trúc đó, ... thật sự là một nhân loại bình thường ?”

“Hắn từng là như .” Đào Yêu nhớ từng chút một về đàn ông , đầy ẩn ý: “Nếu đưa quyết định ở cái thành Phượng Hòe gì đó, thì thăng quan tiến chức, ban thưởng Long Thành Viện, cũng sẽ cầu t.h.u.ố.c để vứt bỏ quá khứ, đến nỗi khi tỉnh bèn mua một cây quế về trồng trong vườn một cách khó hiểu. Nếu trồng cây, khiến khí tức của Hiệp Khẩu bại lộ, thì cũng sẽ thu hút sự chú ý của ‘Đường Nhi’ cô nương nhà chúng .

E rằng lúc đầu, chính nó cũng ngờ , trong một cái Long Thành Viện, chỉ Hiệp Khẩu cắm sẵn chìa khóa, khiến cho việc luyện yêu quái gì cũng ít công to, mà còn một Đoàn Thanh Trúc gánh lưng quá khứ dơ bẩn. Ta thậm chí thể tưởng tượng , lúc nó phát hiện chỉ ‘mảnh đất phong thủy bảo địa’, mà còn ‘nguyên liệu’ thể dùng, nó hưng phấn và vui sướng đến nhường nào. Cũng chẳng trách nó tức giận với sự xuất hiện của như . Từ một đứa trẻ sơ sinh đến một thiếu nữ, nó ẩn nấp ở đây mưu tính sáu bảy năm trời, mắt thấy Nhân Cừ sắp thành phá đám.”

“Nếu ngươi nhúng tay , e là Đoàn Thanh Trúc đó đến c.h.ế.t cũng thành yêu vật.” Liễu công tử lạnh: “Lúc đến, thấy tường Long Thành Viện Huyết Phược Chú, chắc cũng là do ‘Đường Nhi’ nhà chúng sắp đặt nhỉ.”

“Huyết Phược Chú là bước cuối cùng để luyện chế Nhân Cừ . Xem Đường Nhi nhà vì để tìm Hồi Hồn Lô cũng tốn ít thời gian. Dược thảo đó tuy quý hiếm, nhưng tìm cũng chuyện một sớm một chiều, nếu nó cũng cần đợi đến hai năm mới chính thức tay với Đoàn Thanh Trúc.

Tốn bao nhiêu tâm tư như để át t.h.u.ố.c của Bệ Hãn Tư, hai năm thời gian cuối cùng cũng luyện yêu tính của Đoàn Thanh Trúc. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, tung Huyết Phược Chú. Một là để hạn chế hành động của Đoàn Thanh Trúc, khiến trong quá trình luyện hóa triệt để thành Nhân Cừ, dù trở nên điên cuồng đến mức nào cũng thể chạy khỏi Long Thành Viện nửa bước. Hai là, ác khí mà cây quế tỏa quanh năm vốn đủ gây họa, nhưng Huyết Phược Chú xuất hiện, khiến cho ác khí vốn dĩ nên tản tan hư vô, nay tụ tập hết trong trạch viện, trở thành điều kiện cuối cùng để luyện thành Nhân Cừ.”

Đào Yêu bĩu môi: “Các ngươi sai, Đoàn tướng quân nhà chúng đến c.h.ế.t cũng , chỉ cần đoạn quá khứ dơ bẩn đó về trong ký ức của , trở thành tâm ma mà vĩnh viễn thể vượt qua, thì là ‘nguyên liệu’ hội tụ đủ điều kiện hảo để trở thành Nhân Cừ. Ây da, vận may thiên thời địa lợi nhân hòa như , rơi trúng Đường Nhi cô nương nhà chúng . Quả hổ là từ Đào Đô của chúng bước mà.”

Nàng năng nhẹ bẫng, thậm chí còn mang theo ý trêu chọc, nhưng một ai thể nổi. Trên bàn ăn chìm im lặng.

Ma Nha vẻ mặt đau buồn : “Chỉ tiếc cho Anh Nguyên thí chủ, một đứa trẻ như , liều mạng đến cùng vẫn thể xoay chuyển đại cục.”

“Đã c.h.ế.t thì cần nhắc nữa.” Đào Yêu gõ gõ lên đầu : “Chạy mất , cũng tạm thời cần quản.” Nàng hất cằm ngoài cửa sổ: “Những còn sống , mới là chuyện cấp bách bây giờ.”

“Theo như hiểu về ngươi, ngươi nên lo xử lý đứa chạy mất ?” Liễu công tử liếc nàng một cái, mặt vẫn còn vẻ tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-nhan-cu-4.html.]

“Lẽ . nó cũng hiểu y như ngươi hiểu .” Đào Yêu nháy mắt với Liễu công tử: “Nhìn bề ngoài, nó phá cây mở Hiệp Khẩu chẳng qua chỉ là hành động trút giận. sự thật là nếu mặc kệ chuyện mà chỉ chăm chăm truy tìm tung tích của nó, thành Lạc Dương ắt sẽ đại loạn, xảy c.h.ế.t chóc cũng là chuyện sớm muộn. Nó đó’ tối kỵ chuyện hại đến nhân mạng. Dù kẻ hại , nhưng chuyện kiểu gì cũng thoát khỏi liên can. Bị cái ràng buộc, thế nào cũng thể khoanh tay . Ta ở thành Lạc Dương thêm một ngày, nó bèn thêm một ngày cơ hội để chạy xa khỏi .”

Ma Nha vội hỏi: “Nếu Hiệp Khẩu mở, chúng đúng là thể . Chỉ là mới thể khóa Hiệp Khẩu đây?”

“Những tà khí lệ khí đó lúc Hiệp Khẩu mới mở, sẽ ngoài quá nhiều, nhưng lượng sẽ tăng lên theo từng ngày. Nói cách khác, thành Lạc Dương trong ba bốn ngày tới lẽ vẫn an .” Đào Yêu tính toán cẩn thận một hồi, : “Muốn khóa Hiệp Khẩu chỉ một cách duy nhất. Cái luồng tà khí đầu tiên rò rỉ lúc trồng cây quế, nếu thể tìm thấy nó trong vòng ba bốn ngày , dẫn nó về Hiệp Khẩu thì Hiệp Khẩu thể đóng .”

Liễu công tử trợn tròn mắt: “Trong vòng ba bốn ngày... tìm một luồng… tà khí? Ngươi nó là một luồng khí , thì tìm thế nào!”

, thứ vô hình vô dạng đó tìm thế nào đây?” Ma Nha ôm Cổn Cổn lên: “Lẽ nào bắt Cổn Cổn khắp nơi để ngửi ?” Cổn Cổn ngáp một cái, bất mãn kêu lên hai tiếng "chít chít".

“Nó á? Nó giỏi lắm là tìm thôi.” Đào Yêu chọc chọc cái bụng mềm nhũn của Cổn Cổn, bèn nó đá cho một cái.

“Vậy tìm thế nào? Dùng linh lực của chúng dò xét từng chút một ? Mệt c.h.ế.t khiếp thì , thời gian cũng kịp nữa.” Liễu công tử cố gắng suy nghĩ đối sách. Đang vui vẻ bánh bao trong Tư phủ đột nhiên đối mặt với một tai họa bất ngờ cận kề, thật là rầu hết cả rắn.

“Dùng cách của ngươi, thì chúng khỏi sống nữa.” Nàng lườm Liễu công tử một cái, giơ ngón tay đếm cho xem: “Ngươi nghĩ , cái cây trồng cách đây mười bốn, mười lăm năm. Đám đồ vật trong Hiệp Gian Giới vốn dĩ là đến từ tư duy và cảm xúc của sinh vật sống, cho nên luồng tà khí đầu tiên đó ngoài, tất nhiên cũng sẽ tìm một sinh vật sống mà nó thích để bám . Hơn nữa, sinh vật sống thỏa mãn hai điều kiện: Một là, thể ở quá xa Hiệp Khẩu, bởi vì tà khí càng ở xa Hiệp Khẩu, sức mạnh sẽ càng yếu. Hai là, là trẻ sơ sinh, bởi vì chỉ chúng là sức phản kháng, thể dung hợp một cách hảo.

Trẻ sơ sinh tà khí bám , dù là nhân loại chủng loài nào khác, vì tà khí quấn nên mỗi ngày cứ đến giờ Ngọ là thấy ánh sáng mặt trời. Hễ thấy ánh sáng là tim sẽ đau như d.a.o cắt, sống bằng c.h.ế.t.” Đào Yêu một đến đây, chằm chằm hai họ, hạ thấp giọng: “Cho nên, bây giờ chúng chỉ cần tìm một thiếu niên hoặc thiếu nữ mười bốn, mười lăm tuổi, hoặc là một sinh vật sống nào đó, nhất là cứ đến giờ Ngọ là đóng cửa ngoài. Vậy thì... tám chín phần mười là nó .”

Ma Nha nghĩ ngợi hồi lâu, vẫn rầu rĩ: “ lỡ như... sinh vật sống đó còn ở thành Lạc Dương nữa thì ?”

“Ngốc!” Liễu công tử gõ đầu một cái: “Không càng xa Hiệp Khẩu thì sức mạnh của nó càng yếu . Nó sẽ rời xa Long Thành Viện quá , chắc chắn vẫn còn ở trong thành Lạc Dương.”

thành Lạc Dương cũng lớn, cũng đông lắm! Lẽ nào chúng gõ cửa từng nhà trong mấy ngày, để kiểm tra xem nhà nào sinh vật sống mười bốn mười lăm tuổi mà buổi trưa khỏi cửa ?” Ma Nha sắp đến nơi: “Lỡ như sinh vật sống mà nó chọn là một con chuột thì ?”

“Thế thì đành chịu, coi như thành Lạc Dương xui xẻo thôi.” Đào Yêu nhún tay: “Dù thì cũng cố hết sức .”

“Chỉ đành đ.á.n.h cược vận may một phen .” Liễu công tử , ái ngại Đào Yêu một cái: “Chỉ là cái thói hễ đ.á.n.h cược là thua của ngươi…”

Đào Yêu hung hăng lườm : “Ta đ.á.n.h cược ! Từ đầu đến cuối đều đang phân tích khả năng lớn nhất cho các ngươi ! Phân tích, hiểu !”

cho dù bắt đầu từ nhân loại mười bốn, mười lăm tuổi , cũng khó tìm mà.” Ma Nha hai tay vò đầu: “Người đông quá! Mấy ngày đủ !”

“Ta mà là ngươi, cái đầu thà vứt còn hơn.” Đào Yêu ngoắc ngoắc ngón tay, hiệu cho họ ghé sát gần, : “Nếu tra từ nhân loại , các ngươi nghĩ xem, một đứa trẻ nếu thể ngoài nắng giờ Ngọ, cha ắt sẽ nghĩ là nó mắc bệnh gì, tám chín phần mười là sẽ tìm đại phu! Cứ lấy Long Thành Viện trung tâm mở rộng xung quanh, lượng đại phu chắc chắn ít hơn dân thường nhiều, đúng ? Nếu trong họ từng chẩn trị qua, triệu chứng bệnh kỳ lạ như nhất định sẽ khiến họ ấn tượng sâu sắc.” Nói một lèo xong, nàng hài lòng giơ ngón cái tự khen : “Thông minh!”

Liễu công tử và Ma Nha đưa mắt .

“Tuy cũng cách gì ho, nhưng miễn cưỡng thể thử.”

“Thực ban nãy cũng nghĩ như , chỉ là kịp thôi.”

“Hai các ngươi lẩm bẩm cái gì đó! Tưởng điếc ? Giỏi thế thì các ngươi tự !”

“Có phiền phức do gây .”

“A Di Đà Phật, Đào Yêu, ngươi mới là đừng nổi nóng lung tung mà!”

“Ta lúc nào!”

Trong lúc chuyện, Liễu công tử như nhớ một chuyện khác, bèn túm lấy Đào Yêu: “Ta nhớ đầu tiên ngươi với Bách Yêu Phổ mất là ‘ Tết' nhỉ? con Đường Nhi ở Nhân giới ít nhất sáu bảy năm . Ngươi…”

“Ta... thể là nhớ nhầm thời gian mà.” Đào Yêu hì hì: “Đi thôi, thôi, chúng còn tìm quán trọ để nghỉ chân nữa!”

“Có là ngươi sớm ngoài tìm , nhưng tìm nên mới kéo chúng xuống nước chung !”

“Nói cái gì thế! Ta kéo các ngươi lúc nào? Không là nhân tiện theo tiểu hòa thượng rèn luyện, tìm luôn một thể .”

“Đào Yêu! Sao đụng cái thứ xui xẻo nhà ngươi chứ!”

“Ngươi mới là thứ xui xẻo! Cả nhà ngươi đều là thứ xui xẻo!”

“A Di Đà Phật, nó mất một năm một trăm năm cũng quan trọng nữa . Quan trọng là hai các ngươi đừng cãi nữa, tập trung tinh thần chuyện cần chứ!”

“Im miệng! Nếu thật sự là mất một trăm năm, ngươi tưởng hôm nay chỉ đơn giản là ăn mấy con rết thôi !”

“Đừng nhắc đến rết nữa… ọe…”

Tư phủ tạm thời thể về .

Đào Yêu một mái nhà của quán trọ. Tuy lạnh, nhưng bầu trời đêm hôm nay vô cùng trong trẻo và thanh khiết. Những mảng màu xanh thẳm đậm nhạt khác chậm rãi trôi, vài ngôi lúc ẩn lúc hiện.

Thành Lạc Dương chân nàng đèn đuốc lộng lẫy. Các quán rượu, tiệm vẫn còn đang mở cửa, những bán hàng rong bán đủ loại hàng Tết cũng vẫn đang rao hàng, hề ý định dọn hàng về nhà. Buôn bán cũng tệ, qua kẻ , ai nấy đều vui vẻ tươi . Mỗi nơi vẫn cái náo nhiệt của riêng . Tiếng đàn tiếng hát từ vọng tới, du dương khuấy động lòng . Trong khí thoang thoảng mùi rượu thơm và hương ngọt thanh khiết của hoa mai. Hít một thật sâu, cảm thấy vô cùng khoan khoái, dễ chịu.

Trong đó một con phố nổi bật nhất, từ đầu phố đến cuối phố đều giăng đầy lồng đèn đủ màu sắc. Bây giờ mới chỉ sáng một nửa, mà là ánh sáng lung linh, huyền ảo, khiến say đắm. Đợi đến khi tất cả cùng sáng lên, sẽ là cảnh tượng nghiêng nước nghiêng thành, tựa như tiên cảnh đến nhường nào.

Con phố đó, nàng nhớ . Hôm qua nàng còn ngang qua đó.

Lúc đến quán trọ để nghỉ chân, ông chủ quán thấy họ địa phương, bèn họ đến thành Lạc Dương lúc quả là đúng dịp. Ngày mai trong thành sẽ diễn "cho Thần Tiên" mỗi năm chỉ một . Cả con phố chỉ hoa đăng , mà còn thi đấu thơ họa và đủ loại biểu diễn, trò chơi thú vị để xem, để tham gia. Lại còn nhiều món đồ chơi kỳ lạ bày bán, đồ ăn ngon cũng nhiều, sẽ mở liên tục trong bảy ngày. Mỗi năm, dân trong thành mong chờ nhất là mấy ngày .

Thấy ông chủ đến nước bọt văng tứ tung, Đào Yêu cũng thấy vô cùng động lòng. Nếu chỉ là đến đây du ngoạn thì mấy. Tiếc là thời gian để tham gia cuộc vui náo nhiệt .

Nàng yên lặng ngắm cảnh đêm của thành Lạc Dương. Mái tóc bay bay trong gió lạnh, cũng giống như tâm trạng của nàng lúc , trập trùng bất định.

Lại nghĩ đến cảnh, ngay lúc , ở một nơi nào đó mà nàng thể thấy, Bách Yêu Phổ ung dung trốn thoát, thể hình đổi dạng, tìm đến bên cạnh một khác chẳng hề đề phòng nó, để bắt đầu một "cuộc đời" mới. Nàng càng tự dặn lòng , tuyệt đối hoảng hốt, càng tức giận. Muốn bắt cá lớn thì luôn tốn tâm tư, huống hồ con cá lớn còn là do chính mất, chẳng thể oán trách ai .

Tóm , chuyến Lạc Dương quá nhiều bất ngờ, hết chuyện đến chuyện khác ập đến khiến kịp thở.

Tòa thành , dường như quyết tâm giữ nàng ở .

Ánh mắt nàng chuyển về phía Long Thành Viện. Giữa sự phồn hoa của cả thành phố, chỉ trạch viện đó là đang thoi thóp, một chút sinh khí. Chỉ luồng khí tức mà thường khó thể nhận đang lén lút lưu động bên trong.

Ba ngày, hoặc là bốn ngày , tòa thành liệu còn bình an, vui vẻ như đêm nay ?

Không một ai .

 

Loading...