Bách Yêu Phổ 3 - Chương 8: Hiệp Quái 7
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:38:48
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tro vàng mã cuộn xoáy trong cơn gió nhẹ đầu hạ.
Chàng trai trẻ đầy hai mươi tuổi quỳ nấm mồ thấp lùn, đốt vàng mã vui vẻ : “Mẹ ơi, ngày mai con lên đường Lạc Dương . Tranh tường trong chùa Cam Lâm, một nửa giao cho con. Giành việc dễ dàng chút nào. Trong thành Lạc Dương cao nhân nhiều vô kể, thậm chí cả đại sư từ Trường An cũng tự tiến cử, con nghĩ một tên nhóc vô danh tiểu như con tuyệt đối hy vọng.”
Đào Yêu đưa tay huơ qua huơ mặt , gào lớn tai : “Hoàng Phủ Cần!”
Hắn bất kỳ phản ứng nào, dường như mắt hề sự tồn tại của nàng, vẫn vui vẻ lẩm bẩm một với ngôi mộ.
Đào Yêu thở dài, phịch xuống đất, bẻ ngón tay đếm, ngẩng đầu : “Đã là thứ sáu , ?”
Tư Cuồng Lan gật đầu: “Sáu .”
Có lẽ đây là khoảnh khắc suy sụp hiếm hoi trong đời của cả hai họ, từ khi hãm trong xác của Hiệp quái, họ xem xem cảnh Hoàng Phủ Cần rời thôn núi Lạc Dương, từ lúc mới bắt đầu nổi danh cho đến khi c.h.ế.t t.h.ả.m trong con hẻm nhỏ... đúng sáu !!
Mỗi khi Hoàng Phủ Cần c.h.ế.t, họ về mộ , vui vẻ lẩm bẩm một . Cứ lặp lặp như , thể nào cắt đứt, cứ như thể trói chặt bên cạnh Hoàng Phủ Cần. Suốt quãng thời gian của cả hai đều mặt, thậm chí thể cảm nhận suy nghĩ và cảm xúc của . cả hai giống như khí, Hoàng Phủ Cần và cả thế giới mắt lờ . Đó là một cảm giác bất lực kỳ lạ, ở ngay tại đây nhưng thuộc về nơi .
Cơ thể của nàng và Tư Cuồng Lan thể xuyên qua bất cứ thứ gì ở đây: cây cối, tường vách, sống... chỉ là chân bao giờ chạm đất, chỉ thể lơ lửng mà . May mà từ đầu đến cuối họ cảm thấy đói khát mệt mỏi. Dù theo Hoàng Phủ Cần mấy tháng trời, nhưng đối với họ, dường như chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Thời gian ở nơi tương xứng.
“Ta gào nổi nữa!” Đào Yêu xoa xoa cổ họng, thều thào: “Ngươi tới ... Chỉ khi khiến Hoàng Phủ Cần ‘ thấy’ chúng , vòng lặp c.h.ế.t chóc vô hạn mới thể dừng !”
“Ta sớm bảo ngươi đừng tốn công vô ích. Hắn điếc, mà chúng bây giờ cũng thật sự ở cùng một thế giới với .” Tư Cuồng Lan cúi đầu Hoàng Phủ Cần đang lảm nhảm: “ngươi từng , nguồn gốc của Hiệp quái cũng chỉ là một ngụm khí của sinh vật lúc còn sống. Cứ như xem , hiện giờ thể khẳng định, luồng khí bám Ngụy Vĩnh An, biến y thành Hiệp quái là đến từ vị Hoàng Phủ Cần sống ở thời Đường .”
“Không sai.” Đào Yêu quanh, tiết đầu hạ, núi xanh đồng vắng, một nơi nào là chân thực: “Hơn nữa, những gì chúng đang thấy là nguồn gốc của luồng oán khí . Nói là một ngụm khí, nhưng e rằng đó là chấp niệm mà ngay cả cái c.h.ế.t cũng thể bào mòn.”
Tư Cuồng Lan tới, ở nơi gần Hoàng Phủ Cần nhất, cẩn thận quan sát đàn ông xa lạ mà quen thuộc , : “Hắn ngay cả chiếc vòng tay đặt cho A Mẫn cũng cơ hội lấy.”
Đào Yêu im lặng một lúc : “Sáu liên tiếp, chúng đều thấy cảnh tượng khi đầu trong con hẻm. Cứ đến đoạn đó là trời đất tối sầm, khi sáng , là một cái xác.”
“Là thấy thôi.” Tư Cuồng Lan thản nhiên : “Chạy sáu , trong lòng ngươi cũng đoán chứ?”
Đào Yêu hắng giọng: “Nguyên nhân cái c.h.ế.t.”
“Xác định nguyên nhân cái c.h.ế.t của , lẽ mới thể khiến ‘ thấy’ chúng .” Tư Cuồng Lan suy nghĩ: “Ai cũng thể là hung thủ. Người gửi thiệp mời, bất cứ ai thấy từ tiệm trang sức mà nảy lòng tham, từng vô tình đắc tội... Thậm chí cả vị Ngũ .”
Đào Yêu nhíu mày: “Đều khả năng. manh mối. Chạy thêm vài nữa liệu gì khả quan hơn ?” Điều nàng căm ghét nhất lúc , là thật sự trở thành tàng hình, nếu chỉ cần một viên thuốc, mặc kệ Hoàng Phủ Cần , đến chuyện lúc nhỏ tè dầm mấy cũng thể bắt nhớ rành rọt.
“Gần như thể.” Tư Cuồng Lan ngẩng đầu, trời xanh mây trắng thật : “Thế cục bế tắc thì bình thường, nhưng vô cùng nguy hiểm. Nếu phá giải , lặp ngàn vạn nữa, liệu ngươi và còn thể đói, khát, mệt ?” Hắn : “C.h.ế.t đói c.h.ế.t khát cũng chẳng là cách c.h.ế.t gì thoải mái.” Hắn đám mây trôi qua: “ngươi vốn dĩ cần cùng đây.”
Đào Yêu sững sờ, vốn định ‘Trên sông Cẩm Lân ngươi cũng cần nhảy xuống sông giữa mùa đông giá rét’, nhưng ngàn vạn lời cuối cùng cũng hóa thành một cái trợn mắt: “Ngươi mà mệnh hệ gì, tìm ai đòi bao lì xì to bằng cái gối đây!”
Cuồng Lan khẽ: “Ta bao giờ cho bao lì xì nào to bằng cái gối.”
“Ta cần , cứ bao lì xì to bằng cái gối đấy!” Nàng nhảy dựng lên dậm chân, tức tối lẩm bẩm: “Nỡ lòng mua cho cái cái nọ, còn tháp tùng dạo chợ suốt buổi. Nàng cũng giúp ngươi cho ngựa ăn, cũng cứu Tĩnh Tĩnh nhà ngươi, càng Miêu quản gia xử lý mối tình đầu của ông ... Hừ.”
Tiếng lẩm bẩm phía tuy nhỏ, nhưng Tư Cuồng Lan vẫn phân nửa, bèn : “Nàng tạp dịch của Tư phủ, tại xử lý chuyện của Tư phủ? Lý do phẫn nộ của ngươi vô lý.”
“Ta phẫn nộ lúc nào?”
“ngươi vẫn luôn phẫn nộ.”
“Ngươi...”
Những rơi tuyệt cảnh, cũng nên quá tuyệt vọng, trận nào cần cãi thì vẫn cãi.
Cho nên cảnh tượng bây giờ xem cũng quá tồi tệ. Hoàng Phủ Cần mộ tưởng tượng về tương lai, bên cạnh là Đào Yêu và Tư Cuồng Lan đang lời qua tiếng ai nhường ai, xung quanh cỏ dại hoa thơm đung đưa, chim hót líu lo, chút gì gọi là nguy hiểm.
Hai cứ thế cãi mãi cho đến khi Hoàng Phủ Cần tiến chùa Cam Lâm. Nếu Tư Cuồng Lan đột nhiên dấu im lặng với nàng, nàng thể cùng cãi cho đến khi Hoàng Phủ Cần c.h.ế.t t.h.ả.m ngoài đường.
“Sao ?” Nàng hiểu.
“Ta hình như thấy tiếng của Tư Tĩnh Uyên.” Hắn nhíu mày, quanh bốn phía.
Đào Yêu vểnh tai lên ngóng hồi lâu: “Đâu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-3/chuong-8-hiep-quai-7.html.]
“Không... là .” Tư Cuồng Lan khẳng định.
Đào Yêu thấy khẳng định như , bèn nhắm mắt định thần, cẩn thận nắm bắt bất kỳ động tĩnh bất thường nào trong khí.
“Lan Lan! Đào Yêu! Lan Lan! Đào Yêu! Hai ở đây ? Có thì lên tiếng cho với!” Tiếng gọi đứt quãng truyền đến từ xa, quả thật là giọng của nó...
Sao ở đây?
Đào Yêu đột ngột mở mắt, hít một thật sâu, gào lên: “Tư Tĩnh Uyên! Chúng ở đây!”
Tư Cuồng Lan lên tiếng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Giây lát , một vật thể lớn hơn con muỗi bao nhiêu bay từ ngoài tường viện , mừng rỡ như dừng mặt hai : “Tìm hai ! Ta còn sợ hai còn nữa! Hu hu hu!”
Đào Yêu há hốc mồm, chỉ “con muỗi” : “Sao ngươi biến thành cái dạng ?”
là Tư Tĩnh Uyên , nhưng thể của nó nhỏ đến mức khiến thật sự tưởng nó là một con muỗi, vả còn là một con muỗi ở trạng thái bán trong suốt.
“Ta mà , chui đây, thu nhỏ thế . Chắc là do cái thể Hiệp quái giống những kẻ khác.” Tư Tĩnh Uyên lo lắng bay vòng quanh họ: “Hai ? Đã ba canh giờ trôi qua mà hai vẫn ! Ta thế nào cũng xem thử!”
Tư Cuồng Lan nghiến răng: “Huynh chê mạng lớn ? Huynh xông thế , thể sẽ c.h.ế.t còn nhanh hơn chúng !”
Đào Yêu cũng toát mồ hôi nó: “Ngươi tưởng thể của Hiệp quái là ông Lý bán rau hàng xóm chắc, ngươi nghĩ hồn phách của thu nhỏ thế là một tín hiệu nguy hiểm ? Mau lên, đây thế nào thì ngoài thế !”
“Ta cảm giác khó chịu nào hết.” Tư Tĩnh Uyên để tâm, chỉ chằm chằm họ: “Hai ? Sao ?”
Tư Cuồng Lan đè nén cơn giận trong lòng, cảnh hồ ly cuối: “Huynh mau ngoài ngay! Ở thêm một khắc, thêm một phần nguy hiểm. Nơi ngay cả chúng cũng vất vả đối phó.”
“ ! Ngươi mau...” Đào Yêu đang sốt ruột, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, vội : “Ấy khoan, khoan, đừng vội!”
“ngươi...” Ánh mắt của Tư Cuồng Lan như g.i.ế.c .
Đào Yêu thèm để ý đến , chỉ lập tức sáp gần Tư Tĩnh Uyên, nghiêm túc : “Ngươi nhớ kỹ từng chữ đây, khi ngoài, lập tức bảo Liễu công tử tra giúp nguyên nhân cái c.h.ế.t của một . Người tên là Hoàng Phủ Cần, rõ năm sinh năm mất, chỉ là thời Đường, lúc sinh thời là một họa sĩ, từng vẽ tranh tường cho chùa Cam Lâm, c.h.ế.t khi mới ngoài hai mươi tuổi. Nếu tra , các ngươi hãy kết quả lên giấy đốt cho ! Trên Ma Nha chắc chắn giấy! Ngươi tuyệt đối đây nữa! Hiểu ? Nhớ kỹ ?”
“À? Ồ!” Tư Tĩnh Uyên thấy nàng vẻ gì là đùa, bản cũng dám lơ là, chỉ hỏi: “Chỉ thôi ? Như là hai thể ngoài ?”
“Có lẽ sẽ cơ may.” Đào Yêu nhíu mày: “Đi mau!”
Tư Tĩnh Uyên dám lằng nhằng nữa, chớp mắt bay biến còn tăm .
“ngươi...” Tư Cuồng Lan chằm chằm nàng: “Liễu công tử bản lĩnh đó thật ?”
“Ta còn tưởng ban nãy ngươi định ăn tươi nuốt sống luôn chứ.” Đào Yêu bĩu môi: “Liễu công tử nấu cơm tuy khó ăn, nhưng những bản lĩnh khác thì vẫn việc lắm. Giờ thì chờ thôi.”
Tư Cuồng Lan nheo mắt, dường như cái mới về nàng.
Nàng khoanh chân xuống, chống cằm Hoàng Phủ Cần đang nghiêm túc vẽ tranh tường phía , khóe miệng dần cong lên: “Chẳng trách nhiều thích như , đúng là một trẻ tuổi tài năng, tính tình , ngoại hình cũng đẽ.”
“Người mà mặt đủ dày, thì trong tình cảnh sẽ nảy sinh tà niệm với nam tử.” Tư Cuồng Lan , cũng xuống.
“Người trai là sự thật, ngươi kháy thế nào cũng đổi . Có như ở mặt, tâm trạng cũng lên. Bây giờ ngươi gì cũng thèm tức giận .” Đào Yêu mặt qua, nhe răng với : “Không khen ngợi, trong lòng ngươi cũng thoải mái ?”
Tư Cuồng Lan thản nhiên : “Tốt đến mấy, cũng còn nữa .”
Lời thốt , cả hai dường như lập tức mất hết hứng thú đấu khẩu.
Phải , Hoàng Phủ Cần đến , cũng vĩnh viễn mất thế giới trong một đêm tối từ mấy trăm năm .
Nếu đêm đó, lẽ thể lưu danh sử sách. Cho dù lưu danh, ít nhất mười ngày thể lấy chiếc vòng tay, đó vui vẻ trở về quê nhà gặp A Mẫn, gặp gỡ, thành , chừng thật sự thể thực hiện nguyện vọng vợ hiền con thảo, cuộc sống ung dung tự tại.
Cả hai đều gì nữa, chỉ giữ tư thế thưởng thức, ánh trăng dịu dàng, lặng lẽ ngắm dáng vẻ vung bút như bay của .