Bách Yêu Phổ 3 - Chương 5: Phong Sinh 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:37:56
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió nổi lên, nhiệt độ còn thấp hơn cả ban ngày.
Miêu quản gia rừng mai, khắp xung quanh, thấy bất cứ điểm dị thường nào, nhíu mày : "Nhãn lực của họ nay tồi, nếu như như thế thì đó chắc chắn sẽ về phía ..."
Đào Yêu bày tư thế cao xuống, trái ngó , thấy xung quanh lấy ai, mới oán trách: "Theo thấy nhé, hoàng cung to lớn nhưng cũng nhiều, một con gián bước cũng sợ mà c.h.ế.t. Tư phủ nhà mấy cũng lớn như thế mà chỉ vài ba con mèo nhỏ, nếu nào sợ c.h.ế.t xông thì chỉ chừng tìm thì chẳng khác gì mò kim đáy bể, thôi cũng mắc mệt."
"Nha đầu nhà ngươi giúp đỡ thì thôi còn ở đó mà linh tinh." Miêu quản gia trừng mắt nàng: "Nếu đến là một tiểu cô nương thì chắc cũng gây phiền phức gì lớn quá, lẽ là tiểu thư ngưỡng mộ thiếu gia nhà , cho nên mới cố ý gây chuyện như thế thôi."
""Nhìn nên vẻ bề ngoài" là lời răn mà mấy lão giang hồ lâu năm như mấy thường ." Đào Yêu nhảy lên mặt Miêu quản gia, chỉ : "Đừng mà xem thường tiểu cô nương nhé."
Miêu quản gia sặc nước bọt, ho mấy tiếng mới : "Ngươi chẳng qua chỉ giống như một "Tiểu cô nương" mà thôi?"
"Miêu quản gia, còn tưởng ông là một , sẽ tùy tiện gọi là lão yêu quái nữa cơ."
"Ta ngươi là lão yêu quái ."
"Trong lòng ông nghĩ như thế ."
"Ta , chỉ là suy đoán, theo như những gì ngươi về lai lịch của đó thôi."
"Suy đoán với suy nghĩ gì khác biệt ?"
Đào Yêu hừ một tiếng rời , đối diện với một cây mai : "Các ngươi xem, các ngươi ở đây nhiều năm như thế còn từng mắng là lão yêu quái, đúng chứ?" Vừa tức giận đưa chân vẽ linh tinh đất.
"Được , Đào nha đầu của Tư phủ chúng mãi mãi là một tiểu cô nương đáng mến." Miêu quản gia dở dở , xem xét xung quanh một lượt, xác định bóng dáng của nào, bèn dặn dò Đào Yêu: "Ta chỗ khác xem thử, ngươi cũng về kêu Liễu công tử và Ma Nha tìm thử, đừng giận dỗi như con nít nữa."
"Đợi ." Đào Yêu gọi lão , vẫn là dáng vẻ giận dỗi đó: "Rừng mai của các chỉ trồng hoa mai thôi ?"
Miêu quản gia sững , thầm nghĩ nha đầu hôm nay ăn thứ gì sạch sẽ , hỏi mấy câu đầu óc như thế.
"Nếu là rừng mai thì tất nhiên chỉ trồng hoa mai, nếu gọi là rừng mai ." Lão nhẫn nại trả lời.
"Cũng hẳn ." Đào Yêu sang bên cạnh gốc mai bĩu môi, ánh mắt rơi xuống một nơi gần đó: "Vậy đây là gì?"
Miêu quản gia theo ánh mắt nàng, cành mai từ lúc nào thêm một cái cây nhỏ thấp lùn, cao đến hai tấc, cành cây khẳng khiu chỉ mấy chiếc lá đỏ sậm còn sót , xét từ lá cho đến hình dáng thì giống một cây Phong. Miêu quản gia tuy hiểu nhiều về cây cỏ, nhưng cũng cây Phong đời đều cao lớn thẳng tắp, cách mặt đất ít nhất cũng mấy mươi tấc là hiếm , mà một cái cây Phong thấp bé đến mức nếu để ý thì thể thấy , quả thực từng thấy.
Lão đến gần quan sát, cảm thấy khó hiểu: "Là ai hỗn xược đến thế, dám trồng cây phong ở trong rừng mai?" Lão suy nghĩ một hồi, quá chắc chắn mà lầm bầm: "Lúc nãy đến rừng mai hề thấy vật ... dám hỏng quy củ của Tư gia, trồng bừa ở rừng mai mà phu nhân lão gia để ?"
"Hả? Không các tự trồng ?" Đào Yêu trợn trừng mắt: "Vậy thì lạ thật, chẳng lẽ còn thể tự chui từ đất lên."
Miêu quản gia lắc đầu: "Không thể là trong Tư phủ , rừng mai giống như di vật mà lão gia phu nhân để , ý nghĩa hề nhỏ, những năm nay đều tận tâm chăm sóc, ai dám ở đây trồng bừa một loại cây khác chứ."
"Ồ..." Đào Yêu xổm xuống, hai tay chống cằm chằm chặp cái cây rõ lai lịch , nghiêm túc : "Cũng đúng, cho dù là các ngươi trồng, cũng sẽ trồng loại cây Phong xí như thế ." Nói nàng đưa tay chỉ một phiến lá cái cây nhỏ, đột nhiên bật : "Không chỉ , mà còn hói... Chỉ còn lèo tèo hai ba cái lá thôi."
Khắp thiên hạ , đại khái chỉ Đào Yêu mới bản lĩnh khiến cho một cái cây cũng tức đến mức nhảy cẫng lên như thế ... Nếu như cái cây hiểu những gì nàng .
Mà điều kỳ lạ lớn nhất trong Tư phủ hôm nay đó là cái cây những hiểu, mà còn miệng để .
"Ngươi mới ! Ngươi nhất!" Thanh âm non nớt tức tối vang lên bên cạnh Đào Yêu, nhưng trái đều thấy mới chuyện.
Nếu như chứng kiến là Miêu quản gia hiểu rộng can đảm chu đáo thì e là dọa cho c.h.ế.t khiếp .
Lão chỉ nhíu chặt mày, cũng lùi bước, chỉ Đào Yêu: "Ngươi mắng ."
" thế, lá gan cũng lớn thật." Đào Yêu bày dáng vẻ bực tức, còn chiều như bứt hết đám lá của cây Phong: "Dù thì cũng sắp rụng hết , là bụng giúp ngươi một tay ."
"Dừng tay!"
Cây Phong đất vù một cái biến mất trong đám sương mù trắng, trốn nhưng chỉ thể lộn tới lộn lui ở gốc mai thể thoát .
"Đào nha đầu..." Miêu quản gia vết tích mà Đào Yêu dùng chân vẽ đất khi nãy: "Lúc nãy ngươi là tức giận thật ?"
"Ta nhỏ mọn đến thế ?" Đào Yêu trợn mắt trắng, nhấc chân lên : "Những thứ nhỏ bé nghịch ngợm lắm, thật khéo mới nhốt nó ."
Ánh mắt Miêu quản gia lộ vẻ tán thưởng: "Tùy tiện dùng chân vẽ mấy đường thể bắt thứ đồ chơi , Đào nha đầu ngươi quả thực là bảo vật mà Tư phủ chúng nhặt mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-5-phong-sinh-5.html.]
"So với việc chỉ dùng miệng để tán dương thì chi bằng cho thêm thứ nào ngon ngon vui vui là ." Đào Yêu đám khói trắng đang chạy chạy chân, bày dáng vẻ hóng chuyện : "Tiếp tục chạy , coi ngươi còn bao nhiêu sức lực."
Chỉ e là nó quả thực còn bao nhiêu sức lực nữa, lộn tới lộn lui bao lâu, tốc độ cũng càng ngày càng chậm , cuối cùng đám sương trắng dần tan , chỉ còn một cô bé hình nhỏ nhắn đang quỳ đất thể dậy nổi, một tay che ngực, một tay chống đất, sắc mặt trắng bệch.
Miêu quản gia định thần , với Đào Yêu: "Xem nó cũng tồi, thể đập cho đám gia đinh của Tư phủ mặt mũi bầm dập, thể nào chỉ là một "cô nhóc" bình thường ." Lão ngừng một lúc : "Nó... là yêu quái?"
Đào Yêu gật đầu, liếc mắt lão: "Ông sợ ?"
"Bao nhiêu năm theo hai vị thiếu gia nam bắc, chuyện kỳ quái nào mà từng gặp." Miêu quản gia thành thực: "Ta chỉ tò mò mục đích của nó thôi."
"Ngươi... ngươi là kẻ nào?" Đại khái là mới lấy chút sức, cô nương miễn cưỡng bò dậy chỉ Đào Yêu: "Nhanh thả , nếu tha cho ngươi ."
Đào Yêu lúc mới rõ diện mạo của kẻ đến, gầy đến mức chỉ cần thổi một cái là thể bay, thấp hơn nàng nửa cái đầu, mắt sâu mũi cao miệng nhỏ, mặt mày cũng , chỉ là màu da giống như cả ngày đều việc mặt trời chói chang , đen thô ráp, với thói quen dùng bốn từ "Da trắng hơn tuyết" của thế nhân để hình dung mỹ nhân thì đời nó hẳn là vô duyên với hai từ mỹ nhân . Cộng thêm một bộ áo quần bằng vải thô bám đầy bụi bẩn, càng khiến cho nó càng thêm quê mùa, giống như chôn đất ba ngàn năm mới đào lên .
"Ta là ai?"
Đào Yêu cố ý nhấc tay đưa ngang qua mũi nó, chuông vàng tay nàng chói sáng.
Cô nhóc vẫn tức giận: "Ta ngươi là ai! Ta vượt trăm ngàn gian khổ đến đây là để gặp ngươi!"
Đào Yêu rũ mắt, chỉ : "Ngươi thực sự là ai ư?"
"Vì ngươi là ai?" Nó đưa tay đập kết giới nhốt , nhưng dù tốn bao nhiêu sức lực cũng thể phá : "Thả , tìm thiếu gia Tư phủ."
May mà Tư Tĩnh Uyên ở đây, nếu chắc chắn sẽ bám riết lấy nàng hỏi đủ thứ cái gì mà vì nó ngươi, ngươi các yêu quái đều ngươi , ngươi là khoác lác đó chứ...
Đào Yêu che miệng, nhỏ với Miêu quản gia: "Còn trẻ quá, hiểu thế sự."
"Được, ." Miêu quản gia hiểu rõ, tuyệt đối hỏi thêm một câu nào.
Cũng là dối vì giữ thể diện, mà là yêu quái trong thiên hạ trăm nghìn con, tuổi tác lớn bé khác , con lương thiện con hung ác, thông minh mà ngốc nghếch cũng , quả thực mỗi một con đều nàng, nhưng từng đến vị 'Đào Yêu đại nhân, chuông vàng lướt qua còn' mảnh giáp thì nhiều lắm, từng ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy. Dù gì cũng là mấy tên nhóc sự quản giáo của Đào Đô, con mắt thấy Thái Sơn, hoặc là còn trẻ quá, hoặc là môi trường sống nhỏ bé đến mức thể thấy thế giới muôn màu muôn vẻ bên ngoài, nàng đoán cô bé ngốc hẳn là chiếm cả hai điều .
"Luôn miệng tìm thiếu gia Tư phủ...." Đào Yêu huých huých Miêu quản gia, xa: "Chẳng lẽ là thích họ nên đến cầu ? Lúc nãy ông cũng lẽ là tiểu thư nào ngưỡng mộ thiếu gia ? Có thể hiểu chuyện là đầu xảy nhỉ?"
"Lúc nào mà ngươi còn linh tinh!" Miêu quản gia bất lực thở dài: "Trước đây cho dù cô nương nào lòng thiếu gia thì cũng là , yêu."
"Hai ngươi hươu vượn gì đó!" Cô nương đụng tường mãi cũng mệt , tạm dừng nghỉ ngơi, hai tai cũng rảnh rỗi, phẫn nộ chằm chằm họ: "Ai cầu ? Ai lòng? Các ngươi rốt cuộc cái nơi tự xưng là "diêm vương đoạn sinh tử, Tư phủ giải thị phi" ở sông Thanh Mộng thế?"
Đào Yêu và Miêu quản gia , đó đồng thời gật đầu: " thế."
"Vậy tại cho ?" Nó tức đến mức mũi cũng nhăn : "Còn dùng yêu thuật nhốt ở đây nữa!"
"Ngươi là yêu quái, thành kiến gì với yêu thuật ?" Đào Yêu quả thực là rụng răng: "Chỉ điều đó là tuyệt kỹ độc quyền mà chuyên dùng để đối phó với yêu quái đó, tám đời nhà ngươi cũng học ."
"Ngươi dạy cũng học!" Miệng cũng cứng lắm, ở trong khốn cảnh vẫn chịu cúi đầu: "Ta gặp thiếu gia Tư phủ! Ta chuyện nhờ."
Miêu quản gia đau đầu : "Vị... cô nương , ở đây chúng quy củ, nếu như ngươi thị phi chúng mặt giải quyết thì tiên gửi danh đến, rõ ràng xuất lai lịch và nguồn cơn của thị phi, thiếu gia nhà xem xong mới thể quyết định gặp ngươi ."
Cô nương đó sững , vẻ tức giận khuôn mặt sự lo lắng thế: "Không ai với điều , vả cũng chữ, danh ." Nói xong khóe mắt nó chợt ửng đỏ, bắt đầu tự trách: "Trách ... trách hỏi thăm rõ ràng, còn tưởng gặp thiếu gia Tư phủ đó tự rõ ràng là ... lâu như thế , nếu như gặp thì đây?"
Tuy rằng thiếu vài phần đáng thương của mỹ nhân sầu khổ, nhưng nó nhỏ bé gầy gò thế , bản là một yêu quái sắp rụng hết lá, dáng vẻ nó ở trong gió lạnh cô độc bất lực, thực khiến nhẫn tâm.
"Điều ... mới đây." Miêu quản gia Đào Yêu: "Theo quy củ thì đ.á.n.h hai mươi trượng đuổi ngoài."
Tròng mắt Đào Yêu đảo, thấp giọng : "Có phá lệ một ?"
"Điều ... ngươi xác định nó là một yêu quái vô hại ?"
"Hại thì hại, mấy tên gia đinh đó đều đ.á.n.h ...."
"Nghiêm túc chút !!"
"Nghiêm túc mà , nếu như nó bản lĩnh lớn thì sớm vác thiếu gia nhà ông chạy , gì ngốc đến nỗi nhốt ở đây mà giận dỗi với chứ?"
"Cũng đúng...."