Bách Yêu Phổ 3 - Chương 6: Hiệp Quái 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:46
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa rời khỏi chợ Thần Tiên, đêm đông của Lạc Dương bèn lập tức gỡ xuống chiếc mặt nạ ấm áp náo nhiệt. Hơi lạnh len lỏi, tàn phá trong màn đêm sâu thẳm. Đường phố gần như một bóng , đèn đuốc của các cửa tiệm ven đường cũng tắt quá nửa.

Bước qua cầu vòm, một con kênh đào nhân tạo hẹp và thẳng tắp chảy về phía . Nhà cửa hai bên yên tĩnh âm u, liễu rủ khẽ lay. Đi dọc theo con kênh, cuối cùng là nơi ở của Tống Niên Sinh. Không phô trương, nổi bật, đó là một tiểu viện cửa son tinh xảo mà tao nhã. Nếu đêm quang mây tạnh, ánh trăng chiếu ngược xuống lòng kênh, từ cầu vòm sang, ngôi nhà của nàng tựa như xây ánh trăng. Chẳng trách dinh thự tên là Minh Nguyệt Đài. Nhìn khắp Lạc Dương, e rằng chỉ nơi ở kiểu "ẩn giữa phố thị", tĩnh lặng mà vẫn toát lên tiên khí mới xứng với một nhân vật như nàng.

Vừa xuống cầu vòm, vài bước, Tống Niên Sinh cuối cùng cũng nhịn mà dừng , với Tư Cuồng Lan: “Người phía cứ theo mãi, ngài để ý ?”

Người nàng dĩ nhiên là Ngụy Vĩnh An. Gã bám theo suốt từ chợ Thần Tiên đến tận đây, nhưng một lời, cứ lẳng lặng theo xa gần, vẻ phiền, bỏ qua cho họ.

Cậu , Tư Cuồng Lan cũng giả vờ như thấy, chỉ chăm chú hộ tống Tống Niên Sinh về Minh Nguyệt Đài, suốt dọc đường hề đầu dù chỉ một .

“Mặc kệ . Ta và vốn quen , cần thiết để ý. Đêm khuya, nàng mau về nghỉ ngơi .” Tư Cuồng Lan thản nhiên .

“Dù cũng là đối thủ một trận, thể xem là quen chứ. Cái tính của ngài thật là…” Tống Niên Sinh lắc đầu, xoay về phía kẻ bám đuôi đang cầu vòm: “Là Ngụy công tử ?”

Thấy nàng đột nhiên gọi , Ngụy Vĩnh An sững sờ, ngập ngừng một lát, mới chậm rãi bước xuống cầu, cách Tống Niên Sinh vài bước chân. ánh mắt vẫn vượt qua nàng, chỉ dán chặt Tư Cuồng Lan ở phía .

Tống Niên Sinh mỉm : “Ngụy công tử theo suốt đường là chuyện gì căn dặn ?”

“Ta… …” Cậu dám thẳng nàng, ấp úng hồi lâu, mới lấy hết can đảm : “Ta… cùng uống một vò rượu.”

“Tiên sinh?” Tống Niên Sinh hiểu vì đột nhiên xưng hô với Tư Cuồng Lan như , mà cái vế “cùng uống một vò rượu” càng đột ngột hơn.

Tư Cuồng Lan , đầu tiên là kéo Tống Niên Sinh lưng , lúc mới Ngụy Vĩnh An : “Ngụy công tử, xưa nay thích uống rượu cùng lạ. Thịnh tình xin nhận, vẫn nên về sớm .” Nói thấy bức tranh đang ôm trong lòng, : “Công tử chê, bức tranh bèn tặng cho , xem như là lời cảm tạ của .” Dứt lời, bèn định dắt Tống Niên Sinh rời .

“Không, … đừng !” Ngụy Vĩnh An sốt ruột, vội giũ bức tranh đang cuộn tròn , chỉ Thần Nữ trong tranh : “Đây thật sự là bút tích của ?”

Tư Cuồng Lan và Tống Niên Sinh đưa mắt , cảm thấy vị Ngụy công tử càng lúc càng giống bình thường.

“Tại Tùng Hạc Đình, Ngụy công tử cạnh ? Bức tranh tất nhiên là do tự tay vẽ, cớ thắc mắc ?” Tư Cuồng Lan bắt đầu dâng lên lòng cảnh giác, nhưng vẫn kiên nhẫn.

Ngụy Vĩnh An xong, mà đột nhiên mừng đến phát . Cậu ôm chặt lấy bức tranh, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào : “Ta ngay là Ngũ , là ngài đến mà! Ta đợi ngài bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đợi ngài !”

Ngũ là ai nữa? Tư Cuồng Lan lý do kích động, mà cũng chẳng . Hắn chỉ đành cho rằng, những kẻ gọi là thiên tài đời, e là đều chút tính tình quái gở khác .

“Ngụy công tử, họ Tư, nên gọi là Tư công tử.” Tư Cuồng Lan lạnh lùng : “Cáo từ.”

Dứt lời, thèm để ý Ngụy Vĩnh An phản ứng gì nữa, nhanh chóng đưa Tống Niên Sinh rời .

Tống Niên Sinh: “Ngụy công tử... là uống say đó chứ?”

Tư Cuồng Lan: “Không mùi rượu, e là thất thần nên đầu óc tỉnh táo thôi. Không cần để ý, đừng đến gần .”

Tống Niên Sinh: “ vẫn ở đó…”

Tư Cuồng Lan: “Mặc kệ .”

Ngụy Vĩnh An vô cùng thất vọng theo bóng lưng dứt khoát rời của Tư Cuồng Lan.

Một giọt nước mắt rơi xuống, thấm ướt bức họa, lẩm bẩm: “Vò rượu đó... vẫn mãi uống…”

lúc , trong đôi mắt vốn dĩ bình thường của đột nhiên dâng lên một lớp ánh sáng màu lam sẫm, nhưng nhanh biến mất.

Cậu do dự lâu, đuổi theo, nhưng lẽ sợ hãi sự từ chối chút ấm nào của Tư Cuồng Lan, nên vẫn dám bước thêm bước nào, cứ như một linh hồn cô độc lạc lõng, ngơ ngác tại chỗ.

Đột nhiên, một tràng chói tai phá vỡ sự tĩnh lặng xung quanh. Ba gã công tử rảnh rỗi ở Tùng Hạc Đình lù lù xuất hiện như ruồi bọ, vây Ngụy Vĩnh An giữa. Một tên trong đó chỉ bức tranh trong lòng , giọng bóng gió: “Ta Ngụy công tử, thua thì cũng thua , đến mức cuỗm luôn tranh của , còn bám theo phiền suốt cả đoạn đường.”

bọn từ xa, thấy Tư công tử hình như thèm đếm xỉa đến ngươi thì , ha ha ha.”

“Được , , nhiều nữa. Bọn hôm nay đến đây là theo quy củ, đến giúp ông chủ Tùng Hạc Đình lấy bức Thần Nữ Đồ. Giao bức tranh đây!”

Người tinh mắt qua là ngay, giúp lấy tranh là giả, mượn cớ để ức h.i.ế.p tên thiên tài mà bọn chúng ghen tị, đố kỵ, căm hận đến mấy cũng vĩnh viễn thể trở thành, đó mới là mục đích lớn nhất của chuyến .

Ngụy Vĩnh An vốn gầy yếu, ba kẻ vây công, càng co rúm thành một nhúm nhỏ. Cậu gì, chỉ ôm chặt bức tranh, hận thể hòa nó da thịt , mặc cho bọn chúng gì, cũng nhất quyết giao .

Tên thứ nhất: “Thằng nhóc , ngoan ngoãn giao thì thôi, đừng để bọn động tay động chân!”

Tên thứ hai: “Hê hê, cái hình que củi của ngươi, chịu mấy đ.ấ.m ? Lỡ như cẩn thận hỏng tay ngươi, xem ngươi còn lấy gì thiên tài?”

Tên thứ ba: “Mau giao đây, đừng lề mề nữa!”

Đối mặt với ác ý ngày càng rõ rệt, Ngụy Vĩnh An dứt khoát xổm xuống, ôm chặt bức tranh ngực, vẻ kiên quyết thà đ.á.n.h c.h.ế.t ngay lập tức chứ giao .

Mấy kẻ lẽ ngờ lời đe dọa vô dụng. Tên thiếu niên mỏng manh đến mức gió thổi cũng bay lì lợm như một tảng đá tay từ , cứ bất động ở đó.

Ba tên bỗng dưng hết cách. Nếu thật sự tay độc ác, đ.á.n.h hỏng còn hầu quan, đáng. Đang lúc bó tay, tên lùn nhất trong bọn bỗng rút một con d.a.o găm sáng loáng từ bên hông , gian xảo liếc mắt hiệu với đồng bọn, lập tức cúi xuống túm lấy Ngụy Vĩnh An, dí mũi d.a.o , quát lớn: “Không sợ nắm đấm, cũng sợ d.a.o ?”

Hai tên còn chỉ vỗ tay cổ vũ. Có d.a.o găm trong tay, thường còn kiêng dè vài phần, tên nhóc trói gà chặt chắc chắn là thể chống đỡ nổi.

Ngụy Vĩnh An từ từ ngẩng đầu, ánh mắt va thẳng mũi d.a.o sáng loáng. Cậu sững sờ, cả cứng đờ như đá, ngay cả hít thở cũng dừng .

Tên cầm d.a.o tưởng rằng lời hù dọa của cuối cùng cũng tác dụng, bèn nháy mắt hiệu với đồng bọn, thầm nghĩ lát nữa dù lấy tranh, cũng nhân dịp chế nhạo một phen, ai bảo thằng nhóc lúc nào cũng chiếm hết sự nổi bật.

“Giao đây!” Hắn huơ huơ con d.a.o găm: “Còn lời, cẩn thận cái mặt xinh xắn của ngươi rạch một đường! Cũng đừng mong lúc ai đến cứu ngươi! Ngươi xung quanh xem, ngay cả một bóng ma cũng . Hôm nay dù g.i.ế.c ngươi ở đây cũng ai là ai !”

Tiếng còn dứt, cả lẫn con d.a.o găm trong tay, cùng bay văng ngoài, ngã lộn nhào đất, hoa mắt chóng mặt. Hai tên còn còn kịp hồn, cảm thấy một trận gió lạnh quét qua mặt. Đến khi tỉnh táo , cả ba tên xiêu vẹo, chồng lên như ba con cóc ghẻ bủn rủn.

Đào Yêu thu chân về, lạnh lùng lườm bọn chúng: “Ở đây đúng là ma, nhưng bà cô của chúng mày đây!”

Liễu công tử từ lưng nàng bước , khoanh tay n.g.ự.c : “Đã là lực chân của ngươi đủ, đá nhẹ hều, vẫn là để tay.”

Tư Tĩnh Uyên ló đầu từ lưng Liễu công tử: “Không , mấy chuyện vẫn là am hiểu nhất!”

“Các ngươi… các ngươi là thổ phỉ từ tới!” Tên cầm d.a.o ngã nặng nhất, đẩy hai tên đồng bọn đang đè lên , nhăn nhó dậy.

“Ây da, trông quen quen…” “Không là ở Tùng Hạc Đình, bọn họ bàn bên cạnh chúng !”

"Hóa thằng họ Ngụy cũng đồng bọn! Lên cho ! liều mạng với chúng nó!”

Nói mạnh miệng thì mạnh miệng , nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một lũ bất tài. Cú đá của Đào Yêu tuy sánh với sức của Liễu công tử Tư Tĩnh Uyên, nhưng cũng đủ khiến bọn chúng một lúc lâu dậy nổi. Ba họ đám bẩn thỉu đất như một lũ ngốc. Đào Yêu thậm chí còn ngáp một cái.

Ma Nha chạy đến mặt Ngụy Vĩnh An, lo lắng hỏi: “Ngụy thí chủ, ?”

Ngụy Vĩnh An vẫn ôm khư khư bức tranh, nhưng như thể thấy gì, cũng , một đôi mắt chỉ dán chặt con d.a.o găm rơi mặt .

“Ngụy thí chủ?” Ma Nha đưa tay huơ huơ mắt : “Có thương ở ?”

Ngụy Vĩnh An vẫn phản ứng.

Cổn Cổn tò mò ngửi ngửi quanh Ngụy Vĩnh An, trong khoảnh khắc, lông nó dựng lên. Nó "vút" một cái nhảy lưng Ma Nha, ngoạm lấy áo , dùng sức kéo giật về .

Cùng lúc đó, ánh sáng lam sẫm biến mất ban nãy tỏa từ trong mắt Ngụy Vĩnh An, trong nháy mắt nhấn chìm đôi mắt . Giờ phút , mặt , chỉ còn hai cái hốc màu lam đang cuộn lên thứ ánh sáng kỳ dị. Không chỉ đôi mắt, Ngụy Vĩnh An đều bốc lên luồng sáng xanh u ám, lạnh lẽo.

Ma Nha sợ hãi lùi mấy bước, suýt nữa ngã nhào, la lớn: “Đào Yêu! Ngụy thí chủ đổi màu !!”

Đào Yêu phắt , thấy cảnh tượng , kìm thầm kêu một tiếng: “Hỏng …”

Không đợi bọn họ hành động, chỉ thấy Ngụy Vĩnh An đột nhiên ngẩng đầu lên, phát một tiếng rít gào sắc lẹm. Âm thanh đó chấn động đến mức dường như khí xung quanh cũng ép đến biến dạng. Nhìn , vô luồng khí xanh đen như rắn độc từ bốn phương tám hướng ùa tới, trong nháy mắt chui hết miệng Ngụy Vĩnh An.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-6-hiep-quai-6.html.]

Cơ thể cũng phình trướng nhanh chóng. Từ quần áo đến da thịt dường như đều lớp ánh sáng xanh tựa ma trơi hòa tan. Chỉ trong phút chốc, xuất hiện mặt là một con quái vật hình khổng lồ, chỉ là một lớp ánh sáng xanh lam bán trong suốt.

Tư Tĩnh Uyên đại kinh: “Đây là thứ gì?”

"Yêu quái. Tóm chọc giận nó nữa.” Đào Yêu nghiến răng cảnh cáo.

“Hiệp Quái… Hóa nó to thế ?” Ma Nha ôm chặt Cổn Cổn, trốn lưng Đào Yêu dám nhúc nhích.

Liễu công tử nhíu mày: “Sao thế , biến là biến ngay.”

“Mấy tên ngốc chắc chắn chạm vảy ngược của Hiệp Quái .” Đào Yêu phẫn nộ liếc ba tên ngốc đó. Mấy kẻ đó sớm thất khiếu chảy máu, hôn mê bất tỉnh. Chắc chắn là tiếng gầm rống của Hiệp Quái chấn thương mấy gã phàm phu tục tử . Cũng , nếu là nàng, nàng cũng sẽ đ.á.n.h cho bọn chúng bất tỉnh nhân sự.

“To thế , e là một hớp nuốt trôi…” Liễu công tử ái ngại .

“Ai bảo ngươi ăn nó!” Đào Yêu lườm : “Chẳng từ sớm , Hiệp Quái cho cùng cũng chỉ là một luồng oán lệ khí mà thôi. Phải giao tiếp, nó nguôi giận, mới cơ hội dẫn nó đến Hiệp Khẩu!”

trông nó vẻ đếm xỉa đến chúng …” Ma Nha kéo kéo tay áo Đào Yêu, sợ hãi hất cằm về phía con quái vật khổng lồ.

Chỉ thấy con Hiệp Quái thèm để mấy họ mắt, cứ thế lững thững về phía Minh Nguyệt Đài. May mà thể nó là thực thể, nếu nơi nó qua, e là cây đổ tường sập, nhà cửa tính mạng con đều khó mà giữ .

“Con yêu quái …” Tư Tĩnh Uyên nhíu mày: “Ta thấy thể nó tuy lớn, nhưng dường như gì to tát?”

Cũng đáng đời cái miệng quạ của . Tiếng còn dứt, mắt đột nhiên sáng bừng lên. Trên đỉnh đầu rõ ràng vẫn là bầu trời đêm đen kịt, mà trong nháy mắt, ánh sáng chói lòa, khác gì ban ngày. Nhìn bốn phía, tuy cảnh vật đổi, nhưng vô cớ xuất hiện nhiều nam nữ. Nét mặt họ tuy bình thường, nhưng cũng ở trạng thái bán trong suốt. Bọn họ dường như thấy tình hình thực tế xung quanh, chỉ lo chuyện phiếm với , thậm chí còn vẻ mua bán đồ đạc, mặc dù mặt họ chẳng gì.

Mà ngay lúc , tất cả bao gồm cả Đào Yêu, đều như trúng Thuật Định Thân, đột ngột ngừng động tác. Một áp lực thể giải thích nổi ập đến từ bốn phương tám hướng, bọc chặt lấy bọn họ. Trong phút chốc, chỉ ngũ tạng lục phủ chèn ép đến khó chịu, mà ngay cả hít thở cũng thông.

May mà trạng thái “tĩnh lặng” chỉ dừng họ trong giây lát. Đào Yêu thở hắt một , gắng sức vặn vẹo , lúc mới thoát khỏi luồng sức mạnh đang cố đè nén nàng. Tình hình của những khác cũng tương tự, toát một đầu mồ hôi lạnh mới hồi phục bình thường. Ánh mắt họ trao đổi cho , dường như vẫn chắc trải nghiệm là ảo giác, thật sự thứ gì đó xâm phạm.

Ma Nha chút hoảng hốt hỏi Liễu công tử: “Vừa thứ gì đè chúng ? Ta hình như thể cử động .”

“Các ngươi cũng cảm giác đó ?” Tư Tĩnh Uyên sức vung vẩy cánh tay, lòng còn sợ hãi : “Cứ như nhét một cái bình còn nhỏ hơn cả bản . Đáng sợ quá…”

“Mấy thứ … là cái quái gì ?” Liễu công tử chẳng buồn trao đổi với bọn họ, mắt trơ trơ mấy “đứa trẻ” cầm trống bỏi xuyên qua cơ thể , chạy vèo lên mặt kênh, như đất bằng.

Ma Nha run rẩy đ.á.n.h giá bọn họ: “Trang phục của họ... giống như... y phục thời Đường mấy trăm năm ?”

“Ngươi bên kìa!” Liễu công tử chỉ tay về phía cầu vòm. Trên cây cầu vốn đang lành lặn, bỗng dưng mọc một cây đại thụ chọc trời, cũng ở trạng thái bán trong suốt. Con đường đá phiến chân bọn họ cũng một mảng nhỏ biến thành gạch vuông hoa văn tối màu. Ngay cả nhà cửa hai bên bờ kênh cũng một phần biến thành dáng vẻ khác. Những phần biến đổi tuy trong suốt, vẫn thể thấy hình dạng ban đầu, nhưng càng như , cảnh tượng tựa như hai thế giới chồng lấn lên một cách hỗn loạn càng thêm quỷ dị.

“Sao thế ?” Tư Tĩnh Uyên dùng sức dụi mắt, , vẫn là cảnh tượng quỷ dị đó.

“Chẳng trách ngay cả chúng cũng suýt đè bẹp…” Đào Yêu bốn phía, lạnh lùng : “Đây là hiện tượng Song Thế. Hóa bản lĩnh của con Hiệp Quái là thứ .”

Mấy còn đều kinh hãi.

Đào Yêu con Hiệp Quái đang di chuyển, : “Cái thế giới khác đang xuất hiện lúc , hẳn là nơi mà Hiệp Quái đang tâm tâm niệm niệm. Nếu ngăn cản, một khi bộ oán khí từ Hiệp Khẩu nó hút hết cơ thể, sức mạnh của nó sẽ chỉnh. Ngay lúc thể nó từ hư chuyển thành thực, cũng nghĩa là thế giới do nó tưởng niệm cũng sẽ biến thành sự tồn tại chân thực. Và thành Lạc Dương vốn dĩ là thực sẽ từ thực biến thành hư, bao gồm tất cả sinh vật sống trong tòa thành cũng sẽ chịu chung phận.” Nàng tính toán một chút, tiếp: “Nếu thứ nó tưởng niệm chỉ là một con phố, một căn nhà thì còn đỡ. theo những gì thấy lúc , e rằng thứ nó vương vấn trong lòng là cả một tòa thành. Xui hơn nữa, chừng... là cả thiên hạ …”

Tuy thể hiểu , nhưng từng chữ Đào Yêu đều vẻ vô cùng nghiêm trọng. Tư Tĩnh Uyên dè dặt hỏi: “Vậy… nghĩa là gì?”

“Có nghĩa là thế giới mà Hiệp Quái nghĩ đến lớn bao nhiêu, thì trong thực tế sẽ bấy nhiêu địa bàn bao phủ. Cứ theo kết quả tồi tệ nhất mà tính, tất cả thế giới thực chồng lấn đều sẽ cái thế giới do Hiệp Quái mang đến ‘ăn mất’, bao gồm bộ sinh vật sống bên trong. Đợi đến khi thế giới cái thế giới vốn là hư ảo ăn sạch và thế, thì cái ‘thế giới mới’ trông vẻ chân thực cũng thoát khỏi bản chất hư ảo của nó, cuối cùng cũng chỉ thể hóa thành hỗn độn trong mớ thời rối loạn . Cái hiện tượng Song Thế trắng là một hiện tượng xui xẻo và hiếm thấy, lưỡng bại câu thương, ai lợi cả.” Đào Yêu , đến bên cạnh ba tên ngốc , đá bọn chúng một cái. ba kẻ đó hề nhúc nhích, cứ như mọc rễ xuống đất, ngay cả biểu cảm cũng đông cứng : “Hiện tượng một khi xuất hiện, lực vặn xoắn khổng lồ sinh do sự va chạm mạnh của hai thế giới vốn nên chồng lấn, sẽ đè bẹp tất cả sinh vật sống bên trong, khiến bọn họ thể rời khỏi vị trí ban đầu. Ta thấy lúc , thành Lạc Dương và cả những nơi xa hơn nữa, tất cả bình thường đều giống như ba tên .”

Ma Nha , : “ mà, tại chúng chỉ kẹt trong giây lát?”

Đào Yêu : “Trong những mặt ở đây, ai là bình thường ? cũng đừng vội mừng. Bây giờ hiện tượng Song Thế chỉ mới xuất hiện thôi. Đợi đến khi nó ngày càng chân thực, sức mạnh ngày càng lớn, thì sẽ đến lượt chúng biến thành gỗ chờ c.h.ế.t.” Nàng quanh, đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Cho nên các ngươi bây giờ chạy vẫn còn kịp. Nhân lúc Hiệp Quái còn đang tích tụ sức mạnh, chạy đến nơi ngoài phạm vi ảnh hưởng của nó, các ngươi sẽ an . Chuyện do gây , sẽ xử lý.”

Liễu công tử lập tức nhạt: “Ta thì . Chỉ là với lực chân đó của ngươi, mà đá nổi con yêu quái to đùng về Hiệp Khẩu chứ, vẫn trông cậy .”

“Ta cũng , chạy nhanh.” Ma Nha ôm chặt Cổn Cổn, kiên quyết cùng Liễu công tử: “Đừng đuổi !”

Đào Yêu sững sờ, lắc đầu : “Thôi , sự thật cho các ngươi , tùy ý.”

Tư Tĩnh Uyên nghĩ đến chuyện chạy trốn, chỉ sốt ruột hỏi: “Vậy ý của ngươi là con quái vật chỉ cần nghĩ một thế giới là thể dùng cái thế giới nó nghĩ đó để ăn mất thế giới của chúng , bao gồm cả chúng ? Ăn xong bản nó cũng sẽ biến mất, chỉ còn một con đại yêu quái thu gì và một vùng đất trống ? Và cái thế giới mang đến bắt đầu bậy , ví dụ như lúc nhiều bình thường quái lực đè nén đến thể cử động, thể chạy trốn, chỉ đành chấp nhận kết cục là cùng biến mất?”

“Gần như là .” Đào Yêu gật đầu: “May mà bây giờ chỉ mới bắt đầu, chúng vẫn còn thời gian, ít nhất chúng vẫn còn chạy nhảy . Dù phạm vi ảnh hưởng của Hiệp Quái lớn đến , ngọn nguồn sức mạnh của nó chỉ một. Chỉ cần khi Hiệp Quái từ hư biến thành thực, đưa nó trở về Hiệp Khẩu ở Long Thành Viện, thì thế giới do nó mang đến tự khắc sẽ tan thành mây khói, thành Lạc Dương thể coi là gặp dữ hóa lành.” Nói , Đào Yêu đ.ấ.m lòng bàn tay : “Đáng hận là lai lịch ban đầu của con Hiệp Quái . Cứ theo tình hình hiện tại, chỉ chủ nhân của nó hẳn là một nhân vật từ mấy trăm năm , hoặc là một thứ gì đó khác.”

Tư Tĩnh Uyên mà sốt ruột, dậm chân : “Dù thế nào, thấy rõ ràng là nó vẫn buông tha cho Lan Lan. Ngươi xem, nó vẫn đang về phía Minh Nguyệt Đài kìa! Không , mau tìm Lan Lan! Ây da, Lan Lan tuyệt đối thể biến thành gỗ !”

Tư Cuồng Lan? Đào Yêu giật nảy , vội vàng đuổi theo Tư Tĩnh Uyên.

Thế nhưng, Hiệp Quái còn đến Minh Nguyệt Đài, thì dừng bước.

Cả bọn về phía . Nơi cuối con kênh, cửa Minh Nguyệt Đài, từ lúc nào thêm một , tay cầm trường kiếm, tư thái ung dung. Tư Cuồng Lan mặt chút sợ hãi, thần sắc vẫn thanh lãnh, ánh mắt Hiệp Quái, y như một trần đáng ghét tùy tiện nào đó ngoài đường.

Mọi thở phào một . Nỗi lo ban nãy đúng là thừa thãi. Ngay cả Tư Tĩnh Uyên vẫn còn nguyên vẹn thì Tư Cuồng Lan, kẻ còn “ bình thường” hơn thể biến thành gỗ .

Tư Tĩnh Uyên cẩn thận vòng qua con Hiệp Quái, chạy như bay đến bên cạnh Tư Cuồng Lan, dồn dập : “Con yêu quái là do Ngụy Vĩnh An biến thành! Nó còn ăn cả thành Lạc Dương! Đào nha đầu gì mà đưa nó về cái ‘khẩu’ gì đó ở Long Thành Viện mới giải trừ nguy cơ ! Nếu ngay cả chúng cũng sẽ biến mất!”

Tư Cuồng Lan thản nhiên : “Ta Ngụy Vĩnh An nhân loại. Ban nãy lúc chuyện với cầu vòm, thấy trong mắt lóe lên ánh sáng xanh u ám. Vì sợ dọa đến Niên Sinh mới giả vờ như gì, đợi khi đưa nàng nhà thỏa mới rảnh tay ngoài xem xét . Không ngờ chỉ trong chốc lát, biến thành bộ dạng .”

Đào Yêu cũng chẳng buồn so đo chuyện chăm sóc Tống Niên Sinh chu đáo thế nào nữa, chỉ thận trọng : “Nhắc nhở ngươi một câu, tay độc ác với nó. Nếu tà khí trong cơ thể nó một khi bùng nổ bộ, Hiệp Khẩu đóng , nhưng thành Lạc Dương gần nó nhất chắc chắn sẽ toi đời.” Nàng hạ thấp giọng: “Hiện giờ, cơ hội duy nhất của chúng , là nó dường như để tâm đến ngươi. Con yêu quái đến từ một luồng oán khí của một sinh vật khi còn sống. Ngươi tám chín phần mười chính là mấu chốt để nguôi luồng khí đó. Ngươi thử chuyện với nó nhiều một chút, nó gì ngươi cũng đồng ý. Chỉ cần thể dụ nó đến Hiệp Khẩu ở Long Thành Viện, chuyện đều dễ !”

Tư Cuồng Lan liếc nàng một cái. Khắp thiên hạ e là cũng chỉ mới thể trong thời gian ngắn nhất, xâu chuỗi đại khái mạch lạc của sự việc từ lời kể vội vã của nàng.

Hắn trầm ngâm, đặt trường kiếm xuống đất, tay về phía con Hiệp Quái.

Thấy Tư Cuồng Lan bước tới, gương mặt của con Hiệp Quái đổi. Trên khuôn mặt chỉ hai cái hốc và một vết nứt miễn cưỡng gọi là miệng, lộ một nụ ngây ngô. Trong cổ họng nó cũng phát âm thanh trầm đục, lùng bùng: “Ngũ …”

“Xin , , họ Tư, Ngũ mà ngươi tìm.” Tư Cuồng Lan bình tĩnh : “Nếu ngươi tin , thể đưa ngươi tìm Ngũ .”

Tất cả mặt, bao gồm cả Cổn Cổn đều vỗ tay cho . Cái đầu nảy nhanh thật!

con Hiệp Quái dường như thèm , vẫn tự gọi: “Ngũ …”

Tư Cuồng Lan kiên nhẫn : “Ta quen một vị Ngũ , sống ở nơi cách đây xa. Hay là... ngươi theo đến đó xem thử?”

Vậy mà nó vẫn cứ Tư Cuồng Lan chằm chằm, tiếp tục gọi là Ngũ .

Cứ dây dưa thế mãi, tình hình sẽ . Tư Cuồng Lan nghĩ nghĩ, cũng mặc kệ ý kiến của nó , dứt khoát thẳng về phía . Nếu Ngụy Vĩnh An thể kiên trì bám theo suốt cả đoạn đường, thì con quái vật chắc cũng sẽ như . Đã thế, bèn mồi nhử dụ con Hiệp Quái đến Long Thành Viện hẵng .

Tất cả mặt đều nghĩ như . Giờ phút , tìm mồi nhử nào hiệu quả hơn Tư Cuồng Lan! Trong lòng ai nấy đều vắt một nắm mồ hôi lạnh. Nếu Tư Cuồng Lan thể thành công, chuyện đó quá đơn giản, chỉ là đọ sức chân mà thôi.

Con Hiệp Quái , trông thì cao lớn hung tợn, nhưng vẻ thông minh cho lắm…

Thế nhưng tất cả kỳ vọng đều đập tan trong nháy mắt.

Tư Cuồng Lan mới vài bước, con Hiệp Quái bỗng bất ngờ hít một thật mạnh. Cả Tư Cuồng Lan lập tức bay khỏi mặt đất, một luồng quái lực hút thẳng về phía n.g.ự.c của con Hiệp Quái. Trong nháy mắt, dính chặt n.g.ự.c nó. Nó còn vươn hai tay ôm ghì lấy Tư Cuồng Lan. Dưới lực ấn mạnh của nó, Tư Cuồng Lan như lún như lún cát chảy, hơn nửa nhanh chóng chìm một dòng ánh sáng tựa vòng xoáy đang chấn động từ tim nó. Dù , vẫn hề biến sắc, chỉ gầm lên một tiếng: “Các ngươi đừng qua đây!”

Vô dụng. Đào Yêu sớm nhảy vọt lên một cái dán n.g.ự.c con Hiệp Quái, một tay tóm lấy cổ tay Tư Cuồng Lan, nghiến răng : “Sao ngươi, đây cứ thích qua đấy!”

“Ngươi…” Tư Cuồng Lan, chỉ còn phần từ vai trở lên ở bên ngoài, hất nàng , nhưng khổ nỗi thể cử động. Thân thể lún sâu con Hiệp Quái bỗng nặng tựa ngàn cân, liều mạng kéo chìm xuống.

Cùng lúc đó, tay của Đào Yêu cũng rút nữa. Hơn nửa cánh tay nàng chìm vòng xoáy đó cùng với Tư Cuồng Lan.

Liễu công tử đang định xông lên, bèn Đào Yêu quát lớn ngăn : “Không qua đây! Sau ba canh giờ mà bọn , các ngươi chạy bao xa thì chạy. Sau lễ Tết, nhớ đốt cho nhiều đồ ăn ngon một chút.”

Tiếng còn dứt, Đào Yêu chỉ cảm thấy mắt tối sầm, cơ thể như một chiếc lá rơi, trượt một nơi vô biên vô tận. Nàng thể dùng nửa phần sức lực, thấy, thấy, thể xác định còn thở . Cảm giác duy nhất chân thực và rõ ràng, là nàng... vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y của một khác.

 

Loading...