Bách Yêu Phổ 3 - Chương 7: Hiệp Quái 7

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:47
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tro giấy tiền bay lượn, xoay tròn trong cơn gió nhẹ đầu hè.

Chàng trai trẻ đầy hai mươi tuổi quỳ nấm mồ thấp, đốt giấy tiền vui vẻ : “Mẹ ơi, ngày mai con lên đường đến Lạc Dương . Tranh tường trong chùa Cam Lâm, một nửa giao cho con. Nhận công việc quả dễ dàng. Ở thành Lạc Dương cao nhân nhiều vô kể, thậm chí cả đại sư ở Trường An cũng tự tiến cử. Con nghĩ một tên nhóc vô danh tiểu như con tuyệt đối hy vọng.”

Niềm vui của trai dâng lên từ tận đáy lòng, và mặt , càng cần che giấu.

Đốt xong giấy tiền, cũng chẳng quản bộ y phục màu trắng của lấm bẩn , cứ thế bệt xuống mộ, phóng tầm mắt xa núi đồi xanh mướt trập trùng, : “Phương trượng là một hiền từ, đối xử với con vô cùng hòa ái và chu đáo. Lần ngài chỉ sắp xếp chỗ ở cho con, mà còn sẽ giới thiệu con với các vị danh gia ở thành Lạc Dương. Con Lạc Dương , e là lâu nữa mới thể về thăm . Tranh tường ở chùa Cam Lâm là do Hoàng thượng ngự mệnh, dám lơ là dù chỉ nửa phần. Nếu thể thành thuận lợi, Long Nhan đại duyệt, chừng con thể tạo nên chút danh tiếng ở Lạc Dương, thậm chí là cả Trường An.”

Cậu đầu nấm mồ của , ánh mắt tràn đầy hy vọng: “Mẹ mà, công danh lợi lộc con màng, con chỉ thích vẽ tranh. Lần nếu nhận tiền thưởng, con sửa sang mộ của , nếu , qua thêm ít ngày nữa, e rằng nấm mồ nhỏ bé cũng sắp thấy nữa .”

Gió nhẹ thổi qua, gạt lọn tóc lòa xòa trán, lấy từ trong một chiếc túi thơm thoảng mùi thảo mộc, là của cô nương nào đó tặng.

“A Mẫn tặng con một túi thơm. Mấy hôm con ngủ ngon, nàng bèn cái cho con, bảo con ban đêm đặt bên gối, hình như cũng hiệu quả.” Cậu xoa xoa túi thơm: “Con A Mẫn nỡ để con . Hôm qua lúc nàng thu dọn hành lý cho con, mắt cũng đỏ hoe. Chính con cũng thấy buồn.”

Cậu thở dài: “Con hứa với A Mẫn, nhiều nhất là nửa năm, đợi con thành bức tranh tường, tích cóp chút tiền, nhất định sẽ trở về cưới nàng .” Vừa , nỗi buồn ngắn ngủi của tan biến trong niềm khao khát về tương lai, ngượng ngùng với nấm mồ: “Mẹ ơi, con thấy A Mẫn là cô nương xinh nhất đời , giống như tiên nữ trong tranh . Nàng con dâu của , nhất định sẽ vui. Hai ba năm nữa, đến thăm sẽ là ba , cũng thể là bốn đó! Con tham lam, một trai một gái là đủ . Con sẽ dạy chúng vẽ tranh, vẽ non nước, vẽ phố chợ, cái gì thì vẽ cái đó. Ha ha ha.”

Cậu càng càng vui, đến mức mày bay mặt nhảy: “Mẹ ơi, còn một chuyện nữa. Tranh tường ở chùa Cam Lâm , đoán xem nửa còn là giao cho ai?” Cậu kích động đến mức nhảy dựng lên: “Là Ngũ đó! Họa sư nổi tiếng nhất hiện nay! Con quả thực sùng bái ngài đến mức năm vóc sát đất. Mẹ ngài vẽ thần kỳ đến mức nào ! Gương mặt sống động thì , ngay cả vạt áo cũng như sắp bay lên ! Thiên hạ chỉ ngài mới vẽ đến cảnh giới đó! Kỹ năng vẽ của con, chừng cả đời cũng theo kịp ngài . Cho nên thể cùng Ngũ mỗi vẽ một nửa, con quả thực vui c.h.ế.t mất! Đây thật sự là chuyện ngay cả trong mơ con cũng dám nghĩ tới!”

Cỏ xanh hoa dại xào xạc trong gió, dùng cách riêng của chúng để chúc mừng trai đơn thuần mà vui vẻ .

Cái mùa đầu hạ , quả thực là khoảnh khắc tươi sáng và rực rỡ nhất trong cuộc đời .

Hoàng hôn tiễn vui vẻ xuống núi.

A Mẫn đợi ở cửa nhà từ sớm, mang đến cho một bộ quần áo mới, hai đôi giày mới, còn đủ loại lương khô. Nàng sợ lạnh, đói, hận thể nhét hết thức ăn trong cả cái làng hành trang của .

Cậu nắm lấy bàn tay thô ráp của A Mẫn, : “Đợi từ Lạc Dương trở về, nhất định sẽ mua cho nàng một chiếc vòng tay nhất.”

Cô nương mộc mạc lắc đầu nguầy nguậy: “Mua cái đó gì. Vả em cũng quen đeo mấy thứ đó, việc tiện. Chàng ở một nơi đất khách quê , Lạc Dương giống như thôn làng nhỏ bé của chúng , thiếu gì chỗ cần tiêu tiền. Chàng giữ nhiều chút bạc bên thì hơn.”

“Ta mua.” Cậu đột nhiên trở nên cố chấp, thẳng mặt nàng: “Đợi trở về, chúng thành .”

Mặt nàng đỏ bừng như thoa lớp son đậm nhất, ngượng ngùng dám , nhưng nắm tay chặt hơn, khẽ gật đầu: “Em chờ .”

Cả hai đôi tay đều nỡ buông , hận thể để thời gian dừng ngay khoảnh khắc .

cuối cùng vẫn .

A Mẫn chạy theo chiếc xe ngựa chở một đoạn xa, cũng đầu nhiều , cho đến khi cách giữa họ kéo dài đến mức thể thấy nữa.

Buồn bã chỉ là bất chợt, cũng trở . Hơn nữa, con đường phía là đoạn đường mà mong đợi nhất, cũng là vinh quang nhất trong cuộc đời .

Đây là thứ hai đến thành Lạc Dương. Sự phồn hoa tấp nập vẫn khiến kinh ngạc, hiểu đời nơi đẽ như tranh vẽ thế . Bất kỳ một cảnh tượng bình thường nào đường phố, trong mắt đều trở nên thú vị, ngay cả tiếng đùa của trẻ con cũng du dương hơn nơi khác.

Thật vẽ tất cả những gì thấy, mang về cho A Mẫn xem. Không... là trực tiếp đưa nàng đến Lạc Dương xem, một còn khỏi thôn làng mấy như nàng, nhất định sẽ thích nơi .

Phương trượng chùa Cam Lâm vẫn hiền từ như khi, sắp xếp cho ở trong sương phòng thượng hạng của chùa, cơm chay cũng phong phú và ngon miệng, còn cử hai tiểu sa di đến giúp đỡ , nếu thiếu bút mực gì đều thể tìm họ lo liệu.

Ý của Hoàng đế là vẽ một bức “Viêm Ngục Đồ” lên tất cả các bức tường trống ở hai sân Nam và Bắc trong chùa. như tên gọi, là họa sư tái hiện bộ cảnh tượng địa ngục trong truyền thuyết, nhất là nổi bật cảnh tượng những kẻ đại gian đại ác ác quỷ địa ngục tra tấn bằng roi vọt, dầu sôi, mục đích chỉ để cảnh tỉnh đời, nên vứt bỏ tà niệm, lòng mang từ bi.

Mọi đều , nếu việc , chỉ khiến Long Nhan đại duyệt, mà tương lai bước lên mây xanh cũng là chuyện thường tình. Đây còn là một việc tích đại công đức, thảo nào các cao thủ họa sư trong thiên hạ đều đổ xô đến, hận thể đem hết sở học cả đời phô diễn, chỉ cầu thể để đại tác của tường chùa Cam Lâm.

Kết quả cuối cùng khiến kinh ngạc một nửa. Nói là một nửa, vì một trong hai họa sư là Ngũ . Ông thể chùa Cam Lâm, tất cả đồng nghiệp đều tâm phục khẩu phục, dù ngài chỉ thâm niên cao nhất, tài vẽ cũng đạt đến mức chín muồi, càng là họa sư Hoàng thượng coi trọng nhất. Ngày thường gặp ngài một cũng khó, thể mời nhân vật như ngài, e rằng cũng chỉ chùa Cam Lâm đang phụng mệnh Hoàng thượng mà thôi.

, tất cả sự kinh ngạc của họ đều đến từ , một họa sư mới nghề tên là Hoàng Phủ Cần, chút danh tiếng nào trong giới.

Vốn dĩ bức tranh tường giao cho một Ngũ thành, nhưng phương trượng xét thấy Ngũ tuổi tác cao, một thành tranh tường của cả ngôi chùa e là sẽ quá sức, bèn tấu lên Hoàng thượng, chia tranh tường theo hai sân Nam Bắc, tìm thêm một họa sư nữa, mỗi thành một nửa. Vừa thể san sẻ gánh nặng cho Ngũ , tiết kiệm ít thời gian. Nếu cũng chẳng chuyện một đám họa sư tốn bao tâm tư chỉ để chùa Cam Lâm. Về phần Hoàng Phủ Cần , là phương trượng vô tình thấy tác phẩm của , vô cùng tán thưởng, thậm chí còn đưa lời đ.á.n.h giá cao: “Tuy bằng Ngũ , nhưng cũng chẳng kém là bao.”

tất nhiên cũng trân trọng cơ hội trời ban như trân trọng tính mạng của . Ngay ngày đầu tiên chùa Cam Lâm, thức trắng đêm, bức tường trống ở sân Bắc trầm tư đến hừng đông. Ngày hôm , con ác quỷ đầu tiên xuất hiện tường. Vừa vẽ xong, tiểu sa di ngang qua dọa cho giật nảy , luôn miệng từng thấy bức tranh nào đáng sợ như , con ác quỷ tường sống động đến mức như sắp lao ngoài.

Trong phút chốc, tất cả những trong chùa vốn nghi ngờ thực lực của đều cảm thấy ánh mắt của phương trượng quả nhiên tinh tường, chọn nhầm . Thậm chí cả bên ngoài chùa cũng danh mà đến, tác phẩm của mà tấm tắc khen ngợi.

Ngày thứ nhất, ngày thứ hai, ngày thứ ba... mỗi ngày, đến chùa Cam Lâm vây xem càng lúc càng đông, trong đó thiếu các cô nương lớn nhỏ đem lòng mến mộ. Họ quan tâm vẽ , mà là một vị công tử áo trắng tuấn tú, trẻ trung, đầy sức sống, dáng cao thẳng tường, tay cầm cọ vẽ ung dung tự tại, đó mới là lý do khiến họ rời mắt.

Vả , vẽ cũng thật. Ngay cả hiểu hội họa cũng cảm thấy . Thậm chí lúc rảnh rỗi, chỉ một đến xin vẽ cho vài nét, vẽ gì cũng , một đóa hoa, một con chim, dù chỉ là một chiếc lá, nhưng nhất định đề tên của , Hoàng Phủ Cần.

Càng ngày càng nhiều tin chắc Hoàng Phủ Cần là một ngôi mới đang lên của làng hội họa, việc nổi danh thiên hạ chỉ là sớm muộn, tranh thủ xin một bức tranh mới là chuyện đắn. Mà xưa nay tính tình vốn hiền lành, ai đến xin cũng từ chối. Tiếng lành đồn xa, yêu thích càng nhiều hơn, ngay cả hương hỏa của chùa Cam Lâm cũng nhờ mà trở nên vượng hơn.

Cứ thế vẽ hơn nửa tháng, bức tường ở sân Bắc thành một nửa, thuận lợi hơn cả dự kiến.

Chiều tối hôm đó, gác bút, theo thói quen về phía sân Nam, trong lòng chợt thấy hồi hộp.

Nói cũng buồn , đến chùa Cam Lâm nhiều ngày như , mà đến nay vẫn đủ can đảm sang sân Nam.

Vào ngày thứ ba khi chùa, tiểu sa di Ngũ cũng đến, ở tại sân Nam. Lúc đó kích động đến mức nhảy dựng lên, thần tượng bao năm nay đang ở ngay trong gang tấc, chỉ hận thể lập tức xông qua đó để tận mắt chiêm ngưỡng.

lập tức bình tĩnh . Sớm Ngũ tính tình cổ quái, cô độc, nhất là lúc đang vẽ, ngài thích nhất là ngoài phiền. Bây giờ qua đó, chẳng là phá hỏng sự yên tĩnh của ? Đây là chuyện vô cùng nên... Nghĩ tới nghĩ lui, đành tạm thời gác nỗi lòng mong mỏi gặp mặt đối phương, thầm nghĩ chi bằng cứ đợi đến khi cả hai đều thành tranh tường, lúc đó đến bái kiến cũng muộn.

Lúc , hành lang dẫn đến sân Nam, khao khát gặp thần tượng cũng giống như thời tiết đột nhiên trở nên nóng nực hôm nay, thật sự thể đè nén nổi. Cậu đắn đo suy nghĩ, chân bước rụt về, cứ lặp lặp như mấy , cuối cùng cũng tự thuyết phục : chỉ xem trộm một cái thôi, tuyệt đối phiền Ngũ !

Trước khi đến sân Nam, thậm chí còn chuẩn sẵn tinh thần là ghi nhớ bộ tác phẩm của Ngũ trong thời gian nhanh nhất, bỏ sót dù chỉ là một đường nét! Như mới thể so sánh chỗ thiếu sót của , kịp thời sửa đổi. Dù đây cũng là tác phẩm của hai , thể chấp nhận việc vướng chân Ngũ .

Thế nhưng, kế hoạch của thất bại.

Không vì tranh tường của Ngũ chấn động đến mức khiến đầu óc trống rỗng thể nhớ nổi thứ gì, mà là... bức tường của sân Nam trống , đừng là địa ngục ác quỷ, ngay cả một con muỗi cũng ...

Cậu sững sờ cửa sân Nam, dụi dụi mắt, nhưng là hoa mắt.

Một tràng tiếng ngáy truyền đến. Ông lão tóc trắng đang ghế tre ngủ say sưa, áo bào rộng thùng thình vắt vẻo kéo lê đất. Hai vò rượu rỗng bên cạnh, đè lên cả cây cọ vẽ còn chấm mực.

Đây chính là chân dung của Ngũ ?

Tuy khác so với tưởng tượng, nhưng vẫn vô cùng kích động. Nhìn bức tường trống, thầm nghĩ nhất định là tiền bối vẫn còn đang ấp ủ, với tài vẽ của ngài, chừng mấy ngày là thể thành khối lượng công việc mà mất cả tháng.

Chắc chắn là như . Cậu cúi đầu hành lễ với Ngũ đang say ngủ, rón rén lui về sân Bắc.

Lại mười ngày nữa trôi qua, nhưng bức tường ở sân Nam vẫn trống .

Ngay cả phương trượng cũng chút sốt ruột.

Cậu tự phận hèn, dám hỏi nhiều, chỉ loáng thoáng mấy lời bàn tán xì xào từ các hòa thượng khác trong chùa: “Chắc là tài năng cạn kiệt .” “Tuổi già quả nhiên bằng lớp trẻ!” “Ta thấy ông là vẽ ...”

Hôm nay là ngày nghỉ của . Cậu cố ý chợ mua một vò rượu ngon, lén mang về chùa giấu trong phòng, chần chừ từ chiều đến tối mịt, cuối cùng khi màn đêm buông xuống, mang theo vò rượu, lặng lẽ đến sân Nam.

Bức tường quả nhiên vẫn trống, Ngũ cũng ngủ, chỉ ghế tre đối diện với bức tường, cây cọ vẽ chấm mực xoay tới xoay lui trong tay ngài.

Cậu lấy hết can đảm, khẽ ho một tiếng để nhắc nhở, đó bước đến lưng Ngũ , cúi gập : “Vãn bối Hoàng Phủ Cần, bái kiến Ngũ !”

Cây cọ vẽ ngừng xoay, Ngũ cũng đầu , chỉ thản nhiên một câu: “Là Hoàng Phủ công tử ở sát vách .”

Nghe là ngài chào đón , đành căng da đầu lấy vò rượu : “Vãn bối một vò rượu ngon, bản uống , Ngũ tửu lượng cao, nên mang đến biếu . Nếu quấy rầy , mong đừng trách tội, con xin về ngay đây.”

Vừa thấy rượu, thái độ của Ngũ lập tức đổi, vội vàng dậy khỏi ghế, hề khách sáo mà nhận lấy vò rượu từ tay . Mở nắp ngửi kỹ, ông bật : “Quả nhiên là rượu ngon!”

Cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm, tặng rượu là đúng .

“Cậu đến đúng lúc lắm, đang sầu ai mua rượu đây.” Ngũ vẫy tay với : “Đến đây, đến đây, đừng về vội. Lần đầu gặp mặt, là đồng nghiệp, đêm nay trăng sáng, là cùng uống một ly .”

Cậu vui mặt, chuyện đồng ý.

Ngũ bảo nhà bê thêm một cái ghế nữa , còn ông thì lấy thêm hai chén rượu đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ. Một già một trẻ hai bên, đầu đội trăng sáng, mắt tường .

cơ hội thế , thể tuôn hết sự sùng bái của đối với Ngũ . Cậu nâng chén rượu mà chẳng buồn uống, bắt đầu kể từ đầu tiên thấy tranh của lúc nhỏ kinh ngạc như thấy trời, ca ngợi tài vẽ của ông từ đầu đến chân một lượt.

Ngũ như điếc , uống liền mấy chén rượu, thỉnh thoảng chỉ gật đầu với một cái lấy lệ.

Người quen tán dương, lẽ đều bình thản như .

Cậu cũng cảm thấy lạnh nhạt. Có thể trực tiếp nỗi lòng ngưỡng mộ của cho thần tượng là một hạnh phúc lớn .

Nhìn bức tường trắng xóa, cộng thêm vài chén rượu bụng, cuối cùng cũng nhịn mà hỏi: “Tiên sinh đang ấp ủ một đại tác phẩm ? Cho nên mới cẩn trọng như , đến nay vẫn hạ bút?”

“Chắc là ...” Ngũ chép miệng, chút tự nhiên, lập tức chuyển chủ đề: “Hoàng Phủ công tử Lạc Dương ?”

Vừa thần tượng chủ động hỏi , lập tức kể hết nhà , cha qua đời, trong nhà chỉ còn , lúc mới học vẽ ngay cả giấy bút cũng mua nổi, chỉ thể lấy cành cây luyện tập đất cát... hận thể kể hết cuộc đời hai mươi năm của .

Ngũ : “Lúc còn trẻ, cũng trải nghiệm tương tự Hoàng Phủ công tử. Ta còn từng nhặt giấy vẽ khác dùng để dùng .” Ông uống một ly: “Chớp mắt một cái, mấy chục năm trôi qua .”

“Thì cũng...” Cậu vốn định "xuất hàn vi", nhưng cảm thấy mạo phạm nên nuốt xuống, trong lòng thấy như sủng ái mà kinh ngạc. Thì Ngũ trong lời đồn cao ngạo lạnh lùng cũng khó gần đến thế, đối với hậu bối cũng hề vẻ bề . Cậu lập tức tiếp: “Dù quá khứ gian khổ thế nào, thành tựu hiện nay của cũng đủ khiến thiên hạ bằng con mắt khác. Vãn bối thật sự bội phục!”

Có lẽ vì tuy kích động, nhưng lời nào cũng chân thành, lẽ vì mang đến một vò rượu đúng khẩu vị của ông, Ngũ dường như thật sự ghét bỏ hậu bối , còn rót cho một chén rượu, : “Đến chùa Cam Lâm nhiều ngày, cũng sang thăm Hoàng Phủ công tử, là thất lễ .”

Cậu vội vàng dùng hai tay nâng chén rượu, luôn miệng : “Tiên sinh nghiêm trọng ! Là vãn bối đến bái kiến ngài mới đúng. Thực dám giấu, ngày đầu tiên ngài đến chùa Cam Lâm, con sang đây để chiêm ngưỡng phong thái của ngài, nhưng sợ phiền ngài.”

“Ha ha, Hoàng Phủ công tử nếu rảnh rỗi, thường xuyên qua đây cũng .” Ngũ gõ gõ vò rượu: “Mang theo rượu đến thì càng . Chỉ là đừng để các hòa thượng phát hiện, nếu họ lải nhải chúng phá vỡ quy củ Phật môn.”

Cậu cũng bật : “Vâng ạ ạ!”

Gió đêm lạnh, mây mỏng che trăng, bóng cây trong sân đung đưa, khí thoang thoảng mùi đàn hương. Đêm Lạc Dương dịu dàng nhất phủ lên một già một trẻ, trông hài hòa đến lạ.

Mấy ngày đó, đều lén ngoài mua rượu, nhân lúc đêm xuống vui vẻ sang sân Nam.

Mối quan hệ của với Ngũ , sự trợ giúp của rượu ngon, cũng trở nên thiết hơn. Lòng sùng bái của vẫn còn đó, chỉ là dần dần còn cái vẻ gò bó, một câu cũng suy nghĩ nửa ngày như nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-7-hiep-quai-7.html.]

Những câu chuyện phiếm lúc uống rượu cũng từ quan điểm và tâm đắc của mỗi về hội họa, chuyển sang những dự định của về tương lai. Ngay cả chuyện mua cho A Mẫn một chiếc vòng tay cũng , còn cơ hội nhất định du ngoạn khắp các danh thành trong thiên hạ, thu trọn non sông Đại Đường tranh, lưu cho hậu thế.

Ngũ ngà ngà say, lặng lẽ xong, ánh mắt vài phần hâm mộ.

Cậu hề để ý, chỉ hăng hái kể hết ước nguyện trong lòng cho thần tượng của . Trong lời càng thêm mấy phần tự tin rằng nhất định sẽ thực hiện ước nguyện.

Thực tế, cũng tin chắc rằng những cuộc rượu trăng của với Ngũ sẽ tiếp tục kéo dài mãi. Cậu vô cảm tạ thần Phật ban cho vận may lớn đến thế.

thế sự đôi khi chiều lòng , cũng nhất định sẽ phát triển theo hướng mà bạn mong .

Đó là ngày khi sắp công. Bức tường ở sân Bắc biến thành “Viêm Ngục”, xem ai nấy đều kinh tâm động phách, chỉ nội dung trong tranh chấn động, mà càng kinh ngạc hơn tài năng thiên phú lộ rõ của vị họa sư trẻ tuổi .

Ngũ cũng ở trong đám đông. Hôm nay ông nghĩ gì, lẽ vì uống rượu của bao ngày, dù là cao ngạo, cô độc đến , cũng nên chút đáp .

Thế là, ông đầu tiên cửa sân Bắc, còn mang theo một vò rượu và một gói điểm tâm nhỏ.

Không ai để ý trong đám đông vây xem tự khi nào thêm một ông lão tóc trắng. Tiêu điểm của họ chỉ bức tranh tường và tác giả của chúng. Thậm chí một thương nhân buôn tranh vội vã đến kéo quan hệ, tìm kiếm cơ hội hợp tác, sợ nhà khác nhanh chân nẫng mất đường ăn.

Cậu vây ở giữa, thiện mà vụng về đáp sự yêu mến cuồng nhiệt .

Một lúc lâu , mới thấy Ngũ đang một ngẩn bức tranh tường qua khe hở của đám đông. Cậu vội lách chạy đến mặt ông, mừng rỡ : “Tiên sinh, ngài qua đây?” Ánh mắt rơi xuống vò rượu tay ông, lập tức vui mừng khôn xiết: “Ngài đến tìm con uống rượu ?”

Ngũ khó khăn lắm mới dời tầm mắt khỏi bức tranh tường, : “Sắp xong ?”

“Vâng, , ngày mai là xong ạ.” Cậu gật đầu lia lịa, thầm nghĩ Ngũ từng bước chân đến đây nửa bước mà nay đại giá quang lâm, nếu thể ngài chỉ điểm, bình phẩm một phen, chẳng thành tâm nguyện bao năm của .

Ngũ liếc nhanh qua bức tranh tường, đặt rượu và đồ ăn trong tay tay : “Cũng thể uống rượu của . Nghe tiểu hòa thượng bên sắp xong , nên mang chút quà đáp lễ qua, coi như là chúc mừng 'diệu bút sinh hoa', đại công cáo thành.”

Diệu bút sinh hoa... Dùng từ để khen thì quá nhiều , nhưng một khi nó từ miệng của Ngũ , thì đó chính là lời khen ngợi cao nhất mà từng từ đến nay, thậm chí còn giá trị hơn cả lời khen của Hoàng thượng.

Cậu ôm cái gọi là quà mừng, kích động đến mức nên gì mới .

“Tốt... !” Ngũ tự mấy tiếng “”, đó vỗ vỗ vai : “Vậy cáo từ đây, bên còn ít đang đợi kìa.”

Cậu sững sờ, lẽ tiếp theo là hai họ uống rượu đàm đạo ? Chẳng qua là đổi địa điểm từ sân Nam sang sân Bắc thôi mà... ?

“Ngũ ...” Cậu ngập ngừng gọi một tiếng, nhưng sợ lời mời của sẽ lỡ thời gian của Ngũ . Ông vội như , nhất định là việc quan trọng cần .

Thôi . Cậu mất mát theo bóng lưng vội vã của Ngũ , vò rượu : “Ta nỡ lòng nào uống ngươi chứ.”

Cậu thật. Đừng thích rượu, dù là một tên bợm rượu, cũng tuyệt đối thể uống vò rượu . Đối với , thứ chứa trong vò là rượu, mà là sự mãn nguyện và niềm vui sướng mà mong chờ bấy lâu, chỉ xuất hiện trong mơ.

Ngày hôm , quả nhiên thành bộ bức tranh tường đúng hạn.

Phương trượng vô cùng vui mừng, trả tiền thù lao cho , còn tăng thêm ít so với con ban đầu, đây là báo đáp mà xứng đáng nhận .

Tất cả những khổ cực nếm trải trong đời đều đáng giá. Sự tán thưởng chân thành của , và ngân lượng thiết thực ôm trong tay, đều . Hôm đó, ôm ngân lượng nhận , trốn trong sương phòng một trận thật , hận thể mọc ngay một đôi cánh, bay đến bên cạnh A Mẫn cho nàng , thứ đều , sẽ còn hơn nữa!

Sau đó, ngoài mua vò rượu đắt nhất trong tiệm, nhân lúc đêm xuống bèn đến sân Nam.

Trong sân một bóng , sương phòng cũng đóng cửa im ỉm.

Cậu qua khe cửa, chắc bên trong .

Cậu gõ cửa nhè nhẹ, ai đáp .

Ngũ ở đây?

Cậu chút thất vọng rời . Trước khi khỏi cửa, còn đầu bức tường , ánh trăng, nó vẫn trắng sáng.

Mấy ngày tiếp theo, đều tìm thấy tung tích của Ngũ . Có một hai , dường như thấy tiếng ho khan khe khẽ phát từ căn phòng đóng kín cửa, nhưng gõ cửa vẫn ai trả lời.

Cậu trăm điều thể giải thích , dám đập cửa lung tung, đành thất vọng trở về.

Lại qua mấy ngày, phương trượng đến tìm , chuẩn riêng cho một nơi ở tại Lạc Dương, cần ở tạm trong chùa nữa, đón bạn bè đến ở cũng tiện hơn.

Cậu đương nhiên là vô cùng cảm kích.

Lúc về thu dọn hành lý, thấy vò rượu ngon cơ hội mang tặng.

Suy nghĩ , mang theo vò rượu đến sân Nam.

Ngũ cuối cùng cũng xuất hiện, vẫn ghế tre, thong thả phe phẩy chiếc quạt hương bồ, thấy tiếng của cũng ý định dậy.

“Tiên sinh, cuối cùng ngài cũng về !” Cậu vui mừng : “Mấy ngày nay ngài ở trong chùa ạ?”

“Hoàng Phủ công tử việc gì ?” Ngũ chỉ thản nhiên hỏi.

Cậu vội vàng đưa vò rượu lên: “Chủ tiệm đây là rượu thượng hạng, con mua về mời nếm thử!”

Ngũ đặt quạt hương bồ xuống, chậm rãi dậy, nhận lấy vò rượu, theo lệ cũ, ông mở nắp ngửi.

“Chủ tiệm đây là rượu quý mấy chục năm tuổi, bên trong còn bỏ thêm nhiều...”

Cậu xong, Ngũ lắc đầu: “Trong rượu nhân sâm.”

“Hả?” Cậu bất chợt hiểu: “Nhân sâm? Chủ tiệm hình như trong rượu đúng là ...”

Chưa hết câu, cả vò rượu ngon Ngũ đổ hết xuống đất. Mùi rượu nồng nặc nhanh chóng lan tỏa từ mặt đất còn nóng.

“Tiên sinh, ngài...” Cậu vô cùng kinh ngạc, là vì xót tiền mua rượu.

“Rượu, chỉ thích một chữ ‘thuần’.” Ngũ : “Những thứ ngoài ngũ cốc , cứ thêm một cách lộn xộn, đặt cho một cái tên hoa mỹ, là bèn trở thành thứ hiếm lạ thật sự đáng ghét. Ta thích, cũng uống.”

Thì là do nhân sâm gây họa? Cậu còn tưởng chỉ rượu ngon mới thêm những nguyên liệu quý giá , ai ngờ khéo thành vụng.

“Thật sự xin , vãn bối sở thích của , mong đừng để bụng!” Cậu vội vàng xin : “Sau vãn bối tuyệt đối sẽ tái phạm sai lầm tương tự.”

Ngũ xua tay: “Cũng gì. Chỉ là hợp khẩu vị của thôi. cũng cảm ơn tấm lòng của .” Nói xong, ông ném vò rượu , phe phẩy quạt hương bồ về phía sương phòng: “Mệt , tiếp Hoàng Phủ công tử ngắm trăng nữa.”

“Tiên sinh nghỉ ngơi cho khỏe!” Cậu vội chắp tay tiễn.

Cánh cửa phòng “rầm” một tiếng đóng . Cậu hít một thật sâu, nhặt vò rượu lên mang khỏi sân Nam, sợ mùi rượu còn sót trong vò khiến Ngũ vui.

Cậu về đến phòng, đặt vò rượu lên bàn, cũng gục xuống bàn, ái ngại nó, tự lẩm bẩm: “Không thích thì đổ , thật là đáng tiếc.”

Đêm nay trăng, ngay cả gió cũng , trong chùa Cam Lâm chỉ vài ngọn đèn dầu thưa thớt, tù mù.

Ngày hôm , trong chùa Ngũ . E là cũng chỉ nhân vật như ông mới sự tự do và đặc quyền như , ngay cả công việc Hoàng thượng giao phó cũng thể tùy ý trì hoãn, mà ai dám truy cứu.

Sau khi tin, chỉ cảm thấy vô cùng tiếc nuối, ngay cả một bức tranh của Ngũ cũng kịp xin.

Thôi , lẽ vẫn còn cơ hội gặp .

Cậu dọn khỏi chùa Cam Lâm, định chỗ ở tại một căn nhà ở phía tây thành Lạc Dương.

Một tháng tiếp theo trôi qua vô cùng bận rộn. Cứ ba ngày hai bữa tiệc mời, nỡ từ chối, đành giữa các buổi tụ tập lớn nhỏ. Thực , ngay ngày thứ hai khi chuyển nhà, về thăm A Mẫn, nhưng phương trượng bảo , trong vòng mấy tháng tạm thời đừng vội rời . Đợi khi nửa bức tranh tường còn thành, Hoàng thượng sẽ phái đến xem xét, nếu chỗ nào hài lòng, còn thể lập tức qua sửa.

Chỉ là phương trượng thở dài, Hoàng thượng cho thời gian nửa năm, thấy thời gian trôi qua từng ngày, mà Ngũ khi nào mới thể thành, hiện giờ ngay cả cũng thấy , thật là rầu c.h.ế.t .

Cậu xong, còn an ủi phương trượng mấy câu, cao nhân như Ngũ vốn dĩ thần long thấy đầu thấy đuôi, cần quá lo lắng. Dù vẫn còn thời gian, ông nhất định thể thành đúng hạn.

Cậu luôn niềm tin một trăm phần trăm thần tượng của .

Sau đó, ngày càng quen với cuộc sống ở Lạc Dương. Ngoài việc vẽ tranh và tụ tập bạn bè, khắp các tiệm trang sức lớn nhỏ ở Lạc Dương, chỉ để tìm một chiếc vòng ưng ý.

Cuộc sống mà hứa với bản và A Mẫn, nhất định thực hiện.

Một buổi chiều, một họa sư quen mang đến cho một tấm thiệp mời, rằng bảy ngày , các danh nhân trong giới thư họa từ khắp nơi cả nước sẽ tụ hội về Lạc Dương tham dự một bữa tiệc đêm ngàn hoa. Tiệc ba năm mới một , thể là sự kiện đỉnh cao trong giới thư họa, bảo nhất định đến đúng hẹn.

Cậu đương nhiên là đồng ý, thuận miệng hỏi Ngũ tham dự . Người đó Ngũ nào cũng tham dự, nếu vắng ông, bữa tiệc đêm coi như mất một nửa màu sắc.

Nghe , vui, thầm nghĩ vò rượu mà Ngũ tặng ngày đó cuối cùng cũng cơ hội uống .

Ngày diễn yến, tiện đường ghé qua tiệm trang sức đặt cọc . Cậu xem nhiều kiểu dáng nhưng đều ý, cuối cùng dứt khoát tự vẽ một kiểu, bảo họ dựa theo đó mà một chiếc vòng tay vàng. Chủ tiệm trang sức mười ngày thể đến lấy.

Từ trong tiệm , tưởng tượng đến dáng vẻ chiếc vòng tay độc nhất vô nhị đeo tay A Mẫn . Đẹp, thật!

Cậu mang theo vò rượu đó, hớn hở băng qua những con đường, ngõ hẻm lớn nhỏ còn mấy quen thuộc. Cậu chút phấn khích, chút hồi hộp, hình như từng tham gia một thịnh yến nào long trọng đến thế, lát nữa nhất định thất lễ.

hình như nhầm đường. Con hẻm nhỏ hẹp, quanh co, một bóng mắt dường như dẫn đến đích.

Cậu một nửa, cảm thấy , lắc lắc đầu, xoay ngược trở .

Mặt trời lặn, hoàng hôn còn vương nóng dần bao trùm ngóc ngách trong thành Lạc Dương, và cũng hòa tan bóng hình của ...

Sáng sớm hôm , qua đường phát hiện một t.h.i t.h.ể trong con hẻm.

Chàng trai trẻ tuổi, thanh tú, mắt mở, m.á.u tươi trào từ lồng ngực, nở thành từng đóa hoa đỏ thẫm bộ y phục màu trắng của ...

Trong khí ngoài mùi m.á.u tanh, còn thoang thoảng mùi rượu. Bên cạnh , là một vò rượu vỡ tan tành.

 

Loading...