Bách Yêu Phổ 3 - Chương 6: Anh Nguyên 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:35
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Phàn chắp tay lưng, thong thả bước từ bóng tối.

Ông dừng đối diện Đào Yêu, cung kính chắp tay hành lễ: "Đào đại nhân quả nhiên kiến thức rộng rãi, tuổi trẻ tài cao, lão phu tâm phục khẩu phục."

"Lão Phàn..." Đoàn tướng quân dường như đoán điều gì đó, nhưng đột nhiên sợ hãi chính suy đoán của , thể tiếp.

"Hồi Hồn Lô là do lão phu bỏ . Là 'bài t.h.u.ố.c dân gian' một ngày ba bát ." Vẻ mặt Lão Phàn nhẹ nhõm: “Mỗi một bát đều do đích lão phu sắc, tận mắt ngài uống hết."

Sắc mặt Đoàn tướng quân lúc , lẽ mới đúng nghĩa là trắng bệch. Một câu của Lão Phàn, còn đáng sợ hơn cả mấy chục con "Huyền Đà" chạy từ trong mộng. Đó là sự hủy diệt và xé nát từ tận sâu thẳm trong lòng. Không Trương Tam, Lý Tứ, mà là Lão Phàn. Người theo bao nhiêu năm, rời bỏ. Trong cuộc đời khiếm khuyết của , Lão Phàn chính là cây gậy chống trung thành tận tụy. Nếu cây gậy gãy , chỉ là ngã đến đầu rơi m.á.u chảy...

Hắn đến mặt Lão Phàn. Mấy chục tuổi đầu mà đột nhiên ấm ức như một đứa trẻ, gần như sắp nấc lên, giọng run run: "Tại chứ!!"

Lão Phàn bình tĩnh lấy một tờ giấy từ trong tay áo, buông tay , tờ giấy rơi xuống đất. Ba chữ "Hoắc Thanh Thanh" đó là bút tích của . Tuyết rơi xuống, từng nét bút nhanh chóng thấm ướt, nhòe thành một vệt mực hỗn loạn.

Không ai hiểu ý đồ của Lão Phàn.

Lão Phàn ngây cái tên đó, chậm rãi : "Thanh Thanh là cháu gái của lão phu. Tỷ tỷ và tỷ phu của lão phu mất sớm, Thanh Thanh là do một tay lão phu nuôi lớn, tình cảm như ruột thịt. Quê hương của chúng là một tòa thành nhỏ bình thường, dân phong thuần phác, cảnh sắc tươi . Có lẽ là nhờ phong thủy , cho dù những năm chiến loạn cũng tổn hại nhiều.

Khi tân triều mới thành lập, triều đình cử một đội quân mới đến, đảm nhận trách nhiệm giữ thành an dân. Đội quân chỉ quân kỷ nghiêm minh, mà lúc nhiệm vụ còn thường xuyên giúp đỡ bá tánh trong thành lo liệu đủ thứ việc vặt. Đa đều là những đứa trẻ bụng, thương già yếu. Đặc biệt là vị Thống Binh đại nhân, đầu trong quân, chỉ cương trực công chính, ghét ác như thù, mà hễ nhà ai trong thành gặp khó khăn tìm đến nhờ giúp đỡ, ngài cũng từng từ chối nửa lời. 'Yêu dân như con' quả thực ngoa."

Có lẽ ký ức càng xa xôi càng , Lão Phàn bất giác mỉm : “Sau chúng mới thì đại nhân cũng sinh ở tòa thành , chỉ là lúc nhỏ theo cha chuyển nơi khác. Nay lòng vòng một hồi trở về quê hương, ngay cả chính ngài cũng là duyên phận. Đại nhân tướng mạo tuấn tú, các cô nương lớn nhỏ trong thành ai là xiêu lòng. Mà đại nhân với Thanh Thanh nhà hợp nhất. Thanh Thanh giỏi trồng hoa trồng cây. Đại nhân tuy rành việc , nhưng thích hỏi han Thanh Thanh. Ngài nay trồng gì c.h.ế.t nấy, thật tội nghiệp cho đám hoa cỏ . Thanh Thanh tuy nhạo ngài là kẻ thô lỗ, nhưng mười hai vạn phần kiên nhẫn chỉ dạy cho ngài đủ loại kỹ thuật trồng hoa cỏ. Lúc đó, lão phu thường thấy hai họ xổm cây non hoặc bụi hoa dại, . Sự mật tự nhiên đó thực sự khiến lão phu yên lòng. Lão phu thầm nghĩ, nếu Thanh Thanh thể cùng đại nhân kết thành lương duyên, chỉ lão phu vui mừng, mà ngay cả tỷ tỷ, tỷ phu của lão phu suối vàng cũng thể mỉm ."

Bông tuyết rơi xuống lông mày và chòm râu của Lão Phàn, thậm chí rơi cả lên lông mi mờ tầm mắt, ông cũng để ý, ngay cả lau cũng thèm.

Đoàn tướng quân vẫn luôn tờ giấy đất, cho đến khi nét chữ đó biến thành vết bẩn. Mỗi một chữ Lão Phàn , đều lắng chăm chú. chăm chú đến dường như cũng vô ích. Hắn hiểu, chỉ ý thức rằng, đời thật sự một tên là Hoắc Thanh Thanh.

"Xem kết thành lương duyên ." Đào Yêu lộ vẻ tiếc nuối, phá vỡ bầu khí bằng một câu đúng lúc.

Lão Phàn như đ.á.n.h thức khỏi một giấc mộng . Những nếp nhăn khuôn mặt già nua dường như sâu thêm nhiều chỉ trong nháy mắt: "Năm đó, lão phu Giang Nam buôn hàng. Lúc vội vã trở về, đón chào lão phu là lời chào hỏi nhiệt tình của binh lính gác cổng, cũng là lời hỏi thăm ấm áp của bà con làng xóm, càng là nụ của Thanh Thanh..." Ông ngừng , dường như lấy hết sức mới thể tiếp: "Trước mắt lão phu, chỉ ánh lửa ngút trời và cánh cổng thành đóng chặt. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết bên trong cổng thành, đến bây giờ lão phu vẫn thể nào quên." Ánh mắt đau thương mà khó hiểu của ông dời sang khuôn mặt Đoàn tướng quân: "Lão phu lóc túm lấy áo bào của ngài, hỏi ngài xảy chuyện gì, ngài . Lão phu quỳ xuống đất cầu xin ngài mở cổng, lão phu Thanh Thanh cũng ở bên trong đó! Đầu lão phu dập đến chảy cả máu, ngài cứ như thấy, còn sai bắt lão phu , nhốt ." Ông bật : "Nhốt lão phu thì ích gì chứ? Ngọn lửa lớn như , nhốt lão phu thì lão phu cũng thấy mà."

La Tiên khẽ nhíu mày, gì.

Sắc mặt Đoàn tướng quân càng thêm khó coi. Hắn xông lên túm lấy vai Lão Phàn: "Ông đang cái gì? Lửa gì? La hét gì! Rốt cuộc ông đang về nơi nào!"

Lão Phàn mặc cho bóp vai đến phát đau, lạnh lùng như hề cảm thấy gì: "Là ngài đó, Đoàn đại nhân năm xưa, Đoàn tướng quân bây giờ. Ngài tưởng những cảnh tượng đó chỉ là một giấc mơ của ngài ?" Ông bật : "Đó chính là quá khứ mà ngài liều mạng vứt bỏ đó!"

Đoàn tướng quân sững sờ, bàn tay đang túm lấy ông cũng dần dần mất sức lực.

"Các chỉ trong thành đột nhiên xuất hiện yêu nghiệt, hại bá tánh, tuyệt đối để yêu nghiệt bước khỏi cổng thành nửa bước." Đôi mắt Lão Phàn đỏ lên: "Ngài rốt cuộc vẫn là vị Đoàn đại nhân trung thành với chức trách đó. Đến cuối cùng, vẫn chịu mở cổng thành."

Đoàn tướng quân hai tay ôm lấy đầu, nghiến răng : "Ta ông đang gì!"

Lão Phàn khẩy: "Nếu lão phu tận mắt thấy ngài tai họa thăng quan tiến chức, lão phu tuy đau buồn, nhưng vẫn sẽ trách ngài. Thân là quân sĩ, ngài thiên chức và sự bất đắc dĩ của . Thế nhưng..." Ông quanh bốn phía, như một kẻ điên xoay vòng tại chỗ mấy : "Ngài tòa trạch viện xem, lớn bao, bao! Ngài phong tướng quân, trong lòng cũng là vui mừng, đúng ? Lão phu vẫn luôn theo ngài, tận mắt thấy ngài chuyển đến Lạc Dương, tận mắt thấy ngài phong quang, tận mắt thấy ngài ngẩng cao đầu bước Long Thành Viện ... Ngày lão phu tìm đến phủ của ngài, trong vốn là giấu dao, lão phu ngài c.h.ế.t." Ông đột nhiên túm lấy vạt áo n.g.ự.c Đoàn tướng quân: "Lão phu thật sự là ôm tâm tư đồng quy vu tận tìm ngài! Ngài gặp lão phu, coi lão phu như thượng khách. Ngài từ chuyện đó, ngài vẫn luôn tìm kiếm tung tích của lão phu, hy vọng lão phu đừng trách ngài, còn lão phu còn nơi nương tựa, lão phu ở trong phủ. Ngài lão phu sờ con d.a.o găm trong tay áo hết đến khác, nhưng cuối cùng vẫn tay, giả vờ như chuyện gì, đồng ý ở bên cạnh ngài ? Biết vì ?" Sự phẫn nộ trong mắt ông cuối cùng cũng vượt lên tất cả: "Bởi vì lão phu cam tâm! Lão phu ngay cả tòa thành đó xảy yêu nghiệt gì cũng ! Tất cả những chuyện đều theo ngọn lửa lớn tan thành tro bụi! Binh lính theo ngài đó cũng đều khó tìm thấy tung tích. Người duy nhất lão phu thể tìm , duy nhất nội tình, chỉ ngài! Cho nên khi chân tướng, lão phu thể g.i.ế.c ngài. Ở bên cạnh ngài, lão phu mới cơ hội tìm chân tướng! mà... nhưng mà..."

Tưởng chừng ông sắp nhảy lên đ.ấ.m cho Đoàn tướng quân một trận, ai ngờ ông đột nhiên mất hết sức lực, phịch xuống nền đất tuyết phủ, tuyệt vọng đập đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-6-anh-nguyen-6.html.]

Đào Yêu thở dài một , đồng cảm ông : " ông ngờ rằng, tướng quân nhà ông trong lúc phong thưởng, còn nhận cả cơ hội vứt bỏ quá khứ."

Lão Phàn nhắm mắt , nỗi hận thù ngập tràn nơi trút bỏ: "Quả thực là ngờ đến nước . Tận mắt thấy uống thuốc, ngay cả họ tên cũng . Lão phu dùng đủ cách thăm dò, mới xác định quả thực vứt bỏ quá khứ. Lão phu hết cách, hoặc là lợi dụng phận tâm phúc tìm cơ hội g.i.ế.c , hoặc là tiếp tục ở bên cạnh , hy vọng một ngày t.h.u.ố.c uống mất tác dụng, để lão phu tìm chân tướng."

"Mười mấy năm sớm chiều chung sống, dù chỉ là con mèo con ch.ó cũng tình cảm." Đào Yêu xổm xuống mặt Lão Phàn: "Ông cũng ngày càng do dự đúng ? Một chỉ hận thù khó mà để lộ sơ hở, khiến đối tượng mà căm hận coi như tâm phúc. Đó là giả vờ một hai ngày, mà là mười mấy năm. Ông đối xử với ắt hẳn là tận tâm tận ý, ngay cả mới đến như cũng ."

La Tiên liếc nàng, cũng những lời như thể . Phân tích cảm xúc của con bao giờ là sở trường của .

Lão Phàn trúng mâu thuẫn lớn nhất trong lòng, chán nản vò đầu bứt tóc: "Là lão phu vô dụng mà thôi. Vô tự nhắc nhở mềm lòng, là kẻ hại c.h.ế.t Thanh Thanh. Thế nhưng, mỗi thấy cây quế , mối hận thù khắc cốt ghi tâm của lão phu đối với vơi hai phần."

"Vì ?" Đào Yêu hỏi.

"Sau khi uống thuốc, vứt bỏ quá khứ như ý . Dù lão phu kể chuyện xưa cho , cũng là hôm nay xong ngày mai quên. Thuốc của Bệ Hãn Tư lợi hại vô cùng. Ở Long Thành Viện bao lâu, một ngày đột nhiên trong vườn chỉ mấy khóm trúc thì quá lạnh lẽo, thêm một cái cây nữa thì hơn. Thế là bèn kéo lão phu mua một cây quế về. Rõ ràng nhiều lựa chọn, nhưng cố tình chọn cây quế." Lão Phàn thở dài, cố gắng kìm nén nước mắt sắp rơi : "Cây quế là loài cây Thanh Thanh thích nhất. Năm đó hai họ thường gốc cây quế trong sân nhà lão phu trò chuyện... Lúc đó lão phu bèn nghĩ, rõ ràng cần quá khứ nữa, nhưng sâu thẳm trong linh hồn vẫn những vương vấn thể vứt bỏ. Thuốc lợi hại đến cũng vô dụng." Ông khổ: "Hắn lẽ cũng nỗi khổ tâm bất đắc dĩ... Không! Hắn vẫn là hung thủ trơ mắt cả một thành sinh mạng thiêu rụi trong biển lửa! Lão phu cứ mắc kẹt trong mâu thuẫn như , sống trong phủ hơn mười năm. Nếu cắt bỏ đoạn quá khứ , là một : khoan dung, lương thiện, quan tâm khác. Thời gian càng dài, lão phu càng cảm thấy việc chân tướng là chuyện xa vời. Cũng từng nghĩ chi bằng lấy mạng để báo thù cho Thanh Thanh, mặc kệ chân tướng là gì, dù cũng là tội nhân. cuối cùng vẫn xuống tay .

Năm đó, khi lão phu nhặt Đường Nhi còn quấn tã ở ngoài cổng Long Thành Viện, vốn dĩ quan tâm đến già yếu bệnh tật, đối với đứa trẻ cũng vô cùng yêu thương. Không đợi lão phu mở lời bảo lão phu giữ nó , rằng duyên nhặt , thì cứ coi như cháu gái của lão phu, còn đây là ông trời thương xót, nỡ để trung hậu thành thật như lão phu cô độc tuổi già." Ông dụi dụi mắt, tiếp: "Sự xuất hiện của Đường Nhi hóa giải í

oán khí trong lòng lão phu. Lão phu thậm chí nghĩ thông suốt , nếu cả đời cứ như , nhớ chuyện xưa, lão phu cũng chỉ đành coi như tên khốn năm đó c.h.ế.t ."

La Tiên hiểu, hỏi: "Nếu ông ý định buông bỏ hận thù xưa cũ, tại dùng t.h.u.ố.c hại ?"

"Là ông trời cho lão phu buông bỏ thì ." Lão Phàn : "Hơn hai năm , lúc lão phu dọn dẹp phòng, phát hiện một cái hộp đặt giá sách, mơ hồ mùi thơm lạ tỏa . Lão phu tưởng là ai đó đ.á.n.h rơi hương liệu, mở xem, bên trong là một nắm t.h.u.ố.c

buộc bằng chỉ lụa, màu sắc xanh lam, giống vật tầm thường. Dưới đáy hộp còn một cuốn sách mỏng, bên trong ghi rõ đây là vật gì và cách sử dụng. Lúc đó lão phu bèn động lòng, thứ buông bỏ rục rịch trỗi dậy. Thế là, lão phu theo lời trong sách, tiên thử cho một chút xíu cơm canh của . Không ngờ ngay đêm đó bèn gặp ác mộng. Nghe miêu tả giấc mơ, rõ ràng chính là cảnh tượng năm xưa. Lão phu tiếp tục giở trò trong cơm canh của , giấc ngủ của cũng ngày càng kém . Ác mộng tuy nhiều, nhưng vẫn chỉ là ác mộng, hề thật sự nhớ điều gì. Cho nên lão phu dứt khoát dùng trực tiếp Hồi Hồn Lô sắc thuốc, lừa đó là bài t.h.u.ố.c an thần định tâm bên ngoài, một ngày ba bát. Vốn tưởng bao lâu sẽ thấy hiệu quả, nhưng tình trạng của như lão phu nghĩ. Tuy Hồi Hồn Lô tác dụng, nhưng t.h.u.ố.c của Bệ Hãn Tư trong cơ thể cũng yếu. Kết quả của việc hai loại t.h.u.ố.c đối kháng mơ hồ nhớ một vài chuyện xưa cũ, nhưng vẫn chỉ là những mảnh vỡ mơ hồ." Lão Phàn siết chặt nắm đấm, mày mắt thoáng qua vẻ hối hận: “ nếu thể , lão phu thà rằng bao giờ tìm thấy Hồi Hồn Lô . Nếu , cũng đột nhiên chạy đến tòa thành thành phế tích , mang về một con yêu quái hại . Nếu Đường Nhi mệnh lớn sớm c.h.ế.t móng vuốt của đám quái vật chạy từ trong mộng của . Ai mất mạng lão phu cũng sợ, kể cả chính . Đường Nhi thì ! Con bé còn nhỏ như , nếu ngay cả nó cũng mất , cuộc đời lão phu thật sự là tồi tệ hết mức . Mà cũng giống như lão phu, để cho những còn ở trong phủ thể sống sót an nhất thể, nghĩ đủ cách, thậm chí bỏ mấy đêm liền, đầy bùa chú lên bộ tường viện. Hắn những bùa chú mang theo huyết khí đó thể ngăn cản ma vật trong phủ chạy ngoài. Sau đó, hề bước khỏi Long Thành Viện nửa bước, chỉ dùng bồ câu đưa thư, gửi thư cầu cứu đến Bệ Hãn Tư. Rồi đó là hai vị cuối cùng cũng đến."

Nói đến đây, Lão Phàn gắng sức bò dậy, chút sợ hãi mặt Đào Yêu và La Tiên: "Từ lúc hai vị bước phủ, lão phu Long Thành Viện cứu , cũng việc lão phu thể qua mắt hai vị."

"Cho nên ông dứt khoát đ.á.n.h cược một phen, tranh thủ khi chúng vạch mặt ông, hạ một liều t.h.u.ố.c mạnh độc c.h.ế.t ?" Đào Yêu chậc chậc lưỡi: "Lão Phàn , ông hà tất ."

"Lão phu thể qua mắt hai vị, tất nhiên thể ở trong phủ nữa, càng thể cơ hội tìm chân tướng. Nếu , cân nhắc đến việc lỡ như ngay cả hai vị cũng thể diệt trừ đám yêu vật , chi bằng cứ để lão phu kết liễu tính mạng . Nếu những thứ g.i.ế.c đều từ trong mộng của , bất kể chúng là gì, bất kể chúng chịu ảnh hưởng của đứa bé mới bản lĩnh từ trong mộng , chỉ cần c.h.ế.t, còn sống sẽ an ." Lão Phàn thẳng thắn , đôi mắt già nua lộ vẻ bất lực và sợ hãi của kẻ đến đường cùng: “Như , ân oán nhiều năm giữa lão phu và , cũng coi như một giải quyết hết."

"Lí lẽ thì sai, nhưng cách thì sai ." La Tiên lạnh lùng : "Nếu Đoàn tướng quân tội, tự triều đình xử trí. Ông là gia phó hạ độc chủ nhân, là trọng tội."

"Hai vị đại nhân..." Lão Phàn trịnh trọng hỏi họ: "Bây giờ, chuyện thể coi là yên chứ?"

"Ma vật trừ, thiên hạ thái bình." Đào Yêu giành La Tiên, đưa lời bảo đảm.

"Vậy lão phu yên tâm . Bệ Hãn Tư quả nhiên danh bất hư truyền." Lão Phàn , ngoan ngoãn quỳ xuống: "Đại nạn đến, tùy các vị xử trí. Chỉ là trẻ con vô tội, xin nhờ hai vị chăm sóc chu đáo cho Đường Nhi."

Đoàn tướng quân đến mặt ông , mà cũng "bịch" một tiếng quỳ xuống, đau buồn ông lão sắp loại bỏ khỏi cuộc đời . Hắn mấp máy môi, nhưng thể thốt lời nào.

Biết khúc chiết như , còn thể gì nữa đây? Nói gì cũng là thừa.

Tuyết càng rơi càng lớn, dần dần phủ trắng hai họ, biến họ thành một cặp tượng điêu khắc vẫn còn miễn cưỡng thở.

 

Loading...