Bách Yêu Phổ 3 - Chương 5: Trấn Thủy

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:07
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời gần sáng, tiếng gió vẫn giống như đang rít gào bên bờ sông Bạch Tước, đây là thời gian lạnh nhất trong một ngày.

Kẻ mặc áo tơi vẫn tảng đá, chỗ dây câu thả xuống hề kết băng, còn về chuyện câu thì cũng quan trọng, tóm thì cũng thực sự câu cá.

Đào Yêu vòng qua vòng tảng đá ngư ông mấy , ngửi mùi , mới : "Quả thực là một con Trấn Thủy, là mùi bụi trần ngàn năm đổi ..."

Tư Cuồng Lan cách nàng ba bước chân, đ.á.n.h giá tảng đá ngư ông , hề lên tiếng.

"Ngươi Trấn Thủy là gì nhỉ." Đào Yêu liếc Tư Cuồng Lan: "Là kẻ phạm tội ở thiên giới, phạt chốn nhân gian để trấn yêu, bảo vệ cho nơi đó bình an, thời gian phạt kết thúc thì di chuyển, cũng thể chuyện để tự cảnh tỉnh."

"Trấn yêu?" Tư Cuồng Lan : " đầu ."

"Trấn yêu chỉ là tên chung thôi." Đào Yêu bĩu môi: "Kẻ phạt đến nhân gian để trấn yêu, dường như đều là những thần điểu linh thú của thiên giới hoặc là những tiểu tiên sứ phẩm cấp thấp gì đó, phạt đến bờ sông để canh giữ thì gọi là Trấn Thủy, phạt đến núi thì gọi là Trấn Sơn, nếu như may thì phạt đến Trấn Mộ. Bình thường mấy thấy ở núi đó mấy bức tượng đá hình thú vật trâu sắt gì đó, hết tám chín phần đều là những tên quỷ xui xẻo ở thiên giới . Các Trấn Yêu hình thái bất nhất, nhưng dù bọn chúng tồn tại ở hình thái nào thì đều thể di chuyển, cũng thể chuyện. Ngươi xem, sống như thế cả ngàn năm vạn năm, còn bằng một đao c.h.é.m c.h.ế.t cho xong."

Tư Cuồng Lan lắc đầu: "Chưa chắc như ngươi , thấy cuộc sống của Trấn Thủy vô cùng tự tại an nhàn, mặt trời mặt trăng bầu bạn, núi sông bốn mùa luân phiên, cần tranh đấu với ai, chỉ còn năm tháng tĩnh lặng, bao nhiêu ngưỡng mộ còn ."

Đào Yêu trợn mắt : "Suýt chút nữa thì quên ngươi với chúng giống , binh thư thể xem tận mấy canh giờ, thôi thì ngươi dứt khoát đổi tên là Trấn Trạch luôn cho hợp."

Phì, một tiếng đột nhiên vang lên giữa hư .

"Ai?"

Đào Yêu cảnh giác đầu, thấy tảng đá ngư ông từ đầu đến cuối đều phản ứng gì với hai họ đột nhiên uốn lưng một cái, đó một hư ảnh giống hệt như bay khỏi tảng đá, nhẹ nhàng bay đến mặt bọn họ.

"Vốn là vô tình gặp gỡ, nhưng nếu như là Đào Yêu đại nhân thì theo lễ cũng nên đây để cảm tạ ngài." Hư ảnh xong, quả thực quỳ xuống hành đại lễ với Đào Yêu.

Tự nhiên nhận của khác một cái quỳ, Đào Yêu cảm thấy gượng gạo: "Không cần hành đại lễ thế , là nên cảm tạ ngươi mới đúng."

Hư ảnh vẫn nghiêm túc quỳ lạy, thêm một câu đa tạ, mới dậy nghiêm túc : "Ta biểu thị lòng ơn của , nếu như Đào Yêu tạ ơn thì cần hành đại lễ như thế, hứa giúp một chuyện là ."

"Hả?" Chút hảo cảm Đào Yêu đối với trong chớp mắt biến mất sạch sành sanh, dập đầu tạ ơn mà còn luân phiên nữa ? Vấn đề là nàng tạ ơn thì đúng là điều nên , còn tạ ơn nàng thì thật đúng là khó hiểu?

Nàng đ.á.n.h giá từ xuống thêm mấy lượt: "Trước tiên cho ngươi tạ ơn ? Lẽ nào chúng mới gặp mặt đầu ?"

Hư ảnh về phía sông Bạch Tước mà ngày ngày đối mặt , : "Nước sông Cẩm Lân càng ngày càng khô cạn." Hắn ngừng , ngữ khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo quyết tuyệt: "Nếu Độn Ngư g.i.ế.c thì chỉ dựa sức một khó để thi triển. Hôm nay nếu như Đào Yêu đại nhân tay thì yêu nghiệt còn gây họa đến lúc nào. Gây ảo giác cho , lừa tiểu yêu quái Phong Sinh tiêu hao tính mạng để cầu mưa cho nó, quả thực nên g.i.ế.c."

Nghe , Đào Yêu tiếng nào.

Nếu như đúng là như thế thì tất cả cũng dễ giải thích .

Vừa khéo lúc đó một cơn gió thổi qua, thổi bay hết nghi vấn trong lòng nàng.

Đào Yêu tuy rằng ngượng ngùng đối với hai từ " tay", nhưng mà nghĩ thì cũng tính vô công mà hưởng, nếu như nàng ép Độn Ngư đến mức rơi tuyệt cảnh thì yêu nghiệt chắc c.h.ế.t một cách triệt để như thế.

"Con Độn Ngư đó tuổi tác lớn nhỉ." Đào Yêu đột nhiên hỏi.

"Hai mươi năm , bộ thôn dân của thôn Hồi Long khi c.h.ế.t vì dịch bệnh, tất cả t.h.i t.h.ể đều đốt thành tro, rải trong sông Cẩm Lân, năm đó, trong sông bèn sinh con yêu quái ." Hư ảnh thở dài: "Phong Sinh nay từng ý rời khỏi thôn Hồi Long, cho dù nơi đây là thôn lạc chỉ là tàn tích, thường thấy nó một đến bờ sông, lẩm bẩm gì đó giữa trung, lúc khi , lúc tự coi là Minh Thiện, tự sờ đầu . Những ngày đó, nàng đang nhớ quá khứ lúc Minh Thiện ôm nó trốn thoát ở sông Bạch Tước thì là ngủ say ở trong đám cỏ dại ở bờ sông Cẩm Lân. Ta còn tưởng thời gian sẽ thể chữa lành cho nó, nhưng mà ngờ nó Độn Ngư thi pháp, con yêu nghiệt đó lẽ trúng nó, cũng trong lòng nó khúc mắt, nên bày một ảo ảnh nho nhỏ khiến nó luân hồi trong đó, cam tâm tình nguyện dùng cả tính mạng để bảo vệ sông Cẩm Lân đang bắt đầu khô cạn. Ta thấy việc xảy mắt gì, thấy Phong Sinh càng ngày càng yếu , chỉ thể tự đưa quyết định, cho dù phạm thiên điều cũng khiến cho nước sông Cẩm Lân nhanh chóng khô cạn, chỉ cần nước sông khô hết, căn cơ của Độn Ngư vững, chắc chắn sẽ c.h.ế.t, duy chỉ cách đó mới thể ngăn cản nó tiếp tục đến cái c.h.ế.t."

Tư Cuồng Lan , nhịn mà lộ vẻ mặt tán thán: "Nếu như thế, con Độn Ngư đó vô cùng lợi hại nhỉ, chỉ mới sinh từng năm thể tạo ảo ảnh mê hoặc lòng , đến những ngoài như chúng cũng suýt chút nữa tưởng đó là thật."

"Làm gì mà lợi hại đến thế!" Đào Yêu liếc mắt với một cái: "Không cần nghĩ cũng con Độn Ngư đó nhiều lắm cũng chỉ tạo cho Phong Sinh một thôn Hồi Long còn sống sờ sờ đó, vì khiến cho hai chúng cũng thấy thì bản lĩnh hơn nữa, hao phí nhiều nguyên khí thì mới thể đồng thời ảnh hưởng đến chúng , đóng kịch nếu đóng đến nơi đến chốn thì thể lừa chúng đối phó với "Yêu quái" ở sông Bạch Tước . Nói về yêu quái, ngươi là một ngoài nghề. Chỉ thế mà gọi là lợi hại thì đúng là khiến cho các đại yêu quái vứt mặt mũi ở ."

" nó suýt chút nữa lấy mạng của ngươi đó, Đào Yêu đại nhân." Tư Cuồng Lan .

"Ngươi..."

Thấy thế, hư ảnh mới tinh ý : "Đào Yêu đại nhân cần tức giận, Độn Ngư tuy nhỏ nhưng mà vô cùng nguy hiểm. Dù là thần tiên phàm nhân thì cũng thể đề phòng kịp, trúng kế cũng mất mặt ." Nói , về phía Tư Cuồng Lan: "Ta thấy ngài chiêu thức cuối cùng của Độn Ngư nhốt , tuy thấy nhưng để cứu, may mà vị công tử theo sát phía ngài, thời tiết mùa đông lạnh lẽo thế , chút do dự nhảy xuống nước để cứu ngài. Đào Yêu đại nhân nếu thực sự tạ ơn cứu mạng thì vẫn là nên tạ ơn vị công tử thì đúng hơn. Ta chẳng qua chỉ dẫn đường cho thôi, tính là công thần."

Không chút do dự nhảy xuống nước cứu nàng... Đào Yêu lén lút Tư Cuồng Lan, tên vẫn bày vẻ mặt chút gợn sóng như thế, bình thản như kiểu ngươi cảm ơn cảm ơn thì cũng , giống như việc vớt nàng lên cũng giống như vớt một con cá c.h.ế.t từ nước lên , đáng nhắc đến.

"Còn sợ c.h.ế.t đuối ai cho ngựa nhà ăn ..." Đào Yêu làu bàu.

Tư Cuồng Lan chắc chắn là thấy, khóe miệng cong lên, coi như chuyện gì.

Đột nhiên hư ảnh quỳ xuống: "Đào Yêu đại nhân, đời của từng cầu xin ai, nhưng hôm nay cầu xin ngài hãy cứu lấy Phong Sinh, con bé đó chấp niệm quá sâu, chịu buông quá khứ xuống thì mãi mãi thể hướng đến tương lai ."

Đào Yêu im lặng hồi lâu, dìu dậy, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay .

"Nó hao tổn quá nhiều pháp lực, ngày tháng còn nhiều nữa."

Nói đến chuyện , Đào Yêu cuối cùng cũng tìm về tôn nghiêm và bình tĩnh của quỷ y Đào Đô.

"Ngài cách mà ?" Hư ảnh chịu từ bỏ: "Luận về y thuật, quỷ y Đào Đô thiên hạ vô song. Không cần trường sinh, chỉ cần sống thêm mười năm hai mươi năm, thậm chí là mấy tháng, chỉ cần nó thể buông bỏ chấp niệm thì ngày tháng còn dù là dài ngắn, đều xứng đáng cả."

Đào Yêu nghĩ một hồi, đ.á.n.h giá một phen: " ngươi thể cho thứ gì? Nếu như ngươi là Đào Yêu thì cũng nên quy củ của chứ. Có giá trị t.h.u.ố.c của thì mới giá trị để cứu sống. Ngươi chỉ là một Trấn Thủy nhỏ bé, đó hoặc thậm chí mở miệng đều dựa nguyên thần, trừ việc lợi dụng sức mạnh miễn cưỡng thể thao túng nước sông khô cạn thì gần như chẳng còn năng lực gì khác, chân vẫn là một tảng đá thôi, chút giá trị t.h.u.ố.c nào cả."

Thật là càng càng rầu rĩ, đến bản hư ảnh cũng thấy buồn, hình như nàng sai chút nào.

"Vì là Phong Sinh?" Đào Yêu đột nhiên hỏi: "Thời gian ngươi ở đây tính là ngắn, cũng từng gặp ít nhân loại và yêu quái, vì chỉ nó mới khiến cho ngươi liều mạng để bảo vệ?"

Hư ảnh ngẩng đầu, lâu mới : "Nó là của Minh Thiện thì là con gái của nàng ."

Đào Yêu đột nhiên ngộ , hóa căn nguyên phụ nữ chỉ còn tồn tại trong hồi ức, của Minh Thiện.

Nếu như nàng còn ở đời thì Đào Yêu gặp nàng một , dù gì thì một con bằng lòng mặc áo tơi cho một tảng đá, lo lắng đến chuyện một sẽ vô vị, mà đặt thêm cái cần câu bên cạnh để giải sầu thì cũng hiếm gặp.

Đồng thời, một tảng đá vì một bộ áo quần và một cái cần câu mà nhớ ơn nhiều năm như thế, tiếc phạm thiên điều khiến cho nước sông khô cạn để cứu cũng hiếm .

"Chuyện nếu như để thiên giới , e là ngươi ở đây thêm hơn một vạn năm nữa cũng nên." Đào Yêu bĩu môi, với Tư Cuồng Lan: "Trời sáng , nên thôi."

"Đợi ... Đào Yêu đại nhân!" Hư ảnh hoang mang, bay đến ngăn nàng .

"Ngươi cũng thể ngăn ." Đào Yêu dứt khoát xuyên qua , đó đầu nhè lưỡi với : "Cáo từ!"

"Đào Yêu đại nhân!!"

Bầu trời bên bờ sông Bạch Tước, một luồng ánh sáng vàng nhạt hé .

Gió vẫn lớn, bốn bề vẫn lạnh lẽo như thế, nhưng mà thời tiết hôm nay lẽ hơn ngày hôm qua nhiều .

*

Trên xe ngựa về, Đào Yêu nâng túi t.h.u.ố.c tay thở dài than ngắn, thỉnh thoảng cúi đầu giậm chân.

"Cho hối hận, khác gì với việc thua mà chịu nhận ." Tư Cuồng Lan lật một trang binh thư, hề ngẩng đầu lên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-5-tran-thuy.html.]

là tức điên lên mà, tên đến cũng mang theo mớ binh thư mà mãi hết thế !

"Ngươi viên t.h.u.ố.c đó phí bao nhiêu sức lực và thời gian để chế thành !" Đào Yêu dậm chân, đau lòng đến mức xuống lăn lộn: "Thế mà ... mà cho một con yêu quái chút giá trị nào !"

"Ta chính mắt thấy ngươi cầm tay nó... vỗ một cái, rõ ràng rằng ngươi là t.h.u.ố.c của , tuy rằng tác dụng gì lớn, nhỡ ngày nào đó cần ngươi để t.h.u.ố.c tạo mưa thì ngươi cũng lo mà chấp nhận ."

Dáng vẻ Tư Cuồng Lan lật sách trông vô cùng đẽ ưu nhã, nhưng thể chỉ lật sách đừng chuyện , khiến căm ghét đến cùng cực.

Đào Yêu hừ một tiếng: "Cũng thể phá hoại quy củ của , ngươi cũng điều kiện cứu chữa thì t.h.u.ố.c của mà."

"Không ." Tư Cuồng Lan lật một trang sách: "Dù thì ngươi chỉ là tạp dịch của Tư phủ , chỉ quan tâm việc ngươi tận tâm chăm sóc cho ngựa nhà mà thôi, quan tâm việc ngươi ai t.h.u.ố.c của ."

Đào Yêu cảm thấy phận của nữa chà đạp, tức giận : "Ngươi t.h.u.ố.c của cũng tư cách ."

"Cảm ơn, nhã hứng đó."

Khi tất cả trần ai đều lắng xuống, Tư Cuồng Lan trở về với dáng vẻ vốn , Đào Yêu cho dù tức giận cũng thể thêm nữa, dù thì thứ lưu trong lòng nàng, là lúc thoát khỏi sông Cẩm Lân, tuy rằng sự việc xảy thế nào nàng thể nhớ rõ, nhưng mà nàng vẫn nhớ ấm đó, đúng , ấm, dù là bàn tay ôm lấy nàng, là lồng n.g.ự.c mà nàng dựa đều vô cùng ấm áp.

mà, chẳng qua chỉ cách một ngày, cái con " chút do dự" nhảy xuống sông cứu nàng , cột nàng cành cây để nướng áo quần, tự nhiên nâng tay véo má nàng, dường như biến mất khi mặt trời mọc ...

Hơi ấm? Hơi ấm là cái gì chứ...

Bỏ , đây mới là , là nhị thiếu gia của Tư phủ, tiểu diêm vương của Đế Đô.

mà nàng vẫn còn xót viên t.h.u.ố.c đó, nếu cho một đại yêu quái dùng thì sẽ bao nhiêu thứ chứ! Vậy mà cứ cho con yêu quái Phong Sinh vô dụng .

Điều ngán ngẩm nhất đó là con bé đó lúc đầu còn chịu uống, giãy dụa tìm Độn Ngư.

Đào Yêu bèn tát mặt nó một cái thật mạnh.

"Có vì để cho ngươi sống tiếp mà cam tâm tình nguyện nhốt thêm vạn năm. Còn ngươi thì chỉ vì một chút hi vọng giả dối mà liều mạng tìm đến cái c.h.ế.t." Đào Yêu lạnh lùng đ.á.n.h đến mờ mịt: "Người trong thôn Hồi Long c.h.ế.t sạch , bao gồm cả cha Thẩm và Minh Thiện ca ca của ngươi, ngươi để cho Độn Ngư tạo ảo ảnh thì họ cũng c.h.ế.t đến tro cốt cũng còn. Thứ mà ngươi cố sức giữ lấy thực chỉ là quá khứ mà ngươi thể nào nắm bắt mà thôi."

Nó đờ , nước mắt ngừng chảy xuống, hai tay vỗ n.g.ự.c , thét: "Ta họ ! Ta là họ ! Không bọn họ ở bên, nên gì, mỗi một ngày trôi qua đều chỉ một , ngày nào cũng buồn đau."

"Được đó!" Đào Yêu chút động lòng. Nhìn từ cao xuống: "Trước khi gặp họ, ngươi cũng sống một ."

Nó đột nhiên ngừng bặt, đôi mắt đỏ hoe Đào Yêu.

"Chỉ mất , thiên hạ chuyện như thế." Đào Yêu xổm xuống, thẳng mắt nó: "Yêu quái mà Minh Thiện ôm chạy thật xa để cứu sống hóa chỉ là một phế vật, cơm của Thẩm gia đúng là lãng phí ."

Nó sững lâu, cúi đầu vặn vặn áo quần của , nước mắt rơi xuống từng giọt: "Ta chỉ là nhớ họ quá thôi."

"Vậy ngươi sống thì mới thể nhớ họ chứ." Đào Yêu vẫn lạnh lùng như thế, đưa tay , viên t.h.u.ố.c màu đỏ ở trong lòng bàn tay nàng tản ánh sáng u ám: "Uống uống, ngươi tự chọn . Đợi dậy thì ngươi cứ ở đó mà chờ c.h.ế.t ."

Đối phó với một tiểu yêu quái tâm tư đơn giản thế , quả thực là cần tốn bao nhiêu sức lực.

"Ta vẫn còn thể gặp họ nữa ..."

Đó là câu cuối cùng khi nó nuốt viên t.h.u.ố.c xuống.

Gặp nữa , Đào Yêu nghĩ trong lòng, nhưng mà cho dù họ thì cũng sẽ khác thôi, chỉ cần ngươi còn sống.

Tư Cuồng Lan chỉ một bên quan sát, cho đến khi thấy Thẩm Phong dần rơi giấc ngủ, thể co thành một cây Phong nhỏ.

"Chôn nó ?" Hắn hỏi

"Chôn nó." Nàng đáp.

Sau đó nó mang đến bên bờ sông Bạch Tước, chôn ở nơi cách Trấn Thủy xa.

"Có lẽ mười năm nó sẽ tỉnh, cũng thể sẽ cần một trăm năm, ngủ càng lâu thì cảm xúc sẽ còn tệ như thế nữa, hình dáng cũng hơn một chút." Nàng với khí.

Trong ánh nắng mặt trời, hư ảnh bay từ tảng đá đến, cây Phong lâu, một động tác vái chào với nàng.

Nàng liếc một cái, vốn hỏi thêm một điều nhưng cuối cùng thôi. Quay phất tay, cáo từ cần tiễn nữa, nhất là đừng gặp , dù gì thì nơi đối với nàng mà là một sự sỉ nhục.

Sau , bên sông đá cây, cảnh sắc ít nhiều cũng còn cô đơn nữa.

mà viên t.h.u.ố.c đó thật sự quý.

Xe ngựa chạy nhanh vững vàng, Đào Yêu dựa thành xe, cố ý lưng với Tư Cuồng Lan, trong lòng thầm tính toán xem còn bao lâu nữa mới tới Đế Đô, trở về Tư phủ ăn uống.

"Lúc nãy ngươi điều hỏi thôi, hỏi Trấn Thủy phạm tội gì mà phạt xuống nhân gian, chỉ lòng cảm kích với nương tử của nhà họ Thẩm thôi ?" Giọng của Tư Cuồng Lan ở lưng vang lên.

Đào Yêu vẫn bất động, lâu mới : “Giờ hỏi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến kết cục nữa . Có lẽ bọn họ duyên từ lâu về . Đá trong thiên hạ nhiều đến thế, nàng chỉ yêu thích đúng tảng đó? Trấn giữ sông Bạch Tước hàng vạn năm, lẽ cũng chỉ để chờ một ngang qua nữa… dù chỉ thoáng một cái, cũng đủ để kết thúc nỗi vương vấn trong lòng.”

Nàng nhún vai: “Thế nên ai mà chứ. Quá khứ là quá khứ của khác, còn của thì cứ để tự cất .”

Tư Cuồng Lan mỉm , chuyển chủ đề: "Vậy thì ảo ảnh khiến ngươi nhốt đó, ngươi cũng thử ?"

Hô hấp của Đào Yêu dường như tạm thời ngừng .

Ảo ảnh nhốt ngươi , ngươi cũng thử ?

Nhốt ngươi ...

Đào Yêu, ngươi từng trải qua những ngày tháng vô cùng khốn đốn ?

Một lúc lâu , nàng mới hồi thần trở , vẫn , còn nghiêng tránh xa thêm.

"Chẳng qua chỉ là một đám ma quỷ nhảy nhót lung tung mà thôi, một con Độn Ngư bé nhỏ thì thể tạo ảo ảnh gì ghê gớm chứ."

"Ồ..." Tư Cuồng Lan gật đầu, tiếp tục lật sách.

Hắn ý với nàng rằng lúc bế nàng xông khỏi sông Cẩm Lân, trong lúc ý thức mơ hồ nàng ôm thật chặt lấy , câu mà nàng ngừng lặp lặp là.... Cứu !

Nói cũng sai, quá khứ là quá khứ của khác, còn quá khứ của nàng thì nàng cứ cất .

Ánh mắt Tư Cuồng Lan âm thầm di chuyển từ cuốn binh thư tay đến bóng lưng thực tính là gầy gò .

Đột nhiên cảm thấy, vẫn là cô nương giành thịt nướng với thú vị hơn.

Trời sắp đến giữa trưa, ánh mặt trời càng sáng lạn, tuyết của Mộc Châu hẳn là tan .

 

Loading...