Bách Yêu Phổ 3 - Chương 6: Giáng Quân 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:13
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ở đây hả?" Đào Yêu từ cao xuống từng ngọn hoa đăng thắp sáng và khí tràn ngập sự vui vẻ bên , khịt mũi: "Cách xa như thế vẫn ngửi mùi rượu thịt thơm phức, kết hôn thật !"
Hắn quan tâm rượu thịt thơm , chỉ đ.á.n.h giá quy mô và cảnh xung quanh, nhỏ giọng : "Phòng ốc tồi, hình như là một hộ giàu ."
là tồi, chỉ cảnh sắc bên ngoài và lượng phòng ốc thôi cũng chủ nhân của nó là một tầm thường.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
"Đi thôi, ngươi đến uống rượu mừng ." Đào Yêu kéo tay .
Hắn do dự chốc lát gật đầu.
Nhà ở ngoại ô phía tây thành Lạc Dương, nơi tổ chức tiệc cưới cách cốc Hạnh Hoa mười dặm về phía đông. Mảnh đất lớn vẻ như đều thuộc về hộ nhà , bộ phòng ốc đều xây dựa núi, sân còn mấy con sông nhân tạo, thuyền nhỏ mặt nước, cầu đá bắc ngang qua, xung quanh là rừng hoa hạnh. Đến mùa xuân, phong cảnh ắt hẳn sẽ vô cùng .
Lúc đây, từ cây hoa hạnh đến cầu đá đến cổng lớn, đều dán đầy các chữ hỷ đỏ chói. Trên cổng lớn đặt một tấm bảng đề hai chữ "Vu Phủ". Các tên sai vặt vốn dĩ nên ở cổng để tiếp khách bây giờ hoang mang hốt hoảng xúm vây quanh một bức tường, nhón chân ngửa đầu hét lớn gọi nhỏ.
Hắn ngẩng đầu lên, một nữ tử mặc bộ áo cưới đang bờ tường, tay cầm một bình rượu, uống về phía xa xăm. Áo đỏ nổi bật làn da trắng như tuyết, cộng thêm khí chất lười biếng phóng khoáng, khiến nàng càng thêm yêu kiều hơn ngày thương.
hôm nay nàng thành ? Trèo lên bờ tường là gì?
"Thiếu phu nhân , nhanh xuống đây , lỡ như té ngã thì ! Người hôm nay trèo lên bờ tường mấy !"
"Ôi chao, cầu xin đừng uống nữa mà! Người rốt cuộc gì thế?" Các sai vặt khuyên với nha đầu bên cạnh, bảo nàng mau mời thiếu gia đến, kết quả các nha đầu rằng thiếu gia lúc sớm đấu rượu, bây giờ say đến mức bất tỉnh nhân sự . Người một câu, một câu.
"Ta vẫn còn một vị khách quý đến!" Nàng mím môi tức giận : "Hôm nay nếu như còn đến thì chắc chắn là c.h.ế.t ."
Thấy thế Đào Yêu nín đẩy phía , : "Chưa c.h.ế.t c.h.ế.t, ở đây nè!"
Mọi đầu, chỉ thấy một công tử áo đỏ đang họ gượng.
Tô Thắng bờ tường thấy , sững một lúc, dụi mắt lớn: "Có là ?"
Hắn ngẩng đầu : "Là ."
Sau đó là một tiếng la hét kinh hãi, nàng trợn tròn mắt, chiếc váy đỏ bay từ cao xuống giống như một đám mây.
Nàng vững vàng đáp xuống đất, mỉm giống như cô ngốc nhặt tiền chạy đến ôm chầm lấy : "Ta còn tưởng hôm nay đến nữa chứ!"
"Phải đến chứ, hôm nay là ngày vui của ngươi mà." Tay chân lúng túng, đó giống như một bạn cũ vỗ nhẹ lưng nàng.
Nàng thẳng dậy, ánh mắt rơi Đào Yêu, trái ngó : "Tiểu nha đầu là ai thế?"
Hắn lùi một bước, tự nhiên nắm lấy tay Đào Yêu mỉm : "Nương tử của ."
Đào Yêu ho một hồi, dùng móng tay bấm tay , sắc mặt như chuyện gì, chỉ hì hì : "Ngại quá, chúng đến muộn ."
Nàng bước đến mặt Đào Yêu đ.á.n.h giá nàng một vòng, cuối cùng chằm chằm mặt Đào Yêu hỏi: "Nhìn dáng vẻ của cô nương giống như tiểu thư khuê các nhỉ, việc gì ?"
"Đại phu." Mắt Đào Yêu cong hệt như vầng trăng khuyết.
"Không tồi ha." Nàng vỗ lên vai : "Có một nương tử đại phu đúng là , ngốc như ngờ còn lừa cô bé dễ mến thế về nhà!"
Hắn : "Ngươi cũng tệ, cuối cùng cũng gặp thương ."
"Năm đó bảo tiêu, gặp mấy tên cướp hàng cứu một tên nhóc trói gà chặt, quyền cước chỉ ngâm thơ văn, ồ, còn ăn kiếm tiền, thật chẳng thú vị gì cả."
Nàng tỏ vẻ chê bai, khiến cho mấy tên sai vặt ở bên vội giải thích: "Thiếu gia nhà chúng quyền cước giỏi nhưng mà học vấn uyên thâm, còn giỏi kinh doanh."
"Hiểu hiểu , các vị cần giải thích , thể cưới nàng tuyệt đối là tầm thường, chúng sẽ coi thường thiếu gia của ." Hắn .
"Nhiều chuyện, về hết cho ! Ở đây cần mấy nữa." Nàng đầu trừng mắt họ, các gã sai vặt bèn vội rời , dường như quen với tính cách của nàng .
"Những năm thế?" Nàng chớp mắt, rượu còn tản hết, ánh mắt cố chấp trốn tránh của .
"À... thực là trốn nợ." Hắn ngại ngùng : "Không lời từ biệt với ngươi là sợ gây rắc rối cho ngươi."
"Trốn nợ? Sao đến tìm ! Vậy bây giờ giải quyết xong ?"
"Trả hết , nếu thể đến uống rượu mừng của ngươi ."
"Vậy thì ." Nàng bật : "Đi thôi, bên trong với , bên trong đang uống rượu náo nhiệt lắm, nhiều đến."
Hắn về phía cổng lớn, mỉm lắc đầu: "Ta và nương tử còn việc gấp , ở lâu ." Nói đoạn, lấy một hộp gỗ đặt lên tay nàng: "Quà cưới của , nhận , một ngày nào đó nàng sẽ dùng đến."
Tay nàng nhận lấy hộp gỗ, : "Bây giờ , còn uống rượu mừng mà!"
Hắn mỉm cầm lấy bình rượu tay nàng uống ba ngụm, đó nàng : "Một chén chúc nàng tìm , hai chén chúc nàng con cháu đầy đàn, ba chén chúc nàng luôn hạnh phúc." Sau đó trả bình rượu cho nàng, lè lưỡi: "Rượu mừng uống đó."
Nàng bật , khóe mắt hoe đỏ: "Cảm ơn đến, vẫn bình an thì thể yên tâm ."
"Miệng vô vị nhưng trong lòng thích nhỉ." Hắn cổng lớn bĩu môi, : "Biết ngươi hạnh phúc cũng yên tâm ."
"Vào trong một lát , là bạn của của , nên cũng gặp ." Nàng để .
"Sau cơ hội gặp ha." Hắn sờ đầu nàng: "Chúng ."
Vừa mới định , đầu: "Năm đó hề gì cho ngươi, vì ngươi tặng quà cho ?"
Nàng sững , : "Vì khi tất cả phủ định, chỉ gọi một tiếng Tô tiêu đầu."
Hắn đờ , bật : "Ồ, thì vô tình mà hời ."
" đó."
"Cáo từ nhé, ngươi bảo trọng."
Trùng phùng và ly biệt nhanh hơn trong tưởng tượng nhiều. Lúc khỏi cốc Hạnh Hoa, đầu , biểu cảm cực kỳ nhẹ nhàng. Đào Yêu lén lút đầu , Tô Thắng vẫn yên ở đó rời , tiếng nhạc từ tiệc cưới vang lên tưng bừng trong đêm tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-6-giang-quan-6.html.]
Trời về khuya, đôi tân nương tân lang mới cưới ở trong phòng vẫn ngủ.
"Hồng công tử đến ?"
"Ừ, đến cùng với nương tử, còn cửa ."
"Sao giữ ?"
"Người chuyện , giữ gì, còn thể gặp mà."
"Ừ, bình an là ."
"Chàng tin đời là tai tinh, cũng là phúc tinh của ?"
"Tin, nàng là phúc tinh của nè."
"Cút! Ban đầu vì cứu suýt chút nữa là mất luôn cái mạng đó! Chẳng qua... Thiếp cảm thấy là phúc tinh của . Từ khi gọi một tiếng Tô tiêu đầu, dần dần còn xui xẻo nữa. Chàng ban đầu lúc giúp ông chủ Tần chuyển đống hàng đá quý đó, suýt chút nữa mất mạng , đường gian nan hiểm trở, tất cả bao gồm cả đội xe ngựa đều rơi xuống sông, đến mạng còn kịp giữ. Lúc đó chỉ nghĩ xong đời , hàng hóa cũng mất , việc tiêu cục chuyển cũng hết hy vọng, chi bằng c.h.ế.t luôn . Ai lúc đang cố sức vùng vẫy để lên bờ thì hòm đá quý đó nổi lên. Thật sự khó tin, một cái hòm nặng như thế, thể tự dưng nổi lên chứ?"
"Có lẽ là mắc kẹt ? Rong rêu gì đó."
"Thứ đồ nặng như thế thì rong rêu nào thể giữ ."
"Vậy lẽ là ông trời thương nàng ."
"Có lẽ là ông trời linh thiêng... dù thì áp tiêu lâu năm , chuyện lạ gì cũng đều gặp ."
"Ừ, ngủ , mệt mỏi cả ngày . Dù gì nàng cũng nhiều thời gian để kể cho những chuyện lạ mà nàng từng gặp, cũng cần lo lắng tiêu cục sẽ sụp đổ , chỉ chuyển hàng của nhà thôi cũng đủ cho nàng bận cả đời ."
"Thiếp sẽ giúp ?"
"Cũng là trả tiền."
"Gấp ba!"
"..."
*
"Đa tạ!" Giữa đồi núi bóng , nghiêm túc dập đầu với Đào Yêu, lấy một cái túi vải đưa cho nàng: "Đã , nàng một nửa ngài một nửa."
Đào Yêu híp mắt nhận lấy, nhấc túi vải trong tay, chép miệng : "Đồ ha. Giáng Quân còn sống lấy thể chế thành loại bột giống muối, thể dán chặt nhân duyên nam nữ, một đời tách rời, đến c.h.ế.t mới thôi." Nguyệt lão các ngươi quả thực là quá hời, cũng chẳng cần tiên pháp, nhiều lắm thì đổi hình dáng, nam nữ trong thiên hạ chắc chắn sẽ thể thoát khỏi lòng bàn tay của các ngươi. Lão già giỏi đấy."
"Ta từng phát huy nhân duyên của nam nữ nào." Hắn dậy, : "Việc duy nhất đời dùng đến thể là "dính" hòm đá quý đó với nàng."
Đào Yêu túi vải trong tay: "Chắc cũng đau nhỉ."
"Ừ, đau hơn nửa năm, dù cũng là thể của , lấy mất một phần mà đau ." Hắn đưa tay sờ bả vai: "Chẳng Hồng cô cô thế nào mà chịu đựng , bà dùng nhiều như thế hẳn là trải qua nhiều đau đớn."
"Cho dù chịu đau đớn ở nhân gian cũng chịu thiên giới, thực là ai mới nên suy ngẫm đây." Đào Yêu ngáp một cái hỏi: "Ta một câu hỏi, Giáng Quân các ngươi cột nhân duyên của con , đến lúc một c.h.ế.t thì thể tách rời. Vậy lấy thể của ngươi dán chung với đám đá quý , nhưng mà hòm đá quý đưa cho khác, há là dù thì cũng đều sẽ bên cạnh Tô Thắng ?"
Hắn lắc đầu: "Không giống. Một đôi vật sống thì chắc chắn sẽ tách . một bên là vật sống bên là vật c.h.ế.t thì chỉ cần vật sống rời khỏi vật c.h.ế.t, "độ dính" của chúng sẽ biến mất. Vì thế khi Tô Thắng vui vẻ giao hòm đá quý thì tác dụng của nó hết ." Hắn ngừng một chốc, : "Ta thể cần như thế, nhưng mà nàng bất cứ sai sót gì trong đó. Ta thể quên thời khắc nàng cơn mưa khác đẩy khỏi cổng còn như chuyện gì xảy , cũng thể quên ánh mắt cố chấp của nàng khi đến chuyện thể tách khỏi tiêu cục. Nàng chỉ là một nhân loại chút thần thông, thậm chí luôn cô lập và nơi nương tựa, nhưng nàng vẫn luôn cố gắng hết sức như thế."
Đào Yêu chép miệng, lắc túi vải: "Ngươi tặng nàng quà cưới, dạy nàng cách sử dụng ? Nhỡ ngày nào đó phu quân của nàng lòng đổi rời , ngươi đoán xem nàng vứt thể của ngươi xuống nước bắt uống ."
Hắn nghĩ ngợi hồi lâu : "Ta để phương pháp sử dụng cho nàng trong hộp. vẫn hy vọng nàng cả đời đừng dùng đến."
Đào Yêu : "Nếu như thế, ngươi vì cứ để cho nàng."
"Không để cho nàng thì thể của cũng thể giữ nữa, bắt về hẳn sẽ c.h.ế.t còn gì. Lại ..." Ánh trăng rơi trong mắt lộ vẻ mất mát thể che giấu: "Ta vẫn để chút dấu vết ở nơi trần thế , nếu thì đời của quả thực là quá tồi tệ." Hắn Đào Yêu chỉ hỏi: "Ngài từng thấy vô yêu quái, tên nào vô dụng như , cả cuộc đời đến chút gợn sóng cũng , cứ chạy trốn ẩn núp. Hồng cô cô xảy chuyện cũng giúp , chỉ chạy trốn. Cũng thể yêu thương ai , nếu sẽ khác gì với hai cô nương Tô Thắng, chỉ cần động lòng thì chắc chắn sẽ rời xa. Ngài xem yêu quái nào xui xẻo hơn thế nữa , thể thành cho khác, nhưng bản ngược ."
Đào Yêu chép miệng, lấy một cành cây khô đất: "Bệnh thì thể chữa, nhưng mà ngươi nhánh cỏ khô , sinh ở mùa xuân đến mùa đông khô héo. Thiên tính là thiên tính, thể chữa . Vì thế cũng thể là vô dụng..." Nàng nghiêng đầu đèn đuốc sáng trưng cốc Hạnh Hoa: "Dù thì thứ rơi xuống dòng nước năm đó chỉ là một hòm đá quý, mà là bộ khả năng thể đổi vận mệnh của một con xui xẻo kém ngươi là bao. Và ngươi bảo vệ cho nàng. Ngươi xem, dòng nước chảy xiết như thế, động tĩnh lớn như , ngươi còn là một đời gợn sóng nào ."
Hắn trầm ngâm suy nghĩ lời của nàng mấy bật : "Ngài giống trong lời đồn chút nào, rõ ràng là một dịu dàng như thế."
"Dịu dàng thì xem ngươi thể đưa cho thứ gì." Nàng xa, cẩn thận cất túi vải , đưa tay : "Theo lẽ thường, yêu quái do chữa bệnh đều đóng dấu, bất cứ lúc nào cũng trở thành t.h.u.ố.c của ."
Hắn đưa tay đặt lên: " mà ngày mai thể sẽ còn đời nữa."
"Ngươi để cho cái tàn là ." Mắt nàng trở nên ranh mãnh: "Dù cũng cần dán nhân duyên của ai cả, nên cần nhiều."
"Vậy ngài cần dán thứ gì?"
"Không chuyện của ngươi."
Nói tới lui nhiều hơn nữa cũng thể lời từ biệt: "Đi đây, ngươi thích ở thì ở."
Đào Yêu vẫy tay với , bước nhẹ nhanh, giống như sợ rằng sẽ hối hận lấy túi "muối" đó .
Hắn lời nào chỉ theo bóng lưng nàng càng lúc càng xa biến mất trong đêm tối. Lời hẹn gặp cần nữa, bởi vì bản còn tư cách đó nữa, nhưng mà cùng nàng một đoạn đường cảm thấy dường như cuộc đời của cũng đến nỗi tệ lắm.
Hắn ý định và vốn cũng chẳng nơi để về. Rũ áo quần, phủi bụi , xếp bằng về phía cốc Hạnh Hoa, lòng chút gợn sóng.
"Một chén chúc nàng tìm , hai chén chúc nàng con cháu đầy đàn, ba chén chúc nàng luôn hạnh phúc." Hắn thầm trong lòng.
Nói cho nàng cũng là cho , cũng là cho Hồng cô cô còn chút tin tức .
Hóa một đời trôi qua nhanh như thế, nhưng mà dù cũng uống xong rượu mừng của nàng , nên sống cũng sống , nghĩ như thế hình như cũng cảm thấy quá mất mát.
Sau , nên thế nào thì như thế .
Hắn mỉm nhắm mắt .
Trên đoạn đường khúc khuỷu xuống chân núi, bước chân Đào Yêu dần chậm .
Nàng lấy túi vải một hồi ngẩng đầu trời, như như .