Bách Yêu Phổ 3 - Chương 7: Anh Nguyên 7

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:36
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời hửng sáng.

La Tiên một chiếc xe ngựa. Trên xe là Lão Phàn khóa chặt hai tay.

"Không cần khóa mà. Lẽ nào ông còn chạy thoát khỏi tay ngươi." Đào Yêu thừa thãi, ngắm chiếc xe ngựa: "Chậc chậc, cũng chạy bộ ? Ta còn tưởng ngươi định cõng Lão Phàn về Bệ Hãn Tư của các ngươi chứ."

"Phạm nhân thì bắt buộc đeo còng khóa. Quy tắc là quy tắc. Thuê xe ngựa cũng là quy tắc. Không cái lý nào cõng phạm nhân chạy cả." Hắn mặt cảm xúc: “Công vụ công lao của ngươi. Về sẽ bẩm báo đúng sự thật."

"Đừng! Đã vô hình mà!" Đào Yêu vội vàng ngăn : “Ngươi mà thật sự cảm ơn thì cứ điều chỉnh ký ức về về lúc ngã từ mái nhà xuống. Đó chính là món quà tạ lễ lớn nhất cho !"

"Ta chẳng uống thuốc. Hai ngày gặp ngươi, bất kỳ chi tiết nào cũng sẽ quên." Hắn Đào Yêu đang tự đ.ấ.m một cái.

"Ta xin ngươi đó, ! Ta chỉ yên tâm một kẻ nuôi ngựa thôi!" Đào Yêu dậm chân: “Ngươi mà thật sự đem chuyện hôm nay của ngoài, chừng ngày truyền đến tai cái tên Diêm Vương sống . Hắn trách việc chính sự, phạt tiền lương của ! Ngươi xem, giúp ngươi, ngươi hại , như !"

La Tiên trầm ngâm một lát : "Ngươi vốn dĩ liên quan đến Bệ Hãn Tư. Bản ngươi kiên quyết lộ mặt trong chuyện , tự sẽ cân nhắc xử lý. Nếu cần thiết, sẽ tiết lộ nửa lời cho khác."

"Nói là đó!"

"Tất nhiên."

"Vậy ngươi còn mau bảo Phật Nhãn nhả thứ cần ! Đã đợi bao lâu chứ!"

"Chờ một chút."

Trên con phố vắng tanh qua , một vầng sáng trắng dịu nhẹ bừng lên.

Mơ hồ một tiếng "Ựa... phì..." Sau đó, từ trong ánh sáng trắng và con mắt vàng kim đỉnh cây gậy đồng xanh, quả nhiên nôn một vật nhỏ lông xù.

Đào Yêu vội vàng giơ hai tay đỡ lấy, xem xét kỹ lưỡng. Con Hàm Thử đang hôn mê trong lòng bàn tay vẫn còn sống, chỉ là gầy một vòng.

Nàng thở phào nhẹ nhõm.

La Tiên nhảy lên xe ngựa. Trước khi , thò : "Bản lĩnh của ngươi thua kém . Đã chọn một tạp dịch nuôi ngựa, thì cứ ở phủ đại nhân việc cho , đừng gây thêm phiền phức cho ngài ."

"Ha, cứ tưởng cuối cùng ngươi cũng khen một câu, ngờ vẫn là lời dễ ." Đào Yêu bĩu môi: “Chuyện của phiền ngài lo lắng. Lo cho ."

"Sau còn gặp ." La Tiên thẳng , nhưng ngay đó đầu : "Ngươi cũng mang một câu đến cho đại nhân. Chuyện Tháp Xung Tiêu, Tư phủ phá vỡ quy củ. Bệ Hãn Tư tự phán xét. Xin ngài liệu mà cho ."

Tuyết dần dần ngớt . Mặt đất, mái nhà phủ một màu trắng bạc. Trên con phố còn ai qua , tiếng bánh xe ngựa lăn đặc biệt vang dội.

Đào Yêu chiếc xe ngựa đang xa dần, lẩm bẩm: "Không luôn miệng kính trọng ngài ? Bây giờ sang uy h.i.ế.p . Hừ."

Lúc , trong lòng bàn tay động tĩnh. Con Hàm Thử ngáp một cái, mở mắt .

"Ủa, vẫn là ngươi?" Nó bò dậy, khuôn mặt Đào Yêu: “Chúng chia tay ở cổng thành ?"

Xem nhớ gì về sự thật bi t.h.ả.m nuốt chửng như thức ăn.

Đào Yêu cụp mắt xuống: "Ngươi nhớ nhầm ."

Hàm Thử đông ngó tây: "Không thể nào! Rõ ràng chúng chia tay lúc chạng vạng ở cổng thành mà! Sao đến đây ?" Nó cúi đầu cái bụng lép kẹp của , kỳ quái : "Với ... gầy nhiều thế !"

"Biết đủ ." Đào Yêu búng nó bay lên trung. Thôi, cũng cần đòi hỏi lời cảm ơn thừa thãi từ con yêu quái vô dụng gì. Nếu để yêu quái khác vì cứu một con Hàm Thử mà cam tâm kẻ theo cho khác, quả đúng là mất mặt.

Hàm Thử lảo đảo bay lơ lửng giữa trung, vẻ mặt ngơ ngác.

"Mau cút về bên cạnh Khúc Phục Lai nhà ngươi ! Sau việc gì thì đừng ngoài lang thang. Lần sợ ngươi còn may mắn như !" Nàng xoay rời , lưng về phía Hàm Thử vẫy tay, coi như là lời tạm biệt thật sự.

Vĩnh viễn chân tướng, lẽ cũng là một loại phúc khí.

thì, những chân tướng, một khi phơi bày, ắt sẽ đổ máu.

Nàng ngẩng đầu trời, một bông tuyết rơi xuống chóp mũi nàng. Nàng xoa mũi, mỉm . Hướng là cổng thành, mà là nơi mới bước ... Long Thành Viện.

Thiếu mất một , Long Thành Viện càng thêm tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Nàng quen đường quen lối trong vườn. Đèn đuốc trong thư phòng vẫn còn sáng. Đêm nay cho dù ác mộng, cũng thể nào ngủ .

Nàng rẽ đến gốc cây quế, ở nơi đứa bé biến mất. Nàng lấy một viên t.h.u.ố.c , đặt lên môi thổi nhẹ. Viên t.h.u.ố.c lập tức tan thành bột mịn, bay lả tả xuống .

Đứa bé mà tưởng tan thành từng mảnh, dần dần hiện hình dáng. Nó yếu ớt co ro mặt đất, nửa trong suốt, lóe lên ánh sáng trắng mờ ảo như đom đóm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-7-anh-nguyen-7.html.]

"Ngươi thể g.i.ế.c bao nhiêu con Huyền Đà chứ..." Đào Yêu lạnh lùng nó: “Ngay cả d.ư.ợ.c lực của một viên Độn Hình Hoàn cũng chống đỡ nổi. Ngươi ngươi mới là kẻ đại nạn đến ?"

Cơ thể đứa bé ngừng run rẩy, hai mắt nhắm nghiền, khóe mắt mơ hồ còn vương vệt nước mắt. Nó ý thức và sức lực để trả lời nàng.

"Ngươi như thế , là bệnh nan y , chữa ." Đào Yêu thở dài: "Nếu như sinh là Anh Nguyên, thì đây chính là mệnh của ngươi."

Phía thư phòng đột nhiên động tĩnh. Có cầm kiếm, dáng vẻ căng thẳng xông .

Thấy gốc cây là nàng, Đoàn tướng quân mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó nghi hoặc: "Đào cô nương? Sao ngươi ? Kình Dương đại nhân ? Lẽ nào... trong phủ vẫn còn dư nghiệt trừ hết?"

Lời còn dứt, đột nhiên thấy đứa bé gốc cây, biến sắc, giơ kiếm lên: "Yêu nghiệt quả nhiên vẫn còn!"

"Nó sắp c.h.ế.t . Nếu ngươi cũng chẳng thấy nó ." Đào Yêu lưng về phía , ngoắc ngoắc ngón tay: "Ngươi qua đây."

Đoàn tướng quân do dự bước tới, dừng cách họ hai bước, vẫn nắm chặt bảo kiếm trong tay.

"Đây..." Hơi thở của càng lúc càng dồn dập. Đứa bé mắt càng lúc càng trở nên trong suốt. Cuối cùng, đứa bé mở mắt , một cái, mới yên tâm nhắm . Thân hình nhỏ bé cũng hóa thành hư vô lúc . Trên nền tuyết trắng, chỉ còn một thanh kiếm gỗ nhỏ, màu sắc cũ kỹ.

Hắn kinh ngạc lùi hai bước: "Đây là vật gì?"

Đào Yêu nhặt thanh kiếm gỗ lên. Trọng lượng nhẹ bẫng. Nàng lật ngược thanh kiếm , một hàng chữ nhỏ khắc nguệch ngoạc lộ . Nàng : "Ngạo cốt bình tâm hộ thương sinh."*

*Chú thích: nghĩa là xương cốt kiêu hãnh chính khí cúi đầu, tấm lòng bình đẳng, bảo vệ .

Đọc xong, nàng dậy giơ thanh kiếm gỗ lên hỏi : "Ngươi khắc ?"

Hắn ngơ ngác, lắc đầu, lặp : "Đây là vật gì?"

"Là nơi sơ tâm của con gửi gắm. Nếu chôn huyết thổ, gặp thiên thời địa lợi, nhật nguyệt chiếu soi thì thể thành yêu, tên là Anh Nguyên. Thường hóa thành trẻ nhỏ, giỏi chuyện. Khi vật chủ đại gặp đại nạn sẽ khỏi đất, trời sinh cách ứng phó, nhiệm vụ là bảo vệ vật chủ, đến c.h.ế.t ngừng." Đào Yêu , đột nhiên nâng kiếm lên chỉ về phía : "Ngạo cốt bình tâm hộ thương sinh... Câu chính là sơ tâm của ngài."

Hắn sững sờ tại chỗ. Chỉ là một thanh kiếm gỗ mà thôi, gì đáng sợ chứ? tại ... thanh bảo kiếm thật sự trong tay ngừng trượt xuống, cuối cùng "choang" một tiếng rơi xuống đất.

Đào Yêu giơ kiếm lúc như hai khác so với mấy canh giờ . Cái vẻ ngây thơ lỗ mãng đòi ăn đòi uống còn sót chút nào. Cô gái mắt, giữa mày mắt tìm thấy chút ôn hòa từ bi. Thứ nàng cầm trong tay cũng kiếm gỗ, mà là... bùa đòi mạng của .

Hắn hoảng hốt, rốt cuộc đắc tội gì với vị Đào cô nương đến từ "Bệ Hãn Tư" .

Đào Yêu đột nhiên , hạ kiếm xuống, : "Chỉ là kiếm gỗ thôi mà, Đoàn tướng quân sợ cái gì." Nói , nàng lấy một viên t.h.u.ố.c nhỏ cỡ hạt đậu tương, đưa tay đến mặt : "Ăn ."

"Hả?" Hắn theo phản xạ lùi : “Ta... tại ăn?"

Lời còn dứt, miệng còn khép , viên t.h.u.ố.c chuẩn xác rơi trong miệng. Đối diện, Đào Yêu thu tay về, : "Lời của đại phu, ."

"Ngươi..." Đoàn tướng quân ôm lấy cổ họng , nôn viên t.h.u.ố.c . cái vật nhỏ bé sớm hóa thành nước ngay khi chạm lưỡi , trôi tuột xuống bụng. Muốn nôn cũng .

Đào Yêu nắm chặt thanh kiếm gỗ, kiên nhẫn chờ đợi.

Đoàn tướng quân biến sắc, mạch m.á.u cổ nổi lên cuồn cuộn. Cơn đau dữ dội bao trùm lấy từng tấc da thịt, từng khúc xương . Hắn hét lên một tiếng, cả ngã xuống đất, đau đớn lăn lộn.

Đào Yêu ngoài việc kịp thời né nhường chỗ cho lăn lộn , bất kỳ hành động nào khác.

Một lát , cơn đau dần dịu . Hắn mồ hôi đầm đìa, co ro run rẩy mặt đất.

Mắt vật, chỉ thấy một vùng ánh sáng m.ô.n.g lung, giống như ngọn đèn dầu che bởi một lớp lụa mỏng, lay lắt, chập chờn. Trong ánh đèn, một bé nhỏ dần dần hiện rõ. Chừng bốn năm tuổi, tóc còn để chỏm, mặc áo vàng. Cậu bé chiếc ghế gỗ nhỏ, tay cầm một con d.a.o nhỏ, đang chăm chú khắc chữ lên một thanh kiếm gỗ. Vừa khắc, bằng giọng non nớt: "'Ngạo cốt bình tâm hộ thương sinh'... Thanh Trúc như ."

Đầu như nứt . Vô thứ đè nén từ lâu tranh chạy ngoài.

Đứa bé trong ánh đèn mặt , giơ thanh kiếm khắc xong lên, mặt mày vui sướng.

Thanh Trúc như ...

Thanh Trúc...

Hắn sợ hãi tột độ. Đó Tiểu Ngạo, ma vật rước về từ bãi đất hoang, bất cứ ai khác! Thanh Trúc... Đoàn Thanh Trúc... Đó rõ ràng... chính là !

Trong vườn, vang lên một tiếng gào thét thê lương.

Phần 9: Nhân Cừ

Tiết tử

 

Loading...