Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Phong Sinh 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:55
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rừng mai của Tư phủ chỉ mới nở một nửa, nhưng hương thơm của nó ngập tràn khắp phủ, mê đắm lòng .

Hôm nay hiếm khi ánh nắng thoải mái như thế, khi ăn trưa xong Đào Yêu rảnh rỗi việc gì nên đến rừng mai một ghế đá, thưởng thức hương hoa sưởi nắng. Phía bên rừng mai, nàng thấy Miêu quản gia đang cầm một ấm sứ, tỉ mỉ tưới từng gốc mai trong rừng.

Đào Yêu híp mắt , đó hét lớn lên với bên : "Miêu quản gia, ngày hôm qua trời mới mưa, ông sợ nó úng nước c.h.ế.t ?"

Miêu quản gia xách ấm sứ đến cạnh Đào Yêu, gõ cái ấm sứ tay: "Đây là nước, là phân bón mà tự pha chế, mấy cây mai trong rừng mọc , cần chăm sóc đặc biệt."

Đào Yêu thẳng dậy, ưỡn lưng: "Vì một lão già như ông chăm sóc chu đáo mấy cái cây như thế?"

"Cây cỏ cũng tình cảm. Rừng mai là do phu nhân và lão gia năm đó tự tay trồng, tuổi tác của rừng mai còn lớn hơn hai vị thiếu gia nữa đó." Miêu quản gia đặt ấm sứ xuống, bên cạnh Đào Yêu, trầm tư về căn phòng thấp thoáng phía rừng mai đằng : "Họ còn đặc biệt mở một cửa sổ thật lớn ở sảnh phụ hướng về rừng mai, lúc tuyết lạnh hoa mai nở, hâm rượu trò chuyện, ngâm thơ vẽ tranh, họ đúng là một đôi thần tiên quyến lữ." Bóng hoa rơi trong mắt ông, hiện lên ký ức xa xăm vô cùng đẽ: "Tòa sảnh phụ đó tên là "Ngạc Tuyết", là lão gia tự tay đề tên, lấy từ câu thơ "Túy lý kiến minh nguyệt, tỉnh thời mai mãn quyết, nhân gian giai sắc chúng, chỉ ca ngạc gian tuyết."*

*Chú thích: Dịch là trong rượu thấy trăng sáng, tỉnh mai rơi đầy da, bao nhiêu vẻ của nhân gian, chỉ ca ngợi khi tuyết bao trùm.

"Ồ..." Thơ ca như thế Đào Yêu còn từng đến, thực sự là cách nào tiếp lời , nên chỉ ngáp một cái : "Xem cha của thiếu gia thích hoa mai! Chỉ là thích hoa Mẫu Đơn hơn!"

Miêu quản gia tò mò : "Hoa Mẫu Đơn yw? Vì ? Ta còn tưởng ngươi thích hoa Đào cơ, haha."

"Hoa Mẫu Đơn phú quý mà! Ông xem, nếu đ.á.n.h bạc với khác thì thể đem theo hoa mai theo chứ, hoa mai hoa mai, hoa mà tiêu!"* Đào Yêu nghiêm túc .

*Chú thích: Hoa mai 梅花 phiên âm là mei hua, trùng âm với meiyouhua沒花 nghĩa là tiền để tiêu.

Miêu quản gia lớn: "Nha đầu nhà ngươi lấy mấy câu tà ma ngoại đạo thế hả! Hoa mai là để chỉ cho quân tử, nở rộ trong sương tuyết, kiên cường mà kiêu ngạo, đến miệng ngươi thành như thế ."

Đào Yêu lè lưỡi, lắc đầu : "Dù cũng thích."

"Ngươi thích, thì dạy ngươi cách để bồi dưỡng tình cảm với "quân tử" ." Miêu quản gia nửa đùa nửa thật : "Từ nay về sẽ phái ngươi thêm một việc, mỗi ngày đến rừng mai nhặt cánh hoa mai rụng, lượm thật sạch sẽ, tỉ mỉ cho trong túi."

"Hả?" Đào Yêu há miệng: "Miêu quản gia, hôm nay chọc ghẹo gì ông?"

"Cánh hoa mai là thứ mà nhị thiếu gia cần mỗi mùa đông, ngài thời gian thích dùng hoa mai để ủ một loại thức uống gọi là "Như Giải Ý", thanh đạm ngọt ngào, còn công hiệu thanh lọc cơ thể nữa."

Miêu quản gia mỉm Đào Yêu: "Việc của nhị thiếu gia, ngươi cũng ư?"

"Ngon ?" Đào Yêu l.i.ế.m môi, đó như nhớ điều gì đó: " đây ở bên ngoài tháp Xung Tiêu, lúc đưa Thục Hồ rõ ràng là với vị Linh Tinh đại nhân thích đồ ngọt mà."

"Tai cũng thính đó, đến mấy chuyện vặt vãnh cũng rõ ràng như thế." Miêu quản gia : "Cũng thể thích, chỉ là thích đồ khác thôi, ít nhất cũng cho Linh Tinh đại nhân chút mặt mũi chứ, nào. Ngươi cũng tính cách của nhị thiếu gia đó, ngài kiêu ngạo nên thứ đời thể lọt mắt của ngài , lớn thì một , nhỏ thì chỉ một miếng đồ ngọt, vô cùng ít ỏi."

"Cũng đúng, đến nướng thịt còn đến mức "Ngon một" như thế thì thể để đồ khác mắt chứ..." Đào Yêu bĩu môi, cảnh tượng trong đại hội nướng thịt còn luẩn quẩn mắt nàng: "Như Giải Ý... cũng tồi nhỉ, nhưng mà chắc chắn sẽ nỡ cho uống ." Từ ngày đó trở , trừ việc mỗi ngày đều ở bàn ăn chạm mặt , nàng và Tư Cuồng Lan căn bản hề đối mặt với , cho dù thỉnh thoảng gặp ở trong phủ thì cũng coi như thấy, nàng thì trợn mắt khinh khỉnh, ai đường nấy.

"Theo quy củ của nhị thiếu gia, mỗi năm ngài đều tặng cho tạp dịch nhặt hoa một bình, coi như là công lao." Miêu quản gia vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Năm nay ngươi việc , thể tặng cho ngươi chứ. Ngươi cũng nhị thiếu gia là trọng quy củ mà."

Đào Yêu đảo tròng mắt, trong lòng tính toán việc cũng , nàng thực sự tò mò cái thứ "Như Giải Ý" mùi vị thế nào, cũng , đời còn chuyện gì mà Tư Cuồng Lan cơ chứ? Và... chuyện gì mà Tư Tĩnh Uyên hỏng cơ chứ...

Mấy ngày , Lan Lan nhà cấm túc nữa, bởi vì dám nhân lúc ai tự tìm một bà mối đem về một mớ bức vẽ và sinh thần bát tự của các cô nương về, rằng tìm cho mấy cô nương "hợp mắt", chọc Tư Cuồng Lan tức đến mức phạt trong thời gian cấm túc còn chép thêm một vạn mớ sinh thần bát tự mà đem về, còn phái đến giám sát, đủ lượng thì cho ăn cơm. Kết quả phiền nàng lén lút đưa "đùi gà" đến cho tên "đại ca" chút tiền đồ . Tư Tĩnh Uyên quả thực là sinh chấp niệm với việc tìm nửa cho Tư Cuồng Lan mất ... Đáng tiếc mãi mãi bao giờ chấp nhận phần tình cảm . Đối với hai song sinh tướng mạo hề giống , họ đúng là những con thú vị nhất kể từ khi nàng đến nhân giới tới giờ. Có thể đổi gì khi thế nàng, vẫn kiên định coi nàng là tạp dịch để sai bảo, chuyện đó cũng chỉ thể xảy trong Tư phủ mà thôi.

Đào Yêu suy nghĩ một hồi, gật đầu: "Được, cánh hoa năm nay cứ giao cho nhặt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-phong-sinh-4.html.]

Lời dứt, chợt cơn gió thổi qua những cánh hoa, một đám tạp dịch hét lên với họ...

"Ngăn nó ! Nhanh nhanh nhanh!"

"Sao thấy nữa ?"

"Rõ ràng là đây mà!"

Theo giọng sang, là mấy tên gia đinh phụ trách coi cửa đang hoang mang đuổi rừng mai. Tư phủ nay đều yên tĩnh, ít khi hỗn loạn như thế .

Miêu quản gia nhanh chân đến chặn , thấy Miêu quản gia, các gia đinh giống như gặp cứu tinh, đồng loạt vây .

"Có chuyện gì mà kinh hoảng như thế?" Miêu quản gia trầm giọng .

"Bẩm Miêu quản gia... lúc nãy... lúc nãy gõ cửa liên tục..." Một trong đám gia đinh thở hồng hộc trả lời: "Ta mở cửa... cửa là một... là một tiểu cô nương lạ mặt... nó luôn miệng gặp hai vị thiếu gia nhà chúng ... hỏi nó từng gửi danh đến , nó hỏi danh là gì... hỏi tên họ nó ... chúng tất nhiên thể cho nó phủ... ai ngờ nó động thủ với chúng , còn nhân lúc hỗn loạn chạy trong phủ... chúng đuổi theo nó đến đây... ai thấy bóng dáng nó nữa... Chúng tội đáng muôn c.h.ế.t... xin Miêu quản gia trách phạt."

Tất cả gia đinh đều quỳ bịch xuống đất.

Nghe thế, Đào Yêu lưng Miêu quản gia chợt thấy phấn chấn, nàng đến Tư phủ cũng một thời gian, gan xông Tư phủ bên sông Thanh Mộng giữa thanh thiên bạch nhật thế , thì đây là đầu tiên. Ở Tư phủ lâu , ít nhiều cũng ở đây vô cùng quy củ, cũng giống như việc yêu quái đốt giấy để tìm nàng chữa bệnh , trong giang hồ nếu như thị phi thể giải, bắt buộc nhờ đến Tư gia tay, cũng danh sai gửi đến Tư phủ. Trên danh những đầy đủ họ tên danh phận, mà còn rõ ràng nguồn gốc "thị phi", bất cứ giả dối nào, đợi Tư phủ thiếu gia xem xét xong, nếu như đồng ý mặt thì sẽ ghi địa điểm thời gian, nhờ vả đó chỉ cần đúng thời gian đó đến gặp mặt là . Nếu như đồng ý thì sẽ trả danh , quy củ nay đều đơn giản, chỉ là mấy con như thời gian địa điểm nhưng mang đến phiền phức và nguy hiểm cả cuộc đời, thậm chí là gió tanh mưa máu, ba từ "diêm vương sống" thì vẻ như là một danh hiệu vô cùng oai phong, thì dễ nhưng bắt tay khó.

Đào Yêu còn , Tư phủ quá chú trọng việc canh giữ, tạp dịch trong Tư phủ vốn nhiều, bình thường cửa cửa cũng chỉ hai ba canh giữ. Nàng từng tò mò hỏi Miêu quản gia, các nhà phú hộ trong nhân giới đều canh giữ nghiêm ngặt , gia đinh thủ vệ trong ngoài ba lớp, Tư phủ sợ kẻ thù , cho dù là tiếng Tư phủ cũng dám bừa bãi bước , nhưng lỡ như trộm thì cũng lắm . Miêu quản gia , nếu ngươi lòng lo lắng những điều chi bằng lo lắng thế nào để chăm sóc ngựa của nhị thiếu gia cho thì hơn. Trong Đế Đô , riêng cái danh hiệu của Tư phủ nhà họ là lá bùa khiến cho dám gần trộm dám đến , huống hồ đối với những gì nàng về Tư Cuồng Lan, cho dù sợ c.h.ế.t xông thì ai mà xử lý cơ chứ? Lại , cần vài tầng thủ vệ cũng là ý của Tư Cuồng Lan, trời sinh thích ồn ào, ghét nhất là cứ lượn tới lượn lui mặt , nguyên gốc lời của là: "Nếu như gật đầu thì ai thể tới lui tự do trong Tư phủ, cứ yên tâm." Mà sự thực đúng như , Tư phủ mấy năm đều bình yên vô sự, trộm cướp, yên tĩnh đến mức khiến cho bình thường dám đến gần.

Đáng tiếc sự "yên tĩnh" hôm nay phá vỡ, mà phá vỡ nó còn là một tiểu cô nương.

"Đứng dậy hết ." Miêu quản gia lệnh. Cho đến khi đám gia đinh đều lục tục dậy. Ông mới phát hiện mấy bọn họ đều sưng tím hết mặt mũi, xem vị khách mời quyền cước cũng cứng. Bản lĩnh của đám gia đinh tuy rằng bằng hai vị thiếu gia, nhưng đối phó với một tiểu cô nương thì thừa sức, thế nhưng bây giờ chật vật đến thế, Miêu quản gia nhịn mà nhíu mày: "Là một tiểu cô nương ?"

Đám gia đinh gật đầu.

"Quả thực là về phía ư?"

"Chắc chắn, lúc chúng đuổi đến đây còn thấy nó chạy như bay ở dãy hành lang phía tây, ngài mà, dãy hành lang phía tây chỉ thông đến rừng mai mà thôi, chúng ở cách nó xa, ai mới chớp mắt thấy tông tích của nó nữa, ngài thấy nào xông rừng mai ?"

Đào Yêu nhịn : "Trưa hôm nay đều ở trong rừng mai, trừ Miêu quản gia và mấy thì thấy nào khác."

Đám gia đinh , cảm thấy khó mà tin .

"Sao thể biến mất ngang như thế chứ?"

"Chẳng lẽ là yêu quái?"

"Trên đời yêu quái chứ? Có lẽ là cô nương nào ảo thuật trong giang hồ!"

"Được , đừng đoán bừa nữa, lẽ chỉ là một tiểu nha đầu hiểu chuyện thôi." Miêu quản gia ngăn những suy đoán của họ : "Các ngươi gọi thêm vài nữa đến, tìm kiếm kỹ càng trong phủ nữa, bất cứ góc nhỏ nào cũng bỏ qua."

"Vâng!" Mọi lệnh rời .

 

Loading...