Bách Yêu Phổ 3 - Chương 4: Trấn Thủy
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:06
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôi, thật thoải mái, sự ấm áp thật dễ khiến nghĩ đến tiết trời mùa xuân ấm áp, muôn hoa đua nở.
mà thể nàng hình như chỗ nào đó đúng, cứ cảm thấy thể nào động đậy . Là do chóng mặt ư? Tại cảm thấy cả thế giới xoay mòng mòng như thế?
Đào Yêu cố sức mở mắt , thứ đầu tiên đập mắt là bóng cây đang lay động giữa bầu trời đêm. Từ góc độ lên, thời tiết hình như càng hơn, tuyết cũng ngừng rơi, phía tầng mây mỏng thấp thoáng vầng trăng cong cong sáng tỏ treo giữa trời.
mà nàng cảm giác rằng đang mặt đất, vì góc của nàng như thế ?
Còn , khi ý thức tỉnh táo , cảm thấy nhiệt độ ở lưng giống như cao một chút nè?
Nàng nghiêng đầu , giật kinh hãi hét lên: "Sao ở phía một đống lửa đang bốc cháy thế !!"
Đợi chút, nàng cuối cùng cũng vì thể động đậy . Không tên khốn nạn nào trói nàng một cành cây gác ngang hai hòn đá lớn, cách mặt đất xa. Đã , còn thực sự coi nàng là thịt nướng, thỉnh thoảng còn giật giật cành cây một vòng.
"Tư Cuồng Lan!!" Nàng rống lên: "Ngươi c.h.ế.t !"
Tư Cuồng Lan đống lửa, thèm nàng lấy một cái, chỉ kéo sợi dây khiến cho cành cây một vòng.
"Ôi chao, , chóng mặt quá! Ta nôn !" Đào Yêu hét lớn.
"Áo quần khô ?" Tư Cuồng Lan cuối cùng cũng đưa mắt nàng. "Nào chỉ áo quần khô mà thôi, đến cũng sắp chín luôn nè." Đào Yêu phẫn nộ giãy dụa.
Tư Cuồng Lan gật đầu, nhặt một viên đá đất, tùy tiện ném một phát sợi dây cột cành cây , đồng thời đ.á.n.h một chưởng.
Chỉ Đào Yêu hét một tiếng. Vào khoảnh khắc dây thừng đứt, đống lửa đất cũng theo cơn gió thổi qua dập tắt. Đáng thương cho Đào Yêu ngã đống lửa mới tắt, là tro bụi. Tuy áo quần khô , nhưng khi cố sức bò dậy, cả khuôn mặt nàng dính tro bụi đen xì.
"Ngươi điên !" Nàng phẫn nộ phủi bụi : "Ta cũng là thịt hươu của nhà ngươi."
"Nam nữ thụ thụ bất , lột áo quần của ngươi để hơ hình như cho lắm." Tư Cuồng Lan nghiêm túc : "Nơi đây hai viên đá, lõm ở giữa, dùng giá hơ . May mà ngươi cũng tính là "đầy đặn" lắm, nếu thực sự nghĩ cách nào để giúp ngươi . Trời lạnh thế , nhanh chóng hơ khô thì e là ngươi mất nửa cái mạng cũng chừng."
Có thể đem cái hành vi kỳ quặc đó giải thích thành "Ta rõ ràng là đang giúp ngươi, gặp chuyện gặp giúp đỡ là vận may ba đời của ngươi, ngươi còn tạ ơn thì là ngươi đúng", đời trừ Tư Cuồng Lan thì còn ai nữa .
Đào Yêu thực sự tức thổ huyết, bước thẳng đến mặt : "Tư Cuồng Lan, nếu ngươi thuận mắt thì thể đuổi khỏi Tư phủ, cần dùng cách để giày vò ."
"Ta giày vò ngươi lúc nào?" Tư Cuồng Lan nhóm đống lửa mặt.
"Ngươi... gì nào coi là thịt nướng mà như thế hả!" Đào Yêu giậm chân .
Tư Cuồng Lan : "Ta khống chế việc dùng lửa .”
"Ngươi..." Đào Yêu câu trả lời ung dung bình thản của tức thổ huyết, phản bác ư, tìm từ ngữ nào thích hợp; đập ư, đập . Đường đường là quỷ y Đào Đô, nhân vật mà ngàn vạn yêu quái mới danh thôi rụng rời tay chân, thế mà một tiểu thiếu gia của nhân gian ức h.i.ế.p đến mức phản bác thế nào, đây là đạo lý gì thế .
Không , cục tức chắc chắn trả .
Đào Yêu biến sắc, đột nhiên trở nên hung thần ác sát nhảy đến bên cạnh Tư Cuồng Lan, quan tâm ba bảy hai mốt gì nữa, nhích cả bộ đồ lấm lem bùn đất dụi . Không mặc đồ trắng ? Không lúc nào cũng nhiễm chút bụi trần ? Hơ hơ hơ.
Tư Cuồng Lan tránh né, mặc kệ cho nàng loạn, cho đến khi nàng tự tự mệt, sang một bên thở dốc, mới cúi đầu bộ áo quần gặp nạn của , : "Đây là thái độ của ngươi đối với ân nhân cứu mạng của ?"
"Ngươi tính là ân nhân cứu mạng gì chứ!" Đào Yêu , nhưng trong khoảnh khắc nàng cảm thấy bản gần như thực sự sai . Lúc nãy chỉ lo tính toán chuyện coi nàng là thịt nướng, cho nên đoạn ký ức nàng dương như cố ý quên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-4-tran-thuy.html.]
Khi đống lửa nổ lách tách một tiếng, Đào Yêu cuối cùng cũng nhớ chút ký ức ngắn ngủi .
Dòng sông quái quỷ, đám xương trắng trôi sông, còn tòa thành chỉ thấy một chữ "Ngục" , đáng sợ nhất là... cô nương vì một bình nước mà đến mạng cũng cần, cô nương khuôn mặt y hệt như nàng.
Nàng đờ đẫn ở đó, ánh lửa nhảy nhót trong đôi mắt đột nhiên trở nên trống rỗng.
Sự sợ hãi lúc đó vẫn còn đây, ngừng dâng lên từ nơi sâu thẳm nhất đáy lòng nàng, chỉ cần nhớ đến một chi tiết nhỏ lúc đó thôi cũng khiến cho trái tim nàng như bóp nghẹn.
Thấy nàng đột nhiên biến sắc, Tư Cuồng Lan bèn hỏi: "Ngươi cũng sẽ c.h.ế.t ư?"
Đào Yêu hồi thần trở , lơ đãng : "Ngươi gì?"
"Ngươi cũng sẽ c.h.ế.t ư?" Tư Cuồng Lan hỏi nữa.
Đào Yêu đờ , với tính cách bình thường của nàng hẳn là sẽ mắng ngược , nhưng vì , nàng trầm mặc nửa ngày, đó nghiêm túc : "Có."
Tư Cuồng Lan : "Nếu như ngươi là bất tử thì vị trí ân nhân cứu mạng của ngươi, chắc ."
Đào Yêu trừng mắt , tình nguyện lắp bắp : "Lúc nãy... trong sông Cẩm Lân... chuyện gì xảy thế?"
"Lúc đến bờ sông thì thấy tung tích ngươi ." Tư Cuồng Lan : "Mặt sông kết băng chỉ một cái hố, tính toán độ rộng, cảm thấy đủ để ngươi lọt qua. Bên cạnh cái hố một đống thịt vụn vương vãi, hôi thối."
Đào Yêu nghiến răng nghiến lợi : "Không ngờ con cá béo ú độc ác đến thế, cầu sống thành, thế mà tự bạo, đồng quy vô tận với . Tuy đáng hận, nhưng cũng coi như là một trang hảo hán. Ta nhổ, một con cá thì trang hảo hán gì chứ."
Tư Cuồng Lan thấy bộ dáng tức giận của nàng, mỉm , đưa tay lên véo mặt nàng một cái: "Xem , cái má phính của ngươi cũng khác gì con cá yêu đó ."
"Đừng véo mặt ! Nam nữ thụ thụ bất !" Đào Yêu chỉ lo tức giận, thèm hất tay .
"Không tự xưng là nhân vật mà yêu quái trong thiên hạ đều e sợ ba phần , thế mà một con cá đ.á.n.h lén?" Tư Cuồng Lan thu tay , e là đến cũng ý thức vì động tác mật với nàng tự nhiên đến thế.
Đại khái là vì thấy mặt nàng quá buồn ...
Đào Yêu phản bác, ủ rũ, : "Trách sơ ý, cũng ngờ con cá béo ú cương liệt như thế. Dùng tính mạng của để đẩy xuống nước." Nàng ngừng một lúc, : "Độn Ngư tạo ảo ảnh. Ảo giác nó tạo càng giống thật, ảnh hưởng đến khác càng nhiều, thì tu vi tuổi thọ của nó càng lớn. Con Độn Ngư tu vi cũng tính là thấp thôi, nếu thì tính mạng của nó khống chế bởi con sông Cẩm Lân . thật ngờ, một khi nó đem tính mạng của để đ.á.n.h cược thể khiến cho thể phình to đến mức tự nổ tung. Ảo ảnh tạo bởi yêu lực của một cú chí mạng , thể xem thường ."
"Đến ngươi cũng nhốt ?" Tư Cuồng Lan thêm vài nhánh củi trong đống lửa: "Dáng vẻ bất tỉnh của ngươi ở trong nước giống con cá c.h.ế.t."
Hẳn là đời nàng lẽ thể một câu ho nào từ miệng của Tư Cuồng Lan , nàng tin bản khi rơi xuống nước giống như một con cá c.h.ế.t, nhớ đến dáng vẻ một hồng y của nàng trôi nổi nước, cho dù thế nào thì cũng nên giống như một đóa hoa hồng bồng bềnh trong nước chứ! Chẳng qua những điều đều trọng điểm, trọng điểm là nàng quả thực trúng bẫy của Độn Ngư, lạc cơn ác mộng cách nào thoát , nếu Tư Cuồng Lan tìm đến, kết cục của nàng lẽ là sẽ mắc kẹt giữa hiện thực và ảo mộng. Thảo nào lúc đó nàng còn cảm thấy nóng nực khó chịu, mục đích cuối cùng của nó là khiến cho nàng trong lúc vô tri vô giác mà mất tính mạng, giống như những say rượu c.h.ế.t vùi đống tuyết, ở trong giấc mộng liên quan gì đến sự lạnh lẽo, vì c.h.ế.t.
mà một điểm đúng, nàng đột nhiên thẳng chằm chằm Tư Cuồng Lan: "Ngươi xuống nước tìm thấy ? Không đúng, lúc đó yêu lực của Độn Ngư vẫn tan, đến cũng thể phá ảo ảnh, ngươi là phàm nhân, theo lý mà thì thể thấy . Tuy rằng lúc đó và ngươi mặc dù ở gần trong gang tấc, nhưng thể thì vẫn ở hai thế giới khác . Ngươi rốt cuộc là...."
"Có một tên khác cùng ." Tư Cuồng Lan ngáp một cái: "Là , nếu đưa cùng thì e là thể tìm lạc."
Đào Yêu trợn trừng mắt, kinh ngạc : "Thế mà thứ ba giúp đỡ?"
"Cũng đó tính là ..."
Đống lửa càng lúc cháy càng lớn, nổ lách tách ngừng. Ở trong mùa đông lạnh lẽo , nó trở thành âm thanh duy nhất khiến cho cảm thấy an tâm.